Vào một ngày khi những dải băng giá phủ kín dưới mái hiên của căn nhà gỗ nhỏ, một sinh mệnh đặc biệt được kết tinh từ tình yêu của đôi nam nữ đã cất tiếng khóc chào đời vang dội, thông báo sự hiện diện của mình với thế gian.
< Kaka, nhìn này. Thằng bé đẹp trai quá phải không-!? >
Mang trong mình vẻ ngoài mỹ lệ thừa hưởng từ ông ngoại vốn là Vua tộc Elf, cậu bé là một sự tồn tại vô cùng đáng ái. Ngay khi vừa ra đời, cậu đã dùng hai bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay cha mẹ như để tỏ lòng cảm ơn, rồi nở một nụ cười rạng rỡ, tinh khôi.
< Bé con à, mẹ và cha gửi gắm mọi điều tốt đẹp nhất cho con nhé~? >
Người mẹ cũng nở nụ cười trong trẻo đáp lại giọt máu mủ của mình. Nếu phải tìm ra một khuyết điểm duy nhất ở đứa trẻ đáng yêu này, thì đó chính là việc cậu bị khiếm thị bẩm sinh.
< Không nhìn thấy đường thì có sao, con không việc gì phải tự ti cả! >
Tuy nhiên, vì đó không phải là một khiếm khuyết nhẹ, Cora đã đặt cho con trai một cái tên đặc biệt với mong muốn cậu sẽ làm nên nghiệp lớn dù đôi mắt không nhìn thấy gì.
Cái tên được đặt cho đứa trẻ sơ sinh ấy chính là Racine, giọt máu thứ tư của nàng công chúa High Elf và chàng hiệp sĩ Halfling.
Được nuôi dưỡng trong sự chăm sóc ân cần của cha mẹ, Racine chỉ nhận ra sự khác biệt của bản thân so với mọi người sau khi đã trải qua ba mùa đông.
Dù không biểu lộ ra ngoài vì sợ con tổn thương, nhưng Racine mù lòa rõ ràng là ngón tay đau (đứa con khiến cha mẹ xót xa nhất) của Cora.
Chính vì con chịu thiệt thòi hơn người khác, cô lại càng cố gắng dành cho cậu nhiều tình yêu thương hơn. Có những lúc, cô đối xử với cậu còn tận tình hơn cả thời thơ ấu của con gái cả Stella.
Suy cho cùng đó cũng là lẽ tự nhiên. Một người khiếm thị thì tất yếu cần được để mắt và chăm sóc nhiều hơn.
< E-Em xin lỗi, mình à... >
Những đứa con trai mà Cora sinh ra đều mang trong mình một khiếm khuyết nào đó. Vì thế, cô cảm thấy không thể ngẩng mặt nhìn chồng. Có những lúc cô lén lau nước mắt, gục mặt xuống sàn nhà đầy hối lỗi.
Dẫu biết con cái là của chung hai người, nhưng vì quá khứ lầm lỗi quá nhiều, cô luôn cảm thấy mọi chuyện đều là lỗi của mình. Cô tự hỏi liệu có phải vì mình đã ngược đãi chồng suốt hàng trăm năm qua, nên cái nghiệp ấy giờ lại đổ lên đầu các con hay không.
Nói vậy không có nghĩa là cô cảm thấy xấu hổ vì Racine. Đó chỉ là tâm thế của một người phụ nữ mang tội lỗi đang lo sợ và dè chừng.
Tất nhiên, chàng Halfling lạc quan ấy chỉ mỉm cười và nói lời cảm ơn Racine bé bỏng vì đã đến làm con của mình. Dù đôi mắt không nhìn thấy, nhưng Racine vẫn cảm nhận rõ ràng hơi ấm ấy, nên cậu đặc biệt quấn quýt và nghe lời cha.
< Racine, con hãy cứ làm những gì mình muốn, nhưng phải sống một cuộc đời nỗ lực, con nhé? >
Đây là câu nói Cora thường nhắc nhở Racine, cũng là kết quả từ những kinh nghiệm nuôi dạy con của cô.
Với đứa con đầu lòng Daisy, vì cô quá ép buộc về công danh và quyền lực nên quan hệ giữa họ đã đi quá giới hạn không thể cứu vãn.
Với đứa thứ hai Stella, vì quá nuông chiều nên dường như cô bé đã trở nên hư hỏng.
