Chương 29: Cuộc Hội Ngộ Không Mong Muốn
Trong khoảnh khắc, tôi tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng vẻ mặt Frillite không hề thay đổi, điều đó có nghĩa là cô ấy đang nói thật.
‘Dù là giai đoạn giữa game đi nữa thì cấp 60 cũng là quá cao.’
Khác với những Dũng Giả lập tổ đội, cô ấy hành động một mình.
Nên điểm kinh nghiệm cũng hưởng trọn một mình chứ không phải chia sẻ. Dù có tính đến điều đó thì 60 vẫn là quá cao.
“Rốt cuộc cậu đã làm cái gì mà cấp 60 vậy?”
“Chẳng phải tớ đã nói rồi sao? Từ nhỏ tớ đã đi thảo phạt ma thú. Thời đó cấp độ tớ luyện được cũng kha khá rồi.”
“Thảo phạt ma thú? Vậy chắc cậu cũng ăn nhiều nội đan lắm nhỉ.”
“Nội đan của ma thú tớ giết đều do tớ ăn. Ngoài ra cha tớ cũng cho thêm nữa nên... có thể coi là ăn nhiều hơn những kẻ khác.”
Frillite kể lại một cách bình thản.
Đây là uy quyền của con nhà giàu sao...?
‘Học trước chương trình bao nhiêu thế không biết.’
Có khi nào lý do Cloud trở nên thảm hại không phải do thiếu năng lực mà đơn giản vì cậu ta là con nhà nghèo không?
Nếu Cloud cũng là con nhà giàu như cô ấy thì có lẽ đã trưởng thành thành một Dũng Giả ra trò rồi.
‘Đời như cái củ cải.’
Đang cảm thán sự vô thường của cuộc đời và định hỏi chỉ số của Frillite thì.
Một kỵ binh phi ngựa từ con đường phía bên kia khu rừng lao vào đội hình quân đội.
Anh ta trượt xuống ngựa một cách điệu nghệ, chạy vào lều của lãnh chúa và hét lớn.
“Bá tước Raikel! Dũng Giả đại nhân! Dũng Giả đại nhân đang đến ạ!”
Hả?
Tôi nhìn Frillite với ánh mắt "chuyện gì thế này". Cô ấy cũng nghiêng đầu như thể chính mình cũng không rõ.
Chúng tôi quay lại vào lều của lãnh chúa, và nghe được nội dung chi tiết hơn lúc nãy một chút.
“Chuyện đó là thật sao? Dũng Giả Lorian đang đến ư?”
“Vâng! Ngài ấy bảo chuẩn bị xong sẽ đến ngay ạ!”
... Có vẻ như sắp có một buổi họp mặt Dũng Giả ở đây rồi.
Nghe tin nhóm của Lorian đang đến, Frillite ngừng việc đi vào rừng một mình. Cô định hợp tác với nhóm Lorian để bắt Ogre.
Dù sao thì hành động đông người vẫn giảm thiểu rủi ro hơn nhiều so với đi một mình.
Ngược lại, nghe tin Lorian đến, tôi lại rơi vào trầm tư.
Rời đi trước khi Lorian đến.
Hay ở lại để lấy Văn Chương Ogre.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi chọn Văn Chương Ogre.
Rủi ro khi lộ diện trước Lorian và bị bám đuôi thấp hơn nhiều so với lợi ích nhận được từ Văn Chương Ogre.
Hơn nữa, để Lorian phái người bám đuôi thì ít nhất hắn phải đến thành phố nào đó để liên lạc, nhưng trước đó tôi chỉ cần di chuyển nhanh thì cũng không quá nguy hiểm.
Nói trắng ra, nếu tôi chạy một mạch không ghé vào làng mạc hay thành phố nào thì bọn chúng tìm kiểu gì?
Cắm trại ngoài trời thì hơi phiền phức chút nhưng muốn bắt cả hai con thỏ thì đành chịu thôi.
“Đến rồi kìa.”
Frillite lẩm bẩm.
Nhìn theo hướng cô ấy hất cằm, tôi thấy tám người đang phi ngựa từ xa tới.
Tốc độ của những con ngựa chậm dần rồi dừng lại chính xác trước mặt Bá tước Raikel đang ra đón.
