Wn (180-362)

Chương 224 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm - Alex

Chương 224 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm - Alex

Cờ vua.

Đây cũng là một trò chơi bàn cờ khá phổ biến ở dị giới. Đặc biệt là đối với những quý tộc rảnh rỗi, nó là một công cụ giết thời gian vô cùng hữu hiệu.

Luật chơi cũng có nhiều điểm tương đồng. Mục tiêu cuối cùng vẫn là di chuyển các quân cờ để chiếu hết vua đối phương. Trái ngược với luật lệ đơn giản, sự đấu trí căng thẳng và việc những người chơi lâu năm trở thành quái kiệt tạo nên một rào cản nhập môn lớn, điều này cũng hoàn toàn giống với thế giới cũ.

Sở thích lớn nhất của Alex, thủ lĩnh của nhóm, chính là cờ vua. Nhớ lại việc anh ta vốn là con trai của một gia đình Bá tước thì điều này cũng không có gì lạ.

Alex là một cao thủ cờ vua, nếu so với thời hiện đại thì trình độ của anh ta phải thuộc hàng Đại kiện tướng top đầu. Do đó, hiếm có ai có thể đối đầu ngang ngửa với anh ta.

"Chiếu hết."

Ngoại trừ cô nàng tóc trắng này.

"...Làm sao cậu nhìn thấu được nước đi này hay vậy?"

"Dễ như ăn kẹo ấy mà."

Alex vừa ghé thăm nơi ở của Cora để chơi cờ. Dù cô nàng thường xuyên có những hành động kỳ quặc, nhưng dù sao Cora cũng là dòng dõi hoàng tộc nên cô biết chơi cờ vua - một kỹ năng cơ bản của giới thượng lưu.

Phòng của cô không phải lúc nào cũng đóng cửa then cài. Thường thì sau sáu giờ tối cửa mới khóa, còn trước đó, cô cũng chẳng mấy bận tâm nếu các thành viên trong tổ đội ghé chơi.

Dù sao thì việc Cora trở thành đối thủ cờ vua của Alex cũng là một lẽ tự nhiên. Hai người bạn đã chơi cờ với nhau suốt nhiều năm và hình thành nên một thế đối đầu kỳ phùng địch thủ. Tuy nhiên, mỗi lần đánh cờ với cô, Alex lại không khỏi thắc mắc.

"Tớ biết tộc High Elf rất thông minh, nhưng ai cũng chơi cờ giỏi đến mức này sao?"

Cô chẳng hề luyện tập chút nào. Thật kỳ lạ khi cô luôn chiếm ưu thế trước một người luôn tranh thủ nghiên cứu cờ mỗi khi có thời gian rảnh như anh. Thực tế là tỉ lệ thắng luôn nghiêng về phía Cora với tỉ số 6-4 hoặc 7-3.

"Làm gì có chuyện đó? Là do bổn tọa thông minh xuất chúng thôi."

"Hừm, vậy sao...? Thế cậu có bí quyết gì để chơi cờ giỏi không?"

"Thiền định ấy, thiền định. Đó chẳng phải là sự khác biệt giữa một kẻ mọt sách như mày và một thiên tài như tao sao?"

Cô nàng tự mãn vênh váo như thể mình giỏi giang lắm, nhưng bí quyết cái khỉ mốc gì. Rốt cuộc, cô chỉ sử dụng mảnh khóe là cửa sổ trạng thái để giành chiến thắng mà thôi. Nói một cách dễ hiểu, Alex chẳng khác nào đang đối đầu với siêu máy tính AlphaGo.

Thậm chí đấu với đối thủ như thế mà chỉ thua một chút thì rõ ràng trình độ của Alex đã đạt đến cảnh giới cao thủ. Chỉ là xui xẻo gặp phải đối thủ quá ‘gian lận’ mà thôi.

"Thiền định à..."

Tuy cảm thấy có gì đó lấn cấn, nhưng Alex không phải kiểu người hay viện cớ hèn nhát như ai đó. Anh chỉ gõ nhẹ ngón tay lên bàn cờ vài cái đầy tiếc nuối rồi chấp nhận kết quả.

"Làm ván nữa không?"

"Không, hôm nay đến đây thôi!"

"Hửm...?"

Tỉ số hôm nay mới là 2:1. Thông thường họ sẽ kết thúc sau khi có người thắng 3 ván hoặc 5 ván.

"Tao có việc phải làm rồi."

Nhưng hôm nay Cora có vẻ muốn kết thúc sớm hơn thường lệ. Chẳng có ai đuổi theo mà sao cô ấy lại vội vàng thế nhỉ? Ánh mắt cô đã hướng về phía ngọn núi tuyết ngoài cửa sổ.

"Việc phải làm? Ý cậu là cưỡi ngựa á? Giải đua ngựa kết thúc từ hôm trước rồi. Mà vốn dĩ cậu cũng có tham gia đâu."

