Wn (180-362)
Chương 192 - Là do quý ngài đằng kia gửi tặng
1 Bình luận - Độ dài: 2,690 từ - Cập nhật:
Mỗi lần đi ăn ngoài, Cora lại cảm thấy đau thắt cả tim gan.
Và cơn đau ấy hôm nay lại càng hành hạ cô hơn. Có lẽ là do nhà hàng lần này là một nơi sang trọng mà bình thường cô chẳng bao giờ bén mảng tới.
Để che giấu bộ dạng thảm hại của mình, người mẹ đã bảo Stella về nhà trước. Dù trời đã về đêm nhưng khoảng cách từ nhà đến nhà hàng rất gần, hơn nữa đa phần đường đi đều được thắp sáng bởi đèn đường ma thuật nên chắc sẽ không có vấn đề gì.
‘Toi rồi.’
Vấn đề thực sự lại nằm ở phía này. Đó là nỗi bi ai của kẻ không có tiền mà người mẹ bị bỏ lại một mình trong nhà hàng phải đối mặt.
“Quý khách dùng bữa có ngon miệng không ạ?”
“Ư-Ừm, ng-ngon lắm…”
“Cảm ơn quý khách nhiều ạ. Vậy mời quý khách thanh toán tại đây…”
Lúc ăn thì sướng cái miệng, nhưng giờ là lúc sự tuyệt vọng ập đến. Cora cố nuốt nỗi sợ hãi vào trong và gắng gượng trả lời…
‘Hồi Lily thanh toán thì hết bao nhiêu tiền nhỉ? Cái nhà hàng này giá cả luôn thay đổi theo thời giá...’
Đồng tử cô bắt đầu dao động thấy rõ, hệt như một tử tù đang đối diện với giờ hành quyết. Không phải Ena, mà là một nữ nhân viên trẻ tuổi với tinh thần phục vụ tuyệt vời, vừa dúi quà tặng vào tay cô vừa hướng dẫn cô ra quầy thanh toán…
–Ực.
Dù nhân viên có thân thiện đến đâu, Cora cũng chỉ cảm nhận được tâm trạng của một con bò bị dắt vào lò mổ. Ngay từ đầu cô đã biết nhà hàng này rất đắt đỏ, nhưng tai họa ập đến là do cô đã trót ra oai trước mặt con gái và gọi nhiều món hơn bình thường.
“Thực đơn hai vị đã gọi gồm… hai suất bê non cho hai người và salad. Cùng với bánh Mont Blanc cao cấp phiên bản giới hạn. Có đúng không ạ?”
“…Ừ.”
Tên món tráng miệng mà Stella gọi thêm vì thấy buồn miệng sau bữa ăn chính, ‘Bánh Mont Blanc cao cấp phiên bản giới hạn’. Chỉ cần có chữ ‘cao cấp’ là đủ biết nó đắt tiền đến mức nào rồi.
“Tổng số tiền quý khách cần thanh toán là 3 Silver.”
Rầm!
3 Silver.
Nếu quy đổi theo kiếp trước của Cora, đó là một khoản tiền khổng lồ lên tới 300.000 won (khoảng 6 triệu VNĐ).
‘40 bát súp dồi, 15 con gà, 86 cuộn kimbap, 60 bát mì udon ở quán ăn vặt…’
Trong đầu nàng High Elf nghèo khó tràn ngập nỗi bi thương. Số tiền đó có thể tiêu dùng hiệu quả đến thế, vậy mà giờ lại bay biến chỉ sau một bữa ăn.
“Fufu, quý khách thật may mắn. Đây là lần đầu tiên tôi thấy ngài Tổng quản lý đãi khách với giá chỉ bằng một nửa đấy ạ.”
Đúng vậy. Thật là một điều đáng biết ơn. Nếu Ena không bỏ tiền túi ra để giảm giá đặc biệt, cô đã phải trả 6 Silver (600.000 won) chứ không phải 3 Silver (300.000 won).
Được thưởng thức những món ăn hảo hạng như thế này chỉ với nửa giá, rõ ràng là hời to so với người khác rồi. Chắc chắn là vậy, nhưng…
“…Hự.”
Tại sao lồng ngực lại đau nhói thế này? Nếu xét đến hoàn cảnh túng thiếu của cô thì câu trả lời đã quá rõ ràng.
Là do tiếc tiền.
Hoặc có lẽ, vì đó là một con số mà dù có nghĩ thế nào đi nữa cô cũng không thể gánh nổi.
“Này cô gì ơi, tôi, tôi thực sự xin lỗi nhưng mà…”
“Dạ?”
