Wn (180-362)

Chương 210 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm (12)

Chương 210 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm (12)

“Cái gì cơ…!?”

Nàng High Elf tóc trắng trợn tròn đôi mắt, gương mặt hiện rõ vẻ bàng hoàng đến nực cười. Dáng vẻ ấy trông hệt như một chú thỏ đang giật mình kinh hãi. Nếu Cora cứ giữ im lặng như lúc này, trông cô sẽ chẳng khác nào một thiếu nữ đoan trang, thanh tú bậc nhất.

“Cần tớ nhắc lại không?”

Thế nhưng, Alex của ngày hôm nay lại kiên quyết lạ thường. Bình thường khi nhìn thấy biểu cảm đó của Cora, anh có thể sẽ mủi lòng đôi chút, nhưng hiện tại, gương mặt vô cảm của vị dũng sĩ không hề cho thấy một chút do dự nào.

“Nếu tình hình không được cải thiện… Cora Roxkin, tớ sẽ trục xuất cậu khỏi tổ đội.”

Thình thịch!

Lời tuyên bố trục xuất vang lên đầy bất ngờ giữa tình cảnh không ai lường trước.

“Ơ, ơ…?”

Cora vô thức lảo đảo, thân hình lếch thếch như sắp ngã quỵ.

Có vẻ như cô đã chịu một cú sốc không hề nhỏ.

Cộp.

May mắn thay, nhờ có lan can ban công mà cô mới giữ được thăng bằng. Cora thoáng chút ngẩn ngơ, rồi cố gắng tỏ ra bình thản.

“Mày đùa kiểu gì thế? Đéo vui tí nào đâu.”

“Tớ không đùa. Tớ nói nghiêm túc đấy.”

“……”

Cora đờ đẫn nhìn Alex.

Đôi mắt vàng kim tỏa sáng dìu dịu kia không hề dao động dù chỉ một chút.

Và dường như, anh đang thực sự tức giận với cô.

Nhưng tại sao tên này lại đột nhiên nổi đóa với cô như vậy? Dù cả hai thường xuyên cãi vã, nhưng thường chỉ dừng lại ở mức đùa giỡn hoặc những mâu thuẫn vặt vãnh mà thôi.

‘Nghĩ nát óc mình cũng không hiểu nổi tại sao phải làm đến mức này… Cho dù Alex có thừa thãi tinh thần chính nghĩa đi chăng nữa, thì thế này chẳng phải là xâm phạm đời tư quá mức sao? Nếu cậu ta coi Kasta và mình là hai thực thể tách biệt hoàn toàn thì còn hiểu được phần nào, nhưng mà…’

Dẹp chuyện thắc mắc sang một bên, cô không thể cứ thế mà chịu trận được.

Kasta phải luôn nằm trong tầm kiểm soát của cô dù ở bất cứ đâu. Cô phải nắm rõ mọi lịch trình di chuyển của gã. Bởi lẽ, thật vô lý khi một kẻ hầu biến mất mà chủ nhân lại không biết gã đang ở phương nào.

Đối với Cora, việc để Kasta được tự do tự tại là một ý tưởng quá khó chấp nhận.

“N-Nếu không có tao thì còn lâu tụi bay mới tiêu diệt được Ma thần nhé?”

Vì thế, cô đã thốt ra một lời lẽ có phần hèn mọn, nhưng xem chừng lại là một đòn phản công khá hiệu quả. Cũng phải thôi, vì Cora chính là thành viên mạnh nhất trong tổ đội dũng sĩ.

“Phù, chuyện đó thì đành chịu thôi. Các thành viên còn lại sẽ phải tự mình nỗ lực vậy.”

“…Hả!?”

“Sao? Cậu tưởng tớ sẽ quỳ xuống van xin cậu đừng đi à?”

“Ơ, ơ kìa?”

“Đúng là cậu mạnh áp đảo thật. Nhưng bọn tớ cũng đâu có yếu.”

Vậy mà Alex vẫn giữ thái độ hiên ngang như thể đã có sẵn giải pháp. Trong mắt Cora, thái độ đó sừng sững như một ngọn núi lớn.

“Cậu cũng biết thần lực của dũng sĩ là thiên địch của Ma Tộc mà. Chính nhờ nó mà những kẻ còn cách xa cảnh giới siêu việt như chúng tớ mới có thể lập nên thế trận đối đầu với Ma Thần.”

Và dường như anh ta có căn cứ cho sự tự tin đó.

“Nếu vẫn chưa đủ, thì cứ tiếp tục tu luyện là xong. Dù có mất mười năm hay một trăm năm đi chăng nữa. Trừ tớ ra, các thành viên khác đều là chủng tộc trường thọ, nên việc đồng hành cùng nhau trong tương lai đâu phải là không thể. Tớ cũng là dũng sĩ, nên ít nhất sẽ sống được khoảng hai trăm năm.”

