Web Novel

Chương 199

Chương 199

Chương 199: Sự Lạnh Lùng Và Cuộc Xâm Lăng

“Vậy trước tiên ăn cho no cái bụng đã. Có thực mới vực được đạo, muốn trả thù hay làm gì thì cũng phải ăn.”

Ngoan ngoãn gật đầu, Neria ăn thức ăn mà Ophelia để lại. Đứng nhìn người ta ăn cũng kỳ nên Cloud bước ra khỏi lều.

Ngồi dựa vào gốc cây đợi Neria ăn xong, một nhân vật bất ngờ xuất hiện trước mặt anh.

“Bảo là ở đây mà... A, kia rồi. Hừm hừm. Này, Cloud!”

Vừa leo lên đồi và phát hiện ra Cloud, Eri làm vẻ mặt như cún con tìm thấy chủ, nhưng rồi hắng giọng chỉnh lại biểu cảm.

Quay lại vẻ mặt cau có đặc trưng, cô tiến lại gần anh.

“Về làng bao giờ thế?”

“Hôm nay.”

“Về thì phải gọi chứ. May mà tình cờ nghe dân làng bàn tán, không thì chẳng biết cậu về luôn.”

“Xin lỗi.”

“Không, cũng chẳng cần phải xin lỗi... Có chứ! Phải thấy có lỗi. Thế nên thấy có lỗi thì sau này đối xử tốt vào!”

“Ừ.”

“Mà sao về muộn thế? Cậu có biết cái làng này chán thế nào không? Mà, cũng nhờ thế tớ nghiên cứu ma pháp được yên tĩnh.”

“Tốt rồi.”

Eri không giấu được sự vui mừng khi gặp lại Cloud sau thời gian dài. Cô muốn nhanh chóng khoe những gì mình đạt được trong thời gian qua. Muốn được anh công nhận và khen ngợi.

Nhưng thời gian trôi qua, sắc mặt cô càng tệ đi.

Ngay khi nhìn thấy Cloud, khóe miệng đang nhếch lên cũng xị xuống.

“Gì vậy. Ý cậu là sao?”

“Sao?”

“Nãy giờ toàn trả lời cho qua chuyện.”

“Thế à?”

“Thế đấy.”

“Vậy à? Nếu làm cậu khó chịu thì xin lỗi nhé.”

“Tớ không muốn nghe lời xin lỗi hình thức đó!”

Lông mày thanh tú của Eri nhíu lại. Cô cảm thấy rất khó chịu khi anh tỏ thái độ này sau bao ngày gặp lại.

“Rốt cuộc là tại sao? Tớ làm gì sai à?”

Cloud lắc đầu.

“Không có gì.”

“Thế là cái gì!”

Nghe giọng nói đầy tủi thân của Eri, Cloud phải nén tiếng thở dài đang dâng lên tận cổ họng.

Phiền phức.

Nghe cô ta khoe khoang, trả lời cho phù hợp, rồi chịu đựng sự nhõng nhẽo này, tất cả đều phiền phức.

Không, không chỉ phiền phức mà còn hơi bực mình.

“Chỉ là tâm trạng không tốt thôi.”

“Thế thì nói ngay từ đầu đi. Sao không nói gì làm tớ thành con ngốc không biết ý tứ thế?”

Eri lườm Cloud một cái rồi thở dài.

“Tại sao tâm trạng không tốt? Nói đi. Tớ tư vấn cho.”

“Thôi.”

“Nói đi mà? Giữa chúng ta có gì mà không nói được?”

“Đã bảo là thôi. Cậu với tớ có là cái gì ghê gớm đâu. Chẳng là cái gì cả.”

Nghe câu nói lạnh lùng của anh, mặt Eri cứng đờ.

Môi cô run rẩy mở ra.

“Sao cậu nói thế? Chẳng là cái gì là sao?!”

“Thế cậu nói thử xem. Cậu và tớ là quan hệ gì?”

“Chúng ta là”

Định hùng hồn tuyên bố thì cô im bặt. Không phải không có gì để nói. Mà là đang phân vân nên nói lời có tình cảm hay nói sự thật.

Cloud thúc giục cô.

“Chúng ta là?”

“... Chúng ta là đồng đội mà.”

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng cô nói sự thật loại bỏ tư tình. Dù vậy phản ứng của Cloud vẫn thờ ơ.

