Wn (180-362)
Chương 239 - Mạc gian - Halfling bạch tạng (2)
1 Bình luận - Độ dài: 2,688 từ - Cập nhật:
Khi nàng thiếu nữ Halfling trải qua tám mùa đông giá rét, cô cũng đã đến tuổi trưởng thành, giống như gã đàn ông bạch tạng năm nào.
Trong số những người Halfling, cô có vóc dáng nhỏ nhắn, ngoại hình cũng không quá xuất sắc, nên không thể lớn lên kiêu sa như đóa hoa trên vách núi. Thế nhưng, Daisy chắc chắn là một thiếu nữ thuần khiết và đáng yêu hơn bất kỳ ai, tựa như đóa hoa dại lớn lên một cách tự nhiên giữa cánh đồng.
Daisy lớn lên với ánh mắt luôn hướng về duy nhất một người đàn ông, thủy chung như đóa hướng dương. Cô không phủ nhận mình là một người con gái dễ dãi, đã để mất trái tim ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ấy nhưng, trong đôi mắt nâu đã dán chặt vào gã bạch tạng đó, chẳng còn chỗ trống nào cho người đàn ông khác bước vào.
Đối với Daisy, Knox không đơn thuần chỉ là người đàn ông cô yêu.
Anh là vị cứu tinh, là người đã trở thành gia đình mới của cô khi cô bị hắt hủi vì là trẻ mồ côi và phải trốn chạy vào rừng sâu. Việc Knox là kẻ dối trá hay không phải là High Elf chẳng quan trọng. Dĩ nhiên, vì vốn dĩ khờ khạo và ngốc nghếch, nên ngay cả khi đã trưởng thành cô vẫn không nhận ra điều đó. Nhưng có một sự thật không bao giờ thay đổi: gã đàn ông bạch tạng ấy là cả thế giới của cô.
Bất chấp những màn tấn công tình cảm đó, Knox vẫn thường đối xử nghiệt ngã với Daisy. Tạm gác lại chuyện anh không thành thật với lòng mình, chính tư tưởng thượng đẳng dù bản thân cũng chỉ là một Halfling đã khiến anh thốt ra những lời làm tổn thương cô.
Kể từ khi Daisy xuất hiện và giúp anh cai được bột ảo giác, Knox bắt đầu mơ mộng trở lại. Đó là quyết tâm trở thành quý tộc để vượt qua dòng máu thấp kém của mình và thực hiện giấc mơ từng bị dập tắt. Bởi nếu có được địa vị đó, dù là Halfling, anh vẫn có thể kết hôn với một Elf hạ cấp hoặc tiểu thư của một gia đình Chuẩn Nam tước.
Vốn dĩ tâm lý của những người cha tồi tệ đều như vậy. Họ luôn muốn đổ dồn những đại nghiệp mà mình không thành thục lên vai con cái. Knox luôn mang nỗi hận trong lòng vì dù sinh ra là thân nam nhi nhưng lại không thể thành danh trong nghiệp võ.
Chính vì thế, Knox chỉ biết mơ mộng.
Anh mơ về viễn cảnh đứa con lai bán Elf của mình sẽ trở thành một hiệp sĩ tài ba, tung hoành ngang dọc trên chiến trường.
Nếu cứ ngồi yên, ước nguyện đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực. Do đó, Knox quyết định thăng tiến theo một hướng khác để có thể kết hôn với một tiểu thư quý tộc. Nếu thể chất có hạn chế, anh chỉ cần lấy những bí quyết chế tạo bột ảo giác trong quá khứ làm bàn đạp để phát triển.
Chẳng biết là do có tài năng hay gặp may mắn mà sau vài năm, Knox đã trở nên nổi tiếng khắp vùng với tư cách là dược sĩ tài giỏi nhất. Sản phẩm tiêu biểu nhất của anh chính là thuốc giảm đau không gây nghiện. Đó là một thành tựu tương phản hoàn toàn với quá khứ mờ nhạt, không gặt hái được gì suốt thời gian dài trên chiến trường.
Kể từ đó, tương lai của Knox rộng mở thênh thang. Khác với những Halfling thông thường, anh có ngoại hình khá bảnh bao, chiều cao cũng không quá thấp, nên có rất nhiều phụ nữ bày tỏ lòng cảm mến. Trong số đó, người lọt vào mắt xanh của Knox là một Elf thuộc gia tộc Nam tước. Một gia tộc tuy có danh tiếng nhưng lại tương đối nghèo khó. Tuy nhiên, vì gia đình đó có nhiều người cao ráo và khung xương đẹp nên anh rất ưng ý.
