Lạch cạch, lạch cạch. Tiếng bát đĩa bằng gỗ va chạm rộn ràng báo hiệu bữa tối bắt đầu. Có lẽ nhờ sự sum vầy của các thành viên trong gia đình mà căn nhà gỗ nhỏ bé trở nên náo nhiệt không ngừng.
Thực ra không hẳn vì căn nhà quá nhỏ, mà là do vóc dáng của những đứa trẻ quá lớn. Cái đầu trọc lốc, không còn một sợi tóc của cậu con trai suýt soát chạm vào trần nhà gỗ.
Nếu xét đến năng lực của Kasta, việc mở rộng không gian bên trong căn nhà gỗ này chẳng có gì khó khăn. Thế nhưng từ vợ cho đến các con, không một ai phàn nàn về điều đó. Bởi lẽ, người đàn ông này vốn yêu thích không gian ấm cúng, nhỏ nhắn này, còn cô con gái cả Stella thì lại cực kỳ sợ ma.
Dù sao thì hôm nay cũng là dịp hiếm hoi cả gia đình sáu người tụ họp đông đủ bên bàn ăn. Mọi người đều vừa kết thúc công việc hoặc đi chơi về nên bầu không khí khá vui vẻ và hoạt bát.
Cũng phải thôi, vì đây là khoảng thời gian để gác lại mọi lo âu.
Vết gợn duy nhất là sự vắng mặt của cậu con trai cả. Nhưng nghĩ lại, nếu Daisy nhìn thấy cái cảnh bát nháo của gia đình lúc này chắc nó sẽ trợn ngược mắt lên mất, nên có khi vắng mặt lại hay hơn?
"Mình ơi, em bảo này~ chuyện là thế này này~ nên là..."
Trong số đó, người ồn ào nhất chính là nàng High Elf tóc trắng.
Có lẽ vì người chồng yêu quý đã trở về nên cô không ngừng liến thoắng. Bình thường Stella luôn là người khiến căn bếp trở nên náo loạn, nhưng khi cha đã về, cô đành phải nhường lại ngôi vị vua buôn chuyện cho mẹ mình.
"...Ra vậy. Chắc là em đã vất vả nhiều rồi."
Những lúc thế này, vai trò của người chồng là im lặng lắng nghe và đáp lời. Ánh mắt anh luôn cố định về phía người vợ trẻ, trong khi đôi tay đang tỉ mỉ thái thịt lợn rừng nướng. Chắc hẳn là để chia cho những đứa con thân yêu của mình.
"Mình này, khoan đã, bỏ tay xuống đi."
"Hửm?"
Nhưng có điều gì đó không vừa ý sao? Chẳng mấy chốc, nàng High Elf đang líu lo bỗng ngậm chặt miệng, ngăn đôi tay đang cầm dao của chồng lại.
"Này, tụi bay đang làm cái trò gì thế hả? Lũ ăn hại kia, sao lại ngồi trơ mắt ra nhìn cha mình thái thịt cho thế?"
Ngay lập tức, Cora trừng mắt nhìn các con như muốn ăn tươi nuốt sống. Ý cô là: "Lũ chúng mày tay chân lành lặn mà dám để người cha già đáng kính phải thái thịt sao!?"
Thế là, cảm nhận được sát khí, công việc thái thịt lợn nghiễm nhiên trở thành nhiệm vụ của những cậu con trai.
"Để em buộc khăn ăn cho mình nhé."
Cora ân cần buộc chiếc khăn ăn thật đẹp quanh cổ chồng. Bình thường cô có vẻ hơi tưng tửng, nhưng riêng với chồng thì lại chăm sóc vô cùng chu đáo.
"Racine, sao mày lại cắt Churrasco[note87829] dày thế kia? Đừng có cậy mình không nhìn thấy mà làm ăn qua loa nhé!?"
Việc bị mù lẽ ra không phải là chuyện có thể nói ra một cách nhẹ nhàng như thế, nhưng dù sao, trước lời chỉ trích của mẹ, chàng trai mù vẫn khép nép cầm lại con dao. Cora nhìn cảnh tượng đó với vẻ hài lòng.
Cứ như thể đang nghĩ ‘Đây mới là gia đình lễ giáo phương Đông chứ’. Mặc dù Kasta lại tỏ ra khá tiếc nuối.
