Chương 127: Bản Năng Của Kẻ Phá Game
"Anh?"
"Hả?"
Tiếng gọi của Mars khiến tôi bừng tỉnh, buông tay khỏi chuôi kiếm.
Nguy hiểm thật.
‘Suýt chút nữa thì múa kiếm rồi.’
Chỉ vì chuyện cỏn con này mà suýt mất lý trí.
Kiểm điểm bản thân nào.
Nhưng nghĩ lại thì đây đâu phải chuyện cỏn con.
Tất cả những gì tôi làm cho Mars bấy lâu nay đều thành công cốc à? Thời gian, công sức, tiền bạc của tôi đổ xuống sông xuống biển hết.
Vậy tôi có quyền tức giận không?
Đang suy nghĩ nghiêm túc thì Mars bắt chuyện.
"Anh nghĩ gì thế?"
"Không có gì. Dạo này sống tốt chứ?"
"Em thì vẫn thế thôi. Như đã nói lúc đó, đi du lịch, kết bạn—"
Ôi đệt. Đã mong là không phải nhưng giờ thì chắc chắn rồi. Iries, con khốn này. Mày chơi thế này hả? Mày cứ đợi đấy.
"Anh?"
"À, ừ. Sao?"
"Phản ứng thế này là không nghe rồi. Anh đúng là vẫn thế. Sao có thể không thay đổi chút nào vậy?"
"Không thay đổi à... Có thể dùng theo nghĩa tốt hoặc xấu, nhưng trường hợp của mày thì có vẻ là nghĩa xấu rồi. Lâu ngày không gặp nên sự kính trọng dành cho anh trai phai nhạt rồi hả. Cần phải khắc ghi lại một lần nữa nhỉ."
Tôi bẻ tay răng rắc, Mars vội vàng đổi chủ đề với vẻ mặt hơi tái.
"À, mà anh, nghe nói anh là Dũng giả?"
"Định lảng chuyện à? Trò mèo quen thuộc nhưng giờ tạm tha cho đấy. Dũng giả á? Ừ, đúng rồi."
"Sao không nói? Lúc nghe tên anh là Dũng giả đánh bại Tứ Thiên Vương, anh biết em ngạc nhiên thế nào không?"
"Nói thì mày có tin không?"
"Ờ... thì không..."
"Biết rồi còn hỏi. Mà mấy đứa kia là ai?"
Tôi chỉ vào ba kẻ đang nhìn về phía này từ xa. Mars phản ứng như vừa nhớ ra điều gì đó.
"Chết thật. Quên giới thiệu đồng đội."
"... Ừ."
Đoán được rồi nhưng nghe chính miệng Mars nói từ "đồng đội" khiến gáy tôi đau nhức.
Hít hà, không sao.
Tôi đã chuẩn bị cho Mars rồi mà. Dù sao chắc cũng thay đổi chút ít. Biết đâu khác với trong game, họ trở thành đồng đội bình thường thì sao.
Mars dẫn đồng đội đến giới thiệu.
Không tò mò nên tôi chỉ nghe tên qua loa.
Tên tóc vàng là Hyou, con khốn tóc hồng 2 (Ping-chaeng 2) tên là Christina, tên béo hói đầu là Bomuro.
"Ra thế. Nhưng mà con Ping—"
"Đừng bảo anh định nói là Ping-chaeng nhé?"
"Cô gái tóc hồng kia chỉ là quan hệ đồng đội đơn thuần với mày thôi à?"
"Christina là..."
Mars đang nói dở thì đi đến nắm tay Ping-chaeng 2.
"Người yêu của em."
"... Người yêu? Bạn gái?"
"Ừ."
Mars gật đầu. Nhìn sang thấy Ping-chaeng 2 đang cúi đầu đỏ mặt. Thằng tóc vàng và thằng béo hói đầu thì cười khúc khích. Cảm giác như đang cười nhạo, chắc là tôi nhầm thôi nhỉ?
‘A a. Gáy nóng ran rồi.’
Tuổi này mà đã bị thoát vị đĩa đệm cổ sao...
Về phải bảo Katarina mát xa cho mới được.
"Anh Hyou, Christina, anh Bomuro. Giới thiệu nhé. Đây là anh Cloud mà tôi từng kể."
"A, xin chào! Em là Christina, người yêu của Mars. Em nghe kể về anh nhiều rồi. Rằng anh đã giúp đỡ Mars rất nhiều khi anh ấy gặp khó khăn... R, rất mong được giúp đỡ!"
Ping-chaeng 2 cúi người chào.
"À, vâng..."
Tiếp theo là tên tóc vàng, Hyou tiến đến chìa tay ra bắt.
"Tưởng chém gió ai dè quen biết thật à... Tôi là Hyou, đồng đội của cậu ta. Mong được giúp đỡ~."
‘Hửm?’
