Web Novel

Chương 156

Chương 156

Chương 156: Thánh Kiếm Sừng Kỳ Lân Và Hắc Hỏa

Trong tình huống này mà còn đùa được.

Đúng là Cloud.

Frillite bật cười.

Thấy nụ cười đó, Cloud cau mày kéo mạnh má Frillite.

“... Hơi mạnh tay rồi đấy?”

Frillite phàn nàn nhưng Cloud lờ đi, kéo luôn cả má bên kia.

Hai má cô bị kéo giãn ra như kẹo dẻo.

Nếu ai nhìn thấy cảnh này, uy quyền của một quý tộc và Dũng giả như cô sẽ tan tành mây khói vì vẻ mặt mềm nhũn này.

Frillite thở dài định gạt tay cậu ra thì...

“Cậu có hai mạng à? Không chạy đi còn làm cái gì ở đây?”

Câu nói tiếp theo của Cloud khiến tay cô khựng lại rồi từ từ hạ xuống. Cô cứng họng, không thể trả lời câu hỏi của cậu.

Vì không có gì để nói?

Không.

Vì có nói thì phản ứng của Cloud cũng sẽ dễ đoán thôi.

“Thôi, không cần nói đâu. Tôi cũng đoán được cậu nghĩ cái gì rồi.”

Tất nhiên, dù không trả lời thì phản ứng vẫn vậy.

Cloud buông má Frillite ra. Thay vào đó, cậu kẹp đầu cô vào nách và siết chặt.

“Cậu có tỉnh táo không đấy? Điên hay sao mà đánh nhau một mình với lũ này?!”

“Cloud... Đau đấy... Nhẹ tay chút không được sao?”

“Im đi! Làm cho đau đấy!”

“Ưm... Biết rồi.”

Có vẻ Cloud giận thật nên Frillite ngoan ngoãn im lặng.

Lần này đúng là cô không có gì để bào chữa.

“Lần trước cậu nói gì nhỉ? Gì cơ? Tôi biết địa vị, vai trò và trách nhiệm của mình? Người biết rõ điều đó đang làm cái quái gì ở đây thế?”

“...”

“Frillite? Đánh nhau xong điếc luôn rồi à? Đâu có. Vừa nãy còn nói chuyện với tôi bình thường mà?”

“B, Biết rồi. Tôi sai rồi. Sau này tôi sẽ xin lỗi đàng hoàng, giờ buông ra được không? Giờ đâu phải lúc...”

Định nói không phải lúc, môi cô khựng lại.

Quân đoàn Undead lúc nãy còn lao tới điên cuồng giờ đang đứng ngơ ngác nhìn cô bị mắng.

Đặc biệt là tên Lich, hắn đang thong thả xem kịch vui.

‘... Tên đó, nhất định phải giết.’

Frillite thầm thề.

“Frillite!!! Có nghe tôi nói không đấy!?!”

“N, Nghe mà..!”

“Có nhiều điều muốn nói nhưng tạm thời đến đây thôi. Cũng không phải lúc.”

“Vẫn còn nữa sao..?”

Frillite làm vẻ mặt chán nản nhưng Cloud gật đầu chắc nịch.

“Đương nhiên! Cậu cứ về đi rồi biết tay tôi.”

_Về? Ăn nói ngông cuồng nhỉ._

Tên Lich quan sát từ xa nãy giờ chen vào.

Quân đoàn Undead bắt đầu dậm chân.

Rầm! Rầm!

Mặt đất rung chuyển.

Trên trời, hai con Rồng thối rữa bay lượn phô trương sự hiện diện.

_Nghĩ rằng có thể xuyên thủng quân thế này mà trở về an toàn sao? Quả là một đứa trẻ lạc quan._

Ánh mắt Cloud hướng về phía Lich.

“Ngươi là chủ nhân của đội quân Undead này à?”

_Phải, Dũng giả mới xuất hiện._

“Ta là Cloud. Cảm ơn đã chờ.”

_Cloud? À à... Dũng giả đã đánh bại Creas, đứa trẻ đó sao._

“Thằng đó to xác thế mà gọi là đứa trẻ thì hơi sai sai đấy.”