“…L-Liệu có thể trả góp mười hai tháng được không?”
Tâm trí hỗn loạn đã khiến Cora đưa ra một yêu cầu vô lý. Đây có phải là bảo hiểm hay mua sắm trên TV đâu mà đòi trả góp mười hai tháng?
“Th-Thưa quý khách…”
Nữ nhân viên bối rối ra mặt. Dù là khách quen cỡ nào cũng chưa từng có ai yêu cầu hình thức thanh toán kiểu này. Và vốn dĩ việc thanh toán tại nhà hàng luôn được thực hiện một lần.
‘Quản lý…?’
Thế nhưng, người quản lý nhà hàng đang mỉm cười với cô từ phía sau vị khách High Elf. Đó là dấu hiệu cho thấy ‘cứ làm theo ý cô ấy, tôi sẽ lo liệu’. Dù có hơi khó xử nhưng nếu Tổng quản lý đã cho phép thì cũng chẳng phải là không được.
“…Tôi hiểu rồi ạ.”
“C-Cảm ơn cô.”
“Không có gì ạ, quý khách đã khen bữa ăn của chúng tôi ngon miệng là chúng tôi vui lắm rồi.”
Phải có tài ứng biến đến mức này mới có thể làm việc ở đây được sao? Quả đúng là phong thái phục vụ của nhân viên nhà hàng cao cấp nhất Prache. Nhưng Cora lại cảm thấy xấu hổ vì bộ dạng không khác gì ăn quỵt của mình, đến nỗi không thể đáp lại sự tử tế này một cách đàng hoàng.
“Haha, hahaha…!”
Tất cả những gì cô có thể làm là che giấu sự ngượng ngùng này bằng một tràng cười gượng gạo.
‘Suýt nữa thì to chuyện…’
Cái thể diện không có từ đầu giờ đã mất sạch từ lâu, nhưng ít nhất cô đã thoát khỏi cơn nguy khốn. Cora thầm cảm ơn Ena vì đã chấp nhận yêu cầu vô lý này và lục ví để thanh toán.
“Thưa cô Cora?”
“…Hửm?”
Đột nhiên, một nam nhân viên xuất hiện bên cạnh, Cora nhìn anh ta với vẻ mặt khó hiểu, không biết lại có chuyện gì.
–Soạt.
Cùng lúc đó, một tờ hóa đơn được đưa ra trước mặt nàng High Elf.
“Là của quý ngài đằng kia gửi ạ.”
“…Hả?”
Chẳng lẽ có một du khách giàu có nào đó mê mẩn hai mẹ con mình nên muốn trả tiền ăn giúp sao? Nếu vậy thì tốt quá. Dù là gái đã có chồng nên không thể làm gì hơn, nhưng cô vẫn sẵn lòng gật đầu chào một cái.
“Đây là gì vậy…? Chẳng lẽ người đó muốn tính tiền cả phần ăn của mình và của chúng tôi luôn sao?”
“À…”
“Hửm? Sao thế?”
Tuy nhiên, hy vọng tích cực này đã tan thành mây khói cùng với tiếng thở dài của nhân viên.
“Không phải vậy ạ, quý ngài đằng kia nói rằng cô Cora sẽ thanh toán giúp ngài ấy…”
“C-Cái gì!?”
Không phải mời cô gái mình thích một bữa ăn, mà lại có một gã điên nào đó gửi hóa đơn bắt người khác trả tiền hộ sao!? Lại còn ở trong một nhà hàng sang trọng thế này nữa?
Gương mặt của nàng High Elf nhăn lại vì hoang mang và bực bội.
‘Thằng điên nào vậy?’
Cô thực sự tò mò muốn biết cái bản mặt của kẻ đã bày ra trò con bò độc nhất vô nhị này. Cần gì phải chần chừ? Cứ hành động ngay là được.
“…Cậu dẫn tôi đến chỗ quý ngài đó được không?”
“Vâng, mời cô đi lối này.”
Nam nhân viên không biết rõ nội tình đã vô tình dẫn đường. Cora cũng vậy. Cô đi theo nhân viên, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia sát khí.
‘Chuyện gì không làm, lại dám cả gan chơi khăm bà mày bằng tiền à?’
Ít nhất cũng phải hét vào mặt hắn một trận thì cô mới hả dạ.
“Là quý ngài ở đằng kia ạ.”
Nhân viên lịch sự dùng hai tay chỉ rõ phương hướng. Đồng thời, ánh mắt đang hừng hực lửa giận của Cora quay phắt sang. Và người được gọi là quý ngài đang ngồi ở đó là…
‘…Racine?’
