Wn (180-362)

Chương 209 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm (11)

Chương 209 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm (11)

Retriben, một thị trấn nhỏ vừa tìm lại được sự bình yên ngắn ngủi nhờ chiến công của tổ đội dũng sĩ.

Nơi đây đang tận hưởng nền hòa bình sau bao ngày chờ đợi bằng một lễ hội tưng bừng. Những chiếc đèn lồng giăng khắp lối, tạo nên khung cảnh không chỉ lộng lẫy mà còn tuyệt đẹp.

“Uống cho chết đi nào-!”

Tiếng hét phấn khích của một High Elf vang vọng khắp quán rượu. Cora và các thành viên trong nhóm đang tận hưởng khoảng thời gian buông thả, lấy những ánh đèn lễ hội làm nền.

Dù là nhà hàng cao cấp hay quán bar có nhân viên pha chế chuyên nghiệp, xét về mặt chất lượng thì có khối nơi tốt hơn, nhưng tổ đội dũng sĩ luôn chọn điểm dừng chân cuối cùng là những quán rượu với bầu không khí tự do tự tại.

Dù có xuất thân từ tầng lớp quý tộc cao quý đến đâu, cuối cùng họ vẫn là những chiến binh dày dạn sương gió bước ra từ cuộc chiến. Có lẽ bản năng đã khiến họ ưu tiên những nơi thô mộc như thế này.

Dẫu sao, chuyện uống rượu đến chết đi sống lại luôn là kịch bản đã được dự báo trước. Và người duy nhất vẫn còn tỉnh táo sau khi thâu đêm suốt sáng chỉ có Cora và Alex.

Cora thì dù có uống bao nhiêu cũng không say.

Còn Alex vốn dĩ tửu lượng rất kém nên thường chỉ uống nước trái cây cầm cự.

Để hít thở không khí trong lành, Cora và Alex rời bỏ những đồng đội đã gục ngã và tiến ra ban công quán rượu. Nàng High Elf hôm nay vẫn giữ vẻ mặt đầy bất mãn nhìn vị dũng sĩ.

“Đàn ông con trai gì mà một giọt rượu cũng không biết uống? Lúc nào cũng còn lại mỗi tao với mày, làm vị bia mất ngon hẳn đi.”

“Nhưng tớ vẫn hưởng ứng bầu không khí đấy thôi?”

“Ai mượn mày làm trò hề đâu? Đã không biết uống rượu thì sau này ra ngoài xã hội sống kiểu gì hả, đồ nhóc con.”

“Ha, hahaha…”

Đối với Alex, những lời giáo huấn kiểu ông cụ non này đã quá quen thuộc. Dù sao anh cũng đã trải qua 5 năm bên cô ấy rồi.

“Chậc, nhạt nhẽo.”

Cora liếc nhìn Alex đang cười trừ một cái, rồi nở nụ cười hư ảo ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Việc giết thời gian cùng gã khờ này mà chẳng cần suy nghĩ gì nhiều cũng không đến nỗi tệ.

‘Vẫn còn khá nhiều người chưa ngủ ngoài chúng ta nhỉ?’

Sự náo nhiệt của lễ hội với những ánh đèn lung linh sắc màu không làm cô khó chịu. Cora tuy không phải là người có tinh thần chính nghĩa cao cả, nhưng khi thấy thành quả từ những gian khổ mình đã trải qua là cảnh tượng này, cô cảm thấy có chút tự hào.

“……”

Alex nhìn góc nghiêng của Cora với vẻ mặt đầy suy tư. Chắc chắn anh có điều muốn nói. Nhưng thời điểm đó có vẻ chưa thích hợp. Anh cũng không biết liệu ngày đó có đến khi mình còn sống hay không.

Vì vậy, anh quyết định khơi ra một chủ đề khác, đồng thời dẹp ly nước trái cây không hợp với bầu không khí sang một bên.

“Cora.”

Cora đang vui vẻ nhâm nhi ly bia.

“Hửm…?”

Cô quay đầu lại khi nghe tiếng gọi của đồng đội. Dù gì đi nữa, Alex vẫn là thủ lĩnh của nhóm. Lắng nghe anh một chút cũng không phải việc gì quá khó khăn.

