Wn (180-362)

Chương 289 - Dẫu chẳng thể nhìn thấy (Hoàn)

Chương 289 - Dẫu chẳng thể nhìn thấy (Hoàn)

Ở một vùng nông thôn xa xôi nơi chiếc cối xay gió cũ kỹ vẫn lầm lũi quay, dưới bầu trời trong vắt, những dải đất màu mỡ hiện ra đầy sức sống.

 

Dù quy mô chẳng có gì đáng kể, nhưng trang trại trái cây được chăm bón tỉ mỉ này chắc chắn lại có một mùa bội thu. Những hàng dứa trải dài tăm tắp, quả nào quả nấy trông tuyệt hảo không chê vào đâu được.

 

Thế nhưng, trong trang trại dứa tưởng chừng như hoàn hảo ấy lại xuất hiện một khuyết điểm nhỏ: một quả dứa nằm ở góc khuất đã biến mất không dấu vết.

Chẳng lẽ đêm qua có trộm đột nhập sao?

 

Nói vậy thì có vẻ khó, bởi có một con chó to lớn khủng khiếp đang mở trừng mắt canh giữ, trộm nào mà dám bén mảng tới. Linh thú triệu hồi mà nàng High Elf tiện tay ném cho làm quà chia tay với con trai mình vốn dĩ không phải là một sinh vật tầm thường.

 

Vậy thì khả năng cao đây là tác phẩm của người trong nhà. Và thực tế đúng là như vậy.

 

"Ưm..."

Nấp giữa những luống cây trong trang trại, một cô bé nhỏ nhắn đang dùng đôi bàn tay tí hon bịt chặt miệng mình. Vì lén dùng cành cây bẻ ăn quả dứa mà mẹ vừa thu hoạch nên cô bé đang tỏ ra vô cùng chột dạ.

 

Những giọt nước trái cây ngọt lịm, mọng nước còn dính quanh khóe miệng là bằng chứng đanh thép tố cáo cô bé chính là thủ phạm. Vốn là một ‘tín đồ’ của đồ ngọt, cô bé đảo mắt liên hồi và nín thở. Nếu chuyện này bị bại lộ, chắc chắn cô sẽ bị mắng một trận nên thân.

 

"Nhoàm nhoàm..."

 

Nhưng sự lo lắng đó cũng chỉ thoáng qua. Nhân lúc cơn căng thẳng dịu xuống, cô bé tranh thủ xử nốt miếng dứa còn lại. Cũng tại dứa ngọt quá cơ. Lại thêm việc được lớn lên trong vòng tay nuông chiều của mẹ nên cô bé cũng có phần thiếu kiên nhẫn.

 

"Layrin."[note88932]

 

Tiếng gọi của người phụ nữ vang lên khắp trang trại, cơ thể nhỏ bé của cô bé lập tức bị nhấc bổng lên như một củ cải vừa được nhổ ra khỏi đất. Đối diện với người mẹ đột ngột xuất hiện, đôi đồng tử của Layrin không ngừng dao động đầy bối rối.

 

"M-Mẹ ạ!"

Mẹ nuôi của Layrin là một người khiếm thị, nhưng đổi lại, cô sở hữu ngũ quan cực kỳ nhạy bén. Tất cả là nhờ sự chỉ dạy của người đàn ông mang dòng máu bán Elf đã ở bên cô từ thuở nhỏ. Thế nên, trò trốn tìm của đứa trẻ chẳng thể kéo dài được lâu.

 

"...Ưu, con xin lỗi mẹ."

 

"Hầy..."

 

Mẹ của Layrin, tức Leyrin, khẽ thở dài trước cô con gái nhỏ chưa hiểu chuyện. Nhưng thấy con bé có vẻ đã thực sự hối lỗi, cô cũng không muốn tiếp tục trách mắng thêm làm gì.

 

Layrin cũng biết mẹ không thực sự giận mình. Thế nên cô bé mới rúc đầu vào lòng mẹ mà nũng nịu.

 

"Layrin cho mẹ ăn một miếng nhé~?"

 

Để làm hòa, bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ đưa miếng dứa lên miệng mẹ. Leyrin lắc đầu như thể chịu thua trước sự lém lỉnh của con gái, rồi miễn cưỡng ăn miếng dứa con đưa.

 

Nhìn kỹ thì dù là một gia đình không cùng huyết thống, giữa họ chẳng hề có chút khoảng cách nào. Ngược lại, họ còn vô cùng quấn quýt và tình cảm.

Lý do rất đơn giản.

 

Layrin không hề biết mẹ hiện tại chỉ là mẹ nuôi.

 

"Mau đi tắm rửa thôi con. Chẳng phải trưa nay chúng ta định ra quảng trường chơi sao?"

 

"Vâng ạ~!"

 

Cảm nhận được hơi thở của con gái đang tung tăng chạy về phía phòng tắm, Leyrin khẽ mỉm cười. Đôi khi chính cô cũng quên mất rằng Layrin là con nuôi. Tính cách và hành động của đứa trẻ đó giống hệt cô lúc nhỏ. Đã thế lại còn cùng sở hữu mái tóc vàng óng ả.