“……”

Cora hoàn toàn bị dồn vào đường cùng.

Khi anh đã đưa ra thái độ ‘thích thì chiều’ như vậy, Cora chỉ còn nước nhận lấy thất bại.

‘Chết tiệt…’

Cora bỗng cảm thấy lòng trĩu nặng.

Cô chợt hình dung ra một viễn cảnh.

Rất lâu sau này, những người đồng đội vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết, nở nụ cười rạng rỡ bên nhau.

Và trong số những thành viên đó, bóng dáng của nàng High Elf tóc trắng không hề hiện hữu ở bất cứ đâu.

Chỉ với sức mạnh và quyền lực đơn thuần, người ta không thể kết giao được những người bạn tốt, cũng chẳng thể tạo nên những người đồng đội thực sự tin tưởng lẫn nhau. Cora hiểu rõ điều này hơn ai hết, vì vậy…

“…Sao mày lại nói những lời gây tổn thương như thế?”

Giọng cô nhỏ dần, lý nhí như tiếng muỗi kêu.

Bởi lẽ đối với Cora, đội dũng sĩ này là một điều vô cùng quý giá.

Quý giá đến mức cô không chắc liệu sau này mình có thể tìm thấy một mối quan hệ nào như thế này nữa hay không.

Mối quan hệ với những người bạn nam giới thời còn ở vương cung đều đã tan vỡ từ lâu.

Ở nơi thực tại khắc nghiệt này, con người không bao giờ phản ứng một cách thụ động theo ý cô muốn. Có những người đồng đội tốt như Alex, nhưng lại mang những tư tưởng hoàn toàn khác biệt.

Do đó, Cora không thể hành xử như trong mấy bộ chuyện bị trục xuất tầm thường kiểu ‘Để xem không có tao chúng mày sống sao!’ hay ‘Tao đi rồi thì cái nhóm này nát bét cho xem!’.

Bởi cô biết, dù không có cô, Alex vẫn sẽ vận hành đội ngũ một cách ổn thỏa theo cách của riêng anh.

“Nghĩ lại đi Cora, rốt cuộc là tại ai mà tớ phải nói ra những lời gây tổn thương đó?”

Trước lời nói tuyệt tình của Alex, đôi tai của nàng High Elf rủ xuống trông thật thảm hại và đáng thương. Vị dũng sĩ có lẽ cũng thấy hơi có lỗi, anh quay mặt sang hướng khác, mắt nhìn xuống đất.

“Cậu định cứ tiếp tục cố chấp như thế mãi sao?”

“Mày cũng đang cố chấp đấy thôi.”

“Vậy sao? Thế tớ vào trong đây.”

“Này, này! Chờ đã!”

Thấy bạn mình níu kéo, vị dũng sĩ mới quay đầu về vị trí cũ. Thực ra, Alex cũng đâu có ý định đuổi Cora đi thật. Dù sao thì cô ấy vẫn là cô gái mà anh để tâm, và cũng là ân nhân đã cứu mạng anh nhiều lần trong chiến đấu.

Vì vậy, tất cả những điều này chỉ là lời nói đầu môi.

Sở dĩ hôm nay anh dùng những lời lẽ gay gắt như vậy là vì anh có dụng ý riêng.

“Cái đồ khốn kiếp này…”

Có lẽ vì bực bội khi phải nhượng bộ thêm lần nữa, Cora phồng má, lườm nguýt vào không trung.

Cô muốn trút giận nhưng chẳng biết trút vào đâu.

Cũng có lúc cô nghĩ đến việc cùng Kasta rời khỏi đội, nhưng…

‘Chỉ vì chuyện này thôi sao? Nghĩ lại thì thấy nó nhỏ nhặt quá.’

Chẳng lẽ vì một mâu thuẫn cỏn con này mà phải chia tay đồng đội, như thế chẳng phải là quá hẹp hòi và hèn kém sao? Họ là những người đồng đội chịu đựng được tính cách quái gở này của cô cơ mà. Tuy Cora là kẻ bướng bỉnh, luôn tiêu chuẩn kép, nhưng cô vẫn biết ơn những người bạn mà cô coi là ngang hàng với mình.

‘Và cơ hội để có được Siêu Việt Thạch cũng đâu có nhiều…’

Siêu Việt Thạch chính là lý do và động lực khiến Cora tham gia vào tổ đội dũng sĩ. Tinh túy của thực thể siêu việt nằm trong Ma Thần chính là nguyên liệu để trở thành một siêu việt giả.

Thế nên, việc gặp được những người đồng đội tốt chỉ là mối quan hệ tự nhiên hình thành ngoài ý muốn.

“…Biết rồi.”

Nhưng giờ đây, điều quan trọng đối với Cora rõ ràng là vế sau.

“Nhưng mà không thể làm ngay được đâu. Phải từ từ, tốn thời gian đấy! Trước mắt, như đã nói lúc nãy, tao sẽ bắt đầu bằng việc không động tay động chân nữa.”