“Kasta đâu rồi?”

“Tao bảo nó đi bảo dưỡng trang bị rồi? Sao? Có chuyện gì cần nói với nó à?”

“Không, không phải chuyện đó…”

Yết hầu của Alex khẽ chuyển động vì căng thẳng. Anh biết khơi ra chuyện này có thể sẽ chọc giận Cora. Nhưng anh không thể cứ để mặc tình hình không có tiến triển gì như thế này mãi được.

“Chuyện ngày hôm qua ấy, có phải cậu đã bắt nạt Kasta trong hẻm không?”

“Phụttt-!”

Bị hỏi bất ngờ, Cora phun cả ngụm bia ra ngoài, vẻ mặt đầy bối rối. Trong lòng cô cũng thấy chột dạ. Việc định sờ mó hạ bộ của tên nô lệ trong con hẻm tối tăm vừa làm mất đi phong thái của một quý tộc rừng xanh, vừa dễ khiến các thành viên khác nghi ngờ cô có sở thích kỳ quặc với đàn ông.

“Kh-không phải như mày nghĩ đâu. Tao chỉ huấn luyện nó một chút thôi mà?”

Bởi thế, cô phải cố tỏ ra thản nhiên để lấp liếm cho qua chuyện. Nếu lỡ để lộ sơ hở, uy tín của cô sẽ rơi xuống vực thẳm mất.

“…Huấn luyện một chút?”

Nhưng vẻ mặt của Alex lại đầy ẩn ý. Sáng nay, anh vừa cùng các thành viên khác (trừ Cora) đi tắm suối nước nóng.

“Huấn luyện kiểu gì mà phần thân dưới bầm tím hết cả lên thế?”

“…Hả?”

“Dù Kasta có lơ là đi chăng nữa. Rốt cuộc cậu đã đánh mạnh đến mức nào vậy?”

“……”

Lời khiển trách đột ngột khiến Cora nhận ra mình đã lỡ lời. Đáng lẽ ngay từ đầu cô phải ngăn không cho Kasta đi suối nước nóng mới phải. Nhưng biết làm sao được? Lúc đó cô còn đang ngủ nướng đến tận trưa.

Dù sao thì gần đây cô cũng đã hứa với Alex là sẽ giảm bớt bạo lực với Kasta. Đó là lời hứa giữa những người đồng đội, giữa những người bạn với nhau.

‘Phải biện minh thế nào đây?’

Nếu nói thật lòng thì cô không hề đánh. Nhưng đúng là cô đã dùng lực tay bóp mạnh vào mông gã, vậy kết quả có bị coi là bạo lực không?

‘Thì, đúng là có vết bầm thật…’

Nhưng có vẻ không cần thiết phải khai thật.

‘Nói thật thì càng bị coi là con điên hơn.’

Kẻ vốn ghét bỏ quan hệ nam nữ như cô lại đi nhào nặn mông của một tên nô lệ nam đến mức bầm tím…

Nếu Alex biết chuyện này, cô chẳng biết phải giải thích thế nào. Thậm chí có khi còn bị coi là đồ biến thái.

‘Thà nhận là đánh nó còn hơn.’

Suy đi tính lại, cô thấy đó là lựa chọn khôn ngoan hơn.

“Hê hê…”

Cora nở nụ cười hì hì, vẻ mặt hơi hối lỗi. Cái dáng vẻ đó chẳng khác nào tên gian thần nịnh hót, nhưng vì cô quá xinh đẹp nên trông chỉ thấy dễ thương.

“Xin lỗi nhé, tại tao nóng tính quá nên lỡ chân đá nó một cái.”

“Cậu nói thế mà nghe được à…”

Nhưng Alex không phải là người dễ dàng cho qua chuyện. Gạt bỏ tính cách hiền lành sang một bên, anh là người rất rạch ròi. Có vẻ như cơn giận của anh vẫn chưa hề nguôi ngoai.

“Vậy tại sao ban nãy cậu lại nói dối?”

“…Tại tao sợ mày cằn nhằn.”

