Wn (180-362)
Chương 220 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm - Pendil
1 Bình luận - Độ dài: 2,707 từ - Cập nhật:
“Tiểu Công tước Pendil, xin hãy nhìn sang bên này ạ!”
“Nghe nói ngài rất ưa chuộng thương Ranseur (thương ba ngạnh). Gia tộc chúng tôi có một thợ rèn rất tài giỏi, mong ngài hãy…”
“A! Thật thất lễ quá, tôi chưa kịp giới thiệu. Tôi là người đã định cư tại lãnh địa của ngài…”
Hàng chục tiểu thư vây quanh một người đàn ông, chìa ra những chiếc khăn tay của mình. Có lẽ vì số lượng quý tộc lập công trong chiến tranh rồi định cư ở vùng lân cận không phải là ít, nên con cái của họ là những tiểu thư trẻ tuổi, cũng xuất hiện khá đông đảo.
Thông thường, đàn ông theo đuổi các quý cô là cảnh tượng phổ biến, nhưng đối với một số ít những kẻ thuộc nhóm alpha male, mọi chuyện lại diễn ra theo chiều ngược lại. Tộc Dwarf khổng lồ của Pendil tuy mang danh là Dwarf, nhưng thực chất có thể coi là một chủng tộc hoàn toàn khác biệt.
Điều đó có nghĩa là, cuối cùng hắn cũng chỉ là một gã đàn ông cao lớn và đẹp trai mà thôi. Bảo sao đám phụ nữ kia không chết mê chết mệt.
“Hừm~”
Cora quan sát cảnh đó với khuôn mặt đầy vẻ tinh nghịch. Trong thâm tâm, cô cảm thấy khá hài lòng khi bạn mình không chỉ giỏi võ nghệ mà còn xuất sắc ở cả phương diện này. Về thành tựu kỵ sĩ cũng vậy. Chẳng qua do Quản gia trưởng Hoàng gia quá mức vượt trội thôi, chứ cỡ như Pendil thì không ai có thể phủ nhận hắn là một kỵ sĩ cường hãn. Đứng ở vị trí của Aspen, kẻ mà cách duy nhất để giành được phụ nữ là dùng vũ lực, chắc hẳn sẽ ghen tị đến nổ mắt.
“Cora!”
Pendil chỉ giữ phép lịch sự tối thiểu với các tiểu thư, rồi quay gót bước về phía Cora. Dù những cô gái kia có xinh đẹp hay cao quý đến đâu, nếu đem so với người phụ nữ tộc High Elf trước mặt này, họ thậm chí còn chẳng xứng được gọi là phụ nữ.
Khi đã có kim cương ngay trước mắt, liệu ai còn có thể thỏa mãn với bạc hay vàng? Có lẽ vì là thứ không thể chiếm hữu nên nó lại càng trở nên giá trị hơn. Xưa nay, những sự tồn tại như tòa tháp cao chót vót hay đóa hoa trên vách đá luôn kích thích tinh thần chinh phục của đàn ông.
“Khì khì, chú em thích người anh này đến thế sao? Đến mức đá cả đám phụ nữ kia để chạy đến đây?”
Ngay cả nụ cười sảng khoái không mấy nữ tính này cũng thật phóng khoáng và đáng yêu. Pendil mỉm cười tinh quái, đáp lại lời trêu chọc của Cora:
“Phụ nữ thích tôi thì nhiều vô kể, nhưng bạn hiền để chia sẻ tình bạn chân chính thì hiếm lắm.”
Với Cora, đây là một câu trả lời không thể tinh tế hơn. Nàng High Elf gật đầu đầy tự hào và đồng cảm, thầm nghĩ gã này quả là hiểu biết về tình huynh đệ.
“Nhưng mà thế có vô tâm quá không? Bao nhiêu cô gái đằng kia đang thích chú em đến vậy mà?”
Các tiểu thư quý tộc đứng đằng xa chỉ biết ấm ức vò nát khăn tay. Ngay khi đối mặt với Cora, họ đã phải tuyên bố đầu hàng mà không cần so đo. Cũng chẳng trách được họ, bởi nếu đối thủ cạnh tranh là một nữ nhân thuộc dòng dõi High Elf thuần chủng, thì ngay cả hoàng công chúa cũng chẳng dám mơ tưởng đến việc giành phần thắng.
“Chẳng phải đó là những tiểu thư quý tộc mà chú em thích sao? Cứ đi dành thời gian với họ đi, tao không sao đâu. Chúc mừng sau cũng được.”
