“Rabbit.”
Giọng nói trầm ổn của vị hiệp sĩ khiến cả cánh đồng lau sậy xao động.
“Rabbit Roxkin.”
Và nơi giọng nói ấy vọng đến là một High Elf đang say ngủ trên tảng đá gần đó.
“…A.”
Vì chìm vào giấc ngủ quá sâu, người đệ tử đã mở mắt muộn hơn thường lệ. Ngay cả một High Elf sở hữu năng lực thể chất phi thường cũng cảm thấy vô cùng vất vả khi phải đi theo con quái vật chưa từng ngủ trong suốt 400 năm.
“S-Sư phụ!”
Trong tầm mắt của High Elf là một người đàn ông thấp hơn cậu cả một cái đầu. Dù chênh lệch chiều cao rõ rệt, Rabbit vẫn phải căng thẳng thu mình lại. Bởi lẽ, vượt trên cả nỗi sợ hãi, người đàn ông trung niên này chính là sư phụ mà cậu tôn kính như trời.
“Vai con gồng cứng quá rồi đấy.”
Sư phụ nhìn thị vệ của mình với ánh mắt trìu mến. Rồi ngài chậm rãi vỗ vai cậu, bảo cậu thả lỏng. Chưa cần nói đến việc Rabbit là cháu của vợ ngài, chỉ riêng việc cậu là thị vệ đã đồng hành cùng ngài hơn 100 năm qua cũng đủ để xem cậu chẳng khác nào con nuôi.
“…Vâng.”
Sự thân ái này của Kasta trái lại càng khoét sâu thêm vết thương trong lương tâm của Rabbit. Bởi vì 150 năm trước, cậu đã gây ra một tội lỗi không thể gột rửa với con gái của sư phụ.
“Đã tỉnh rồi thì chúng ta phải lên đường đến Prache thôi. Mà này, một nam nhi đại trượng phu sắp đi tỏ tình mà lại tỏ ra thiếu tự tin như thế thì sao được?”
“Con xin lỗi.”
Người đàn ông tóc nâu nghiêng đầu thắc mắc. Đệ tử của ngài hôm nay trông ủ rũ hơn mọi ngày. Ngoại trừ việc lễ phép đến mức không cần thiết, cậu đệ tử này lúc nào cũng giữ thái độ đĩnh đạc kia mà.
“Hôm nay trông con có vẻ không được khỏe nhỉ.”
“……”
“Đệ tử của ta gặp ác mộng hay sao?”
Đó là một lời hỏi han dịu dàng và ấm áp vô cùng. Mỗi lần như vậy, Rabbit lại thấy sống mũi mình cay cay.
Thứ đã biến một con thú mà không ai có thể cảm hóa thành một con người không phải là một sức mạnh to lớn hơn, mà là một sự dịu dàng bao la đến độ ngay cả Chủ Thần cũng phải cúi đầu.
“Thật ra…”
Xoẹt, chàng trai với thân hình đồ sộ liếc mắt, ra chiều dò xét sắc mặt của người lớn. Có lẽ đã nhận ra sự bất an của đệ tử? Kasta lặng lẽ vỗ vai chàng trai cao lớn thêm một lần nữa. Được tiếp thêm dũng khí, Rabbit khó khăn lắm mới cất lời.
“Con đã mơ về thời thơ ấu của mình.”
“Hửm? Chẳng phải con vẫn còn trẻ sao?”
“…A.”
Trẻ. Lời này không sai. Nếu là bán Elf có cảm quan sinh học tương tự con người thì không nói làm gì. Chứ một High Elf mới 180 tuổi mà bàn về ‘thời thơ ấu’ thì quả thật có hơi…
“Con xin đính chính. Là giấc mơ về thời nông nổi dại khờ.”
“À à, ra vậy.”
‘Thời nông nổi dại khờ.’ Là cha của Stella, không lý nào Kasta lại không hiểu ý nghĩa của cụm từ này. Thế nhưng, ngài vẫn thản nhiên gật đầu. Bởi ngài biết, người có quyền phán xét đứa trẻ này không phải là mình.
“Hừm…”
Kasta vừa vuốt cằm vừa hồi tưởng lại quá khứ. Khi gã đệ tử tệ hại này giở trò đồi bại với con gái ngài, người đứng ra ngăn cản chính là con trai ngài.
Và không lâu sau đó, Daisy đã lôi Rabbit mình mẩy đầy máu đến trước mặt ngài, nói rằng việc phán xét phải do hai vị đã sinh ra Stella quyết định mới phải đạo.
“Đó là lúc con đến đây với bộ mặt bầm dập tím tái nhỉ.”
“…Con không ngờ Daisy huynh lại mạnh đến thế.”
“Haha, nhưng cũng may là Daisy đã trấn áp được con, đúng không?”