“Hầy…”

Alex lắc đầu ngán ngẩm, không biết phải làm gì với nàng công chúa ngỗ ngược này. Lời hứa mới hôm kia, hôm kìa, giờ đã vi phạm thì lời hứa còn ý nghĩa gì nữa? Hơn hết, Kasta cũng cần có chút không gian riêng để thở chứ.

“Làm gì mà thở dài ghê thế? Có chuyện cỏn con thôi mà.”

“Chuyện cỏn con ư? Với cậu thì lời hứa với đồng đội là chuyện cỏn con sao? Dù là chuyện nhỏ nhặt thì đã nói là phải giữ lời chứ.”

“Th-Thì tao cũng đã đá vào mông nó đâu có đau mấy?”

“Cora, trọng tâm của cuộc đối thoại không phải là cái đó. Và không nói ra thì có nghĩa là không đau sao? Ai nhìn vào cũng thấy vết thương đó rất nghiêm trọng.”

“…Nó là nô lệ của tao mà?”

“Phải, là nô lệ của cậu. Nhưng chính cậu đã mở miệng nói rằng sẽ tự kiềm chế. Chính cậu cũng đã chấp nhận yêu cầu của tớ.”

“……”

“Nếu cậu định công khai rũ bỏ lời hứa giữa đồng đội, thì tớ cũng không còn gì để nói. Nhưng nếu cậu cứ giữ thái độ đó, thì từ nay về sau tớ sẽ không lập bất cứ minh ước nào với cậu nữa.”

“Aizz trời ơi, biết rồi! Tao sẽ cố gắng không đánh nó nữa là được chứ gì!? Mang tiếng là dũng sĩ mà tính toán chi li thế!”

Khi Alex nhắc đến tình đồng đội, Cora gãi đầu vì xấu hổ. Đây chính là một trong những điểm yếu của cô, một kẻ luôn khao khát có bạn bè.

Tuy nhiên, nét mặt của Alex vẫn không đổi. Nàng High Elf này thường chỉ nói cho qua chuyện rồi sau đó lại hành động theo cảm tính. Nếu không làm cho ra lẽ, tương lai chắc chắn sẽ chẳng có gì thay đổi.

“Tớ không muốn nói đến mức này đâu, nhưng một khi đã vào tổ đội này thì chúng ta phải có mối quan hệ bình đẳng.”

“Quan hệ bình đẳng?”

“Phải, quan hệ bình đẳng.”

“Ai với ai cơ?”

“Kasta và cậu.”

“Ai xì…”

Sự ghê tởm hiện rõ mồn một trên khuôn mặt của nàng High Elf. Cái tên hầu cận đã theo cô từ lúc mới lọt lòng, bỗng dưng lại trở nên bình đẳng với cô chỉ vì danh nghĩa đồng đội? Lại còn là ngay lúc này? Với một kẻ luôn ở thế thượng phong như cô, đây là điều không thể chấp nhận được.

“Này… Lần này tao nhận sai, nhưng chuyện đó thì không được. Halfling chỉ là hạng cùng đinh thôi mà?”

Một vết rạn nứt nhỏ xuất hiện trên trán Alex. Cuối cùng thì anh vẫn là con người, nên cũng phát cáu trước sự cố chấp không chịu thay đổi suy nghĩ của nàng High Elf.

“Dù tộc Halfling có là hạng cùng đinh, hay High Elf có là quý tộc trên cả quý tộc đi chăng nữa, thì ở đây điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Đây không phải là hoàng cung Elf. Cậu là thành viên trong nhóm của tớ. Cậu phải chấp nhận lời nói của tớ với tư cách là trưởng nhóm ở một mức độ nào đó.”

“…Cái mức độ đó hơi quá rồi đấy thằng kia.”

“Cora, đây hoàn toàn không phải yêu cầu quá đáng. Hãy thử đặt mình vào vị trí của Kasta xem. Cậu ấy đã sống hàng trăm năm rồi mà vẫn là nô lệ sao? Nếu như mối quan hệ bình đẳng là không thể như cậu nói, thì ít nhất cũng phải để cậu ấy được sống tự do một chút.”