 

Nếu phải tìm điểm khác biệt, thì đó là người chăm sóc cô ngày xưa không phải cha mẹ mà là cậu bạn thanh mai trúc mã.

 

Mỗi khi nhớ lại điều đó, sâu trong lòng Leyrin lại trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt. Người ấy đã dành cho cô một tình yêu thương mà ngay cả cha mẹ ruột cũng khó lòng trao gửi.

 

"Mẹ ơi, mẹ không được buông tay con đâu nhé?"

 

Layrin chạy vội đến nắm lấy tay mẹ. Thấy tay con bé vẫn còn ướt nước, có vẻ như cô bé đang rất mong chờ chuyến đi chơi ở quảng trường.

 

"Tại sao mẹ lại không được buông tay nào?"

 

"Vì mẹ không nhìn thấy đường nên Layrin phải bảo vệ mẹ chứ. Với lại, ơ... nếu đông người quá, mẹ có thể bị lạc mất đấy?"

 

"Hì hì... Được rồi, con gái của mẹ. Vậy con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé?"

 

"Vâng!"

 

Layrin giờ đây đã lớn khôn hơn đôi chút, nắm tay mẹ và dẫn đường. Bước chân của cô bé vô cùng vội vã, chẳng mấy chốc họ đã đến quảng trường.

 

"Oa, đông người quá mẹ ơi~!"

 

"Vậy sao?"

 

Trong tầm mắt cô bé hiện ra một khu phố nhộn nhịp với vô số người qua lại. Lại thêm khách du lịch đổ về khiến đám đông vô cùng hỗn loạn.

 

"Thích quá đi mất!"

 

Nhưng với một đứa trẻ, thế này mới vui. Nhìn thấy khung cảnh đầy rẫy những thứ để chơi đùa, Layrin cười tít mắt. Việc cô bé chạy lăng xăng khắp quảng trường để tìm kiếm trò vui là chuyện đương nhiên.

 

–Kwakk.

 

Ngược lại, Leyrin lại tăng thêm lực nắm ở bàn tay để không lạc mất con gái giữa đám đông. Hơi mạnh một chút, nhưng không làm đứa trẻ đau. Để một cô bé nhỏ nhắn có thể tận hưởng hạnh phúc bình yên, người làm cha làm mẹ phải luôn giữ cho mình sự tỉnh táo.

 

"Cảm ơn mẹ~!"

 

"Ăn từ từ thôi con."

 

Tuy nhiên, khoảng thời gian hỗn loạn cũng sớm qua đi, nhường chỗ cho khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi. Đó là khi Layrin ngồi trên ghế đá, bày biện ra hàng loạt đồ chơi và thức ăn mới mua.

 

"..."

 

Người mẹ nhẹ nhàng xoa đầu con gái, đôi mắt mù lòa nhìn chăm chú về phía trước. Chỉ cần lắng tai nghe, cô có thể nắm bắt được tin tức của vô số người xung quanh. Và nhóm người phổ biến nhất tìm đến nơi này chính là các cặp tình nhân.

 

Khi đối mặt với những bậc cha mẹ đang ở bên con cái, cô chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng tại sao khi phát hiện ra những cặp tình nhân trẻ tuổi, một góc trái tim cô lại nhói đau? Cảm giác cô đơn vô tận này từ đâu mà đến?

 

Leyrin biết rõ lý do tại sao mình lại chìm đắm trong những cảm xúc phức tạp này. Bởi vì vế trước là những gì cô đang có, còn vế sau là những gì cô không có được. Cô chỉ cố tình ngoảnh mặt làm ngơ để không phải nhận ra sự thật ấy mà thôi.

 

'Racine...'

 

Nhưng cô không còn là trẻ con nữa. Đã từ lâu, cô bước qua thời thiếu nữ để trở thành mẹ của một đứa trẻ, nên cô không thốt ra nỗi cô đơn của sự mất mát. Cô chỉ khẽ mấp máy đôi môi, giữ lấy cái tên thương nhớ ấy trong lòng.

 

< Sao nàng có thể đối xử với ta như thế!? >

 

Leyrin sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc Racine, người vốn dĩ luôn dịu dàng, lại tuôn ra những lời oán hận như thế với mình.

 

Thực ra mọi chuyện không phải như vậy. Có lúc cô đã định bỏ chạy, nhưng sau khi nghe được chân tình của anh, cô đã từng cố gắng để được ở bên Racine một lần nữa...

 

< Cháu dám phớt lờ lời ta sao? Cháu coi ta là trò đùa à? Được lắm, hãy thử xuất hiện trước mắt ta một lần nữa xem. Nếu chuyện đó xảy ra, ta nhất định sẽ không để yên đâu! >

 

Vào cái ngày cô quyết tâm lấy hết can đảm, nàng High Elf với đôi mắt long sòng sọc đã xông vào căn nhà gỗ. Ngay lập tức, cô bị kéo vào một cánh cổng kỳ lạ và bị đưa đến trang trại hẻo lánh này, cô biết phải làm sao đây? Tai họa này thực sự là một sự cố bất khả kháng.