“Ôi, Dũng Giả Lorian. Được gặp ngài thế này thật là vinh hạnh.”
“Tôi cũng rất vinh hạnh được gặp Bá tước Raikel, người mà tôi chỉ mới nghe danh qua lời đồn. Bộ râu của ngài hợp hơn tôi tưởng đấy.”
Gã mỹ nam tóc nâu dài đi đầu xuống ngựa và nói.
Tóc dài?
“Lorian nuôi tóc dài à?”
“Có vẻ vậy.”
“Có vẻ vậy là sao. Trước khi hắn nuôi dài thế này cậu chưa gặp hắn lần nào à?”
“Vì không có việc gì để gặp. Cũng chẳng cần thiết phải gặp. Tớ cũng giống cậu, lần cuối gặp hắn là ở tiệc xã giao của Đế Quốc.”
“Vậy à.”
Đang nói mấy chuyện vô thưởng vô phạt thì nhóm của Lorian và Bá tước Raikel tách đám binh lính bước ra.
Lorian vừa trò chuyện với Bá tước Raikel vừa đi về phía này. Chẳng mấy chốc, ánh mắt Lorian bắt gặp Frillite.
“Frillite? Sao cô lại ở đây...”
Phát hiện ra Frillite, hắn làm vẻ mặt như nhận được một sự bất ngờ thú vị. Nhưng vẻ mặt đó méo xệch ngay khi hắn nhìn thấy tôi đứng cạnh Frillite.
“Cloud? Sao anh lại ở đây...”
Cùng một câu nói nhưng sắc thái hoàn toàn khác.
Mang tiếng là hoàng tộc mà lại phân biệt đối xử giữa quý tộc và thường dân à?
Quá đáng vãi.
“À, vị này là James, bạn của ngài Frillite... Dạ? Ngài vừa gọi là Cloud ạ?”
Bá tước định giới thiệu tôi thì nghe Lorian nói liền nghi ngờ tai mình.
Giờ cũng chẳng cần giấu giếm thân phận nữa nên tôi gật đầu và đưa tay ra.
“Dũng Giả của Vương quốc Prona, Cloud.”
“À, vâng... Nhưng vừa nãy ngài bảo là bạn của ngài Frillite...”
“Bạn thì đúng là bạn. Chỉ là tên không phải James thôi.”
“À... Ra là vậy.”
Bá tước bắt tay tôi thay vì hỏi lý do giấu thân phận.
Quả nhiên là người tinh ý.
Khi tôi đang bắt tay với Bá tước.
“Cloud..?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi quay đầu lại.
Người gọi tên tôi là một cô gái mà tôi cũng biết rất rõ.
Cô gái có khuôn mặt dễ thương buộc tóc đen dài hai bên.
Pháp sư đội chiếc mũ phù thủy to tướng và cầm cây trượng gỗ lớn trên tay phải.
Cựu thành viên nhóm của Cloud.
Eri.
Lâu lắm rồi mới gặp lại cô nàng này.
Mới ngày nào cô nàng còn dùng trượng đánh vào mông tôi bép bép bảo xuống ăn cơm, cứ như mới hôm qua vậy.
‘Mà sao cách ăn mặc của nhỏ này vẫn y nguyên thế?’
Đáng lẽ phải đến lúc thay trang bị rồi chứ?
Nghĩ ngợi một chút rồi tôi gạt đi. Gặp lại người quen cũ mà đứng trước mặt người ta nghĩ linh tinh thì cũng thất lễ.
Tôi mỉm cười vẫy tay.
“Eri, lâu rồi không gặp. Vẫn khỏe chứ?”
Đôi mắt Eri dao động dữ dội.
Eri Oller.
Con gái thứ của gia tộc Công tước Oller đầy quyền lực ở Vương quốc Prona, một nhân tài đầy triển vọng với tài năng ma thuật xuất chúng.
Thiên tài chỉ cần lướt qua sách ma thuật một lần là học được phép thuật.
Độc địa đến mức không ai bằng, miệng lưỡi cay nghiệt vô cùng.
Vân vân.
Đó là những đánh giá của người đời về cô.
Và tất cả những điều đó chỉ đúng một nửa.