Còn đứa thứ ba Cretas thì đúng là bó tay, cô chỉ còn biết cầu nguyện cho cậu bé lớn lên khỏe mạnh là đủ.
Do đó, triết lý nuôi dạy con của cô trở thành ‘không nên thiên lệch về bên nào’. Nói một cách đơn giản là ‘làm gì thì làm, cứ ở mức trung bình là được’. Đó là một quan điểm giáo dục rập khuôn như kiểu các nhân viên văn phòng, nhưng xét theo khía cạnh nào đó, nó lại là đáp án đúng đắn nhất.
Có lẽ nhờ trí thông minh phi thường, Racine đã sớm hiểu được nỗi lòng của mẹ. Vì vậy, cậu luôn nỗ lực gấp bội so với người khác. Cậu không muốn vì khiếm khuyết của mình mà trở thành nỗi xấu hổ của cha mẹ.
Lúc bấy giờ, cậu bé Racine đã có một sự hiểu lầm lớn. Cậu cứ ngỡ tiêu chuẩn ‘mức trung bình’ mà mẹ nói là dựa trên anh cả Daisy và anh ba Cretas.
Chính vì thế, đối với Racine thuở nhỏ, ‘mức trung bình’ ấy cao vời vợi như một ngọn núi lớn. Cậu nhận ra rằng dù mình có thông minh hơn người một chút thì cũng tuyệt đối không được lười biếng.
Người anh cả đã thống nhất đại lục từ khi còn rất trẻ, và người anh thứ hai sở hữu sức mạnh quái vật có thể xé toạc vách đá bằng tay không. Để đuổi kịp những người anh chẳng khác nào quái vật ấy, cậu phải mài giũa thế mạnh của mình trong một thời gian dài.
Để bù đắp cho khiếm khuyết về thị giác và để khẳng định vị thế của một người đàn ông, từ năm ba tuổi, Racine đã bắt đầu muốn tạo ra những phát minh có ích cho đời sống thực tế. Dù có nhiều lĩnh vực cậu quan tâm như triết học, toán học hay ma đạo học, nhưng để sớm đạt được thành tựu, cậu phải vận dụng trí óc vào những thứ có thể tạo ra kết quả cụ thể.
Thiên tài hay thần đồng, những mỹ từ đó dường như vẫn không đủ để ca ngợi sự sáng suốt của đứa trẻ này. Ngoại trừ thời gian được mẹ chăm sóc, Racine thường ngồi bên bàn làm việc để phác thảo bản vẽ, hoặc đến thăm vùng đất của người kiểm lâm gần đó để tìm kiếm nguyên vật liệu. Và thật kinh ngạc, đó lại là cuộc sống thường nhật của một cậu bé mới ba tuổi.
Racine sử dụng thời gian một cách cực kỳ hiệu quả, đồng thời luôn mơ về một tương lai rực rỡ khi được đặt chân vào Đế chế Kasta. Cậu muốn trở thành Nhiếp chính quan - một trong những cột trụ của Đế chế, chứng minh năng lực của mình với tư cách là cánh tay phải của người anh trai mà cậu kính trọng. Và hơn hết, cậu muốn mẹ không còn phải cảm thấy tội lỗi với cha nữa.
Có lẽ những nỗ lực đó đã đơm hoa kết trái. Vào năm lên năm tuổi, những thứ mà mẹ từng nói bâng quơ như máy giặt, tủ lạnh, và cả máy lọc nước... Cậu đã thành công trong việc tái hiện hoàn hảo chúng ngay tại vùng quê hẻo lánh này.
Tuy vật liệu bằng gỗ khiến chúng có vẻ ngoài hơi thô sơ, nhưng hiệu suất thì không hề thua kém những thiết bị hiện đại. Thậm chí, vì làm bằng gỗ nên chúng còn rất thân thiện với môi trường.
Làm thế nào mà không cần linh kiện điện tử, chỉ bằng gỗ mà có thể tái hiện được những chức năng đó? Cơ chế huyền bí ấy đến cả thủ khoa Học viện là Daisy cũng không thể hiểu hết được. Racine, người có thể thản nhiên giải thích những cấu tạo phức tạp đến mức không thể đo lường, dường như đang sống ở một tầng đẳng cấp trí tuệ hoàn toàn khác biệt.