"Anh chỉ muốn tự tay làm cho các con thôi mà..."
"Mình cứ ngồi yên đấy đi... Này! Tụi bay không rót rượu cho cha thì còn đợi đến bao giờ?"
Cora, người vợ cuồng chồng, bỗng chốc trở thành một kiểu bạo chúa khác trên bàn ăn. Kasta hốt hoảng xua tay bảo các con đừng làm thế, nhưng...
"Cha uống rượu Whisky táo nhé?"
Stella đã nhanh chóng đứng dậy rót rượu. Những thành viên còn lại trong gia đình tròn mắt nhìn cảnh tượng này. Có vẻ như họ không chỉ ngạc nhiên bình thường. Nhưng nghĩ lại thì cũng có lý do cả.
Bởi vì mỗi khi mẹ làm thế này, Stella thường lớn tiếng quát: "Con có phải là gái tiếp rượu đâu!", còn bà mẹ cổ hủ Cora thì lại bô bô cái miệng: "Phụ nữ rót rượu thì mới ngon." Và thường thì Lily sẽ thở dài rồi đứng ra rót đầy ly cho cha để kết thúc màn kịch đó.
"...Này, con không sao chứ?"
Ngay cả người ra lệnh là bà mẹ cũng có vẻ bàng hoàng. Cô sững sờ khi thấy con gái thực sự rót rượu cho cha. Trước phản ứng đó của mẹ, Stella chỉ bĩu môi.
"Sao ạ? Con gái rót rượu cho cha không được sao?"
"Không phải là không được... nhưng mà, phải không mình?"
"Ừm..."
Trước câu hỏi của vợ về việc liệu con gái có gì đó khác thường không, người chồng khẽ thốt lên tiếng trầm ngâm. Stella bình thường tuy không thể hiện ra ngoài, nhưng con bé vẫn luôn mềm mỏng với anh. Tuy nhiên, hình như trước đây cũng không đến mức này...
"Thì, Stella vốn dĩ là một đứa trẻ ngoan mà?"
Kasta vốn thấu hiểu bản chất lương thiện của Stella. Vì vậy, dù có chút thắc mắc, anh cũng không lộ vẻ ngỡ ngàng như vợ mình.
"Đứa trẻ ngoan? Hình như định nghĩa về từ đó của mình khác em thì phải?"
"Anh thấy mình hiểu rất đúng mà?"
Dù sao thì hành động của con gái cả tuy có chút lạ lẫm, nhưng việc soi xét kỹ lưỡng tâm tư phức tạp của con cũng không phải là điều nên làm. Đứa con của anh chắc hẳn đã phải lấy hết can đảm mới làm vậy, người làm cha mẹ không cần thiết phải khiến nó cảm thấy khó xử.
"Cảm ơn con, Stella."
"...Vâng."
Người cha chỉ nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay con gái để bày tỏ lòng biết ơn, kèm theo lời dặn rằng lần sau con không cần phải rót rượu như thế nữa. Stella đỏ mặt gật đầu.
'Khoan đã, vậy thì mình cũng...?'
Thấy thái độ của con gái hôm nay bỗng dưng thân thiết lạ thường, Cora hắng giọng vài cái rồi nghiêng ly rượu về phía Stella để đòi được hưởng đãi ngộ của người lớn.
"E hèm! Nào, rót cho mẹ một ly luôn đi!"
"Mẹ tự rót lấy đi chứ? Mẹ tưởng con là gái tiếp rượu chắc?"
"Hả...?"
Trái ngược với kỳ vọng, phản ứng của Stella lại vô cùng gắt gỏng. Và phản ứng đó y hệt như mọi khi. Có vẻ như sự ưu ái của cô con gái cả chỉ dành riêng cho cha mà thôi.
"Ơ hay, cái con ranh kỳ quặc này? Mày dám phân biệt đối xử với cha mẹ đấy à!?"
"Hứ!"
"Hứ!? Hứưư!!? Có rót ngay không!?"
"Không, tại sao con phải làm thế!"
"Aisss, con ranh này dám trả treo à! Có tin mẹ cho một trận không!"
"Kyaa-! Đồ bạo lực gia đình, Đồ Halfling-phobia, rối loạn nhân cách phản xã hội!!!"
"......"