"Alex này, mày làm việc gì cũng phải có mục tiêu à? Thích thì làm thôi."

"Thì đúng là vậy, nhưng mà..."

Alex nhìn theo bóng lưng nàng High Elf đang thu dọn đồ nghề cưỡi ngựa với vẻ mặt tiếc nuối. Nhìn dáng vẻ cô nàng tỉ mỉ chuẩn bị từng món trang bị, có thể thấy cô đang rất hào hứng. Dạo gần đây cô ấy có vẻ rất say mê cưỡi ngựa. Nghe đâu cô ấy mới khám phá ra một niềm vui mới mà trước đây chưa từng biết đến?

"Dạo này cậu thường xuyên đi cưỡi ngựa... à không, cưỡi Kasta nhỉ?"

"...Cái gì? C-Cưỡi Kasta?"

Bị nói trúng tim đen. Lo sợ tình cảm của mình bị bại lộ, Cora cau mày như mọi khi.

"Sao mày nói như thể nó là chủ thể vậy? Tao chỉ muốn cưỡi ngựa thôi. Con ngựa chỉ là vật phụ trợ. Nếu quanh đây có con ngựa nào chạy tốt hơn nó thì cứ đem ra đây. Tao sẽ cưỡi con đó ngay."

Cũng không sai. Kasta tuy là người nhưng lại chạy nhanh và giỏi hơn cả thú bốn chân. Đó là thành quả của quá trình huấn luyện quái dị vượt qua giới hạn chủng tộc.

"Nhưng mà, Kasta không thấy mệt sao?"

"Tao đâu có chạy gắt như trước. Chẳng phải vì mày cứ càm ràm nên tao đã bắt nó khoác thêm tấm da thú rồi mới chạy đấy thây? Bớt xía vào chuyện của tao đi. Bình thường tao đâu có động chạm gì đến nó?"

Gần đây Cora quả thực đã trở nên dịu dàng hơn hẳn với Kasta. Có lẽ là từ thời điểm cô bắt đầu coi việc cưỡi ngựa là sở thích trở lại.

Dù vậy, Alex vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng khi thời gian bên cạnh người con gái mình thích bị rút ngắn, và người chiếm lấy thời gian đó lại là một người đàn ông khác.

"Vậy, tớ đi cùng được không?"

"...Tại sao? Mày đâu có thích cưỡi ngựa?"

"Nhân cơ hội này tạo một sở thích mới cũng không tệ mà. Hơn nữa, nếu là 'giữa những người bạn' với nhau thì còn gì bằng?"

Alex cố tình nhắc đến từ ‘bạn bè’ mà Cora vốn rất thích. Anh biết thừa cô nàng luôn mềm lòng trước từ này.

"Không cần đâu, dạo này tao muốn cưỡi một mình."

Thế nhưng hôm nay, từ đó chẳng có chút tác dụng nào. Nghĩ lại thì dạo gần đây Cora luôn muốn dành thời gian một mình(?). Không biết cưỡi ngựa có gì hay mà cô ấy lại chẳng màng đến cả tình bạn như vậy?

'Sao lại thế nhỉ?'

Cảm giác khó chịu dâng lên vì có vẻ như Cora đang cố tình dành thời gian riêng với Kasta. Alex cố tìm một lý do chính đáng để giữ chân cô lại.

"Cora, tớ thắc mắc một chuyện."

"Gì thế? Hỏi ngắn gọn thôi."

"Có phải vì tớ là người mới bắt đầu nên cậu không muốn đi cùng không? Vậy cậu đi cùng Aspen hay Pendil cũng được mà, sao dạo này cứ khăng khăng muốn đi một mình thế?"

Đúng như lời Alex nói. Nếu muốn tận hưởng việc cưỡi ngựa, đi cùng kỵ sĩ Pendil hay nhân mã Aspen sẽ thú vị hơn nhiều. Họ cũng đâu có định tham gia thi đấu nên không cần phải quá nghiêm túc.

"Chẳng có gì to tát cả. Tao chỉ muốn tập trung vào khoảng thời gian riêng tư thôi."

"Riêng tư á? Thế còn Kasta...?"

"Nô lệ mà cũng tính là người à? Nó chỉ giống như một hòn đá lăn lóc bên đường thôi."

Tuy nhiên, câu hỏi của Alex lại là một phát ngôn không thấu hiểu được tâm tư của thiếu nữ Cora. Cô nàng vừa trải qua kỳ kinh nguyệt đầu tiên trên lưng tên nô lệ, và giờ đây đang giải tỏa dục vọng như một con bê xổng chuồng.

"...Được rồi, tớ hiểu ý cậu rồi."

Dù không phục nhưng chính chủ đã nói vậy thì anh không thể dùng lời lẽ để giữ lại được nữa.

"Nhưng tớ không thể nhường Kasta được đâu. Tớ có hẹn trước với cậu ấy rồi."