Giọng điệu và mặt mũi thì hãm tài nhưng bất ngờ là khá lễ phép. Chẳng lẽ thành đồng đội bình thường thật rồi? Tôi vừa bắt tay thì tên tóc vàng cười nhếch mép đầy ẩn ý.
"Nghe nói anh thân với Mars lắm hả? Tôi cũng thân với Mars lắm. Nên là, hôm nào giới thiệu gái cho tôi được không? Nghe đồn quanh Dũng giả nhiều gái xinh lắm. Đồng đội của anh cũng toàn mỹ nhân~."
Hắn làm vẻ mặt dâm dục, liếm môi.
Hừm.
"Các anh lính canh? Ra ngoài một lát được không?"
"Dạ..?"
"Một lát thôi. Nhờ các anh đấy."
Các lính canh ngơ ngác rồi cũng lần lượt ra khỏi phòng trực ban. Tôi quay sang Mars.
"Mày cũng ra ngoài một lát đi."
"... Tại sao?"
"Tại sao cái gì mà tại sao. Anh bảo ra thì ra đi."
"Không... Ra ngoài một lát thì không sao, nhưng vẻ mặt anh làm em lo lắm? Giờ mà ra thì cảm giác sẽ có chuyện rất đáng tiếc xảy ra ấy."
"Mày coi anh mày là cái loại gì thế hả? Không có chuyện gì đâu, đừng lo, ra ngoài đi."
"Không, là gì? Đừng có đẩy, nói xem nào. Anh? Anh—"
Cạch.
Đẩy Mars ra ngoài xong tôi khóa cửa phòng trực ban lại. Sau đó kéo rèm cửa sổ xuống.
Tốt. Giờ người bên ngoài không thể biết tình hình bên trong.
Dù chỉ là tạm thời...
"Cái thằng chó đẻ này!"
Thế là đủ!
Tôi lao đến tát thẳng vào mặt Hyou.
Bốp!
Cơ thể hắn mất thăng bằng ngã xuống sàn. Mới ăn một tát đã gục?
Thằng yếu nhớt này!
"Hự... Tự nhiên làm cái... Ặc!"
Tôi đá vào bụng hắn khi hắn đang nhăn nhó định đứng dậy. Cái eo uốn cong như cánh cung. Core yếu, eo cũng yếu nốt. Cái thân thể này mà đòi thỏa mãn phụ nữ á?
"Ác..! Gì, gì vậy..! Tao làm gì sai mà mày làm thế hả?!"
"Mày... Mày đã vượt qua giới hạn không nên vượt. Thốt ra từ không nên thốt từ cái miệng bẩn thỉu đó. Tao đéo thể nhịn được nữa!"
"Thằng này nói cái gì... Ối!"
Thay vì đá, tôi giẫm đạp lên hắn.
"Sao mày dám nhắc đến đồng đội tao? Hả? Này. Nói đi. Tại sao mày nhắc đến đồng đội tao với cái điệu cười khốn nạn đó!"
"C, cái điệu cười đó vốn dĩ là thế..."
"Thế thì phải sửa! Người khác thấy khó chịu thì phải sửa!"
"Vô lý thế..."
"Vô lý cái mặt mày ấy!"
"Phụt..!"
Tiếng cười rung cả mỡ.
Liếc mắt sang thấy tên hói đầu đang cười hả hê.
"Cười?"
Tôi dùng vỏ kiếm đập vào đỉnh đầu hắn.
"Cười? Cười?? Cười??? Cười cái con khỉ."
"Á! Ặc! Ặc! Oái!!"
Đang dùng chân đạp tên tóc vàng, dùng vỏ kiếm phang tên hói đầu thì Ping-chaeng 2 đang hoảng hốt lấy lại tinh thần hét lên.
"L, làm cái gì thế! Anh là ai mà đánh hai người họ?!"
"Tao? Anh quen biết của Mars. Còn cô là ai?"
"Tôi á? Bạn gái của Mars!"
"Xạo. Tao không công nhận Ping-chaeng!"
"Áaaa! Làm cái gì thế! Tóc! Bỏ tóc ra!!"
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng phá cửa vang lên từ phía sau.
"A, anh?! Làm cái gì thế!"
Mars lao vào luồn tay qua nách tôi định kéo tôi ra. Thấy không được, nó kẹp cổ tôi.
Thằng điên này?
"Buông! Buông ra thằng kia!"
"Đã bảo không có chuyện gì mà! Không có chuyện gì mà!!"
Lực tay Mars siết cổ tôi mạnh hơn.
Thằng này làm thật à?
"Mars! Mày không được làm thế với tao. Tao đã vất vả thế nào để mày được sống như con người hả! Tao dạy kiếm thuật cho mày này! Gửi tiền sinh hoạt cho mày này! Già đầu rồi còn đục lỗ trên mu bàn tay rồi phun ra mấy câu thoại chuunibyou, này! Thế mà. Này!"
"Em biết! Em biết anh giúp em nhiều lắm! Nhưng sao lại lôi chuyện đó ra lúc này?! Mà đục lỗ trên mu bàn tay là chuyện gì nữa?"
