Web Novel

Chương 158

Chương 158

Chương 158: Phòng Pin Của Leah Và Câu Hỏi Về Đa Thê

Lich không thể hiểu nổi tình hình hiện tại.

Căn phòng của Leah là ở đâu, và người phụ nữ tự xưng là Leah đang nắm tay cầm ghế của hắn và kéo hắn đi đâu?

Và nơi này rộng lớn đến mức nào mà đi mãi vẫn chỉ thấy hành lang trắng toát?

Cô ả Leah này không phải con người, vậy tại sao lại giả làm con người?

Dù là một Lich sống 1000 năm, cái gì không biết thì vẫn là không biết. Nên hắn quyết định hỏi thẳng.

“Này, cô Leah. Ta muốn hỏi một điều...”

Giọng điệu của Lich thân thiện chưa từng thấy.

Tỉnh dậy ở một nơi lạ hoắc, cơ thể không cử động được, nụ cười của cô gái tên Leah thì mang lại cảm giác chẳng lành.

Mất hết sự bình tĩnh vì đủ lý do nên hắn đành phải thế.

Ngay lúc này hắn còn đang lo lắng lỡ Leah lờ đi lời hắn nói thì sao.

“Vâng, gì vậy ạ?”

May mắn thay, Leah trả lời bằng giọng thân thiện.

Lich thận trọng hỏi.

“Nơi này là đâu..”

“Ôi trời, tôi vừa bảo là nhà của Leah mà. Sao nghe rồi lại hỏi lại thế? Già rồi nên lãng tai hả?”

“Không... Ý ta là nhà của Leah... à không, nhà của cô là nơi làm cái gì...”

“À, ý ông là chuyện đó hả? Nói thế ngay từ đầu có phải hơn không. Chuyện đó thì ông nhìn cánh cửa kia kìa? Chỉ cần qua cánh cửa đó là biết ngay thôi, đợi chút nhé~.”

Cánh cửa Leah chỉ không còn xa, nên Lich ngoan ngoãn chờ cửa mở.

Một lát sau, cánh cửa mở ra, và cảnh tượng bên trong khiến hắn kinh hoàng.

_Ư ư ư ư!!! Kieeeeek!!!!! Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với. Cứu tôi với._

Hành lang thẳng tắp giống hệt hành lang vừa đi qua.

Nhưng khác với hành lang trống rỗng lúc nãy, ở hai bên hành lang này có những chiếc ghế được đặt cách đều nhau.

Trên những chiếc ghế đó là con người hoặc ma thú, tất cả đều đang gào thét với vẻ mặt đau đớn tột cùng.

“Thấy cảnh này rồi thì tôi xin giới thiệu chính thức nhé. Chào mừng đến với Phòng Pin của Leah~.”

“P-Pin?”

“Nói pin ông không hiểu hả? Cứ nghĩ đơn giản là Phòng Nhiên Liệu đi!”

Trước giọng nói hồn nhiên của Leah, Lich ngớ người ra.

“Ngạc nhiên lắm đúng không? Không sao đâu. Ai cũng thế cả. Tôi cũng thấy cảnh này hơi phi nhân tính thật. Nhưng chúng tôi không bắt cóc bừa bãi đâu nhé? Mấy tên ở đây toàn là lũ có vấn đề cả đấy. Ở Phòng Nhiên Liệu cấp C này, con người thì đa số là Hắc pháp sư hoặc phù thủy cấp thấp, còn ma thú thì, chả cần nói cũng biết...”

Những lời cô ta nói chẳng lọt vào tai Lich đang chết đứng vì sốc. Mặc kệ hắn, Leah tiếp tục nói.

“Căn phòng quý khách sắp vào là Phòng Nhiên Liệu cấp B. Chỉ những người khá mạnh mới được vào đó thôi, ông có thể tự hào đi khoe cũng được đấy!”

Nói rồi Leah kéo Lich vào căn phòng tiếp theo. Phòng Nhiên Liệu cấp B cũng là địa ngục trần gian chẳng khác gì cấp C.

Đang đi về phía chỗ trống. Một mỹ nhân tóc tím gọi với theo Leah.

“L-Leah đại nhân! Tôi xin lỗi! Tôi không biết! Xin hãy tha thứ cho tôi một lần thôi!!”

Phù thủy Giam Cầm, Eriache.

Phù thủy là những tồn tại có thể đi ngược lại quy luật vạn vật một cách hạn chế thông qua khế ước.

Sống hàng trăm năm với tư cách phù thủy, Eriache là một phù thủy khá có tiếng tăm.