Thực ra, nếu là bình thường thì Stella đã miễn cưỡng rót rượu cho mẹ, nhưng dạo này sự phản kháng của cô ngày càng dữ dội, không dễ gì khuất phục. Cora đành phải hậm hực tự mình cầm lấy chai rượu.
"Cái đệt, đúng là nuôi con chẳng được tích sự gì!? Không hiểu sao con cái của mình lại mất dạy thế không biết."
"......"
"Mình ơi?"
"...Khụ khụ, thôi nào, có gì đâu mà phải đỏ mặt tía tai thế? Nào, để anh rót rượu cho em."
Thật đáng tiếc khi chỉ có mình người vợ là không nhận ra sự thật mà ai cũng biết. Nhưng vạch trần điều đó trước mặt các con thì cũng không hay. Vì vậy, người chồng chọn cách tốt nhất là thay đổi bầu không khí.
"Mình đừng có nói thế."
Nhưng ngay cả nỗ lực này cũng bị người vợ ngăn lại.
"Thà là em rót rượu cho mình, chứ tại sao chồng em lại phải làm cái việc thấp kém đó?"
Dù Cora có thể vui vẻ nhận ly rượu từ tay Vua Elf, nhưng cô tuyệt đối không chấp nhận việc chồng mình phải làm hành động đó. Lý do rất đơn giản. Cô là người phụ nữ tự nguyện làm nô tì cho phu quân, mà trên đời này làm gì có chuyện chủ nhân lại đi rót rượu cho nô tì.
Tất nhiên, vì biết chồng không thích nghe những chuyện này nên cô không trực tiếp nhắc đến, nhưng tư tưởng đó của Cora sẽ không bao giờ thay đổi.
"Vợ chồng rót rượu cho nhau thì có sao đâu?"
"Vợ chồng khác thì không biết, chứ chúng ta thì tuyệt đối không. Em cũng không muốn thế."
"Em lúc nào cũng khắt khe mỗi khi anh muốn làm điều gì đó cho em."
"Chẳng phải là đương nhiên sao? Sao em có thể để mình..."
Vút, Cora khẽ quay đầu đi, liếc nhìn sắc mặt lũ con. Cô không muốn bộc lộ cảm xúc quá đà trước mặt chúng.
"Dù sao thì, nếu phản ứng của em có hơi tuyệt tình thì cho em xin lỗi. Chuyện đó để sau này chúng ta nói riêng được không?"
"Cần gì phải xin lỗi... Anh chỉ lỡ lời thôi, ngược lại anh mới là người phải xin lỗi."
Trước lời khẩn cầu của vợ, người đàn ông gật đầu, đồng thời xoa nhẹ cổ tay cô để an ủi. Khác với những cặp đôi bình thường hay dỗi hờn một hai lần, hoặc lâu hơn là vài ngày, sự hờn dỗi của anh chẳng kéo dài quá vài phút.
Chỉ cần vợ nói một câu xin lỗi, dù là lỗi lầm gì cũng sẽ được xí xóa ngay lập tức. Có lẽ trên đời này chẳng tìm đâu ra một kẻ nhu nhược vì vợ đến mức này.
Cha mẹ hòa thuận là điều đáng mừng đối với con cái. Tuy nhiên, mức độ của cha dường như hơi quá đà.
"Cha hiền với mẹ quá mức rồi đấy."
Vẻ mặt của cô con gái cả khi nhìn cảnh đó lộ rõ sự không hài lòng.
"Thì sao chứ? Mẹ con cũng hiền với cha mà."
"Sao mà giống nhau được? Mẹ làm thế là đương nhiên rồi còn gì?"
"...Mình nghe thấy chưa? Phải làm gì với cái con ranh phân biệt đối xử này đây?"
"Hahaha..."
Stella cảm thấy bực bội vì người cha cứ ngốc nghếch nhường nhịn mãi. Chẳng lẽ chỉ có mình cô nghĩ vậy sao?
"Racine, em cũng nghĩ thế đúng không?"
"Nghĩ gì cơ?"
"Việc cha quá nuông chiều mẹ ấy? Chẳng bao giờ thấy cha nổi giận cả."
Stella quay sang nhờ sự trợ giúp từ cậu em trai vốn là người khéo ăn nói nhất.
"Hừm, đúng là cha có hơi bao dung quá mức với mẹ thật."
"Đúng không, đúng không?"
"Nhưng mà..."