"Có chuyện đó đấy!"
"Thì là cái gì mới được?! Không, giờ không phải lúc. Các anh lính canh! Đừng đứng nhìn nữa, giúp tôi với!!"
"Ơ..? À, ừ. Dũng giả xin hãy bình tĩnh!"
Sau đó các lính canh lao vào.
"A, buông ra. Buông ra coi!"
...
...
"Tao nóng tính quá. Xin lỗi nhé."
Tôi xin lỗi ba người ở bàn đối diện. Ba người vẫn giữ vẻ mặt sưng sỉa.
Này, cho potion chữa trị rồi còn cho cả tiền bồi thường nữa, giãn cái mặt ra xem nào?
Làm thế tao cũng không cho thêm tiền đâu.
Thấy tên hói đầu Bomuro vẫn sưng mặt, cúi đầu lầm bầm gì đó lọt vào tai tôi.
"Thật là, thế này mà gọi là Dũng giả à... Chỉ là thằng du côn thôi... Lính canh cũng điên rồi... Bạo hành đơn phương thế mà cũng cho qua... Thế này không phải lạm dụng quyền lực sao..? Dũng giả lạm dụng quyền lực đàn áp dân thường... Tin đồn thế này lan ra ngoài có sao không nhỉ?"
Âm lượng lấp lửng không phải nói một mình mà là cố tình để nghe thấy. Bằng chứng là khi chạm mắt, hắn cười đểu.
"Tin đồn lan ra có sao không à?"
Tôi đứng dậy nhảy lên bàn.
"Sao. Sao. Sao. Sao cái con mẹ mày, thằng lợn này."
Tôi túm lấy mấy cọng tóc lơ thơ của Bomuro tát liên tiếp vào má hắn.
"Hự! Á! Á! Áaaa! D, dừng..."
"A, anh nhịn đi..."
Mars can ngăn nên tôi đành buông tóc hắn ra.
"Dám đe dọa Dũng giả à. Chán sống rồi hả."
"Ư... ư ư..."
Bomuro ôm má bị đánh run lẩy bẩy. Lại chạm mắt, lần này hắn tự biết cụp mắt xuống.
... Tiếc thật.
Lườm hay gì đó thì còn có cớ đánh tiếp.
Tôi tặc lưỡi nói với Mars.
"Lâu ngày gặp lại vui thật nhưng anh có việc. Anh sẽ giới thiệu quán trọ vừa phải gần đây, cứ đến đó nghỉ ngơi đi."
"C, không phải anh thân với Mars sao? Thế thì không phải hoàng cung nhưng ít nhất cũng quán trọ cao cấp..."
"Cái hoàng cung và quán trọ cao cấp đó nát bét rồi. Nên câm mồm và đi đến chỗ tao bảo đi?"
"... Vâng."
Ping-chaeng 2 im bặt.
Nhìn Mars đang nhìn cô ta với ánh mắt thương hại, tôi nhớ lại tuổi thơ của nó khi phải nhìn sắc mặt Isabelle, tiếng thở dài tự nhiên bật ra.
"Xong việc anh sẽ tìm đến. Đừng chờ lâu quá. Có việc gì thì cứ làm đi."
Vỗ vai Mars vài cái rồi tôi rời khỏi phòng trực ban.
Vài lính canh nhìn chằm chằm, tôi đưa ngón trỏ lên môi, họ gật đầu hiểu ý.
Nổi tiếng thì cái khác không biết chứ cái này tiện thật.
"... Tức là theo lời Đại Giám mục, Ophelia tình cờ nghe lén được cuộc trò chuyện giữa ngài và Ứng cử viên Thánh nữ Marietta về việc thay đổi Ứng cử viên Thánh nữ trong nhóm tôi, và theo lời các linh mục thì trạng thái của Ophelia khi quay về quán trọ trông rất bất ổn, đúng không?"
"Rất tiếc là đúng vậy."
Đại Giám mục Vedic gật đầu với vẻ mặt thực sự tiếc nuối. Tôi im lặng dựa lưng vào ghế. Đại Giám mục Vedic lải nhải gì đó về việc nhân cơ hội này đề cử Marietta làm Ứng cử viên Thánh nữ, nhưng không lọt vào tai.
Suy nghĩ duy nhất chiếm lĩnh đầu óc tôi lúc này là.
‘Muốn hút thuốc.’
Bảo Leah gửi cho được không nhỉ?
Nhận lén rồi hút lén chắc không sao đâu nhỉ?
Không được, vì cái gì mà tôi phải khổ sở thế này? Không thể vì điếu thuốc mà phá hỏng công sức bấy lâu nay được.
‘A nhưng mà thèm thuốc vãi...’
Leah à, em đang làm việc chăm chỉ đúng không?
Đừng bảo mải chơi Elden mà quên rồi nhé.
'Leah à.'
Mong là anh không phải tự tay nung chảy em.
5 Bình luận