“Đồng đội à...”

Anh nhớ lại phản ứng của Eri khi Cloud thật chết. Đồng đội cùng nhau vào sinh ra tử suốt mấy năm trời chết đi, cô ta chẳng buồn bã mấy mà còn cố lấy lòng anh.

Đồng đội với loại người đó?

“Chắc thế...”

Thực lòng chẳng muốn chút nào.

“.. Gì cơ? Ý cậu là sao?”

Eri nói với vẻ mặt sốc nặng. Cloud đứng dậy phủi bụi trên quần áo. Vừa lúc Neria ăn xong bước ra khỏi lều.

“Nói chuyện sau nhé. Sau nhé.”

“K, khoan đã! Đứng lại! Đang nói dở thì phải nói cho hết chứ!!”

Eri bật dậy nắm lấy vai anh. Cloud thở dài, dùng mu bàn tay gạt tay cô ra.

“Đã bảo nói chuyện sau mà.”

Trước giọng nói đầy bực dọc, Eri cứng họng.

Cloud bỏ lại Eri phía sau và đi về phía Neria, cô chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng anh.

Kể từ khi quyết định giúp Neria trả thù, Cloud đã huấn luyện cô.

Huấn luyện không phải là dạy kiếm thuật hay chỉ dẫn kỹ năng.

Thứ anh làm chỉ là đấu tập gần như thực chiến.

Nhưng chỉ thế thôi cũng đủ khắc nghiệt.

“Hự..!”

Bị đá vào bụng, Neria lăn lộn trên mặt đất. Cú đánh mạnh khiến cô tạm thời tắt thở, nhưng Cloud không dừng lại.

Anh nhanh chóng áp sát và giẫm chân xuống.

Rầm!

Neria lăn người tránh cú giẫm trong gang tấc. Sau đó vung kiếm lên trên để câu giờ đứng dậy.

Nhưng Cloud dễ dàng né tránh. Không chỉ vậy, anh còn nhắm vào khoảnh khắc cô đứng dậy lảo đảo để đâm dao găm.

Phập.

Dao găm xuyên qua da bụng cô.

“Á!”

Nhờ kỹ thuật điêu luyện của Cloud mà nội tạng không bị tổn thương nghiêm trọng. Nhưng cơn đau ở bụng và nỗi sợ bị dao đâm là thật. Neria nghiến răng chịu đau và sợ hãi, dùng tay trái nắm lấy cổ tay Cloud đang đâm vào bụng mình.

“Bắt được rồi..!”

Giữ chặt để anh không chạy thoát, cô vung nắm đấm vào mặt anh.

Trước khi nắm đấm chạm tới, Cloud đã húc đầu vào mặt Neria. Nắm đấm của cô đấm vào hư không, cú húc đầu trực diện khiến cô choáng váng.

Cloud túm lấy tóc Neria đang mất thăng bằng.

Rồi đấm thẳng vào mặt cô.

Bốp! Bốp! Bốp!!

Tiếng va chạm rợn người vang lên liên tiếp. Neria không thể tỉnh táo trước những cú đấm liên hoàn vào mặt. Cố gắng chống cự nhưng chỉ khua tay múa chân một cách nực cười.

“Lại thua rồi.”

Cloud ngừng đánh, ném Neria đang mơ màng về phía Ophelia ở góc. Ophelia vội vàng dang tay đỡ lấy Neria bay tới.

Nhìn vết thương của Neria, Ophelia rên rỉ.

‘Quá đáng quá...’

Có nghi vấn liệu có cần thiết phải đến mức này không nảy ra trong đầu cô.

“Chữa trị đi.”

“V, vâng..!”

Nhưng cô không dám hỏi Cloud.

Nếu làm phật ý anh thêm lần nữa, lần này có lẽ sẽ cắt đứt quan hệ thật.

Ophelia niệm chú chữa trị cho Neria đang nằm sóng soài. Ánh sáng trắng tỏa ra từ tay cô bao bọc lấy Neria, bắt đầu chữa lành vết thương.

Vết thương lành lại và cơn đau dịu đi, tinh thần mơ màng của Neria cũng hồi phục phần nào.

“Đứng dậy.”

Lời nói có phần tàn nhẫn với người vừa được chữa trị. Nhưng Neria lẳng lặng đứng dậy nhận lấy kiếm và khiên Cloud ném cho.

