Rời bỏ con đường quê đầy bụi bặm, thành phố hiện ra trước mắt rực rỡ đến lóa mắt. Racine chỉnh lại chiếc túi da cũ kỹ trên vai, quay sang cằn nhằn với mẹ mình, người đang bám sát ngay phía sau.
“Dẫu biết tiền bạc là quan trọng, nhưng nếu cứ sa đà vào tính toán chi li của phường buôn bán thì chẳng phải đã đi quá xa so với ý nghĩa của cuộc 'Thánh chiến' thiêng liêng này rồi sao?”
“Lại lên cơn dở hơi đấy à?”
Đã giúp nó phát huy hết cái dị năng xấu hổ chết đi được ấy, lại còn dẫn đường chỉ lối cho, thế mà nó còn dám thốt ra mấy lời nhảm nhí khiến cô chỉ muốn cốc cho một cái u đầu.
“Thôi thì… cứ nói thử xem. Mẹ sẽ tạm nghe xem sao.”
Dù vậy, không thể phủ nhận rằng thể chất kỳ quái của Racine ẩn chứa một tiềm năng khổng lồ. Ở bất cứ đâu cũng sẽ có nhu cầu về nó. Vì vậy, Cora dù nhăn mặt nhưng vẫn cố gắng lắng nghe lời con trai.
Cora là người đã lăn lộn buôn bán kiên cường suốt hàng trăm năm qua. Suy cho cùng, nếu kết quả là kiếm được tiền, thì chút kiên nhẫn này có sá gì.
“Nếu một nam nhi thực sự muốn thực hiện lý tưởng cá nhân thì niềm tin phải là chủ đạo chứ không phải vật chất. Ví dụ, thay vì kiếm tiền từ giới quý tộc, chúng ta nên giúp đỡ những người đàn ông bình dân tội nghiệp, vì cảnh nghèo khó mà không cách nào xác nhận được sự tiết hạnh của người yêu…”
“Aa, rồi, rồi~ Mẹ hiểu cái niềm tin mà Racine nhà ta muốn nói là gì rồi-!”
Cô nói thật lòng. Cô hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Racine. Bởi lẽ Cora cũng không phải là người hoàn toàn đứng ngoài vấn đề này.
Thực tế, nàng High Elf này đã từng chi tới 3 Gold (tương đương 30 triệu won)[note88614] để kiểm tra sự chung thủy của chồng. Nên cô rất đồng cảm với ý kiến của Racine.
Nghĩ lại thì, chi phí kiểm tra trinh tiết thực hiện tại thần điện quả thực đắt đỏ đến mức quá đáng. Từ mức phí cơ bản là 60 Silver (6 triệu won), nếu thêm các chi tiết cụ thể thì có thể lên tới 5 Gold (50 triệu won). Dĩ nhiên, hạng dân thường làm sao dám mơ tới việc chi trả khoản phí kiểm tra khổng lồ như thế.
“Nhưng mà này, cứ kiếm tiền trước đã rồi hãy tính tiếp được không?”
Thế nhưng Cora đang trong trạng thái cực kỳ sốt ruột vì công cuộc nuôi dạy con mãi vẫn chưa đến hồi kết. Do đó, ưu tiên hàng đầu của cô không phải là tôn trọng niềm tin của con trai, mà đơn giản là ‘thu hồi vốn’. Cô cần phải lấy lại ít nhất một phần khoản chi phí khổng lồ đã đầu tư vào thằng nghịch tử này.
“Tiếc nuối cái gì chứ? Mày có biết mẹ mày đã phải nấu canh súp dồi suốt mấy trăm năm để nuôi cái thằng con trai vô tích sự chỉ biết bắn cung như mày không hả~? Hả~ cái~ thằng~ chó~ con~ này~?”
“C-Con hiểu rồi.”
Thấy mẹ nghiến răng kèn kẹt đầy sát khí, Racine không dám khăng khăng giữ vững niềm tin nữa. Thực chất là cậu đã sợ xanh mặt, nhưng Racine tự trấn an bản thân rằng đây chỉ là một cuộc lui binh chiến lược.