“……”

“Và đừng có coi thường lời hứa rồi định lấp liếm cho qua chuyện như lúc nãy nữa. Cậu cũng biết rằng mối quan hệ càng thân thiết thì sự tin tưởng càng quan trọng mà?”

“Này, mẹ kiếp, thôi ngay đi!”

Cora cảm thấy bực bội vì Alex cứ bám lấy chuyện này lâu hơn thường lệ. Cô nốc cạn cả thùng bia đặt ở góc phòng chỉ trong một hơi để hạ hỏa.

“Hừ-! Này! Hôm nay mày bị làm sao mà cứ ăng ẳng mãi thế hả!? Nhóm thành lập được 5 năm rồi sao tự nhiên giờ lại giở chứng?”

Nhưng Alex không hề lùi bước. Ngược lại, anh còn tỏa ra ánh nhìn sắc sảo với đôi mắt vàng kim, hiên ngang đáp trả nàng ma nữ.

“Đó là quan điểm của cậu thôi. Với tớ, không phải là sau 5 năm mới giở chứng, mà là tớ đã nhịn suốt 5 năm qua rồi.”

“Mày nói cái gì?”

“Ban đầu tớ nghĩ đó là mối quan hệ riêng của hai người nên cố gắng không can thiệp, nhưng dưới con mắt của người thứ ba, mối quan hệ của hai người thực sự rất chướng mắt. Rốt cuộc Kasta đã làm gì sai chứ?”

“…Thằng chó này.”

“Cậu lầm bầm tớ nghe thấy hết đấy. Là thành viên của tổ đội dũng sĩ, cậu ăn nói nhẹ nhàng hơn chút không được à? Chửi thề đâu có liên quan gì đến sự nam tính đâu?”

“……”

Mỗi khi anh mở miệng, những lời lẽ thấu tình đạt lý cứ thế tuôn ra. Điều đó khiến Cora càng lúc càng rơi vào thế yếu.

‘Nói nhiều y như đàn bà vậy.’

Cảm giác này khiến cô thấy mình như đang phải đối phó với một bà mẹ không mấy dễ thương. Vì không thể bắt nạt anh như người mẹ yếu đuối của mình, nên cô cảm thấy mình hoàn toàn bị cuốn theo nhịp độ ấy.

Cô thuộc tuýp người thông minh nhưng lại không giỏi tranh luận một cách logic như Alex. Cô cũng không phải hạng người thích đấu khẩu. Bởi lẽ với sức mạnh và quyền lực tuyệt đối mà cô sở hữu, cô chưa bao giờ thấy cần thiết phải làm vậy.

“Alex, tao biết ý tốt của mày…”

Vì thế, thay vì chấp nhận hay đưa ra ý kiến khác, Cora quyết định giữ vững sự cố chấp của mình. Và vì đây là vấn đề liên quan đến Kasta chứ không phải ai khác, cô lại càng không muốn nhượng bộ.

“Nhưng riêng chuyện này thì không được. Kasta là vật sở hữu của tao. Việc đối xử tốt với nó là điều tao ‘ban phát’ cho nó, chứ không phải là điều tao ‘phải làm’. Hơn nữa, mối quan hệ chủ tớ này là truyền thống hàng vạn năm của tộc Elf, nên sự thấu hiểu của tao dành cho ý kiến của một con người như mày cũng có giới hạn thôi.”

Thay vì để mâu thuẫn leo thang, Cora có ý định đơn phương chấm dứt cuộc tranh luận tại đây.

“Nếu cậu cứ như vậy…”

Nhưng Alex không muốn kết thúc cuộc tranh luận theo cách đó. Thực tế, vì Alex luôn là người nhường nhịn mỗi khi có xung đột kéo dài, nên có vẻ như anh cũng đã tích tụ rất nhiều nỗi niềm với Cora.

Chính vì thế, phương án mà Alex đưa ra ngay sau đó là…

“Tớ sẽ để cậu lại và chỉ mang Kasta đi theo thôi.”

Đó là điều mà Cora chưa bao giờ có thể tưởng tượng nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!