Một thằng mù với gương mặt quen thuộc đến phát ngán.
“Chàng thanh niên mù đó là ai vậy ạ?”
Nam nhân viên quan sát phản ứng của khách hàng và hỏi lại. Ý là nếu quý ngài kia là kẻ vô lại thì anh ta sẽ giúp Cora xử lý.
“Một gã thanh niên như cái bíp.”
“…Dạ?”
“Không có gì, cảm ơn cậu đã dẫn đường. Tôi sẽ tự lo liệu, cậu tránh mặt đi chỗ khác được không?”
“À, vâng…”
Nam nhân viên ngơ ngác lùi lại trước phát ngôn thô lỗ trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp của cô.
Nhưng kệ xác anh ta.
Cora chỉ trừng mắt nhìn con trai mình với ánh nhìn bực tức. Nhìn mấy cái đĩa trống trơn sang trọng kia thì chắc chắn thằng con trời đánh này đã gọi y hệt thực đơn cô và Stella vừa ăn.
“Racine, mày làm cái quái gì ở đây vậy?”
“……”
“Thằng này điên thật rồi sao?”
“……”
“Đã không có tiền mà còn mò vào đây, lại còn dám dúi hóa đơn cho mẹ mày trả hả? Mày không biết thế là bất hiếu à!?”
“…Thế còn mẹ thì sao, gọi con trai ruột của mình là gã thanh niên như cái bíp là sao?”
“Thì sao, tao nói sai chỗ nào à?”
“Tìm đâu ra được một nhân vật vừa thông minh vừa tốt bụng như con chứ.”
“Ồ hay nhỉ? Thế còn cái tính cách như đống phân thì bỏ đi đâu rồi?”
“…Con có thật là con trai của mẹ không đấy? Hay là mẹ nhặt con ở đâu về?”
“Nói nhảm, nếu mày thật sự là con nhặt về thì tao đã vứt xó ở gầm cầu từ lâu rồi.”
“Dù là mẹ của con nhưng nhân cách thật là… Á!”
Cốp, một cú cốc đầu giáng vào đỉnh đầu thằng mù. Racine ôm đầu la oai oái. Nhưng Cora chỉ thấy thằng con mình thật đáng ghét. Sự tôn trọng dành cho mẹ của nó thiếu trầm trọng, thiếu quá nhiều là đằng khác.
“Nhân cách!? Mày bàn về nhân cách với mẹ mày hả??? Cái thằng này rốt cuộc giống ai mà tính nết như thế không biết?”
“Ch-Chuyện đó chẳng phải quá rõ ràng rồi sao!?”
“Rõ cái gì? Rõ ràng cái gì!? Mày thử mở cái miệng đó ra nói xem nào!”
“Đó là!”
Ngay lúc cậu con trai định thú nhận thẳng thừng xem mình giống ai, tiếng thở hổn hển của người mẹ đã trở nên bất thường.
Racine tuy không nhìn thấy nhưng lại có xúc giác nhạy bén. Do đó, chỉ bằng luồng không khí, cậu đã nhận ra mẹ mình đang giơ tay phải lên để chuẩn bị cho cú đánh tiếp theo.
“……”
Vì thế, thằng mù đành phải im lặng. Bị u hai cục trên đầu thì vừa mất mặt, mà bị đánh ngất lần nữa thì cậu cũng không muốn chút nào.
“…Không có gì ạ.”
“Hết đường chối cãi nên lại lảng chuyện đấy hả?”
“Haizz, thật là.”
“Thật là? Thật làààà!?”
“Th-Thôi được rồi, con sai rồi, mẹ đừng đánh nữa. Cứ thế này thì đầu con cũng hỏng mất.”
“Đ-Đầu cũng hỏng mất?”
“Con sẽ không thể tốt nghiệp học viện như mẹ hằng mong muốn được đâu.”
“…Phù.”
Lời nói đáng sợ rằng đầu sẽ hỏng mất đã nhanh chóng dập tắt cơn giận của Cora. Nếu một đứa nhân cách đã nát mà trí tuệ cũng nát theo thì tương lai của nó thật đáng lo ngại.
“…Dù sao đi nữa, rốt cuộc tại sao mày lại đến đây?”
“Chúng ta cùng máu mủ mà mẹ lại phân biệt đối xử như vậy thì quá đáng lắm? Bỏ mặc những đứa con khác ở nhà mà chỉ đãi mình chị Stella thì thật vô lý.”
“Thế nên mày đã lén lút theo dõi mẹ và chị gái mình?”
