Stella nghĩ.
Cảm giác như đang trôi bồng bềnh trên những đám mây mềm xốp tựa kẹo bông gòn.
Mình đang mơ sao?
Hay đây thật sự là hiện thực?
Trước khi Stella kịp nhận thức được mọi chuyện, đập vào mắt cô là khung cảnh bên trong một căn nhà gỗ nhỏ.
‘Hửm…?’
Mới lúc nãy mình còn đang nằm ườn trong phòng giam, vục mặt vào ăn khoai tây, vậy mà giờ lại rơi vào tình cảnh kỳ lạ thế này. Sao mình lại đến được nơi này nhỉ?
‘Chuyện gì thế này?’
Với vẻ mặt đăm chiêu, Stella nhìn quanh, tự hỏi đây là tình huống quái gì.
‘Trông không giống nhà mình?’
Bởi lẽ, kết cấu của ngôi nhà gỗ nơi cô đang đứng khác một trời một vực so với nơi cô từng sống.
Ngay khoảnh khắc Stella cảm nhận được sự khác thường…
“Mẹ ơi!”
“Mẫu thân.”
Hai sinh linh bé nhỏ đang nũng nịu dưới chân đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Ơ…? Ơơ?”
Đôi mắt xanh sắc sảo của Stella mở to hết cỡ vì kinh ngạc.
‘M-Mẹ mình lúc nhỏ? Lại còn là hai đứa?’
Đáng ngạc nhiên thay, dáng vẻ của hai đứa trẻ đang níu lấy váy cô lại giống hệt mẹ cô, Cora, hồi còn bé.
Tất nhiên là vẫn có điểm khác biệt. Một đứa có nốt ruồi dưới mắt, còn đứa kia là con trai?
Nhìn vẻ ngoài không khác nhau là mấy, chắc chắn hai đứa trẻ không rõ cha là ai này chính là một cặp song sinh.
Mà khoan, hai đứa này vừa gọi mình là gì nhỉ?
‘Mẫu thân? Mẹ ơi? Lại còn gọi mình nữa chứ?’
Dù trước đây cô cũng từng có một mối quan hệ na ná người yêu với gã bạn thời thơ ấu đáng ghét nào đó, nhưng cô vẫn là gái còn son chính hiệu. Thế mà đùng một cái lại thành gái có chồng là sao?
Vẫn còn đang ngơ ngác, Stella quyết định hỏi lại bọn trẻ để giải tỏa thắc mắc.
“S-Sao hai đứa lại gọi chị là mẹ?”
“Ế?”
“Dạ?”
Khi Stella bối rối hỏi lại, dường như chính bọn trẻ mới là người cảm thấy hoang mang hơn. Bởi lẽ đôi mắt của hai đứa cũng tròn xoe theo Stella.
“Hôm nay mẹ lạ ghê á. Đúng không Kaka?”
“L-Làm gì có chuyện đó chứ? Chắc chắn là mẫu thân đang đùa thôi, Coco à.”
“…Ế ế?”
“Mẹ sao thế ạ?”
“Thưa mẹ, người thấy mệt sao ạ? Hay để con trải nệm cho người nhé?”
“T-Ta là mẹ của hai đứa thật sao?”
“Vâng ạ!”
Hai đứa trẻ đồng thanh đáp lại đầy dõng dạc.
‘Th-Thật sao?’
Stella ngáo ngơ đến mức cảm thấy chính mình mới là người kỳ lạ trong tình huống này.
Nhìn bề ngoài, chúng là những đứa nhóc trạc chừng năm sáu tuổi.
Một bé gái mang đúng vẻ hồn nhiên của lứa tuổi, và một bé trai có tính cách chững chạc đến mức không phù hợp với tuổi của mình. Trong ký ức của cô vốn dĩ không hề tồn tại những đứa trẻ này, đúng là chuyện lạ đời.
Thế nhưng, tên của bọn trẻ lại khiến cô không thể cứ thế làm ngơ được.
Tên của bé gái là ‘Coco’, biệt danh của mẹ cô.
Còn tên của bé trai là ‘Kaka’, biệt danh của cha cô.
‘L-Lẽ nào…?’
Stella bất giác giật nảy mình.
‘Chúng thật sự là con của mình sao?’
Coco và Kaka. Từ hồi còn rất nhỏ, tức là cái thời còn mơ mộng về chuyện kết hôn, cô đã từng nghĩ rằng nếu sau này có con, cô sẽ đặt tên chúng theo tên của cha và mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ!”
