Wn (180-362)

Chương 233 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm đụng độ Nhân Dương

Chương 233 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm đụng độ Nhân Dương

–Beeeeeee.

Bầu trời càng bị bóng tối nuốt chửng, chuyển sang một màu đen kịt như màn đêm vô tận, con sơn dương lại càng kêu lên dữ dội. Chẳng cần phải nói cũng biết chủ nhân của linh thú âm u này là ai. Trong dòng chảy lịch sử, những tồn tại quái dị như thế này thường chỉ phục tùng những kẻ tàn độc và tà ác nhất.

“…Cora, có phải là linh thú do cậu triệu hồi không?”

Alex, người tinh ý nhất, mở lời dò hỏi câu trả lời. Nếu nhớ lại bầu không khí vui vẻ, đùa cợt vừa mới đây, thật khó tin rằng chủ nhân của Nhân Dương kia chính là Cora, và càng khó tin hơn khi cô đang bùng cháy sát ý. Bởi đối với tổ đội dũng sĩ, bao gồm cả Alex, cơn giận dữ này đến một cách quá đột ngột và vô lý.

“……”

Tuy nhiên, đôi mắt đỏ rực chứa đầy sát ý đã minh chứng rằng lòng thù hận của cô không phải là vô cớ. Alex quá quen thuộc với biểu cảm đó của Cora. Cô thường mang bộ dạng sẵn sàng chiến đấu như vậy mỗi khi đối đầu với Ma Tộc hay Ma Vương.

“Chắc là hiểu lầm... không, có vẻ không phải rồi.”

Các thành viên khác có thể không biết, nhưng Alex cảm thấy điều gì đến cuối cùng cũng đã đến. Đã nhiều lần phản ứng của Cora khi chứng kiến thi thể của Kasta có những dấu hiệu bất thường. Điều này đồng nghĩa với việc Cora đã để cơn thịnh nộ tích tụ bấy lâu nay bùng nổ.

“…Hóa ra cậu đã biết ngay từ đầu rồi sao?”

Chỉ một câu nói của Alex cũng đủ để các thành viên khác lờ mờ đoán ra tình hình. Không rõ bằng cách nào, nhưng Cora đã nhận ra. Cô biết Kasta đã phải đón nhận kết cục như thế nào.

Là hiểu lầm. Bọn tôi không có ý định giết cậu ấy.

Cái chết của Kasta là do cậu ấy tự lựa chọn.

Xét cho cùng, chẳng phải cô cũng có lỗi sao?

Những lời bào chữa và thuyết phục sáo rỗng vang lên từ miệng các thành viên trong nhóm, nhưng một người phụ nữ đã bị cơn giận làm mờ mắt làm sao có thể lùi bước chỉ vì bấy nhiêu đó. Ngược lại, khi đối mặt với sự hèn hạ ấy, chân mày cô càng nhíu chặt hơn. Vốn dĩ Cora đã lường trước tất cả mới đứng ở đây.

“Một linh thú chưa từng thấy bao giờ nhỉ?”

Trái lại, Alex quyết định chấp nhận tình hình nhanh chóng và nắm bắt động thái của đối phương. Nếu thuyết phục không thành, anh buộc phải dốc toàn lực ứng chiến.

“…Trong suốt cuộc hành trình, tao không cần phải gọi nó ra.”

Cora vừa bước về phía Nhân Dương vừa mở lời. Dẫu sao cũng là chỗ quen biết sáu năm. Vì đây là món quà chia tay cuối cùng, có lẽ cho họ biết bấy nhiêu cũng là một sự lịch thiệp. Dù rằng món quà họ sắp nhận được sẽ vô cùng kinh hoàng.

“Trong số những thứ tao có thể triệu hồi, đây là tồn tại mạnh mẽ nhất.”

Alex gật đầu với vẻ mặt đã hiểu ra vấn đề. Nhìn lại cuộc hành trình từ trước đến nay, Cora là người chưa bao giờ biết đến khái niệm ‘khổ chiến’. Nhờ vào dị năng ‘Cửa sổ trạng thái’, cô là quái vật trong số các quái vật, kẻ mà ma lực và khả năng phục hồi cơ thể dường như không có giới hạn. Ngoại trừ Ma thần - kết tinh của sự bất công - thì trong toàn bộ Ma Tộc không một ai đủ sức đối đầu với cô.