< Con trai của mẹ, cảm ơn con nhiều lắm~? >
< Oa, cái này con tặng mẹ sao? >
< Nhờ có con mà mẹ nhàn hạ bao nhiêu đấy? >
< Hì hì, Racine sau này chắc chắn sẽ trở thành một học giả vĩ đại cho xem!? >
Cậu chẳng có lấy một giây phút buồn chán. Những lời khen ngợi chân thành của mẹ khiến cậu càng muốn đáp lại sự kỳ vọng đó. Thêm vào đó, mỗi khi cha đặt tay lên vai và nói một câu "Làm tốt lắm", lòng cậu lại trào dâng niềm xúc động khôn tả.
Tất nhiên, Racine thông minh cũng có những khuyết điểm. Cậu bài xích những việc dùng đến sức mạnh cơ bắp, coi đó là dã man, và cực kỳ ghét những kẻ vô năng, ngu ngốc.
Vế trước là sự mặc cảm về lĩnh vực mà cậu không sở hữu, còn vế sau là định kiến hình thành do người anh thứ hai vốn có đầu óc bã đậu của mình.
Thậm chí, cậu cũng không thích những người cùng cảnh ngộ khiếm khuyết. Bởi lẽ, cậu cảm thấy họ giống như một hội nhóm của những kẻ u sầu. Điều đó lại khiến cậu nhớ đến việc mẹ luôn đối xử với mình như một ‘ngón tay đau’.
Vì vậy, từ năm năm tuổi, Racine bắt đầu ghét việc đi đâu mẹ cũng kè kè bên cạnh. Cora hiểu điều đó nên cũng đã biết tiết chế lại.
Thế nên, việc hôm nay cậu bé khiếm thị nhỏ tuổi một mình vào rừng tìm nguyên liệu là điều tất yếu. Với thiết bị báo động tự chế và khả năng cảm nhận trạng thái của mẹ, thực tế cũng chẳng có gì nguy hiểm.
–Sột soạt.
Những ngón tay nhỏ nhắn của đứa trẻ đan cài những cành cây và hoa lại với nhau để tạo thành hình con bướm. Nhìn cậu không chỉ biết phát minh mà còn biết chơi đùa hồn nhiên thế này, rõ ràng Racine vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Thế giới không ánh sáng luôn tràn ngập bóng tối, nhưng Racine vẽ nên thế giới bằng hương thơm của rừng già và tiếng thì thầm của gió. Thừa hưởng tinh thần thép từ cha, có lẽ việc không nhìn thấy cũng chẳng phải là rào cản quá lớn đối với cậu.
'…Hửm?'
Một biến cố nhỏ xảy ra trong chuyến thăm dò thường nhật. Cậu cảm nhận được bàn tay của ai đó đang mơn trớn trên má mình. Bàn tay này quá nhỏ bé và yếu ớt để có thể là tay của mẹ hay chị gái. Rốt cuộc là tay của ai?
"Cậu là ai?"
Một giọng nói dịu dàng len lỏi qua kẽ lá. Đó là một bé gái không rõ tên tuổi. Racine ngừng sờ soạng thân cây và cau mày. Cậu nhớ đến những đứa trẻ trong làng từng trêu chọc vì cậu không nhìn thấy đường.
Dù ai nói gì đi nữa, cậu vẫn là đứa con quý giá của cha mẹ yêu dấu. Nếu đứa nhỏ này dám coi thường cậu, cậu nhất định sẽ không để yên!
"Tôi là ai thì liên quan gì đến cậu?"
Racine là một đứa trẻ có tính cách khá gai góc. Một mặt, vì mang lòng tự ái nên cậu cũng rất nhạy cảm.
"Không bỏ tay ra à? Cậu mà còn làm thế là rắc rối to đấy!?"
Cậu chỉ dịu dàng với những người thân trong gia đình. Đối với một người khiếm thị, thế giới bên ngoài căn nhà gỗ lạnh lẽo hơn tưởng tượng rất nhiều. Cậu chưa từng cảm nhận được hơi ấm đặc biệt nào khi bước chân ra khỏi tổ ấm của mình.
"Tên cậu là gì thế?"
Bộ nó thấy mình không nhìn được nên coi thường mình chắc? Vừa mới phản ứng gay gắt xong mà cái con bé ngốc nghếch này vẫn cứ tiếp tục sờ má mình.