 

Nhưng Racine, với trái tim đã tan vỡ, sẽ chẳng thèm nghe lời giải thích của cô. Mà cũng phải thôi. Không, chắc chắn là phải như thế.

 

Racine cuối cùng cũng chỉ là một con người. Dù là một người có lòng bao dung rộng lớn đến đâu, nếu bị người yêu phản bội đến ba lần, trái tim chắc chắn sẽ sụp đổ.

 

Anh đã cứu cô gái định lén lút biến mất vào một ngày mưa và định nghiêm túc cầu hôn cô ấy, vậy mà cô ấy lại một lần nữa bặt vô âm tín không một lời từ biệt.

 

Ngay cả khi không từ bỏ, mất bao nhiêu năm trời để tìm lại người phụ nữ ấy, rồi lại thấy cô ấy ở bên một đứa trẻ gọi mình là mẹ, anh sẽ nghĩ gì đây?

 

Leyrin không thể tưởng tượng nổi nỗi đau đó lớn đến nhường nào. Điều duy nhất cô có thể chắc chắn là anh đã cảm thấy một sự phản bội sâu sắc đến mức không lời nào tả xiết. Chỉ có vậy thôi.

 

Dù thế nào đi nữa, Leyrin không hề có ý định đó, nhưng kết quả là cô đã tạo ra một sự hiểu lầm quá lớn. Lớn đến mức không thể cứu vãn được nữa.

 

'Mình nợ Racine quá nhiều lời xin lỗi.'

 

Chắc hẳn Racine đã nghĩ rằng cô đã trở thành người phụ nữ của gã đàn ông khác. Anh sẽ cho rằng cô lựa chọn như vậy vì ‘dòng máu lăng loàn’ chảy trong người. Hơn nữa, nơi này lại quá xa xôi và hiểm trở, nếu anh không chủ động đến tìm, thì một người mù như cô chẳng có cách nào để gặp lại anh.

 

'Giờ thì mọi chuyện đã kết thúc thật rồi.'

 

Khởi đầu thật đẹp biết bao.

 

Đã từng có lúc họ yêu nhau đến chết đi sống lại.

 

Nhưng đó chỉ là câu chuyện của quá khứ. Giờ đây, đối với anh, một đứa con gái như cô có lẽ chỉ còn là một phần ký ức kinh hoàng mà thôi.

 

Mỗi khi nghĩ đến đó, trái tim Leyrin như bị xé nát. Khi còn là một đứa trẻ chưa biết gì, cô đã từng mơ mộng về một tương lai màu hồng bên cạnh Racine, vậy mà thực tại tàn khốc lại khiến cô trở nên thảm hại đến nhường này.

 

'Hức...'

 

Lẽ ra cô nên coi đó là kỷ niệm cũ rồi cho qua, nhưng nỗi đau mất mát quá lớn khiến cô khó lòng gượng dậy.

 

"Mẹ ơi~!"

 

Dù vậy, cô không được để lộ ra. Cô không được để đứa con nuôi, người thân duy nhất của mình phải lo lắng. Leyrin gạt đi những giọt nước mắt đang chực trào, cố gắng mỉm cười đáp lại.

 

"Có chuyện gì vậy Layrin?"

 

"Đằng kia kìa~ Có một chú hiệp sĩ đang tiến về phía chúng ta! Hình như chú ấy có chuyện muốn nói!"

 

"Hiệp sĩ sao?"

 

Chẳng lẽ cô đã làm gì phạm pháp sao? Hay là cô đã làm gì gây hại đến trật tự an ninh? Cô nắm rõ luật lệ nơi này nên chắc chắn không có chuyện đó. Leyrin không khỏi nghiêng đầu thắc mắc.

 

Nhưng một người có địa vị như hiệp sĩ thì cô chỉ có thể nghĩ đến lý do đó thôi.

Tại sao một người như vậy lại tìm đến cái xóm nhỏ hẻo lánh này?

 

Ở cái lãnh địa bé tẹo chỉ có vài chục dân binh này.

 

Trong lúc người phụ nữ còn đang lúng túng trước tình huống bất ngờ lần đầu gặp phải... thì người được gọi là hiệp sĩ ấy đã đứng ngay trước mặt cô từ lúc nào.

 

"Rất vui được gặp con, con dâu mới của ta."

 

Nhưng trái ngược với nỗi lo lắng của cô, ông ta là một người đàn ông có giọng nói vô cùng hiền từ. Và từ ngữ thốt ra từ miệng ông ta tuy vô cùng lạ lẫm, nhưng lại nghe thật êm tai.

 

Và, dù không nhìn thấy, cô vẫn có thể cảm nhận được.

 

"Nếu không phiền, ta muốn tặng con một món quà nhỏ."

 

Rằng nụ cười nở trên môi ông ấy còn ấm áp hơn cả ánh nắng ban mai rực rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đính chính lại chap 269 Layrin là đúng ae ạ, Cora không nhớ nhầm. Leyrin với Layrin đọc lú phết
Đính chính lại chap 269 Layrin là đúng ae ạ, Cora không nhớ nhầm. Leyrin với Layrin đọc lú phết