Việc cô lôi ra thứ vũ khí sinh học kia nên được coi là vinh dự hay là tuyệt vọng đây? Cảm xúc mà Alex và tổ đội dũng sĩ đang cảm nhận rõ ràng là vế sau.

“Cora, dù cậu có mạnh đến đâu, cũng đừng nên coi thường bọn tớ quá.”

Alex rút Thánh Kiếm Ánh Sáng, kích phát thần lực. Dáng vẻ của vị dũng sĩ cao quý như đang đối đầu với Ma Vương, toát ra khí thế mà người phàm không thể chạm tới. Các thành viên còn lại cũng nhận ra việc thuyết phục là vô ích, họ đồng loạt nâng vũ khí theo sau dũng sĩ, thể hiện ý chí kháng cự.

Họ vẫn hừng hực ý chí chiến đấu dù phải đối đầu với mụ phù thủy có sức mạnh tiệm cận siêu việt giả. Nghĩ lại thì sự tự tin này hoàn toàn có cơ sở. Họ đều là những siêu nhân đã đạt đến đỉnh cao trong lĩnh vực của mình. Theo đánh giá của thế gian, sức mạnh của Cora ngang ngửa với sức mạnh của toàn bộ thành viên trong tổ đội dũng sĩ cộng lại.

“Phải, ít ra đến phút cuối trông bọn mày không quá thảm hại, thế cũng tốt.”

Nhưng dưới góc nhìn của Cora, điều đó thật nực cười. Ngay từ đầu những đánh giá của thế gian vốn chẳng đáng tin. Cô chưa bao giờ phô diễn toàn bộ sức mạnh trong tổ đội dũng sĩ, và các thành viên cũng chẳng thể biết hết thực lực của cô.

“Từ giờ, có đúng hai điều bọn mày cần phải nắm rõ.”

Từ đôi mắt đỏ rực ánh lên tia sáng mờ ảo, không thể tìm thấy dù chỉ một chút do dự.

“Thứ nhất, tên Nhân Dương này sở hữu sức chiến đấu tương đương với một nửa toàn lực của người triệu hồi. Và thứ hai…”

Cora thản nhiên tuyên bố bên cạnh linh thú của mình. Những lời này, ở một góc độ nào đó, chẳng khác nào bản án tử dành cho tổ đội dũng sĩ.

“Con quái vật này sẽ tước đoạt 'phần đặc biệt nhất' của kẻ bại trận dưới tay nó. Bọn mày chỉ cần biết chừng đó là đủ.”

Vừa dứt lời, khóe môi cô gái cong lên thành một nụ cười tà ác. Vốn dĩ, cái chết không chỉ giới hạn ở việc ngừng thở. Việc bị cắt đứt tài năng mà họ đã dày công rèn giũa suốt đời chắc chắn cũng mang lại nỗi đau tương đương như thế.

Những gì Cora tuyên bố với họ vô cùng đơn giản.

Aspen sẽ mất đi sức mạnh của một chiến binh.

Pendil sẽ mất đi cảnh giới của một kỵ sĩ.

Gafen sẽ mất đi ma lực của một hiền giả.

Và cuối cùng, dũng sĩ Alex sẽ mất đi thần lực.

Nếu bại dưới tay con quái vật này, tất cả sẽ bị tước đoạt.

“Nhất định phải làm đến mức này sao?”

Trước thảm họa bất ngờ ập xuống như sét đánh ngang tai, sắc mặt tất cả thành viên trong nhóm bỗng chốc tái mét. Vì đây là chuyện có thể chấm dứt hoàn toàn cuộc đời của một dũng sĩ, ngay cả Alex vốn điềm tĩnh cũng không khỏi đổ mồ hôi hột và hoang mang.

“…Tại sao? Có lý do gì khiến tao không được làm thế không?”

Cora phớt lờ ý kiến của họ, chỉ liệt kê những suy nghĩ của chính mình. Nếu định lắng nghe họ, cô đã chẳng đến đây. Khi nghĩ về người đàn ông đã gắn bó với mình từ thuở ấu thơ cho đến tận bây giờ, mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa.

“Bọn mày đã cướp đi thứ quý giá nhất của tao rồi mà…?”