Cora quyết định dẹp bỏ sự bướng bỉnh của mình. Nghe giọng điệu thì có vẻ vẫn còn bất mãn, và mọi chuyện cũng chẳng thể tốt lên ngay lập tức được. Nhưng với tính cách của Cora, thế này đã là sự nhượng bộ cực lớn rồi.

Quãng thời gian dài đằng đẵng bên cạnh gã Halfling đã khiến con quỷ này học được cách bắt chước con người.

Chứ nếu là 50 năm trước, Cora sẽ không bao giờ biết thỏa hiệp, trừ khi đó là những cô gái mà cô hứng thú.

“Thật không đấy?”

“Ừ.”

“Lại chỉ nói suông thôi à?”

“Tao thề trên beep mẹ thằng Kasta, lần này là thật.”

“…Sao tự dưng lại lôi mẹ của Kasta ra thề?”

“Chứ chẳng lẽ lôi mẹ tao ra thề? Thế thì không được.”

“Mẹ cậu quý giá bao nhiêu thì mẹ người khác cũng quý giá bấy nhiêu chứ.”

“Dù sao Kasta cũng là thằng không cha không mẹ nên chẳng sao cả.”

Có vẻ như quá trình ‘làm người’ của cô vẫn còn đang dang dở lắm.

“…Cora.”

“Cái mặt đó là sao nữa? Thằng chả còn bảo không sao, mắc mớ gì mày lại xía vào?”

“……”

Dù sao thì Alex cũng không truy cứu thêm nữa. Có lẽ đây là giới hạn nhượng bộ mà Cora có thể đưa ra rồi. Việc sửa đổi cái thói ăn nói bạt mạng kia thì để sau cũng không muộn.

Vì cô ấy và anh sẽ còn đồng hành cùng nhau dài lâu.

“Được rồi, cậu chịu nghe đến mức này là tớ cảm ơn lắm rồi.”

“Cút đi, thằng chó!”

“C-Cora? Sao tự dưng lại thế? Cậu giận lắm à?”

“Thôi đi, nói cho sướng mồm rồi giờ mới bày đặt tử tế à? Hết cả hứng uống rượu rồi!”

Sau khi thuyết phục được Cora là đến lúc phải dỗ dành. Cora thẫn thờ nhìn cảnh vật bên ngoài, còn Alex thì nỗ lực hết mình để làm dịu tâm trạng của cô nàng.

“Càng nghĩ càng thấy cay. Này, mày lại đây xem nào. Ai bảo ai rời khỏi nhóm cơ? Thằng ranh con! Tao là Cora Roxkin đấy nhé. Tao không phải hạng người để ai sai bảo đâu!”

Tuy nhiên, nàng High Elf xem chừng vẫn còn ấm ức lắm. Chắc hẳn cô thấy thật nực cười khi suýt chút nữa đã phải chia tay bạn bè chỉ vì chuyện cỏn con này.

Vốn dĩ, Cora là người rất hay để bụng.

“X-Xin lỗi. Tớ nói hơi quá lời đúng không?”

“Mày thực sự nghĩ thế á?”

“Hả?”

“Tao hỏi là mày có thực sự thấy mình quá lời không?”

“À, ừ thì có~”

“…Không phải chỉ nói mồm thôi đấy chứ?”

Đến lượt Alex bị truy vấn ngược lại y hệt, đây phải chăng là một đòn trả đũa? Tuy nhiên, vị dũng sĩ đời này là người đã từng kỳ kèo, tranh luận với con quỷ trắng suốt 5 năm trời.

“…Ừm.”

Điều đó có nghĩa là về độ mặt dày, anh cũng không kém cạnh gì Cora.

“Nói thật lòng thì, tớ thấy mình chẳng nói gì sai cả…?”

“Cái gì cơ?”

“Thực ra tớ cũng không hiểu sao cậu lại tổn thương, nhưng thôi cứ hùa theo cho cậu…”

Bốp!

Chưa kịp dứt lời, nắm đấm mềm mại nhưng nhanh như chớp đã giáng thẳng vào cánh tay vạm vỡ của Alex.

“Á!”

Thế nhưng, thứ bị bầm dập lại chính là cánh tay đầy cơ bắp của gã đàn ông. Ngay lập tức, cánh tay sưng vù lên một cách đáng sợ. Nhìn tình hình này thì ngày mai chắc chắn sẽ tím bầm cho xem.

“Hừ-!”

Dũng Sĩ Ánh Sáng ngã gục chỉ sau một cú đấm của người phụ nữ. Cora liếc xéo Alex với vẻ hả hê rồi biến mất hút.

Alex vừa cảm thấy tự hào vì đã thuyết phục được Cora hôm nay, nhưng đồng thời…

“Á! Tay tôi~!”

Anh cũng thấy hơi hối hận vì đã dám bật lại cô nàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!