_Với con người các ngươi thì có thể, nhưng với ta thì khác. Ta đã chứng kiến chủ nhân của biển cả thay đổi hai lần, với ta nó chẳng khác gì một đứa trẻ. Nhắc mới nhớ, đứa trẻ đó cũng thật đáng thương. Trở thành chủ nhân biển cả chưa được bao lâu đã thành Tứ Thiên Vương, rồi..._

“Nói cái gì thế không biết.”

_Chuyện không cần biết cũng được. Quay lại vấn đề chính nào. Dũng giả, ngươi định xuyên thủng quân thế của ta và bỏ trốn thế nào đây?_

Cloud nghiêng đầu.

“Bỏ trốn? Tại sao phải bỏ trốn? Bọn ta sẽ bắt ngươi.”

_Hô, nhìn quân thế này mà vẫn nói được câu đó sao. Quả nhiên là Dũng giả thiện chiến đã đánh bại Creas. Vậy ngươi định làm gì?_

Lich hỏi với vẻ thích thú nhưng ý định thực sự gần như là chế giễu. Cloud không hùa theo hắn, thay vào đó cậu rút Thánh kiếm cắm xuống đất.

Vù vù.

Lấy Thánh kiếm làm trung tâm, một ma pháp trận nhỏ hiện ra trên mặt đất. Một cái lớn hơn bao quanh nó.

Và một cái lớn hơn nữa bao quanh cái thứ hai.

Tổng cộng ba lớp ma pháp trận chồng lên nhau.

Cloud quỳ một gối xuống, lẩm bẩm.

“Loài ngựa trắng thuần khiết, người bảo hộ của những trinh nữ. Với tư cách là chủ nhân, ta ra lệnh cho ngươi đáp lại lời kêu gọi của ta.”

Các ma pháp trận chồng lên nhau xoay theo chiều kim đồng hồ với tốc độ khác nhau.

Ma pháp trận bắt đầu tỏa sáng thánh thiện.

Ánh hào quang rực rỡ chiếu sáng cả một vùng rồi biến mất, ở trung tâm ma pháp trận là một con ngựa trắng tinh khôi.

Con ngựa đó khác hẳn ngựa thường.

Trên trán nó có một chiếc sừng dày và sắc nhọn, trên lưng là đôi cánh thiên thần.

_Hí hí hí!_

Con ngựa nhấc hai chân trước lên hí vang một tiếng lớn, rồi phát hiện ra Frillite, nó tiến lại gần cọ đầu vào cô.

Frillite ngạc nhiên vuốt ve bờm ngựa.

“Con ngựa này là gì vậy? Trông lạ thật.”

“Kỳ Lân (Unicorn).”

“Gọi là Kỳ Lân sao. Tên đẹp đấy.”

Thấy Frillite cười, con Kỳ Lân kêu ‘hí hí’ vẻ thích thú.

“Có vẻ là thú triệu hồi rất quấn người.”

“Không phải quấn người đâu, là quấn trinh nữ đấy. Con này không phân biệt nam nữ, cứ ai có kinh nghiệm tình dục là nó ghét cay ghét đắng.”

Cloud tiến lại gần con Kỳ Lân. Ngay lập tức, con Kỳ Lân gầm gừ... hạ thấp giọng cảnh giác. Thái độ như sẵn sàng húc sừng vào cậu bất cứ lúc nào.

“Con ngựa này là thú triệu hồi của cậu mà? Sao nó lại ghét cậu?”

“Đã bảo rồi, nó thích trinh nữ. Nó ghét những người đã quan hệ tình dục.”

“Ra vậy... Hửm? Khoan đã, Cloud. Vừa nãy cậu nói gì...”

Cảm thấy có gì đó sai sai trong cuộc đối thoại, cô chưa kịp hỏi thì Cloud đã tát vào sau đầu con Kỳ Lân.

“Cái thằng này, dù gì thì cũng phải nhận ra chủ chứ?”

Rồi cậu nắm lấy sừng con Kỳ Lân và giật mạnh ra.