“Mẫu thân.”
“Khoan đã, s-sao thế này!?”
Hai đứa trẻ đồng thanh rồi nhẹ nhàng đẩy vào eo mẹ chúng. Trước sự thúc giục của các con, Stella bị đẩy đi trong vô thức và bất giác đã đứng trong bếp…
“Mẹ làm bánh quy sô cô la cho tụi con mau lên!”
“B-Bánh quy sô cô la? Tại sao ta phải làm?”
“Mẹ đã hứa hôm nay sẽ làm bánh quy sô cô la cho Coco và Kaka mà.”
“Ta hứa á?”
“Vâng!”
Cô bé tên Coco đang gào lên đòi nướng bánh. Stella chợt nghĩ, so với thời thơ ấu của mẹ, Coco có vẻ giống với tuổi thơ của cô nhiều hơn.
‘Bánh quy sô cô la à…’
Đó là món ăn vặt mà mẹ cô thường làm. Dù bây giờ mẹ cô đã phát cuồng với món súp và trang trại hươu đến mức chẳng thèm nướng cho cô dù chỉ là một mẩu bánh vụn chứ đừng nói đến bánh quy sô cô la.
Tất nhiên, vì rất thích món này nên Stella đã từng thử tự làm bánh quy sô cô la, nhưng mà…
‘Mình chẳng nhớ chút gì về công thức cả?’
Đã mấy trăm năm trời cô chỉ biết ăn bám mẹ. Làm sao một Stella như thế có thể nhớ chính xác công thức làm bánh quy sô cô la được chứ.
“Mẹ ơi, con đói~”
“Khụ, mẫu thân. Con thật sự xin lỗi, nhưng con bắt đầu thấy đói rồi ạ…”
“…Ta không biết làm?”
Cứ đà này, không khéo lại làm bánh quy bị cháy hoặc nêm nếm sai tỉ lệ mất? Stella nhìn xuống bọn trẻ với ánh mắt lo lắng, nhưng Coco và Kaka vẫn chưa đủ lớn để có thể thấu hiểu hết nỗi lòng của mẹ.
“Mẹ nói dối, mẹ nấu ăn siêu ngon mà!”
“Con thấy món ăn của mẹ là ngon nhất ạ.”
“……”
Thế là, không thể chống lại sự kỳ vọng và thúc giục của bọn trẻ, Stella đành miễn cưỡng cầm lấy cây cán bột. Càng nhìn bọn trẻ, cô lại càng thấy có thiện cảm.
‘Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, nhưng tụi nhỏ dễ thương quá…’
Stella dần dần cảm thấy quen với tình huống này. Có lẽ, thâm tâm cô cũng đang muốn coi đây là hiện thực.
Người mà cô gái tóc bạch kim yêu thương nhất trên đời chính là mẹ cô, Cora.
Việc hai đứa trẻ giống hệt mẹ lại là con của cô khiến cô thực sự vui mừng.
‘M-Mình có làm được không?’
Stella tự trấn an bản thân, cố gắng dập tắt nỗi lo âu.
Gò má của cô gái đã trơ trẽn ăn bám mẹ hơn trăm năm nay giờ mới ửng đỏ. Stella không ngại danh hiệu một đứa con gái thiếu chín chắn, nhưng cô không muốn trở thành một người mẹ thiếu chín chắn.
Bởi lẽ đâu đó trong trái tim cô, ước mơ trở thành một người mẹ tốt như nàng High Elf tóc trắng kia vẫn luôn hiện hữu.
‘Thử xem nào, mình làm được mà.’
Dù vẫn chưa thực sự nhận thức được mình là mẹ, nhưng nghe nói đây là con mình, cô vẫn muốn làm gì đó cho chúng. Vậy thì phải cố lên thôi. Stella vội vàng chuẩn bị bát gỗ và các nguyên liệu.
–Cạch cạch.
Dựa vào ký ức xa xưa, cô bắt đầu trộn bột mì, sữa, trứng và bơ lại với nhau.
‘Mà khoan, chồng mình rốt cuộc là ai nhỉ?’
Vừa làm, cô vừa chìm vào một thoáng suy tư. Cô thực sự tò mò. Dù có ngáo ngơ, nhưng cô biết rất rõ bản thân mình ghét đàn ông đến mức nào.