Khóe miệng của người đàn ông đang cười sảng khoái không hoàn toàn ấm áp. Chẳng qua là vì Rabbit vẫn còn là một High Elf non nớt, chứ xét về dòng máu hoàng tộc, nếu lúc đó cậu qua 100 tuổi thì chưa chắc Daisy đã nắm phần thắng trong tay. Daisy của ngày đó so với bây giờ vẫn còn kém xa.
Và như để chứng minh điều này, Rabbit của hiện tại đã gần như ngang tài ngang sức với Daisy.
Tuy nhiên, sẽ không bao giờ có chuyện Rabbit chĩa kiếm vào vị huynh trưởng của mình nữa.
Bởi huynh ấy là ân nhân cứu mạng của cậu, và sau khi hoàn thành khóa huấn luyện hiệp sĩ, Rabbit dự kiến sẽ gia nhập Hoàng gia Kỵ sĩ đoàn của Đế chế Kasta.
Nếu Daisy thất bại hoặc đến muộn hơn thì số phận của Stella sẽ ra sao? Chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc tính cách trở nên ích kỷ như bây giờ.
Ít nhất cũng sẽ mắc phải một chứng bệnh tâm lý trầm trọng, hoặc tệ nhất là mất mạng.
–Ực.
Yết hầu của Rabbit rung lên. Ngay sau đó, vô số giọt mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Sư phụ của cậu đang ngầm nói rằng: Nếu con trai ta không phát hiện ra ngươi, thì ngươi đã bị chính tay ta xé xác rồi.
“Stella có vẻ cũng rất thích con.”
Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, lý do quyết định khiến Kasta cho Rabbit một cơ hội lại nằm ở một nơi khác. Chính là vì Stella, người tỉnh lại sau đó, đã vừa khóc vừa van xin tha mạng cho Rabbit.
< Tên rác rưởi hèn hạ đó không đáng để giết!!! >
Giọng điệu thì vô cùng thô lỗ, nhưng con bé lại nước mắt nước mũi giàn giụa. Chắc chắn là nó vẫn chưa thể vứt bỏ hết tình cảm dành cho người bạn cũ.
Và là anh trai, không lẽ nào Daisy lại không hiểu lòng Stella. Chính vì thế, anh mới lôi Rabbit đến trước mặt cha mình. Bởi nếu đưa đến chỗ mẹ, chắc chắn mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở một trận đòn.
“…Người có ổn không ạ?”
Giọng nói của Rabbit khi hỏi lại run rẩy như có động đất. Điều đó cho thấy cậu đang căng thẳng đến mức nào. Câu hỏi “Người có ổn không?” mang hàm ý: Liệu người có thực sự thanh thản khi trao cơ hội cho một tên rác rưởi từng phạm phải tội ác tày trời như con không?
“Nếu ta không ổn, con có tự tin từ bỏ không?”
“…C-Con sẽ cố gắng.”
“Kha kha, đừng nói những lời không thật lòng như thế.”
“……”
Tự mình hỏi, rồi khi bị hỏi ngược lại một câu bất lợi thì lại im bặt, đúng là chẳng khác gì một đứa trẻ. Nhìn cảnh này, Kasta lại nhớ đến nụ cười rạng rỡ của một High Elf nào đó tại căn nhà gỗ.
“Rabbit.”
“Vâng, thưa sư phụ.”
Kasta tiếp lời, hồi tưởng về thời thơ ấu đã trải qua cùng nàng High Elf chết tiệt đó.
“Thời con lầm đường lạc lối có rất nhiều điểm giống với thời trẻ của vợ ta. Có lẽ vì cùng chung dòng máu nên mới thế chăng.”
Và cũng chính quá khứ ấy đang siết chặt lấy cổ họng của Cora.
“Vì vậy, ta muốn cho con một cơ hội.”
Đó là một nụ cười tươi tắn không hợp với một người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm. Nhưng, đó cũng chính là nụ cười đã khiến cô gái ích kỷ chỉ biết đến bản thân phải lòng.
“Thật tình, cái chủng tộc High Elf này đúng là không thể nào ghét được.”
Lời của Kasta là thật lòng. Khi ngài giết chết Kiếm Ma Charon, một trong những kẻ đã quấy rối vợ mình, ngài đã cảm thấy vô cùng cắn rứt.
“…Tại sao vậy ạ?”
Rabbit không chỉ học kiếm thuật từ vị hiệp sĩ này. Thậm chí, kiếm thuật chỉ là một phần cực nhỏ. Cậu còn học được tâm thế sống, cách quan tâm đến người khác, và quyết định hơn cả là có được cơ hội để sám hối, nhìn lại bản thân. Đó là ân huệ của Kasta mà ngay cả người được nhận cũng phải ngỡ ngàng.
“Biết nói sao đây…”
Trước câu hỏi của đệ tử, sư phụ vô thức mân mê một cành cây. Tận dụng thời gian suy nghĩ để làm quà cho bạn đời là một trong những sở thích của ngài.