Ở tuổi hai mươi sáu, độ tuổi lý tưởng để kết hôn, Knox cố gắng thúc đẩy việc lập gia đình, nên anh thường xuyên vắng mặt ở căn lều nhỏ để dành thời gian cho người phụ nữ Elf sẽ trở thành vị hôn thê của mình.
–Daisy sẽ kết hôn với Knox!
Vì thế, câu tỏ tình nhàm chán mà Daisy vẫn hay nói từ khi còn nhỏ giờ đây chỉ khiến Knox cảm thấy cực kỳ khó chịu.
‘…Cái đồ Halfling.’
Daisy có thể nói ra lời đó với trái tim ngây thơ, nhưng Knox chỉ thấy nực cười. Và anh cảm thấy vô cùng cự tuyệt. Bởi nếu những Halfling hèn mọn nhất kết hôn với nhau, tương lai của đứa trẻ sinh ra đã quá rõ ràng.
‘Ai thì được, chứ riêng đồng tộc thì tuyệt đối không.’
Một sinh linh được hoài thai giữa một đứa con gái nhỏ thon trong số những Halfling yếu ớt và một kẻ bệnh tật mắc chứng bạch tạng… Chẳng cần nhìn cũng biết sự thấp kém nào sẽ được sinh ra.
‘Con mình tuyệt đối không được sinh ra như một loài sâu bọ.’
Đứa trẻ Halfling còn thảm hại hơn cả cha mẹ nó có lẽ sẽ tự hủy hoại mình trong sự mặc cảm. Những chủng tộc thấp kém như vậy thà đừng sinh ra còn hơn.
< Knox, dạo này anh sao thế? Không đi chơi cùng em nữa… >
< Câm miệng đi, nhóc con. >
Người đàn ông khi đã thành đạt lại càng trở nên ngạo mạn, đồng thời số lần anh đối xử nghiệt ngã với cô gái mình từng chăm sóc cũng nhiều hơn.
< Đừng có bày tỏ tình cảm vô ích với ta nữa. Nếu không hài lòng thì cứ rời khỏi căn lều này đi. >
Có lẽ đây mới chính là bản chất của anh ngay từ đầu. Chẳng qua trước đây anh chỉ ban phát chút lòng khoan dung vì phải để ý đến cảm xúc của một con nhóc chẳng ra gì.
Kể từ ngày đó, Daisy cũng bắt đầu dành nhiều thời gian ở một mình. Dù vậy, tất cả những gì cô làm cũng chỉ là chuẩn bị sẵn đồ ăn cho Knox khi anh trở về muộn, hay tết những vòng hoa, cắm những bình hoa mà anh thích.
Và rồi thời gian trôi qua, ngày đó cũng đã đến. Sau khi duy trì mối quan hệ thuận lợi với người phụ nữ Elf, Knox dự định sẽ cầu hôn và đính hôn với cô ta. Nếu vậy, chẳng bao lâu sau họ sẽ làm lễ cưới.
Cha của cô ta, Nam tước Hellington, đã hứa sẽ gả con gái út nếu anh trả một khoản sính lễ khổng lồ. Dù khoản tiền đó không phải là không gây áp lực, nhưng…
‘Chừng đó thì thấm tháp gì.’
Nếu có thể đổi lấy danh dự, đó là một khoản đầu tư không hề lãng phí. Một khi đã trở thành quý tộc, công việc kinh doanh thuốc giảm đau sẽ còn phát triển hơn nữa. Việc đưa con cái vào trường hiệp sĩ danh tiếng cũng sẽ không còn khó khăn, dù nghĩ thế nào thì đây cũng không phải là một vụ làm ăn thua lỗ.
Knox nghĩ, việc anh cần làm bây giờ là kết thúc cuộc sống chung chạ không cần thiết với cô gái Halfling thấp kém kia.
‘Thế này chắc là đủ rồi.’
Bó hoa cúc và chiếc nhẫn kim cương trong tay người đàn ông không phải dành cho cô gái đã luôn bên cạnh anh. Không hẳn là anh yêu người phụ nữ Elf, vốn dĩ tình cảm chưa bao giờ là điều quan trọng với anh. Đây là vinh dự hiếm có để anh cuối cùng cũng có thể đổi đời.
