Wn (180-362)
Chương 295 - Chuyến du lịch của vợ chồng (3)
1 Bình luận - Độ dài: 2,122 từ - Cập nhật:
Khi cặp đôi đến được quảng trường, bóng hoàng hôn đã tan biến từ lâu. Mặt trời đã khuất núi và lẽ ra đã đến giờ mọi người đi nghỉ, nhưng những ánh đèn lồng vẫn soi sáng cả con phố, cứ như thể có một lễ hội nhỏ đang diễn ra vậy.
< Kaka, anh đợi em một chút được không? >
< Hửm? >
< Vì nụ hôn với anh mà lớp trang điểm của em hơi lem rồi… >
< À. >
Gương mặt ấy đã hoàn hảo không chút tì vết, không hiểu tại sao mỗi lần hẹn hò cô ấy lại ám ảnh với việc trau chuốt nhan sắc đến thế. Nhưng với Kasta, chuyện này đã quá quen thuộc. Hiểu rằng đó là tấm lòng muốn trở nên xinh đẹp nhất trong mắt chồng, anh chỉ lặng lẽ gật đầu.
Kasta ngồi ở một góc quảng trường đợi vợ. Đôi mắt nâu trong trẻo của anh dõi theo dòng người tấp nập đang lấp đầy trung tâm quảng trường.
Tiếng thì thầm của những đôi tình nhân, tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, và cả tiếng chạm ly lách cách của những nhà mạo hiểm đang cao hứng vọng lại từ khắp nơi. Bầu không khí ấm áp ấy khiến Kasta cảm thấy mãn nguyện, anh khẽ nhịp ngón tay theo điệu nhạc.
Tất cả những điều này là nền hòa bình mà vị Đấng Cứu Thế vô danh đã giành lấy.
Là mảnh đất được cứu rỗi bởi sự tồn tại thấp kém nhất thế gian.
Chính sự hiện diện của Ngài đã mang lại sự bình yên cho buổi bình minh từng sục sôi hỗn loạn.
Dưới sự hy sinh của một người, muôn vàn nụ cười đã nở rộ, và trên gương mặt họ không còn vương chút ưu phiền. Một sự bình yên hoàn hảo không tì vết.
Dẫu vậy, vị Đấng Cứu Thế ấy chẳng hề mong cầu bất cứ điều gì từ họ.
“Haha…”
Ngài chỉ mỉm cười không thôi, thầm nghĩ rằng cảnh tượng này thật đẹp đẽ biết bao.
Chân danh của Ngài là Vị Thần của Khổ Đau và Từ Bi.
Một vị thánh đã vượt qua cuộc đời địa ngục nhất để ban phát lòng từ bi vĩ đại nhất.
Và bạn đời của Ngài là một kẻ tham lam, muốn độc chiếm thứ tình yêu bao la ấy cho riêng mình.
Càng nghĩ càng thấy đó là một ân huệ quá lớn. Vì vậy, chẳng có lý do gì để Cora phải buồn bã cả.
Mọi thứ rồi sẽ quay trở về vị trí vốn có của nó.
Đó chính là thiên mệnh.
“Thưa ngài, xin lỗi vì đã làm phiền. Ngài có đang bận không ạ?”
Vào lúc vị hiệp sĩ đang mỉm cười yếu ớt dõi theo người dân, một người phụ nữ có khí chất thanh lịch tiến lại gần chào hỏi. Ánh mắt cô ta đã dán chặt vào Kasta từ khi còn ở ngoài rìa quảng trường. Sự nồng nhiệt vương chút tình tứ trong ánh mắt ấy là minh chứng rõ ràng nhất.
“Cô có việc gì không?”
Một nụ cười hiền hậu nở trên gương mặt đầy sẹo. Dù không phải là một gương mặt đẹp trai xuất chúng, nhưng sự ấm áp kỳ lạ tỏa ra từ anh khiến đôi mắt của người phụ nữ trở nên mơ màng.
“X-Xin lỗi vì lần đầu gặp mặt đã nói chuyện này có thể hơi thất lễ. Nhưng ngài có hứng thú làm diễn viên không ạ?”
“…Diễn viên?”
“À, tôi quên chưa giới thiệu. Tôi là Jane, người điều hành một đoàn kịch gần đây.”
Jane là một mỹ nhân có vóc dáng cao ráo. Dù không phải từ một gia đình danh giá lẫy lừng, nhưng ở cô vẫn toát lên vẻ gia giáo. Có lẽ bản thân cũng là một diễn viên nên gu thời trang của cô rất tinh tế.
“Thực ra tôi đã quan sát ngài từ nãy giờ. Chủ đề vở kịch tôi đang dàn dựng là về một vị hiệp sĩ trung niên và tiểu thư mà ông ấy phụng sự!”