“Nào, hỡi các quý tộc Rochesten-!”
Cora lập tức chuyển địa điểm đến khu vực hồ trung tâm đông đúc người qua lại, vỗ tay bắt đầu màn chào mời khách. Người qua lại không ít, và với vẻ đẹp nổi bật của mình, cô nhanh chóng thu hút được sự chú ý của đám đông.
“Để tôi giới thiệu cho các vị biết chàng trai khôi ngô tuấn tú bên cạnh tôi đây là ai. Tên cậu ấy là Racine! Người đàn ông chính là hiện thân của loài Kỳ Lân…!”
Việc tạo dựng lòng tin với họ không quá khó khăn. Thay cho cậu con trai đang có thái độ thụ động, Cora tiếp tục quảng bá về thể chất đặc biệt của nó. Ngay sau đó, khi cô tiến hành thử nghiệm với khoảng mười mấy phụ nữ đã có chồng và mười mấy cô gái trẻ làm tiên phong, các quý tộc lân cận bắt đầu đổ xô đến với những xấp tiền trên tay.
Trinh tiết của các tiểu thư quý tộc vốn là mối quan tâm lớn nhất của các công tử chưa vợ. Vì giá cả rẻ hơn rất nhiều so với ở thần điện, nên ngay cả những người dân có chút điều kiện cũng nhắm mắt chi tiền để kiểm chứng.
Dù sao đi nữa, trong xã hội quý tộc coi trọng sự tiết hạnh của phụ nữ, năng lực của Racine quả thực giống như ‘Bàn tay của Chúa’ hay ‘Món quà của Thượng đế’. Từ những quý tộc nghi ngờ vị hôn thê, những bậc cha mẹ muốn chứng minh sự trong trắng của con gái trước khi gả đi, cho đến những quý tộc già muốn nạp một cô gái thường dân xinh đẹp làm thiếp. Rõ ràng, thể chất chẳng ra gì của Racine lại trở thành sự cứu rỗi đối với một số người.
‘Mọi người lại quan tâm đến trinh tiết nhiều đến thế sao…?’
Ngay cả những thường dân vốn vẫn coi việc thích trinh nữ là không ra dáng người lớn hay là hèn mọn cũng tụ tập lại với số lượng khá đông. Phải chăng họ chỉ không nói ra, nhưng thực chất cũng khao khát điều đó? Cũng phải thôi, chỉ với 5 Silver (500 nghìn won) là có thể kiểm chứng được, nên chẳng mấy chốc xung quanh chàng trai mù đã đông nghịt người.
‘Cảm giác giá hơi rẻ quá thì phải…’
Ban đầu, để quảng bá rộng rãi sự tồn tại và năng lực này của Racine, Cora đã định mức giá tương đối thấp. Dù sao thì muốn cạnh tranh với thần điện - nơi có thể phân biệt cả số lần quan hệ hay ngoại tình dù giá cao - thì lợi thế duy nhất của cô chỉ là giá rẻ. Hơn nữa, dù có đưa ra bằng chứng thì việc lấy được lòng tin của nhiều người chỉ trong một ngày cũng có giới hạn.
“Nào, xin mời vị khách thứ sáu tiến vào!”
Dù sao thì làm ăn thuận lợi cũng vui. Dưới giọng nói phấn khởi của nàng High Elf, một quý tộc bụng phệ để ria mép xuất hiện.
“Trăm sự nhờ cậu.”
Ông ta là người vừa mới cưới một cô vợ trẻ khi đã ở tuổi xế chiều. Người phụ nữ ông ta dẫn theo khá xinh đẹp, nhưng nhìn phong thái có vẻ thiếu sang trọng, chắc chắn là gái thường dân.
Tuy nhiên, nếu nghĩ đến quyền lực to lớn của quý tộc ở dị giới, có vẻ người đàn ông rất yêu người phụ nữ này. Từng cử chỉ ông ta dành cho cô đều vô cùng ngọt ngào.
“Tôi chỉ cần đặt tay lên đây là được phải không?”