Việc Eri là con gái thứ của gia tộc Công tước Oller là đúng. Nhưng mẹ cô là người hầu làm việc trong gia tộc. Cô mang dòng máu quý tộc nhưng chỉ là một nửa.
Vì thế, cô lớn lên trong sự chế giễu và khinh miệt của các anh chị em.
Việc Eri có tài năng ma thuật là đúng, nhưng không phải thiên tài đến mức chỉ cần lướt qua sách là học được.
Cảnh giới mà Eri đạt được hiện tại là nhờ cô đã đổ mồ hôi sôi nước mắt để học tập.
Việc Eri miệng lưỡi cay nghiệt cũng đúng.
Nhưng không phải vì cô độc địa.
Bị gia đình chèn ép trong thời gian dài khiến Eri mắc chứng hoang tưởng bị hại. Miệng lưỡi cay nghiệt giống như một cơ chế phòng vệ để bảo vệ trái tim khỏi chứng hoang tưởng đó.
Eri sống không có gia đình, không có bạn bè bên cạnh, chỉ biết nhìn vào ma thuật cho đến tận bây giờ, và dự định sẽ tiếp tục như thế.
Nếu không có lệnh của Quốc vương triệu tập cô vào cung.
Đến hoàng cung, cô gặp một thiếu niên trong tình trạng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dù chỉ là một nửa nhưng Eri cũng sống như một quý tộc. Những mỹ nam tầm thường không lọt vào mắt cô. Nhưng thiếu niên trước mặt không phải ở mức tầm thường.
Cậu ta đẹp trai đến mức khiến cô nín thở trong giây lát.
Thấy cậu ta, cô đã nói.
_Xin chào..? Thằng đần độn nào dám bắt chuyện với ai thế hả?_
Cô buông lời mạt sát cậu.
Do chứng hoang tưởng bị hại trong lòng cô.
Đẹp trai thế này chắc chắn là quý tộc. Bây giờ tỏ ra thân thiện nhưng cũng chẳng được bao lâu đâu. Biết xuất thân của mình rồi thì ngoài mặt không nói nhưng trong lòng sẽ cười nhạo cho xem?
Đồ con hoang thấp hèn.
Vì thế ngay từ lần đầu gặp mặt cô đã buông lời cay độc. Mong rằng cậu ta sẽ giống như những người khác, tránh xa cô ra. Nhưng thiếu niên đó lại không làm thế.
Cậu ta chỉ cười ngượng nghịu và gãi đầu.
_Ừm... Tôi có hơi đần thật. Nhưng tôi có làm gì sai không? Nếu có thì tôi xin lỗi. Tôi hoàn toàn không có ý làm cô khó chịu đâu.... Hả?_
Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Eri và Cloud.
Mãi sau này, khi Quốc vương xuất hiện, cô mới biết cậu là Dũng Giả.
Và cô cũng biết mình được chọn làm đồng đội của Dũng Giả.
Khi nghe chuyện đó, lồng ngực Eri tràn ngập hy vọng.
Gia đình chưa bao giờ công nhận bất kỳ thành tựu nào của cô từ khi sinh ra.
Nhưng nếu cô góp công lớn trong việc đánh bại Ma Vương với tư cách là thành viên của nhóm Dũng Giả thì sao?
Với công lao to lớn như thế, liệu gia đình lạnh lùng đó có công nhận cô không?
Eri ôm ấp hy vọng đó và lên đường cùng Dũng Giả để đánh bại Ma Vương.
Chuyến đi vất vả hơn cô tưởng. Ngủ ngoài trời trên nền đất thay vì chiếc giường êm ái là chuyện thường, nhiều ngày không tắm rửa cũng là chuyện cơm bữa. Đối với người sống như quý tộc như cô, đó là những ngày tháng kinh khủng.
Nhưng chỉ là tạm thời thôi.
Cô dần cảm thấy chuyến đi thật vui vẻ. Những người đồng đội thân thiết theo thời gian rất hợp ý cô.
Họ công nhận và tôn trọng Eri dù cô chẳng làm gì đặc biệt.
Lần đầu tiên Eri cảm thấy bình yên khi ở bên đồng đội.