Vì thế, Alex quyết định chuyển mục tiêu.

"Hẹn trước...? Hẹn gì? Hôm qua tao có nghe nói gì đâu?"

"Sáng nay tớ mới nói. Tớ hẹn tối nay cùng cậu ấy đi mua đồ lót."

"Gì, đ-đồ lót á!?"

Đối với một người có thiên hướng nam tính như Cora thì đây là một phát ngôn gây sốc. Đàn ông con trai lại rủ nhau đi mua đồ lót? Đến con gái còn ít khi làm thế, nàng High Elf nhăn mặt ghê tởm.

"Oẹ, lũ đàn ông tụi bay lại rủ nhau đi mua đồ lót à? Vãi, bị gay à?"

Nhưng Alex chỉ nở một nụ cười đắc thắng. May mà anh đã báo trước với Kasta một tiếng. Nếu không thể dành thời gian cho Cora, thì việc chặn đứng nguồn cơn của sự thất vọng theo cách này cũng là một phương án.

"Dạo gần đây Kasta cứ kêu mất đồ lót suốt. Nên tớ định mua cho cậu ấy vài bộ thôi."

Trớ trêu thay, lời Alex nói hoàn toàn là sự thật. Đồ lót của Kasta thực sự đang bốc hơi không rõ lý do.

"Không phải đồ lót nữ, mà lại có kẻ biến thái đi trộm đồ lót nam. Cora, cậu có biết chuyện gì đã xảy ra không? Kasta là nô lệ của cậu mà?"

Thực ra, Alex đang nghi ngờ Cora. Cũng phải thôi, hiếm có ai có thể qua mặt được giác quan nhạy bén của Kasta để trộm đồ. Hơn nữa, một người có bản lĩnh như vậy chẳng có lý do gì để đi trộm đồ lót đàn ông cả.

Nếu bảo Kasta lóng ngóng tự làm mất thì còn nghe được, nhưng với tính cẩn thận của gã thì khả năng đó rất thấp.

"...Tại sao tao phải biết nô lệ có đồ lót hay không chứ? Bẩn thỉu."

Thế nhưng, cô nàng vẫn thản nhiên giả vờ như không biết. Thái độ đường hoàng đó khiến anh cũng phải hoang mang.

"Tao có trả lương mà, bảo nó tự đi mà mua."

"...Lương? Cái số tiền tích góp ba tháng mới mua nổi một mẩu bánh mì mà cũng gọi là lương à?"

"Thế là tốt lắm rồi. Có những chủ nhân độc ác còn bắt làm không công kia kìa."

"Đúng là lời của một chủ nhân độc ác đang nói nhỉ?"

"Thôi đi nhé?"

Bộp! Nàng High Elf gầm gừ rồi đẩy mạnh vị dũng sĩ vào góc tường. Bị tấn công bất ngờ, Alex ngã nhào...

"Hẹn hò hay gì thì mặc kệ. Mấy thứ đó để sau đi. Giờ là lúc đi cưỡi ngựa!"

"Đợi đã, Cora! Nghe đồn dạo này cậu cưỡi ngựa đến tận đêm khuya..."

–Rầm!

Cora bỏ ngoài tai tất cả, giữ khư khư ý định của mình rồi rời khỏi phòng.

"...Haiz."

Còn lại một mình trong căn phòng rộng lớn, tiếng thở dài của Alex lơ lửng trước bàn cờ ngổn ngang. Anh cứ ngỡ đó là một đòn quyết định, nhưng đối với một Cora đang cuồng nhiệt vì nóng lòng thì chiêu này cũng vô dụng.

'...Chẳng lẽ thực sự không phải cô ấy?'

Khi nhắc đến chuyện đồ lót, cô ấy có nhăn mặt thật. Nhưng đó là vì ghê tởm, hay là vì chột dạ? Thật khó phân biệt. Tuy nhiên, nếu không phải cô ấy thì khó mà tìm ra nguyên nhân khác.

'Lúc Cora đi vắng, mình đã lục soát kỹ nhưng không thấy dấu vết nào của đồ lót nam cả...'

Vậy thì đồ lót của Kasta rốt cuộc đã biến đi đâu? Đúng là chuyện ma quỷ. Trong lúc rảnh rỗi, Alex bắt đầu đưa ra các giả thuyết khác nhau.

'Có lẽ nào...'

Và chẳng bao lâu sau, bộ não thông minh của dũng sĩ đã nắm bắt được một manh mối.

Dị năng mà Cora sở hữu mà người khác không có là gì?

Khi nghĩ về điều đó, thứ đầu tiên hiện lên chắc chắn là ‘Cửa sổ trạng thái’. Và nếu suy luận xem trong số đó, dị năng nào chuyên dùng để cất giữ đồ vật...

'Kho chứa không gian?'

Việc khám phá bí mật thầm kín của một thiếu nữ tuổi dậy thì hóa ra cũng không quá khó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!