“Có lẽ là vì ông của con đã ban cho ta một báu vật quý giá.”
“…?”
Báu vật quý giá? Rốt cuộc là thứ gì? Nói là được ban tặng báu vật của hoàng gia High Elf thì cũng không đúng, bởi trang bị trên người sư phụ chỉ toàn là giẻ rách và áo giáp gỗ tồi tàn.
“Mà Rabbit.”
Rabbit không có cơ hội để hỏi lại về báu vật đó là gì. Bởi khuôn mặt sư phụ bắt đầu trở nên nghiêm nghị.
“Vốn dĩ, người mà con cần cầu xin sự tha thứ và chấp thuận đâu phải là ta?”
“…S-Sư phụ!?”
Kasta tinh nghịch vò rối mái tóc bạch kim của người đệ tử đang tỏ ra rụt rè. Thái độ thiếu tự tin thế này chỉ khiến phụ nữ chán ghét mà thôi. Stella thích những người đàn ông tốt bụng và đường hoàng.
“Những người mà con phải thật tâm cầu xin sự tha thứ là hai người phụ nữ đang sống trong căn nhà gỗ kia.”
“…Vâng.”
“Thả lỏng tâm trí một chút đi. Dù sao đây cũng là khoảnh khắc con mong đợi bấy lâu mà.”
“Vâng.”
Siết, Rabbit nắm chặt đóa hoa có hình thù kỳ lạ trong tay. Đó là ‘Trường Sinh Thảo’ mà sư phụ đã tìm thấy trong Huyết Dịch. Chàng High Elf trẻ tuổi định dùng nó để cầu hôn người bạn thanh mai trúc mã của mình.
Nếu tuổi thọ của Stella có thể kéo dài hơn hiện tại rất nhiều, thì những trở ngại để họ trở thành người yêu sẽ vơi đi đáng kể.
Nhưng thật khó để đường hoàng. Bởi trong việc tìm ra Trường Sinh Thảo này, cậu chẳng đóng góp được gì cả.
‘Huyết Dịch’, cái miệng địa ngục mà ngay cả những siêu việt giả cũng không dám tùy tiện bước vào, đâu phải là nơi mà kẻ như Rabbit có thể đặt chân đến. Cho nên, đây hoàn toàn là công lao của sư phụ Kasta.
“Đệ tử của ta.”
Ngón tay đầy sẹo đẩy vào lưng của chàng High Elf trẻ tuổi đang thu mình bé nhỏ.
“Stella thích những người đàn ông đường hoàng. Huống chi, đàn ông mà khóc lóc thì chẳng ngầu chút nào.”
“…A.”
Bất chợt, Rabbit nhận ra mình đang khóc một cách thảm hại. Cậu biết bộ dạng xấu xí này thật đáng hổ thẹn nên vội vàng lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn cứ không ngừng rơi suốt mấy phút liền.
–Bốp!
“Hự!?”
Đúng lúc đó, bàn tay thô ráp của sư phụ vỗ mạnh vào lưng đệ tử. Uỳnh, một cú đánh mạnh mẽ mà Kasta dịu dàng thường ngày sẽ không làm. Nhưng nếu so với vũ lực thực sự của ngài, thì cú này còn chưa bằng một trò đùa.
Chàng High Elf tóc bạch kim bay lên không trung khoảng vài chục mét. Nhưng cậu rơi xuống một lùm cây tương đối mềm, và nhờ thể chất High Elf bẩm sinh nên không hề hấn gì.
“…Sư phụ?”
Rabbit ngơ ngác nhìn lại sư phụ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Đây là hình phạt cuối cùng của ta.”
Kasta nở nụ cười ấm áp hơn bao giờ hết. Nhìn kỹ, dường như trong đó còn có chút nhẹ nhõm.
“Với tư cách là cha của Stella.”
Nghe giọng nói trầm xuống ấy, Rabbit đã vỡ lẽ. Sư phụ của cậu muốn nói rằng, chỉ cần thế này thôi là đủ để dập tắt nỗi uất hận cá nhân của người rồi.
“Đi đi.”
Giọng nói trầm ổn của người đàn ông hạ xuống giữa khu rừng. ‘Stella thích những người đàn ông đường hoàng.’ Lời khuyên rõ ràng của sư phụ đã giúp Rabbit nín khóc và mạnh dạn băng qua con đường rừng.
Nhưng sự quyết tâm ấy chẳng kéo dài được lâu.
Dù có nghĩ thế nào đi nữa, một tên sâu bọ như cậu nhận được ân huệ thế này thì thật không có chút liêm sỉ nào.
“…Hức.”
Vì vậy, chàng High Elf trẻ tuổi lại phải bước đi trên con đường rừng với những giọt nước mắt chực trào.
2 Bình luận