_Hí hí hí hí hí!!!_

Con Kỳ Lân gào lên đau đớn.

Nhìn dòng máu chảy ròng ròng từ trán con Kỳ Lân, Frillite hoảng hốt.

“Cloud?! Sao lại bẻ nó?!”

“Không sao. Nó mọc lại được.”

Cloud thản nhiên trả lời, lau sạch máu trên chiếc sừng rồi truyền thần thánh lực vào.

Chiếc sừng Kỳ Lân chứa đầy thần thánh lực sôi lên sùng sục rồi tan chảy, Cloud nặn nó thành hình dạng một thanh kiếm.

“Cầm lấy.”

Frillite nhận lấy thanh kiếm với vẻ mặt miễn cưỡng. Nhưng khi cảm nhận được thánh lực mạnh mẽ chứa trong thanh kiếm, cô không khỏi kinh ngạc.

“Cái gì thế này, thánh lực khổng lồ này là sao?! Chẳng phải chỉ truyền chút thánh lực vào rồi nặn lại thôi sao?”

“Thằng này dù sao cũng là động vật huyền thoại mà.”

Cloud leo lên lưng Kỳ Lân. Khác với lúc nãy, con Kỳ Lân không tỏ vẻ chống cự cậu.

Cậu vỗ vỗ vào phần yên sau lưng mình.

“Lên nhanh đi. Bên kia có vẻ hết kiên nhẫn rồi.”

Frillite nhìn lũ Undead và tên Lich.

Đúng như cậu nói, lũ Undead đang bắt đầu rục rịch. Có thể lao vào bất cứ lúc nào. Frillite nhanh chóng leo lên ngồi sau Cloud.

Cloud nắm lấy dây cương.

Khi cậu giật dây cương, con Kỳ Lân bắt đầu bước đi chậm rãi.

Tốc độ tăng dần, và khi đạt đến tốc độ của một con ngựa bình thường, ngọn lửa đen từ người Cloud trào ra bao bọc lấy cơ thể con Kỳ Lân.

Frillite giật mình nhưng nhận ra ngọn lửa đen không gây hại gì nên thấy lạ.

“Cloud, cái này là?”

“Tôi cũng mới có được sức mạnh này gần đây nên không rõ lắm. Thấy có vẻ hiệu quả với Undead nên dùng thôi.”

Cậu vuốt ve bờm ngựa trấn an con Kỳ Lân.

“Không gặp một thời gian mà cậu dùng được nhiều sức mạnh kỳ lạ nhỉ.”

“Thì cũng thế. Mà giờ sẽ chạy thật đấy, bám chắc vào. Đừng chỉ dùng sức chân để giữ.”

“Ưm... Biết rồi.”

Frillite hắng giọng, vòng tay ôm chặt lấy eo Cloud.

Cloud giật dây cương, nói với con Kỳ Lân.

“Đi nào.”

_Hí!_

Như đáp lại lời cậu, tốc độ của con Kỳ Lân tăng vọt. Vượt xa tốc độ của ngựa thường.

_Gào gào._

Khoảng cách với quân đoàn Undead thu hẹp trong nháy mắt.

Trước khi va chạm với quân đoàn, con Kỳ Lân nhảy vọt lên. Phốc phốc, nó đạp lên đầu lũ Undead để tiến tới.

Trên yên ngựa rung lắc dữ dội, nhưng những cú đạp của con Kỳ Lân lại rất ổn định.

_Á á!!_

Đầu con Undead bị Kỳ Lân đạp trúng bốc cháy ngọn lửa đen. Ngọn lửa đen bắt đầu từ đầu lan xuống thân, thiêu rụi toàn bộ cơ thể con Undead.

Không chỉ những con bị đạp, những con Undead chỉ cần sượt qua ngọn lửa đen cũng bị thiêu thành tro bụi.

“Hỏa lực mạnh thật.”

Frillite vừa chém những con Undead lao tới vừa nói.

Nhờ hỏa lực của ngọn lửa đen và kiếm thuật của Frillite, hầu hết lũ Undead không thể chạm vào họ.