“Hô…”
Kasta vuốt râu vẻ thích thú. Câu chuyện đó nghe sao mà giống chuyện xưa của anh và Coco đến thế.
“Cảm ơn lời mời của cô, nhưng tôi nghĩ dùng diễn viên chuyên nghiệp sẽ tốt hơn chứ, sao lại chọn tôi?”
“Đều có lý do cả đấy ạ. Có phải trước khi nghỉ hưu, ngài đã từng làm công việc liên quan đến kiếm thuật không?”
Thật là một người phụ nữ tinh tường. Đôi mắt của người đàn ông đang dần mất đi sức lực thoáng vẻ ngạc nhiên.
“Làm sao cô biết được?”
“Hì hì, lúc nãy khi ngài xòe bàn tay ra, tôi đã thấy những vết chai sần rất dày. Cử chỉ của ngài lại toát lên khí chất thanh cao, chắc chắn không phải là lính đánh thuê. Vậy thì… chỉ có thể là hiệp sĩ thôi, phải không ạ?”
Nếu thêm được sự chân thực vào diễn xuất thì sân khấu sẽ trở nên phong phú hơn nhiều. Nên tôi đặt kỳ vọng rất lớn vào ngài đó~? Miệng thì nói vậy, nhưng nhìn cái cách cô ta lén lút định sờ vào tay Kasta, xem ra lời đề nghị này chứa đựng khá nhiều tư tâm.
“Nghe cô nói thì có vẻ cũng không tệ.”
“Đúng không ạ!?”
Người đàn ông mỉm cười vì cảm thấy nực cười. Một hóa thạch sắp tàn như anh thì có gì tốt đẹp cơ chứ? Kasta nhìn người phụ nữ đang hào hứng với đôi mắt sáng rực như nhìn một đứa cháu chưa hiểu chuyện.
“Phải, lời đề nghị này quả là vinh hạnh quá lớn đối với lão già này, nhưng mà…”
Kasta tiếp tục câu chuyện với nụ cười nhẹ trên môi. Nụ cười điềm tĩnh mà vẻ đẹp trai đơn thuần không thể bắt chước được ấy có sức hút khiến bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải xiêu lòng.
“Bạn đời của tôi không thích mấy chuyện này đâu, nên tôi xin nhận tấm lòng của cô thôi.”
“Hả? V-Vợ ngài đang ở gần đây sao?”
Kasta nhún vai và quay đầu lại. Jane cũng nhìn theo hướng đó.
“Kaka, anh đang làm gì ở đây thế?”
Chẳng biết từ lúc nào, bên cạnh quý ông cao tuổi đã xuất hiện một nàng Elf trẻ trung đang khoanh tay, tỏa ra sát khí đằng đằng.
“Ơ? Đằng ấy…?”
Jane há hốc mồm kinh ngạc. Nhìn kiểu gì thì cũng giống hai ông cháu, vậy mà lại là vợ chồng, điều này khiến cô sững sờ.
Dĩ nhiên, cô biết tuổi tác bên ngoài đối với tộc Elf không quan trọng. Nhưng nhìn việc nàng ta không có dấu ấn gì, chắc chắn đây là một cá thể còn rất trẻ. Đã thế, nhan sắc áp đảo của nàng khiến Jane tự nhiên cảm thấy lép vế.
“……Cô có thể tránh ra chỗ khác được không?”
Đôi mắt đỏ rực đầy sát khí của nàng Elf lườm Jane như muốn xé xác cô ta ra. Dù không nói ra, nhưng người ta có thể cảm nhận rõ ràng những lời chửi rủa cay độc mà cô đang kìm nén.
Chỉ vì đang đứng trước mặt người chồng yêu dấu nên cô mới ráng nhịn, chứ nếu không có Kasta ở đây, chắc chắn cô đã phun ra những câu như "muốn chết à", hay "bà đấm nát b*m mày giờ", những lời chửi thề khó nghe nhất.
“X-Xin lỗi! Vậy tôi xin phép đi trước…!”
Ánh mắt phẫn nộ của một High Elf không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu đựng được. Vì vậy, người phụ nữ sợ hãi chỉ còn cách vắt chân lên cổ mà chạy biến.
“…Coco.”
Kasta nhìn bạn đời của mình với vẻ mặt ái ngại. Đó là một lời trách móc không lời, ý bảo cô hãy đối xử dịu dàng hơn một chút.
“Hứ!”
Nhưng chuyện gì cũng được, riêng chuyện chồng mình bênh vực ả đàn bà khác thì Cora tuyệt đối không chấp nhận.
“Chà, được nhiều người thích quá nhỉ? Hay nhân cơ hội này anh đi làm diễn viên luôn đi?”