‘Nghĩ kiểu gì cũng không thấy mình giống người đã kết hôn…’
Thực tế, cô sợ đàn ông đến mức chưa từng có một buổi xem mắt nào ra hồn. Cùng lắm cũng chỉ ngồi ì ra đó và trưng ra bộ mặt chán chường là hết vị.
Cô chỉ lấy cớ tham gia hoạt động tìm chồng để giết thời gian cho qua chuyện, cốt để mẹ khỏi phải để ý.
Nguyên nhân lớn nhất dẫn đến việc này là do sự bạo hành của Rabbit trong quá khứ, nhưng việc đám đàn ông không chịu để cô yên khi cô quay lại học viện cũng là một vấn đề nan giải.
‘Giờ thì mình thực sự ngán đàn ông đến tận cổ rồi.’
Cạch cạch, lực tay cầm chiếc thìa gỗ đang trộn bột của cô bắt đầu mạnh lên một cách quá đà. Nhớ lại những tổn thương trong quá khứ khiến cô phát hỏa.
‘Trừ cha và anh trai ra…’
Nhưng trớ trêu thay, những người dịu dàng nhất trên đời lại chính là cha và anh trai cô. Stella quyết định coi hai người họ là những trường hợp đặc biệt.
‘Và cả con trai mình nữa thì chắc là…’
Liếc mắt, Stella nhìn sang bên cạnh và thấy một cậu bé tóc trắng mắt đỏ. Tên đứa trẻ này là Kaka nhỉ? Thoạt nhìn, sự chững chạc này dường như cũng có nét giống anh trai mình.
“Ưm cha cha!”
Cậu nhóc trèo lên ghế để chuẩn bị sẵn bột ca cao trông thật đáng khen và dễ thương. Không biết anh trai mình hồi nhỏ có như vậy không nhỉ? Ký ức mơ hồ quá, chắc hôm nào phải lục lại cuốn album ma thuật xem sao.
‘Dễ thương quá…’
Stella nghĩ. Hay là mình cứ sống ở đây với bọn trẻ luôn? Đàn ông tuy đáng sợ, nhưng biết đâu được. Có khi chồng mình đã chết rồi cũng nên.
Đó là khi Stella đang chìm đắm trong những ảo tưởng ngọt ngào đó.
“Á!?”
Có lẽ vấn đề là do cơ thể cậu bé bị rung lắc khi đang phủi bột chăng?
–Rầm!
Kaka, trong lúc giúp mẹ, đã bị trượt chân khỏi ghế và ngã chổng vó.
“Ưm!”
Dù vậy, cái bộ dạng cố tỏ ra là con trai nên không được khóc của cậu bé trông thật buồn cười. Cậu còn trợn mắt và run lên bần bật. Nhưng…
“Huhu-!”
Rốt cuộc thì vẫn là trẻ con thôi. Theo Stella thấy, Kaka không hẳn là một đứa trẻ chững chạc, mà đúng hơn là đang cố gắng để trở nên chững chạc.
“Aigoo, thật là…”
Stella vội vàng lấy khăn tay và thảo dược.
‘Ơ? Sao mình lại biết vị trí của thảo dược và khăn tay nhỉ?’
Cô lại một lần nữa nhận ra tình huống này kỳ lạ đến nhường nào. Nhưng dù sao thì bây giờ, chăm sóc cho cậu con trai vẫn là ưu tiên hàng đầu.
“M-Mẹ ơi, con đau…”
“Không sao, không sao, có mẹ ở đây rồi mà~?”
Stella nổi da gà khi bắt chước làm mẹ. Giọng điệu của cô cũng có vẻ giống với người mẹ dịu dàng của mình khiến cô cảm thấy xấu hổ, nhưng cảm giác này cũng không tệ chút nào.
“Đứng yên một chút nhé.”
Cô dùng khăn tay lau bột ca cao dính trên mặt cậu bé, còn thảo dược thì giã nát rồi bôi lên mông cho cậu. Cô gái tóc bạch kim dường như có năng khiếu để trở thành một người mẹ tốt.
“Giờ con thấy đỡ hơn chưa?”
“…Hức, con cảm ơn mẫu thân.”
Tock tock, được mẹ vỗ về mông, Kaka lại bắt đầu diễn vai chững chạc. Stella không cảm thấy lo lắng về việc con trai mình diễn kịch quá đà mà chỉ thấy buồn cười.
“Phụt, sao con cứ phải giả vờ làm người lớn thế?”
“Ế?”