Người phụ nữ mặc chiếc váy xanh lá cây đi theo vị hôn phu vào bên trong tấm rèm che được dựng lên để đảm bảo bí mật. Ngay khi cô cẩn thận đặt tay lên mu bàn tay của Racine…
“Ááá!”
Trong khoảnh khắc, những đốm đỏ bắt đầu lan nhanh trên mu bàn tay của Racine. Đây là triệu chứng ‘nhiễm trùng’(?) ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những người phụ nữ cậu đã kiểm chứng từ nãy đến giờ.
“T-Tay tôi!!”
Khi tay mẹ Cora chạm vào, chỉ có phần tiếp xúc là nổi phát ban, nhưng giờ đây cả bàn tay to lớn của cậu đang bị những đốm đỏ xâm chiếm. Dựa trên những lần kiểm chứng trước đó, chắc chắn rằng quá khứ càng phức tạp thì phạm vi và triệu chứng càng tăng lên.
“Ch-Chuyện này. Không thể nào như thế được!?”
Khuôn mặt của người phụ nữ bị vạch trần quá khứ trở nên trắng bệch như tờ giấy. Racine, người bị ‘nhiễm virus phi trinh nữ’, vội vàng lùi lại như thể đang rất đau đớn….
“Đúng là đồ lừa đảo thiên hạ!”
Vị quý tộc bụng phệ gầm lên với giọng giận dữ. Gương mặt ông ta méo mó vì phẫn nộ. Tâm trạng hẳn là đã tồi tệ đến cực điểm.
“Con đàn bà bẩn thỉu này dám lừa ta sao!? Cái gì? Vì bố mẹ làm ở chuồng ngựa nên cưỡi ngựa làm rách màng trinh á? Đừng có làm trò cười nữa!”
Racine gật đầu như thể đồng cảm với vị quý tộc đang phản ứng dữ dội.
“Tôi nghĩ, con ngựa mà vị hôn thê của ngài đã cưỡi chắc là một gã đàn ông rồi.”
Lẽ ra không cần phải nói đến mức đó, nhưng nghe xong lời của Racine, vị quý tộc càng điên tiết hơn, ông ta nện gậy xuống đất và gào thét ầm ĩ.
“Lôi con đàn bà này đi ngay cho ta! Đuổi nó đi cho khuất mắt ta!”
“Kh-Không phải đâu. Roses, không phải em, chính bọn họ mới là lũ lừa đảo!”
Đội lính hộ tống ập đến lôi người phụ nữ đang gào khóc đi, cô ta vừa bị kéo đi vừa kêu oan thảm thiết. Quả là một vở bi kịch sướt mướt mà có tiền cũng chưa chắc xem được.
Dù đối với cá nhân đó là một cảnh tượng vô cùng xấu hổ, nhưng hiệu quả quảng cáo thì khỏi phải bàn. Những người chứng kiến góc khuất của một vị quý tộc đã tranh nhau chìa tiền ra.
Sau đó, Racine phải tiếp thêm hơn mười vị khách nữa. Kết quả là khi đến giờ ra về, toàn thân thằng mù đã phủ đầy mẩn đỏ.
“Ch-Chỗ này rốt cuộc là bao nhiêu tiền đây!?”
Nhưng nỗi đau của con trai chẳng thấm tháp vào đâu. Đôi mắt người mẹ đã sớm dán chặt vào những túi tiền nặng trĩu trên hai tay.
‘T-Tám mươi Silver!?’
Khóe miệng người mẹ rộng ngoác ra khi cầm trong tay khoản lợi nhuận ròng 80 Silver (8 triệu won) chỉ trong một ngày.
‘…Hay là bỏ nghề bán canh súp dồi nhỉ?’
Vừa cực kỳ vui sướng, cô cũng vừa cảm thấy hụt hẫng. Bản thân cô làm việc đổ mồ hôi sôi nước mắt suốt hơn một tháng cũng chẳng kiếm nổi khoản lợi nhuận ròng lớn đến thế này.