Cora tinh nghịch huých vào sườn Pendil. Hầu hết họ là những tiểu thư quý tộc coi trọng sự trinh trắng. Dù tình bạn có quý giá đến đâu, cô vẫn cảm thấy hơi tiếc nếu Pendil, kẻ vốn mê mệt những cô nàng còn trinh nguyên, lại bỏ lỡ cơ hội này.
“Sự trinh trắng của người phụ nữ mình không yêu thì chẳng có giá trị gì cả. Những cô nương kia chắc cũng đã có người tình riêng rồi.”
Nhưng hắn lại tỏ ra thờ ơ. Cô đã nghĩ cho bạn mình mà nói thế, nhưng phản ứng này cũng không phải là khiến cô khó chịu.
“Hô, ra vẻ kỵ sĩ gớm nhỉ, giữ vững hiệp sĩ đạo ngay cả trong việc hẹn hò luôn?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Phản ứng của cô đúng như những gì Pendil mong đợi. Một Pendil luôn duy trì thái độ lịch lãm của một kỵ sĩ, ngoại trừ sở thích đặc biệt với trinh nữ ra, thì có vẻ là một quý tộc khá ổn.
Ít nhất là theo cảm nhận của Cora, hay nhìn từ vẻ bề ngoài là vậy.
‘Lúc này mình phải thể hiện thật nghiêm túc hơn bao giờ hết.’
Nhưng thực tế, ở một khía cạnh nào đó, Pendil còn độc ác hơn cả Aspen.
‘Dù sao thì máu của những người phụ nữ khác, mình có thể nếm trải bất cứ lúc nào.’
Hắn vốn có một lịch sử quái đản: biến vô số trinh nữ thành người đã mất đi sự trong trắng, rồi vứt bỏ họ với lý do họ không còn thuần khiết nữa. Nói cách khác, hắn chẳng khác nào cái máy ‘phá zin’. Có lẽ vì sở thích quái dị này mà Pendil chưa bao giờ duy trì mối quan hệ lâu dài với bất kỳ người phụ nữ nào.
Do đó, dù mọi mặt khác đều ổn, và dù đó có là mức trung bình của giới quý tộc đi chăng nữa, thì đây rõ ràng là một khiếm khuyết đối với một thành viên trong tổ đội dũng sĩ.
‘Cô ấy sau này sẽ là người kế thừa tước vị Công tước, à không, là Đại Công tước.’
Đối với Pendil, trinh tiết của phụ nữ chẳng qua chỉ là món đồ dùng một lần để chứng minh món hàng còn mới. Tất nhiên, ngay cả với một Pendil như thế, Cora vẫn là ngoại lệ. Cô là người phụ nữ duy nhất chiếm giữ vị trí chính thất trong lòng hắn.
Dù vậy, sự thật rằng gã đàn ông này là một kẻ khó ưa vẫn không thay đổi. Nhưng nếu nhớ lại việc Cora là một kẻ lập dị còn quái gở hơn cả Pendil, thì hai người họ quả là một cặp bài trùng xứng đôi. Điều này có lẽ cũng đúng với các thành viên còn lại trong tổ đội dũng sĩ ngoại trừ Pendil. Có lẽ việc gặp phải những người bạn như chó với mèo này chính là nghiệp chướng của cô.
Ngay từ đầu, cô đã có một bản tính quá tàn độc để có thể kết duyên với một người đàn ông như Kasta. Nếu nhớ đến câu ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’, thì có lẽ cả đời Cora cũng chỉ xây dựng được những mối quan hệ kiểu này là cùng.
Dù sao thì sau đó, Cora và Pendil rời khỏi cổng chính của đấu trường và tiến về phía xưởng rèn gần đó. Nàng High Elf đã quyết định tặng một cây Ranseur để chúc mừng chiến thắng của người bạn trong giải đấu.
Tuy nhiên, thời gian trôi qua, sắc mặt vốn đang rạng rỡ của Pendil dần trở nên u ám. Sự hiện diện của gã Halfling bám sát bên cạnh Cora khiến hắn chướng mắt, và khoảng cách giữa hai người họ cũng quá đỗi gần gũi.
Pendil lặp đi lặp lại biểu cảm gượng gạo rồi cố tỏ ra ổn, cuối cùng hắn chậm rãi mở lời:
“…Cora, chắc hẳn cậu cũng biết trinh tiết của phụ nữ có giá trị cao đến nhường nào.”
Câu hỏi đường đột và không đầu không đuôi của Pendil khiến Cora ngỡ ngàng.
“Tự nhiên lại hỏi thế?”