Khi thốt ra những lời này, người phụ nữ chìm trong phẫn nộ ấy lộ rõ vẻ đau đớn. Lúc thì vô cảm, lúc thì cười, lúc lại khóc. Nhìn sự biến đổi cảm xúc thất thường này, rõ ràng căn bệnh tâm thần phân liệt của cô vẫn chưa khỏi, nhưng nếu nghĩ đến tình cảm của Cora dành cho Kasta, thì điều này cũng là dễ hiểu. Có lẽ, nếu thứ họ động vào không phải là Kasta mà là một thứ gì đó khác, cô đã không tàn nhẫn đến mức này.

“Vậy nên bọn mày cũng hãy nộp ra thứ mà mình trân quý nhất đi.”

Không cần đối thoại thêm nữa. Cơn giận của thiếu nữ đã đạt đến đỉnh điểm, cô nghiến răng ken két rồi hất cằm. Đó là mệnh lệnh của ác quỷ, báo hiệu sự khởi đầu của một lễ hội săn người.

–Beeeeeeeeee!!!

Nhận lệnh chủ nhân, tên Nhân Dương phóng ra luồng nhãn quang đỏ từ đôi mắt, vung lưỡi rìu có hình thù kỳ dị.

–Oàng!

Những tia sáng máu bắn ra từ mắt con quái vật tước đi mọi sự sống trên mặt đất, và sức mạnh phi thường từ cánh tay cuồn cuộn cơ bắp không chỉ xuyên thủng những đại thụ mà còn chẻ đôi cả ngọn đồi phía xa.

Các thành viên tổ đội dũng sĩ tất nhiên không đứng yên chịu trận. Dù thảm họa trước mắt lớn hay nhỏ, họ vẫn là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm đã chinh qua vô số trận mạc.

Aspen dậm chân ngựa, tạo ra một vùng trũng khổng lồ để đối kháng.

Pendil dùng tấm khiên tháp khổng lồ chống đỡ những đợt tấn công dồn dập, đồng thời đâm thương vào mặt con quái thú.

Gafen không quên hồi phục thể lực và ma lực cho đồng đội mỗi khi họ kiệt sức, đồng thời liên tục triệu hồi thiên thạch giáng xuống đầu con quái vật.

Alex, thủ lĩnh của họ, liên tục vung Thánh Kiếm tỏa ra thần lực mạnh mẽ. Quả thực, đó là một trận chiến oai hùng xứng tầm với thực lực của tổ đội dũng sĩ. Càng nhìn càng thấy rõ sức mạnh của các vị dũng giả không hề tầm thường, tuy nhưng…

–Beeeee.

Tên Nhân Dương phớt lờ áp lực từ vô số đòn tấn công xuyên qua cơ thể mình. Nó chỉ áp đảo những kẻ tội đồ một cách triệt để và vung rìu. Càng đổ máu, sức mạnh và tốc độ của chiếc rìu càng tăng lên, và khi số lần vung rìu tăng dần, ma pháp hồi phục của Gafen bắt đầu không còn theo kịp.

Mang tiếng là quái vật đến từ dị giới, nhưng phong cách chiến đấu của nó chẳng hề hoa mỹ, thậm chí là thô kệch. Tuy nhiên, chính vì nó đang nghiền nát kẻ thù bằng sức mạnh thuần túy, nên bấy nhiêu đó là quá đủ để chứng minh sự quái dị của mình.

–Rầm! Rầm! Rầm!

Mỗi khi toàn lực của hai bên va chạm, đất trời như đảo lộn, cây cối và đồi núi bị chẻ làm đôi. Những tia sáng máu bắn ra mỗi khi con sơn dương có kẽ hở đã khiến cho ma pháp cao cấp và thần lực trở nên vô nghĩa.

Sức mạnh tương đương với một nửa của quỷ trắng là thứ vượt xa trí tưởng tượng. Cảm nhận rõ điều này, nỗi tuyệt vọng sâu thẳm bao trùm lên vầng trán của các vị dũng giả.

Nhờ những thiên tai mà người phàm khó lòng chống đỡ này quét qua dãy núi nhiều lần, kết quả của cuộc chiến đã sớm được định đoạt.

Thứ đầu tiên tìm đến mặt đất là sự im lặng.

Chẳng mấy chốc, bóng tối dày đặc rút đi, nhường chỗ cho bình minh ló dạng. Không một tiếng chim hót nào vang lên.

Và thứ mà ánh sáng ban mai hiện ra muộn màng đã soi rọi…

–Beeeee.

Là bốn bóng người giờ chỉ còn là những cái xác sống dở chết dở và con quái vật dê bị đứt lìa một cánh tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!