Rốt cuộc cái khoảng cách gần gũi đến kỳ lạ này là sao đây? Lại còn ghé sát mặt đến mức cảm nhận được cả hơi thở của nhau dù mới gặp lần đầu nữa chứ!?
"Đ-Đừng có lại gần đây! Tôi cảnh cáo rồi đấy!?"
Vì là lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở của người khác giới, dù mới năm tuổi nhưng mặt cậu đã đỏ bừng lên. Ngoại trừ người thân, cậu chưa từng nói chuyện tử tế với con gái bao giờ, nên hoàn toàn không có khả năng miễn dịch với tình huống này.
"Đã bảo tránh ra rồi mà-!"
Chát! Bàn tay giận dữ đẩy mạnh khiến thân hình nhỏ bé kia ngã nhào. Nhìn cái kiểu động thủ trước khi động khẩu, rõ ràng Racine cũng chỉ là một đứa trẻ con không hơn không kém.
"Á!?"
Dù sao cậu cũng mang dòng máu High Elf nên thể hình to lớn hơn bạn đồng lứa. Do đó, bé gái được cho là cùng tuổi với Racine đã bị ngã đập mông xuống đất –Uỵch!
"Hức, hức-! Oa oa oa-!"
Đứa trẻ rơm rớm nước mắt rồi chẳng mấy chốc đã òa khóc nức nở. Cùng lúc đó là một tiếng “Rắc” như có thứ gì đó vừa bị vỡ vụn.
"Sao cậu lại làm thế-! Leyrin[note88626] đã làm gì đâu chứ~!"
Đứa nhỏ vừa nấc cụt vừa khóc không thành tiếng. Racine dường như cũng không ngờ cô bé lại khóc thảm thiết đến vậy, cậu lúng túng đứng dậy và chìa tay ra.
"D-Dậy đi! Tôi xin lỗi được chưa-!?"
Racine chỉ là đứa trẻ nhạy cảm chứ không phải là một đứa trẻ xấu tính. Nhìn phản ứng thì có vẻ cô bé không định chơi xỏ cậu, vậy mà cậu lại lỡ tay dùng bạo lực mất rồi.
"Hức... cậu ở đâu..."
Nhưng thật kỳ lạ. Cậu đã chìa tay ra ngay trước mặt, vậy mà cô bé cứ loay hoay mãi không tìm thấy để nắm lấy?
"Tớ không biết cậu ở đâu cả."
Sự lo lắng lộ rõ trong giọng nói, Racine với giác quan nhạy bén hơn người đã chủ động chộp lấy bàn tay của cô bé.
"Oa! Tìm thấy rồi!"
Vừa tìm lại được hơi ấm, cô bé lại sán đến gần. Racine, vốn là người có tính cảnh giác cao, không tài nào hiểu nổi cái khoảng cách gần gũi quá mức của cô bé này.
'Bị ngốc à...?'
Đúng nghĩa là một đứa trẻ khờ khạo và ngây ngô. Vừa mới khóc xong mà chỉ cần người ta chìa tay ra là đã mỉm cười ngay được.
"Này, tay tôi ở ngay trước mặt mà cậu cũng không nắm được à? Cậu là đồ đại ngốc đấy à!?"
Giọng nói đầy vẻ thắc mắc vang lên dõng dạc. Dù ghét vận động chân tay, nhưng khí thế của một hậu duệ High Elf vẫn không lẫn vào đâu được.
"L-Leyrin ấy mà~!"
Bị khí thế đó làm cho sợ hãi, cô bé cứ loay hoay vặn vẹo hai bàn tay một hồi lâu. Có vẻ như cô bé đang dò xét thái độ của cậu.
"Tớ rất ngoan nè, biết tết hoa nữa, nói chuyện cũng giỏi, lại còn biết lắng nghe người khác nữa! Thể lực tớ cũng tốt lắm, có thể nhịn thở dưới nước rất lâu luôn!"
Không hiểu sao cô bé lại đột ngột khoe khoang ưu điểm của mình như vậy. Nhưng đối với Leyrin, cô không còn cách nào khác.
"D-Dù là tớ không nhìn thấy gì!"
Bởi vì cô thực sự sợ rằng nếu nói ra sự thật này, cô sẽ lại không có được người bạn nào cả.
9 Bình luận
bro nhớ Irene là chắt của ai chứ?
😭💥👈