‘Nhưng mà, con bé đó đang làm gì vậy nhỉ? Đến bữa sáng cũng không thấy mặt…’
Thế nhưng, hôm nay thật kỳ lạ. Cô gái Halfling vốn luôn khóc lóc, níu kéo anh hôm nay lại không xuất hiện. Tầm này mọi khi, cô ấy thường sẽ làm mình làm mẩy, bắt anh không được bỏ cô lại một mình…
‘Mà thôi, giờ không còn là chuyện của mình nữa.’
Nhìn về phía căn lều, Knox lạnh lùng quay đầu đi. Đúng như anh nghĩ, không còn liên quan gì nữa. Cuối cùng cũng bỏ cuộc rồi sao? Thế thì càng đúng ý anh.
Cuối cùng cũng thoát khỏi đứa con gái suốt bao nhiêu năm qua cứ líu lo phiền phức bên tai. Người đàn ông bước đi trên con đường rừng với tâm trạng nhẹ nhõm, hướng về một khởi đầu mới với người bạn đời ưu tú.
‘Để đi đến được đây, mình đã phải vất vả biết bao nhiêu…’
Người đàn ông sắp chạm tay đến thành công hồi tưởng lại quá khứ với vẻ mặt sảng khoái, giống như những vĩ nhân đang liệt kê lại lịch sử của chính mình.
Knox kẻ dối trá.
Knox kẻ hèn nhát.
Knox kẻ ngạo mạn.
Những tên Halfling thối tha ở quê nhà từng chửi bới, chỉ trích anh hiện lên trong tâm trí như một cuốn phim quay chậm. Nhưng đó chỉ là chuyện của quá khứ. Giờ đây, bọn chúng chẳng khác nào sâu bọ đối với một người sắp trở thành Chuẩn Nam tước như anh.
‘Khà khà, khi đã thành quý tộc, mình phải về thăm quê một chuyến mới được. Thật mong chờ xem vẻ mặt của lũ đó sẽ ra sao.’
Không cần phải nói dối nữa. Cũng chẳng cần phải thu mình lại. Hơi kiêu ngạo một chút chỉ là một trong những phẩm chất mà quý tộc nên có.
–Knox!
Thế nhưng, bước tiến không chút do dự ấy đã bị khựng lại bởi tiếng gọi quen thuộc của cô gái.
“…Haizz.”
Biết ngay mà.
“Lại đi theo đấy à? Thật là phát ngán lên được…”
Anh đã biết chuyện này sẽ xảy ra. Con nhóc đã lẽo đẽo theo sau anh suốt hơn tám năm qua làm sao có thể đột nhiên ngoan ngoãn được chứ.
“Dù nhóc có làm thế thì ý định của ta cũng không thay đổi đâu? Ngay từ đầu, tại sao ta phải chấp nhận tình cảm của một kẻ thấp kém như nhóc chứ?”
Anh định bụng sẽ làm cho đôi mắt tròn xoe của cô phải rơi lệ như lần trước. Như vậy, cô sẽ tự khắc rút lui.
“Nhóc trốn ở đâu rồi? Không mau ra đây?”
Cơ hay, anh không tài nào biết được âm thanh đó phát ra từ hướng nào. Rõ ràng tai anh đã nghe thấy rất rõ giọng nói của Daisy, thật kỳ lạ.
“…?”
Chẳng lẽ thật sự chỉ là ảo giác? Knox nhìn quanh quất một hồi lâu, định tiếp tục bước đi.
–Knox!
Tiếng gọi của cô gái cứ đều đặn rót vào tai, khiến anh nhận ra nguồn gốc của âm thanh đó. Knox là một Halfling thành đạt, anh không phải là kẻ ngốc. Anh nhận thức được rằng mình thực sự đang gặp phải ảo giác.
‘Sao mình lại thế này?’
Tại sao chứ? Rõ ràng cô ấy chỉ là một con nhỏ ngốc nghếch, luôn làm phiền anh dù anh định làm bất cứ việc gì, vậy mà tại sao trong khoảnh khắc vui sướng này, anh lại phải chịu đựng sự khó chịu này?