Và tất cả những điều đó đều nhờ có Cloud.
Giai đoạn đầu của chuyến đi.
Khi ngay cả Ophelia hay Neria cũng không dám lại gần vì tính cách khó chịu của Eri, Cloud là người duy nhất liên tục tiếp cận cô.
Dù nghe những lời cay độc đến đâu cậu vẫn mỉm cười.
Dù cô dùng trượng gỗ đánh vào đầu, cậu cũng không hề tỏ ra khó chịu.
Một người tốt bụng đến mức ngốc nghếch.
Nói khó nghe thì là thằng khờ, nhưng nhờ có cậu mà cô mới có thể mở lòng với người khác.
Nhờ đó, tính khí hay dùng lời nói đâm chọc người khác của cô cũng dịu đi nhiều, chỉ còn ở mức cào cấu nhẹ.
Và khi vài năm trôi qua...
Một cảm giác nôn nóng nảy sinh trong lòng Eri.
Đã lãng phí vài năm nhưng cô không hề trưởng thành. Không phải hoàn toàn không trưởng thành nhưng không đạt được tiêu chuẩn của cô.
Lý do rất đơn giản.
Do Cloud quá yếu.
Khi mới được chọn làm Dũng Giả, cậu chỉ là một thiếu niên bình thường.
Chưa từng học kiếm thuật, không có kiến thức, là một thiếu niên yếu đuối chưa từng giết bất cứ thứ gì.
Vì vậy, phần lớn thời gian của chuyến đi đã bị lãng phí để giúp cậu trưởng thành.
Eri chỉ biết thở dài vì cảm thấy như đã vứt bỏ thời gian quý báu. Thậm chí có lúc cô còn nghĩ.
Cloud giống như một loại độc dược ngọt ngào.
Ở bên cạnh thì vui vẻ và hạnh phúc, nhưng nếu cứ ở bên cậu mãi thì một ngày nào đó sẽ cùng nhau diệt vong.
Có thể cô sẽ không bao giờ nhận được sự công nhận của gia đình mà cô hằng mong ước từ khi sinh ra.
Khi tâm trí bị gặm nhấm bởi sự nôn nóng và nỗi sợ hãi đó, Eri đã gặp Lorian.
Không bằng Cloud nhưng cũng là một mỹ nam đủ đẹp trai.
Bối cảnh là người thừa kế của Vương quốc Karta.
Lại còn sở hữu thực lực và tài năng xuất chúng.
Ngoại trừ khuôn mặt, anh ta vượt trội hơn Cloud về mọi mặt.
Người đàn ông đó đã bày tỏ thiện cảm với cô.
Ban đầu cô từ chối.
Cô buông lời cay độc và tỏ ý lảng tránh.
Nhưng Lorian không bỏ cuộc. Anh ta nở nụ cười nhân hậu giống như Cloud, kiên trì tiếp cận cô giống như Cloud, và không tiếc lời bày tỏ thiện cảm với cô.
Dần dần, cô bắt đầu so sánh Lorian và Cloud, và cuối cùng đi đến mức đặt hai người lên bàn cân.
Cán cân đương nhiên nghiêng về phía Lorian.
Mỗi khi anh ta thể hiện những mặt giống Cloud, cô càng chắc chắn điều đó.
Nếu đi theo anh ta, cô có thể nắm bắt được cả những đồng đội ân cần, chuyến đi vui vẻ và một tương lai hạnh phúc.
Eri đã nắm lấy tay Lorian để có được tất cả.
Kết quả là.
Cô đã mất tất cả.
“Eri, lâu rồi không gặp. Vẫn khỏe chứ?”
Gặp lại sau một thời gian dài, Cloud vẫn chào đón cô bằng nụ cười không khác gì ngày xưa.
Eri cũng định mỉm cười chào lại, nhưng không thể.
Vì cô đã đánh mất nụ cười từ lâu rồi.
“Lâu rồi... không gặp.”
Chỉ thốt ra được giọng nói yếu ớt, cô cúi đầu tránh ánh mắt của Cloud.
Lâu ngày gặp lại không nên như thế, nhưng...
Cô cảm thấy bản thân quá thảm hại nên không còn cách nào khác.
3 Bình luận