“Mẹ đừng vu khống con! Theo dõi cái gì chứ, tiếng cười của chị vọng ra từ tầng hai của nhà hàng mở thì làm sao con có thể làm ngơ cho được!?”
“…Thôi được, cứ cho là vậy đi. Thế tại sao mày không dẫn theo anh và em của mày?”
“C-Cái đó thì…”
Có lẽ vì Racine không phải là người có lòng vị tha, nên cậu đã không nghĩ xa được đến thế?
“Nếu con dẫn tất cả anh em đến thì mẹ sẽ còn vất vả hơn nữa chứ sao? Chỉ đãi một người mà mẹ đã còng lưng thế kia rồi!”
Tuy nhiên, sự bối rối này không kéo dài lâu. Vì Racine là một kẻ có tài ăn nói.
“…Nếu tính như vậy thì mày cũng không nên đến chứ?”
“Con có thể đưa ra lời khuyên và khiển trách đơn giản cho một bậc cha mẹ thiên vị con cái chứ? Mẹ hãy coi bữa ăn thịnh soạn dành cho con trai này là cái giá phải trả cho sự phân biệt đối xử nhé, cảm ơn mẹ.”
“Gớm, nói thì hay lắm.”
“Là nhờ ơn đức của cha cả.”
“Thế mẹ mày thì sao? Mà có tài ăn nói giỏi như vậy sao lại cứ đòi đi bắn cung làm gì?”
“Giác quan nhạy bén của con còn sắc sảo hơn cả bộ não này.”
“Aiss, bố tiên sư. Phải khâu cái mồm của nó lại mới được!”
“Nếu mẹ khâu mồm con lại thì việc tốt nghiệp học viện coi như đi tong.”
“……”
Tiếp tục cuộc đối thoại này cũng chẳng mang lại kết quả gì có ích.
“…Trước mắt cứ đứng dậy đi. Lý do mẹ chỉ đãi chị con thì về nhà mẹ sẽ nói.”
Thế là Cora quyết định chấm dứt cuộc tranh cãi vô bổ này.
“Haha, con ăn ngon lắm ạ.”
Khi người mẹ đáp lại bằng giọng điệu như đã bỏ cuộc, sắc mặt của thằng mù trở nên tươi tỉnh, nhưng…
“Về nhà rồi tính sổ.”
“……”
Câu nói tiếp theo đã biến niềm vui này thành tuyệt vọng trong tích tắc.
Cộp cộp, tiếng bước chân của cô gái nặng nề trên sàn nhà hàng. Cùng với đó là lòng tự trọng đang cạn dần. Nhưng gác chuyện đó sang một bên, cô thực sự phải cầu nguyện.
Cầu cho Ena tốt bụng sẽ đồng ý cho trả góp 12 tháng cả phần ăn của Racine.
“E-Ena à. Chuyện là…”
Giọng nói chứa đầy sự xấu hổ và áy náy hướng về phía Tổng quản lý Ena.
“Vâng, thưa cô Cora. Cô có cần gì thêm không ạ?”
Nụ cười điềm đạm, phúc hậu của người phụ nữ lớn tuổi càng làm tăng thêm cảm giác tội lỗi của Cora.
‘Haizz, thật ngại quá…’
Nhưng cứ kéo dài cũng chỉ làm phiền người bận rộn mà thôi. Cora gật đầu như đã quyết tâm rồi lại mở lời.
“Tr-Trả góp mười hai tháng. Ta có thể nhờ con thêm một lần nữa được không?”
“Ồ.”
Phản ứng của bà cụ có chút ngạc nhiên. Cora xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên. Cora quyết định rồi. Về nhà cô sẽ dùng roi đánh đòn thằng con để giải tỏa nỗi nhục nhã này.
“Cô Cora, cô không cần phải làm vậy đâu ạ.”
May mắn thay, câu trả lời cô nhận được lại là một giọng nói khoan dung. Ena tốt bụng đến mức chấp nhận cả yêu cầu này sao?
“Vì quý ngài đằng kia đã thanh toán toàn bộ rồi ạ.”
“Ơ…?”
“Nên cô không cần phải cảm thấy có lỗi với tôi đâu ạ.”
Thế nhưng, câu nói phát ra từ miệng Ena lại là điều cô không ngờ tới. Chẳng lẽ mong muốn và ảo tưởng của mình đã trở thành sự thật sao?
Người tốt bụng đó rốt cuộc là ai, mắt Cora theo phản xạ quay về hướng đó…
“Coco.”
Một người đàn ông trung niên đang đứng đó với nụ cười nhân hậu hơn bất kỳ ai.
1 Bình luận