“Con mới chỉ là…”
Cô đang nói thì bỗng im bặt.
‘Thôi chết…’
Là do cô không nhớ chính xác tuổi của con mình. Con còn chưa đến tuổi trưởng thành mà mẹ lại không nhớ tuổi thì đúng là mất tư cách làm mẹ quá…
“Một đứa trẻ thôi mà, phải không?”
Stella đã thể hiện khả năng ứng biến bất ngờ. Xem ra khi ở cùng bọn trẻ, cô cũng trưởng thành hơn đôi chút.
“Nh-Nhưng mà…”
Cậu bé với đôi mắt long lanh ngấn nước cúi gằm mặt, rụt rè lên tiếng. Chính Kaka cũng nhận thức được rằng bản thân mình còn nhiều thiếu sót.
“Con là trưởng nam trong nhà mà? Cha đã dặn con, khi cha vắng nhà thì con phải bảo vệ mẹ và Coco…”
“Ôi chao…”
Vị hiệp sĩ nhí vừa khóc vừa giữ vẻ mặt kiên quyết này quả thật rất đáng tin cậy. Stella nhìn cậu bé và tự nhiên nở một nụ cười rạng rỡ.
–Chụt.
“M-Mẫu thân?”
“Trời ơi, con dễ thương quá đi mất…”
Kaka bị giam cầm trong vòng tay của người mẹ cao ráo. Cậu bé cảm thấy ngượng ngùng trước cảm giác mềm mại chạm vào má mình.
Cậu không thích việc bị đối xử như trẻ con trong khi mình đã là một đấng nam nhi cai sữa hẳn hoi.
“B-Bà ngoại luôn nói là nam nữ thất tuế bất đồng tịch…”
“Mẹ của mẹ…?”
“Vâng, hôm qua bà cũng bảo thế ạ.”
“Thật á? Phuhihi.”
Nụ cười rạng rỡ của Stella nở bung thành một trận cười sảng khoái. Hóa ra trong tương lai, dù có lập gia đình thì cô vẫn sống gần gũi với cha mẹ.
Cô gái tóc bạch kim cảm thấy hạnh phúc đến phát điên vì sự thật đó. Cứ ngỡ mẹ muốn tống khứ mình đi nên mới ép gả chồng, khiến cô phải sống chết chống cự, nhưng nếu có thể tiếp tục ở bên cạnh nhau, có lẽ cô cũng sẽ cân nhắc chuyện kết hôn.
“Người nhà với nhau thì làm gì có chuyện đó? Bác của con trước khi ra ở riêng cũng được bà ngoại cưng chiều, ôm ấp suốt đấy thôi?”
“Nh-Nhưng mà…”
“Ơ hay~ Cãi lời mẹ hả?”
“…Dạ không ạ.”
Khi hai mẹ con đang rôm rả chuyện trò ấm áp.
“Ơ!? Mẹ với Kaka chơi với nhau bỏ mặc Coco một mình à?”
Giọng nói đầy hờn dỗi của cô bé gái khiến tai Stella ngứa ngáy.
Cái điệu bộ chống hai tay lên hông, chu môi dỗi hờn trông vừa tội nghiệp vừa đáng yêu. Khúc khích, người mẹ bật cười rồi vẫy tay gọi con gái.
“Phư phư, Coco cũng lại đây luôn nhé?”
Lần đầu tiên, cô gọi tên đứa con của mình.
–Lóc cóc lóc cóc.
Coco, cô bé tóc trắng có đôi chân ngắn cũn vội vàng chạy tới. Ào, vừa sà vào lòng mẹ, cô bé đã dụi mặt túi bụi rồi nở nụ cười trong veo.
“Hì hì, người mẹ thơm quá đi~”
Stella nhìn hai đứa trẻ trong vòng tay mình và nghĩ.
Nhìn kiểu gì cũng thấy chúng giống hệt mẹ mình phiên bản nhí.
Và ngay khi nhận thức được cái sự thật chẳng có gì to tát ấy…
‘Yêu chết đi được.’
Hốc mắt cô bỗng dưng hoe hoe.
Thế nên Stella, người trước đây chỉ biết khóc lóc mè nheo trước mặt mẹ.
–Sụt sịt.
Nhưng hôm nay, cô đành phải lén quay mặt đi để bọn trẻ không nhìn thấy những giọt nước mắt ấy.
2 Bình luận
Có hơi láo toét mà thôi kệ