Hắn có lẽ đã suy nghĩ kỹ trước khi hỏi, nhưng Cora nghe xong chỉ thấy hoang mang. Việc cô lộ vẻ mặt ngẩn ngơ trong giây lát cũng là điều dễ hiểu.
“Nhưng mà sao cơ?”
Dù sao cũng là đồng đội nên cô vẫn có ý định lắng nghe. Vốn dĩ, Cora cũng là một kẻ cuồng trinh tiết cực đoan. Minh chứng là cho đến khi cô hơn 100 tuổi, tất cả thị nữ thân cận đều phải là trinh nữ, và Bathory, người suốt hơn 200 năm không có lấy một người bạn khác giới, chính là bằng chứng sống.
“Tôi biết tiêu chuẩn về trinh tiết của cậu cũng rất khắt khe. Như cậu đã từng nói trước đây… phải rồi, dựa trên ‘Thuyết trinh tiết Thân-Tâm-Ý’ ấy.”
“Thì đúng là vậy mà? Người sắp trở thành phụ nữ của mình mà đã qua tay kẻ khác thì đương nhiên là không đời nào thấy ổn rồi.”
“Thật mừng là bạn của tôi vẫn giữ vững đức tin đó.”
Pendil cúi đầu lắng nghe ý kiến của Cora. Nhưng có một điều còn khiến hắn chướng mắt hơn cả việc Cora và Kasta đứng gần nhau.
“Vậy thì, nếu một tiểu thư quý tộc chưa chồng lại nắm tay một người đàn ông không phải đối tượng kết hôn đi lại khắp nơi, thì đó có bị coi là mất trinh không? Cậu nghĩ sao về chuyện đó?”
Trước câu hỏi liên tiếp của bạn mình, Cora khịt mũi khinh bỉ. Theo tiêu chuẩn của cô, đó không đơn thuần là mất trinh, mà là một con điếm đã vứt bỏ lòng tự trọng của giới quý tộc.
“Đương nhiên rồi. Mày còn phải hỏi câu đó sao? Rốt cuộc là mày muốn nói cái gì hả?”
Đối với những người khác thì không biết, nhưng với Cora và Pendil, đây là chuyện hiển nhiên. Không biết sau này tư tưởng của Cora có thay đổi hay không, nhưng hiện tại cô chắc chắn là một kẻ cuồng trinh.
“Nhưng mà, Cora. Cậu đang làm cái gì vậy?”
Chẳng mấy khi Pendil lại nhíu mày với Cora. Rốt cuộc, yếu tố khiến hắn khó chịu nãy giờ đã lộ diện.
“Hả? Gì cơ?”
Cora trả lời với vẻ thản nhiên. Tuy nhiên, vẻ mặt của Pendil vẫn vô cùng nghiêm trọng. Đôi mắt nheo lại của hắn nhanh chóng quét qua hai người họ rồi tiếp tục cuộc đối thoại.
“Hai người trở nên thân thiết như vậy từ bao giờ thế? Hay là tộc High Elf có truyền thống phụ nữ phải đan chặt ngón tay khi đi cùng nô lệ?”
Đúng vậy.
Nàng High Elf không chỉ nắm tay tên nô lệ của mình, mà còn đang thực hiện hành động đan chặt các ngón tay vào nhau. Thậm chí đan chặt đến mức không còn kẽ hở.
Dưới con mắt của người thứ ba, nếu không phải là một cặp đôi thì không thể nào chấp nhận được dáng vẻ đó. Chính vì thế, sự khó chịu của Pendil khi chứng kiến cảnh đó đã tăng lên gấp bội từ lâu.
“Á…!?”
Có vẻ như chính Cora cũng mới nhận ra điều đó, cô buông tay Kasta ra với vẻ mặt kinh ngạc.
‘T-Tại sao mình lại!?’
Khoảnh khắc Cora đan tay với Kasta chính là lúc cô nhìn thấy vô số tiểu thư quý tộc tại đấu trường. Tuy nhiên, vì đó là hành động mang tính phản xạ nên ngay cả chính chủ là Cora cũng không nhận thức được.
Mà cũng phải, hành động này bắt nguồn từ bản năng của nàng High Elf không muốn người đàn ông mình thích bị những người phụ nữ khác cướp mất.
“Q-Quan hệ gì cơ chứ!? Sao mày lại nói năng kỳ cục thế? Và làm quái gì có cái truyền thống đó!”
Nhưng Cora vẫn vô cùng bối rối. Cô chỉ biết xua tay phủ nhận trong sự xấu hổ.