Nhưng Bạch Kim Kỵ Sĩ Đoàn không phải là Undead thường. Dù là Undead, chúng vẫn có thể sử dụng kiếm khí.

Xanh hoặc đỏ.

Chúng phóng ra kiếm khí đủ màu sắc lao vào con Kỳ Lân.

“..!”

Nhìn thấy những bộ giáp bạch kim từng tỏa sáng rực rỡ giờ rách nát, Frillite thoáng do dự trong giây lát.

Ngay khi cô quyết tâm chém chúng...

“Lên trời.”

Cloud giật dây cương, con Kỳ Lân vỗ cánh bay vút lên trời.

Áp lực gió từ đôi cánh hất văng những kỵ sĩ Bạch Kim Undead.

“Thấy khó quá thì không cần chém đâu. Dù sao chỉ cần chém một tên là xong tất cả mà.”

“... Phải.”

Mắt Frillite hướng về phía tên Lich. Đồng tử đỏ rực sát khí. Bàn tay cầm kiếm của Frillite siết chặt.

_Ngựa biết bay sao. Không ngờ lại tránh được quân thế của ta theo cách này._

Tên Lich cười khẩy, vung tay.

Một ma pháp trận khổng lồ hình thành quanh hắn.

_Vậy thì thử tránh cái này xem._

Vô số xiềng xích đen tuôn ra từ ma pháp trận.

“Frillite, bám chắc vào.”

“Đã rõ!”

Ngay khi Frillite ôm chặt eo cậu, chuyển động của con Kỳ Lân thay đổi ngoạn mục.

Nó lộn vòng trên không trung, tránh né những sợi xích bay tới và hơi thở thối rữa của hai con Rồng trong gang tấc.

Nhưng tránh được những đòn tấn công đó không có nghĩa là xong.

“Cloud, bị bao vây rồi!”

Những sợi xích không bay tới để đánh trúng họ ngay từ đầu.

Chúng chỉ bay đến vị trí đã định.

Đòn tấn công của Rồng cũng chỉ là đòn nghi binh.

Những sợi xích đen đan vào nhau.

Một tấm lưới dày đặc làm bằng xích đang siết lại bao vây họ, và lối thoát khỏi tấm lưới bị hai con Rồng chặn đứng.

“Frillite. Khi tôi ra hiệu thì chuẩn bị chém.”

Cô không hỏi lại ngu ngốc kiểu "Chém cái gì?".

Vì thứ cô cần chém đã quá rõ ràng.

“Một...”

Tấm lưới đang siết chặt.

“Hai...”

Khóe miệng hai con Rồng nhầy nhụa dịch thối.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Nhưng lạ thay, Frillite không thấy bất an.

Nhờ cảm giác từ tấm lưng của cậu.

Cô bình tĩnh nắm chắc thanh kiếm.

“Ba.”

Cloud vuốt bờm con Kỳ Lân một cái rồi khẽ giật dây cương.

“Chạy.”

_Hí hí hí!_

Con Kỳ Lân giơ hai chân trước lên.

Chiếc sừng vàng óng lại mọc lên trên cái trán trống trơn.

Con ngựa trắng thuần khiết hạ chân trước xuống và đạp mạnh vào không trung.

Bùm─!

Không khí nổ tung.

Hình bóng con Kỳ Lân và hai Dũng giả biến mất, chỉ còn lại ngọn lửa đen tàn lụi.

Ánh lửa trong hốc mắt trống rỗng của Lich dao động.

‘Biến mất?’

Chẳng lẽ dùng ma pháp dịch chuyển tầm ngắn?

‘Dũng giả là pháp sư cao cấp có thể dùng Tốc Biến (Blink) sao? Khoan đã...’

Lich nhìn thấy một phần tấm lưới xích bị nát vụn.

Hắn mới vỡ lẽ.

Họ không hề dịch chuyển.

‘Di chuyển với tốc độ mà mắt ta cũng không nhìn thấy...’

Suy nghĩ của Lich không thể tiếp tục.

Xoẹt.

Thanh kiếm thánh làm từ sừng Kỳ Lân chẻ đôi hộp sọ của Lich theo chiều dọc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!