Thế là Cora bĩu môi, buông lời mỉa mai. Dù biết những lời hờn dỗi này chẳng có tác dụng gì với chồng, nhưng đó là thói quen xấu từ xưa rồi.
“Hửm, Coco muốn anh trở thành diễn viên sao?”
Trước câu hỏi nửa đùa nửa thật, Cora giật mình lắc đầu nguầy nguậy. Chỉ cần lỡ lời với Kaka một câu thôi, biết đâu anh ấy sẽ lên sân khấu thật mất.
“Kh-Không ạ…!”
Chỉ cần tưởng tượng đến khuôn mặt đê mê của đám đàn bà bị người đàn ông chu đáo này hớp hồn là cô đã cảm thấy ghê tởm vô cùng. Chính vì lo sợ điều này nên từ nhỏ cô đã luôn giữ khư khư anh bên mình, tuyệt đối không được.
“Thực ra em muốn anh đừng đi đâu cả, cứ ở mãi trong căn nhà gỗ thôi.”
“Khục khục, anh sẽ làm thế.”
Đây là lời nói chân thành không chút dối trá.
Bởi lẽ từ ngày thành gia lập thất với Cora, cho đến tận ngày nhắm mắt xuôi tay, Kaka cũng chỉ muốn được lặng lẽ nhắm mắt ở một nơi không xa cô.
“Đi thôi.”
Sau đó, người đàn ông nắm chặt tay vợ dạo quanh khắp nơi. Từ thư viện, cửa hàng tạp hóa, xem kịch rối, cho đến tận cửa hàng thực phẩm. Không có thứ gì là không thú vị. Nàng High Elf cũng cười tươi rói vì được ở bên chồng, niềm vui lan tỏa trên gương mặt.
–…Nhoàm nhoàm.
Vì mải mê ăn quà vặt như một đứa trẻ, khóe miệng cô dính chút nước sốt. Người chồng đầy lòng bao dung lại ân cần dùng khăn giấy lau cho cô.
“Hê hê, Kaka à~”
Nụ cười hồn nhiên vô tư lự ấy đã che giấu hoàn hảo quá khứ độc ác của cô. Dẫu vậy, nghiệp chướng không vì thế mà biến mất, nên Kasta vừa nhẹ nhàng vuốt ve khóe miệng người vợ trẻ, vừa lộ vẻ lo lắng.
Cô ấy vẫn còn quá trẻ để làm mẹ của ai đó. Dù đã bên nhau ngần ấy năm, nhưng để cô ấy lại một mình, trong lòng anh vẫn không khỏi bất an.
Dù vậy thì…
‘Mí mắt nặng quá.’
Cảm giác như có những hạt mưa đá đè nặng trên mắt. Cơn buồn ngủ chết người ập đến bất cứ lúc nào, cùng với đó là cảm giác mãn nguyện lớn lao đến lạ kỳ đang xâm chiếm lấy anh. Anh không còn lý do hay sức lực nào để kháng cự thêm nữa.
Sự an lạc này, nếu không tặng sự trường thọ cho Stella, nếu không tặng cuộc đời mới cho cô dâu tương lai của Racine, thì có lẽ anh đã không cảm nhận được. Vì thế, Kasta không hối hận. Chỉ là…
‘Nếu mình đi rồi.’
Người phụ nữ duy nhất mà anh từng nảy sinh lòng tham trong đời.
Và là mẹ của năm đứa con anh.
Khi người chồng biến mất, cô ấy sẽ thay đổi thế nào, và sẽ đau lòng đến nhường nào?
Cô ấy luôn sợ hãi việc anh hành xử như thể có thể ra đi bất cứ lúc nào. Dù anh hiếm khi nhắc đến chuyện đó, nhưng cô ấy vẫn luôn lo sợ.
Kasta tự hỏi.
Nếu không có anh, Cora sẽ lớn lên thành người phụ nữ như thế nào?
‘Ít nhất thì…’
Anh không mảy may nghi ngờ rằng cô ấy sẽ trở thành một bạo chúa không ai sánh bằng. Có chăng chỉ là sự khác biệt về mức độ tội ác mà thôi.
Nếu không phải là người có bản tính cực kỳ lương thiện, thì khi nắm giữ sức mạnh và quyền lực trong tay, con người ta thường rất dễ sa vào con đường tà ác. Xét đến điều đó, cô ấy có lẽ đã trở thành một thứ gì đó tương tự như Ma Thần.
Dĩ nhiên, Cora hiện tại đã được cảm hóa rất nhiều, nhưng trong tình cảnh không có ai ngăn cản, nếu cô bị tuột xích thì e rằng không ai có thể gánh vác nổi.
Vì vậy, Kasta vừa chống lại ý thức đang dần lịm đi, vừa nghĩ cách để dỗ dành cô nàng High Elf này.
1 Bình luận