“Khoan đã, từ từ…?”
Cơ mà cũng chỉ được một lát. Sau khi nắm bắt được tình hình, khuôn mặt cô dần méo xệch đi.
“Vậy ra, ý mày là bây giờ tao cũng là đứa mất trinh rồi ấy hả?”
Ngẫm lại những gì Pendil vừa nói, rõ ràng chúng đều ám chỉ vào trường hợp của cô.
“Mẹ kiếp, muốn chết hả? Thằng ranh này điên rồi à!?”
“Hự!”
Bốp! Một cú tát trời giáng vào lưng Pendil, xuất phát từ sự thẹn quá hóa giận của Cora. Tiếng động lớn vang lên như thể vừa có một trận động đất nhỏ, khiến gã kỵ sĩ ngã nhào xuống đất. Kasta đứng ở giữa chỉ biết toát mồ hôi hột.
–Kwakk.
Thế nhưng, dù Pendil đã chỉ trích đến mức đó, Cora vẫn một lần nữa nắm tay Kasta.
“Ch-Chỉ là vì dạo gần đây tên này có biểu hiện muốn bỏ trốn nên tao mới giữ chặt lấy thôi!”
Nếu phải bào chữa thì lần này cô nắm cổ tay chứ không phải đan ngón tay. Nhưng cái cách cô nàng ngốc nghếch này lộ vẻ thích tên nô lệ vẫn không hề thay đổi. Có lẽ tình cảm của Cora đã lớn đến mức không thể kiểm soát hoàn toàn được nữa rồi.
“Cái thằng này chắc bị giáo đâm xuyên đầu rồi hay sao mà nói năng như hâm vậy. Xúi quẩy thật…”
Cora đã hiểu tại sao đồng đội lại hiểu lầm như vậy. Nhưng cô không thể cứ thế mà thừa nhận được.
‘Tại sao mình lại phải thích một thứ rác rưởi chẳng khác nào gia súc thế này?’
Chỉ là giữ chặt để gã không thể chạy đi đâu như cô vừa nói thôi. Còn việc đan ngón tay chẳng qua là để trói buộc hiệu quả hơn mà thôi. Chẳng phải số tiền và thời gian đổ vào việc nuôi dạy gã làm nô lệ suốt hơn 200 năm qua là rất lãng phí sao?
“Mày mà còn nói thế một lần nữa xem? Lúc đó tao sẽ ấn thẳng mặt mày xuống đất luôn đấy.”
Phủi phủi. Gã kỵ sĩ phủi bụi đất trên đầu gối rồi nhẹ nhàng đứng dậy. Tuy vẻ mặt vẫn còn nhiều điều muốn chất vấn, nhưng vì biết Cora ghét nhất là bị đối xử như phụ nữ nên hắn không đưa ra thêm nghi vấn nào nữa.
Vừa rồi chắc chắn hắn đã bị trừ điểm nặng. Hồi mới lập đội, cũng đã có vô số lần hắn bị đánh cho nhừ tử vì lỡ đối xử với Cora như một quý cô.
Hơn nữa, hắn cũng đã lờ mờ đoán được trái tim cô đang hướng về đâu.
“Nghĩa là… ý cậu là gần đây Kasta có dấu hiệu bỏ trốn nên cậu mới trói buộc hắn? Ý là vậy sao?”
“Phải, là thế đấy.”
“…Hiểu rồi.”
Ai nhìn vào cũng thấy đó là lời bào chữa vụng về. Pendil đời nào lại tin. Nhưng vì thái độ trơ trẽn của Cora nên hắn không thể tiếp tục phản bác.
Có lẽ trong thâm tâm hắn cũng đã nhận ra phần nào. Chỉ là hắn không muốn thừa nhận hiện thực mà thôi.
“Đừng có nói mấy chuyện khó chịu này nữa, mau đi theo tao! Xưởng rèn đó nổi tiếng lắm, đi muộn là hết hàng đấy!”
Pendil nhìn theo bóng lưng Cora đang nắm cổ tay gã Halfling với vẻ mặt tuyệt vọng, có lẽ trong lòng hắn đang vô cùng đau khổ. Rồi hắn bước đi loạng choạng, thất thểu một cách không hợp với dáng vẻ thường ngày.
Cũng phải thôi, đối với một kẻ luôn tôn thờ sự trinh nguyên như Pendil, thì người mà hắn thầm thương trộm nhớ – nàng High Elf ấy…
‘…Đã mất trinh rồi.’
Đã chẳng khác nào đánh mất sự trinh trắng của mình rồi.
1 Bình luận