‘Chỉ là một con bé ngu ngốc mà mình thương hại cưu mang thôi mà…’
Định bước tiếp về phía trước nhưng đôi chân nặng trĩu không nghe lời. Với tâm trạng này, anh cảm thấy mình không thể tiến thêm bước nào nữa.
Knox bắt đầu lần giở lại từng chút ký ức của mình để tìm ra nguyên nhân của sự khó chịu này.
Cơ duyên khiến anh chế tạo ra loại thuốc giảm đau giúp anh trở thành quý tộc vốn chẳng có gì to tát.
< Knox biết dùng cả ma pháp sao!? >
Nghĩ lại thì, việc anh là một High Elf đã trở thành sự thật hiển nhiên trong mắt cô gái khờ khạo ấy từ lâu. Knox vẫn không bỏ được thói quen dối trá trong quá khứ và tiếp tục lừa dối cô.
< Oa-! Ngọn núi vừa biến mất rồi lại hiện ra kìa!!! >
Phải, đó chính là nguồn gốc của thuốc giảm đau. Một loại thuốc gây ảo giác không để lại tác dụng phụ mà anh đã tạo ra để lừa gạt cô gái, và cũng để kẻ dối trá che đậy sự nhục nhã của chính mình.
< Đối với hoàng tộc thì chuyện này chẳng có gì đáng kể. >
Mỗi khi thực hiện những phép màu này, Knox không quên nhấn mạnh rằng đó là năng lực của một High Elf. Dù luôn ra vẻ là người lớn, nhưng anh cũng chỉ là một sinh vật ngu ngốc khao khát được một cô bé công nhận.
< Ưm, Nox tuyệt thật! Giống như một ma pháp sư, không, giống như một ảo thuật gia vậy! >
Mỗi lần như thế, cô gái lại ca ngợi anh. Như thể cô đang đối diện với một ảo thuật gia vượt xa ma pháp sư, một đấng toàn năng vượt xa ảo thuật gia. Cuộc đời của người đàn ông vốn đã sụp đổ vì sự yếu đuối của bản thân, nhờ có sự quan tâm của một cô bé mà đã có thể mơ về ngày tái sinh.
Tại sao anh lại vênh váo đến thế khi thêu dệt nên những câu chuyện không có thật? Lúc đó anh nghĩ mình sẽ không bao giờ biết được lý do.
Nhưng giờ thì không phải vậy nữa. Người đàn ông đang dần nhận ra tại sao mình lại làm như thế.
Anh tuy không phải trẻ mồ côi, nhưng chưa từng được ai công nhận, kể cả cha mẹ. Trong một cuộc đời như loài dòi bọ chỉ toàn thất bại, sự công nhận và quan tâm thuần khiết ấy chẳng khác nào cơn mưa rào giữa trời hạn.
Không.
Nghĩ lại thì đây cũng là một lời nói dối.
Chỉ là, chỉ là…
Anh muốn thể hiện tốt trước mặt cô gái có sự thuần khiết không giống một Halfling chút nào.
< …… >
Nếu phải khơi lại cả quá khứ đã chôn giấu, Knox đã từng đỏ mặt mỗi khi cô gái nở nụ cười rạng rỡ không chút phòng bị.
Đó là một con nhóc kém anh tới tận tám tuổi.
Anh không thể chấp nhận việc trái tim mình bị lay động bởi một đứa con gái ngốc nghếch mà anh vốn chỉ coi như trẻ con.
< Hừ, trong mắt nhóc thì chắc chừng này cũng đủ thấy tuyệt vời rồi. >
Để che giấu sự ngượng ngùng, anh chỉ biết quay mặt đi hướng khác và buông lời cộc lốc, đó đã là giới hạn của anh rồi.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là anh có thể biết tại sao mình lại như vậy.
‘…Một người sắp trở thành quý tộc như mình, lẽ nào lại vì một đứa con gái mà thế này sao?’
Tuy nhưng, dù đã đến nước này, người đàn ông vẫn cố gắng phủ nhận.
‘……’
Ngay cả khi muốn chơi đùa cùng bạn bè thuở nhỏ.
Ngay cả khi muốn đường đường chính chính vung kiếm như một nam nhi trên chiến trường.
Và ngay cả tình cảm dành cho cô gái nhỏ nhắn lúc này đây.
Anh vẫn luôn là một kẻ hèn nhát, chỉ biết ngoảnh mặt làm ngơ vì không có can đảm để đối diện.
1 Bình luận