‘Điểm trừ là không làm vô hạn được…’
Vì những vùng đã nổi mẩn thì dù có chạm vào tay người phụ nữ không còn trinh tiết nữa cũng hầu như không phát ra triệu chứng bất thường, nên tính toán sơ bộ, giới hạn của Racine là khoảng 15 người mỗi ngày.
‘Dù vậy, nếu tính đến chuyện sau này tăng giá…’
Thì một ngày có thể kiếm được lợi nhuận ròng 150 Silver (15 triệu won). Nghĩ đến đây, dẹp hết lòng tự trọng sang một bên, cô thấy mình nhất định phải chuyển sang làm quản lý cho thằng con này thôi.
‘Vậy là từ nay sẽ vĩnh biệt cuộc sống hằng ngày phải ăn khoai tây và canh súp dồi sao?’
Cha mẹ kiếm tiền bằng cách lấy con trai ra làm vật thí nghiệm sinh học, chắc chắn đây là một trường hợp còn lâu mới được coi là bình thường.
“Cảm giác như mình đã trở thành một anh hùng làm sáng tỏ sự thật vậy. Không, có lẽ mình đã trở thành một Dũng sĩ rồi!”
Nhưng có vẻ chẳng cần phải cảm thấy tội lỗi làm gì. Quan trọng hơn hết, chẳng phải chính bản thân nó cũng đang cảm thấy tự hào đó sao?
“Tuy thân thể của tiểu quan đã bị bàn tay của những ả đàn bà không còn trinh làm vấy bẩn, nhưng chỉ riêng ngày hôm nay thôi, ta đã cứu rỗi được bao nhiêu người rồi-!”
“Phải rồi, con trai của mẹ giỏi lắm! Sau này hãy tiếp tục giữ vững niềm tin và sự cứu rỗi đó nhé~?”
“Ôi, mẹ. Mẹ đã thấu hiểu lòng con rồi sao?”
“Tất nhiên rồi~ Mẹ biết thừa con trai mẹ sẽ có ngày làm nên chuyện lớn mà.”
Một người mẹ nịnh bợ con trai để kiếm tiền, và một đứa con trai chìm đắm trong niềm tin sai lệch, tự coi mình là Dũng sĩ. Nếu nhìn từ góc độ của người thứ ba, đây quả thực là một cặp mẹ con hết thuốc chữa. Tuy nhiên, rõ ràng là những điểm này đã tạo ra sự cộng hưởng, mang lại hiệu quả một mũi tên trúng hai đích.
“Đằng sau sự thuần khiết giả tạo là vô số những điều xấu xa đang sục sôi. Và ta chính là sứ giả của Thần, người có thể lọc ra những điều xấu xa đó-!”
Chỉ là một cái máy dò trinh tiết sống mà thôi, vậy mà nó lại nhập tâm quá mức. Việc gì phải nâng tầm quan trọng lên như thế chứ? Dẫu sao thì Racine, người đã trở thành hiện thân của Kỳ Lân, có vẻ khá hài lòng với kết quả này. Khóe miệng cậu cứ xếch lên không chịu hạ xuống.
‘Kiếm được tiền thì tốt thật, nhưng nghĩ đến việc thằng này là con mình thì cũng hơi…’
Là cha mẹ, nên tự hào về việc con trai đang ‘thực hiện lý tưởng cá nhân’(?) hay nên thấy xấu hổ đây? Cora cứ đang vui vẻ lại phải đối mặt với cảm giác phức tạp, trĩu nặng trong lòng.
“Ơ…?”
Nhưng tâm trí hỗn loạn của cô…
“Coco.”
Đã tan biến ngay lập tức khi giọng nói trầm ấm quen thuộc của người đàn ông vang lên. Trên gương mặt của người đàn ông tóc nâu đắm mình trong ánh hoàng hôn chỉ tràn đầy sự tha thiết chờ đợi người mình yêu.
“Mình ơiii~!”
Huỵch huỵch. Nàng High Elf vội vã lao đến rúc mặt vào ngực chồng, hít thật sâu mùi hương gỗ thoang thoảng. Mùi mồ hôi vương nắng, và cả mùi da thuộc nhàn nhạt. Đối với cô, người đàn ông này chính là chỗ dựa ấm áp như một trụ cột vững chãi.
