Chuyển sinh thành anh hùn...
Renick- Web Novel
- Chương 01
- Chương 02
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 01
Chương 1: Sự Kết Thúc Của Dũng Giả Yếu Đuối
Mọi chuyện bắt đầu sai lầm từ đâu nhỉ?
Là do ta đã để Dũng giả Geese gặp gỡ những người đồng đội của mình?
Hay là do ta đã thua thảm hại trong trận đấu tập với Dũng giả Lorian?
Ta không biết.
Đúng như lời các cô ấy nói, ta chỉ là một thằng ngốc bất tài, ngu xuẩn, chỉ biết cắm đầu vào cái gọi là chính nghĩa.
Tuy nhiên, dù là kẻ như ta, ta cũng biết rõ bản thân bắt đầu sụp đổ từ khi nào.
Đầu tiên là Eri.
Pháp sư của nhóm, người đồng đội thông minh luôn thay cái đầu óc hạn hẹp của ta vạch ra các chiến thuật.
Vào cái đêm chúng ta cắm trại sau khi cùng nhóm của Lorian thảo phạt Chúa Tể Goblin.
Ta không ngủ được nên đi dạo, và rồi ta đã nhìn thấy.
Eri và Lorian đang hôn nhau say đắm giữa cánh đồng rộng lớn.
Dưới ánh trăng, khung cảnh ấy đẹp như một bức tranh, đẹp đến mức ta không thể nào chen chân vào được.
Cuối cùng, ta quay lưng lại với hai người họ và trở về lều.
Tiếp theo là Ophelia.
Ứng cử viên Thánh nữ của Giáo hội, người tôn thờ Nữ thần Iries và có trái tim ấm áp.
Cô ấy đã ân ái cuồng nhiệt với Geese bên trong cối xay gió. Hình ảnh cô ấy rên rỉ đầy dâm ãng khi bị dương vật hắn thọc sâu vào mông là thứ mà ta chưa từng thấy bao giờ.
Dù vậy... đến lúc đó ta vẫn còn chịu đựng được.
Việc các cô ấy yêu đương với ai không liên quan đến ta. Đó là đời tư của họ. Dù trong lòng có chút... không, rất đau đớn, nhưng ta vẫn ổn.
Nhưng Neria.
Em...
Người đã giúp đỡ ta khi ta còn là một đứa trẻ mồ côi trong làng, người luôn dành cho ta nụ cười ấm áp...
Người đã nói rằng sẽ trở thành hiệp sĩ để bảo vệ ta...
Khi ta nhìn thấy em quỳ gối xuống và liếm láp "cái đó" của Geese...
Em sẽ không hiểu được cảm giác đó đâu.
Cảm giác như mọi khoảnh khắc ta từng có với em đều sụp đổ.
Cảm giác như mọi thứ thuộc về ta đều bị phủ nhận.
Ta không thể chịu đựng nổi.
Trái tim ta đã bị xé nát thành trăm mảnh, và chẳng còn ai ở bên để hàn gắn nó lại.
Cảm giác như ta đã quay trở lại làm đứa trẻ mồ côi trước khi gặp em.
Ta muốn chết.
Nhưng ta không thể chết.
Vì ta là Dũng giả.
Ta có nghĩa vụ và trách nhiệm phải cứu những người đang chịu đau khổ vì ma vật.
Nhưng mà này.
Cái nghĩa vụ Dũng giả mà ta từng luôn tự hào, kể từ ngày hôm đó, bỗng trở nên quá nặng nề.
Nó giống như một tảng đá khổng lồ mà ta muốn vứt bỏ nhưng không thể.
Đó là lý do.
Đó là lý do ta bị mê hoặc bởi lời nói của một bà lão đầy khả nghi và đang thực hiện cái nghi thức kỳ quái này.
Nếu ta rưới máu của mình lên ma pháp trận vẽ trên sàn, sự tồn tại mang tên "ta" sẽ biến mất, và linh hồn của một người mới sẽ nhập vào cơ thể này.
Ta cảm thấy có lỗi với người đó.
Nhưng mà, ta quá mệt mỏi rồi.
Bị hắt hủi vì xuất thân bình dân, bị coi thường vì không có thực lực.
Tất cả những điều đó, ta đều có thể cười cho qua vì có các em ở bên.
Nhưng giờ thì không còn nữa.
Giờ đây bên cạnh ta chẳng còn ai cả.
Nên ta muốn dừng lại thôi.
Ta dùng dao găm rạch lòng bàn tay, để máu tươi nhỏ xuống ma pháp trận. Ngay lập tức, ma pháp trận mà bà lão vẽ bắt đầu phát sáng một cách quỷ dị, và ý thức của ta dần mờ đi.
A... Vậy là kết thúc rồi.
Cảm nhận được sự an nghỉ bình yên đang đến gần, lần đầu tiên sau một thời gian dài, ta mỉm cười.
Ngài Dũng giả mới sẽ nhập vào cơ thể tôi.
Cầu mong ngài đừng phạm phải sai lầm giống như tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
4 Bình luận