Racine sau khi thái xong thịt liền đặt dao xuống, tiếp tục trả lời chị gái.
"Cũng chẳng có vấn đề gì, phải không?"
Có vẻ như cậu ta cũng không đứng về phía cô. Stella cau mày hỏi lại.
"Tại sao lại không có vấn đề gì?"
"Vì mẹ là một trinh nữ mà."
"Này, đồ ngốc kia! Em tưởng là trinh nữ thì cái gì cũng được chấp nhận chắc?"
"Một trinh nữ không biết điều vẫn tốt hơn gấp trăm lần một kẻ không còn trinh mà lại không biết điều."
Chàng mù vẫn ngang nhiên quán triệt đức tin của mình bất chấp lời chỉ trích của chị gái. Nhưng tất nhiên, bà mẹ Cora đời nào để yên cho cậu ta nói thế.
–Bốp!
Cú giáng của mẹ vào đỉnh đầu khiến toàn thân Racine lảo đảo. Phần thân trên bắt đầu đổ gục xuống ghế, báo hiệu một cơn ngất xỉu sắp đến.
"Hự!"
Thế nhưng, Racine đã dùng ý chí siêu phàm để chống lại cơn choáng váng, cưỡng lại ‘lời tiên tri’. Hôm nay là ngày hiếm hoi được ăn thịt nhờ có cha. Xét đến sức ăn của anh trai mình, nếu cậu nhắm mắt lúc này, khi tỉnh dậy chắc chắn sẽ chẳng còn mảnh thịt nào.
"Cái thằng này điên rồi! Dám bảo mẹ mày không biết điều hả!?"
"Khụ, con không có ý đó. Con chỉ đang lấy ví dụ thôi..."
"Mà cái ví dụ đó lại là mẹ. Mày muốn chết hả!?"
"X-Xin tha mạng, con sai rồi!"
Bình thường cậu ta sẽ cãi lại, nhưng vào ngày có thịt lợn trước mặt thì tuyệt đối không. Racine cuống cuồng xin lỗi mẹ một cách không chút thành ý...
"Hừ..."
Dù vẫn còn hậm hực nhưng Cora cũng đành phải lùi bước. Trước mặt chồng, cô không thể quá khắt khe với con cái. Kasta thường sẽ nhíu mày và nhẹ nhàng giáo huấn nếu thấy vợ dùng bạo lực quá mức. Mà những lời của anh câu nào câu nấy đều đâm trúng tim đen nên cô cũng có chút e dè.
"Đúng rồi, mình này."
Thế là, Cora quyết định phớt lờ lũ cầm thú này để tiếp tục câu chuyện còn dang dở với chồng.
"Mình biết chuyện cô bé tên Floria tìm đến đây hôm qua rồi chứ?"
"Ừ, anh biết. Nhưng vì về muộn nên anh chưa kịp gặp."
Kasta không phải không biết Floria. Dẫu chưa trực tiếp gặp mặt như Cora, nhưng con trai cả thường xuyên nhắc đến cô trong thư.
"Tiếc là anh chưa kịp chào hỏi một câu. Lẽ ra nên chuẩn bị chút gì đó cho con bé..."
"Không, mình chẳng việc gì phải tiếc cả."
"Ý em là sao?"
"Chuyện là thế này, em cứ tưởng con bé đó cũng tử tế, ai dè lại là một con ranh nứt mắt ra đã hỏng người."
"C-Con ranh nứt mắt ra đã hỏng người...? Sao em lại nói bạn của con trai mình như thế?"
"Chẳng lẽ em lại nói không có căn cứ? Mình nghe em nói này. Cái con bé đó ấy..."
Thấy chồng định mắng mình khi chưa nghe rõ ngọn ngành, Cora cảm thấy tủi thân. Vì vậy, cô vội vàng đưa ra lý do chính đáng.
"Mới là một Elf nhóc tì có ba trăm tuổi đầu mà đã đòi gả cho Daisy nhà mình rồi? Dù có mê trai đến mấy thì cũng phải có mức độ chứ. Chẳng phải là một con nhỏ điên rồ sao!?"
Và ngay khi cô vừa thốt ra nỗi oan ức của mình...
–Vụt!
Tất cả mọi người, bao gồm cả Kasta, đều quay lại nhìn "con nhỏ điên rồ" đó.
1 Bình luận