“Cha-!”
Nhưng lạ thay, hôm nay Racine cũng tìm đến cha. Dù quan hệ giữa họ rất tốt, nhưng Racine vốn là đứa lầm lì nhất trong đám con trai, có chuyện gì vậy nhỉ?
“Cha hãy nghe về đại nghiệp mà con trai cha đã đạt được trên chiến trường khốc liệt hôm nay đi~!”
Lý do lại ngây thơ khác hẳn ngày thường. Với Racine, người thường ngày chẳng có thành tích gì đáng kể, thì những chiến tích đạt được ngày hôm nay quả thực là điều đáng để cậu tự hào báo cáo với cha mình.
‘Cái thằng dở hơi này…?’
Trái lại, gương mặt người mẹ thoáng hiện vẻ bực bội. Kiếm được tiền thì là kiếm được tiền. Việc gì phải báo cáo cái chiến tích cỏn con đó với cha nó chứ? Thú thật, nếu xét đến tính cách của chồng cô, anh ấy chắc chắn sẽ không coi chuyện này là đáng khen ngợi đâu.
“Vậy sao, vất vả cho con rồi Racine. Con thật là cừ khôi.”
“Khà khà-!”
Tuy nhiên, trong giọng nói của người đàn ông khi vỗ vai con trai lại chứa đựng sự chân thành sâu sắc. Như thể muốn nói rằng chỉ cần con vui là đủ rồi.
Người bị trách móc lại chính là Cora. Để con trai bị nổi mẩn đỏ khắp người thế kia mà không can thiệp, ánh mắt nâu khi liếc nhìn vợ có vẻ không bình thường chút nào.
‘Hả…?’
Cora ngơ ngác nhìn chồng rồi từ từ cúi đầu. Có vẻ như chồng cô đang muốn nói: ‘Thấy con bị triệu chứng như thế thì phải gọi y sĩ chữa trị chứ. Kiếm tiền cái nỗi gì.’
Đối mặt với sự khác biệt quá lớn về ‘năng lực làm cha mẹ’ này, cô xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên. Nhưng cô vẫn không thể giấu nổi sự thắc mắc chợt nảy ra trong đầu.
‘Kaka thấy cái thằng như thế có gì mà đáng khen chứ.’
Đã là một gã đàn ông trưởng thành từ lâu rồi, vậy mà tình yêu thương của người cha khi vỗ vai con vẫn tỏa ra nồng thắm. Đó không đơn thuần là tình thương của cha mẹ, mà còn chứa đựng cả sự hài lòng như thể không đâu có được một đứa con trai tuyệt vời và đáng tự hào như thế này.
Nhắc mới nhớ, chồng cô lúc nào cũng đánh giá cao Racine. Mỗi khi cô mắng mỏ nó công khai, anh thường xuyên đứng ra bênh vực. Anh còn nói rằng cô là người phụ nữ có phúc khi có được đứa con trai như vậy.
‘Bình thường mình chẳng muốn phản bác lại suy nghĩ của Kaka đâu…’
Nhưng dưới con mắt của người mẹ như cô, nó thực sự là một thằng con hết thuốc chữa. Nhìn cái vẻ mặt ngớ ngẩn đang cười hớn hở của nó lúc này, cô chỉ muốn đấm cho một phát.
‘Dù thấy có lỗi với Kaka thật đấy.’
Nhưng cô chẳng thấy vẻ vang chút nào, chẳng thấy đáng tin chút nào, và cũng chẳng thấy hài lòng tí nào cả.
Vậy tại sao Kaka lại đưa ra những đánh giá tích cực như thế?
‘Thật sự không hiểu nổi.’
Dẫu có nghĩ nát óc, cô vẫn không thể thực lòng hiểu được ý định của chồng khi coi Racine là người tuyệt vời. Vì vậy, Cora…
‘……’
Chỉ biết đứng đực mặt ra, ngẩn ngơ nhìn qua nhìn lại khuôn mặt chồng và con trai.
0 Bình luận