Anh ngoắc ngón trỏ của bàn tay cầm dao găm.

Hít một hơi sâu, Neria hét lên và lao vào Cloud.

Cloud ước lượng khoảng cách với cô, khi cô đến gần, anh đạp chân xuống đất hất tung bụi đất về phía trước.

Neria giơ khiên lên để tránh bụi bay vào mắt. Tận dụng khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Cloud vòng ra bên sườn cô.

“Tao đã nói bao nhiêu lần rồi?”

Bốp!

Bị đá vào sườn, cô loạng choạng lùi lại vài bước. Nhanh chóng xoay khiên để chặn đòn tiếp theo nhưng bị đánh cả người lẫn khiên ngã ngửa ra sau.

“Mày có mạnh hơn chút nhưng so với Geese thì chỉ là con chuột nhắt. Tại sao chuột nhắt lại đánh nhau cục mịch như con trâu thế? Muốn bị giẫm chết à?”

Cloud đặt chân lên ngực Neria và từ từ dồn sức. Neria cố nắm lấy chân anh để nhấc lên, nhưng Cloud đã sử dụng ‘Văn Chương của Ogre’ để tăng sức mạnh.

Vì thế dù Neria có dùng hết sức bình sinh, chân anh vẫn không nhúc nhích.

Áp lực ngày càng tăng, khi cô nghĩ mình sắp nổ tung thì anh nhấc chân lên rồi đá văng cô ra.

“Hự! Khụ... Khụ...”

Nhìn Neria bị đá bay xa, nằm sấp cố gắng gượng dậy, anh cảnh cáo.

“Chuột nhắt thì đánh kiểu chuột nhắt đi. Dùng đất che mắt, nhổ nước bọt vào mắt, dùng độc, dùng lời sỉ nhục để làm lung lay tinh thần, dùng tất cả những gì có thể dùng. Thế mới lấy được ít nhất một cánh tay... à không, một con mắt chứ. Hiểu chưa?”

Neria thở hổn hển gật đầu.

Cloud đặt dao găm xuống, lấy ra sợi xích có gắn lưỡi hái quấn quanh hông. Xoay vòng lưỡi hái, anh nói.

“Tốt. Vào lại đi.”

Naftaria, một thành phố cỡ trung bình ở biên giới Đế quốc giáp ranh với Vương quốc Alitia.

Dưới cái tên Đế quốc, trên đường phố đêm yên bình của Naftaria, hai lính canh đang đi tuần tra.

“Oáp... Ôi, buồn ngủ chết mất.”

“Biết hôm nay trực đêm mà. Ban ngày không ngủ làm cái gì?”

“Làm gì đâu. Kiếm tiền chứ gì.”

“Thằng điên. Vẫn chưa bỏ được xúc xắc à? Bị vợ đánh thế mà chưa chừa?”

“À, hôm nay bất khả kháng mà. Vừa ngủ dậy linh cảm mách bảo ầm ầm. Không đi là ngu đấy.”

“Haizz, thằng ngu... Cứ thế có ngày bay nhà, vợ bỏ.”

Hai lính canh vừa tuần tra vừa tán gẫu, không hề căng thẳng mà thả lỏng hết mức. Nếu là bình thường thì chuyện đó chẳng có vấn đề gì lớn.

Ở cái thành phố nhỏ yên bình này, rắc rối ban đêm cùng lắm chỉ là mấy gã say rượu vi phạm giờ giới nghiêm làm loạn.

Thái độ làm việc chểnh mảng của họ nếu bị bắt gặp cũng chỉ bị mắng chút là xong.

Nhưng thật không may cho họ, đêm nay hòa bình của thành phố bị đe dọa.

Những kẻ di chuyển cẩn thận trong bóng tối ập vào hai lính canh.

Bịt miệng và cắm răng nanh vào cổ.

“Ưm! Ưm ưm!!”

Lính canh hét lên và vùng vẫy nhưng chỉ được một lúc. Máu trong cơ thể bị hút cạn, hai người ngã gục như con rối đứt dây.

Kéo xác lính canh vào góc khuất, hai ma cà rồng ra hiệu cho những ma cà rồng khác đang ẩn nấp.

Ngay lập tức, ma cà rồng tràn vào bên trong thành phố một cách trật tự.

Trăng lặn, mặt trời mọc.

Thành phố vẫn yên tĩnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!