Vậy mà giờ đây cô ta đang khóc lóc thảm thiết, van xin Leah với khuôn mặt thảm hại.

“Ừm. Không được đâu~. Sao lại đi động vào Chủ nhân của tôi làm gì?”

“T-Tôi không biết ngài ấy là người như vậy. Tôi chỉ làm theo khế ước với Lorian... cái thằng khốn đó thôi..!”

“Dù sao thì cũng làm rồi còn gì? Tội lỗi bà gây ra đâu có biến mất, nên ngoan ngoãn chịu phạt đi~.”

Leah nói giọng chế giễu khiến cơ mặt Eriache giật giật.

Cô ta thấy nhục nhã.

Là đại tiền bối của vô số phù thủy mà lại bị con ranh vắt mũi chưa sạch này bắt giữ và phải hạ mình van xin.

Và tất cả chuyện này xảy ra là do cái thằng Lorian hay Lorean gì đó, thật quá oan ức và tức giận.

“Con khốn..! L-Lũ tâm thần khốn kiếp! Sao lại là lỗi của tao?! Tao không biết! Tao không biết gì hết đ...”

“Mồm miệng bẩn thỉu quá.”

Leah búng tay, một cái rọ mõm từ đâu bay tới bịt chặt miệng Eriache.

“Ưm! Ưm ưm!!”

Dù bị bịt miệng, Eriache vẫn trợn mắt đỏ ngầu gào thét một mình. Nhưng cũng chẳng làm được gì, nên Leah lờ cô ta đi.

Lich định nhân lúc cô ta mất tập trung để dùng ma pháp nhưng không thể. Ở đây có mana, nhưng lạ thay nó không tuân theo ý chí của hắn.

Leah quay lại nhìn Lich.

“Quý khách. Đừng làm trò thừa thãi. Nếu không muốn bị nhốt ở đây cả đời.”

Hàm Lich bắt đầu đánh vào nhau cầm cập.

“T-Ta đã làm gì sai với cô Leah mà lại bị đối xử thế này?”

“Ông không làm gì sai với tôi cả. Nhưng chắc là có lỗi với Chủ nhân của tôi. Nếu không thì ngài ấy đâu có gửi ông cho tôi dù phải chịu rủi ro bị phát hiện?”

“Chủ nhân của cô Leah? Là ai...”

Khoảnh khắc đó, khuôn mặt một người đàn ông lướt qua tâm trí Lich.

“Chẳng lẽ là Cloud?”

“Cloud? À, ở đó ngài ấy được gọi bằng tên đó sao?”

Leah gật đầu.

“Mà thôi. Chỉ cần nạp đủ chỉ tiêu là tôi thả ông đi, đừng lo quá. Chịu khó tìm thì chắc cũng có Lich giống ông đấy, buồn thì cứ bắt chuyện.”

Dứt lời, Leah vỗ tay. Tầm nhìn của Lich, kẻ đang cố gắng chống cự bằng mọi giá, tối sầm lại.

“Cloud, hãy kết hôn với ta.”

Câu nói bất ngờ của Frillite.

Câu nói đó khiến não bộ Cloud đóng băng.

Gì cơ?

Kết hôn?

‘Cái kết hôn mà mình đang nghĩ ấy hả?’

Cloud thử nghĩ xem từ kết hôn có nghĩa bóng nào không, nhưng làm gì có.

Kết hôn là kết hôn thôi.

Thấy Cloud bối rối trước lời cầu hôn đột ngột, Frillite đỏ mặt, xua tay lia lịa.

“À, không. Không phải thế. Ý ta là...”

À, ra là đùa.

Tưởng thật làm mình cứ tưởng bở, hỏng hết cả không khí.

Ngay khi Cloud định thở phào nhẹ nhõm.

“L-Lần trước cậu chẳng bảo sao... Muốn làm con rể ở rể nhà ta...”

Frillite vân vê ngón tay, nói với vẻ e thẹn như thiếu nữ, khác hẳn ngày thường.

Không phải đùa.

Nhận ra điều đó, mặt Cloud cứng đờ.

“... Tôi có nói thế à?”

“Có nói. Lúc cùng cưỡi ngựa đi thảo phạt Ogre, chắc chắn cậu đã nói!”

“Ờ, ừm... Nhớ rồi. Nhưng sao lại hét lên thế...”

“À... X-Xin lỗi.”

Sau lời xin lỗi của cô, một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.

Frillite hắng giọng phá vỡ sự im lặng khó chịu đó.

“Dù sao thì! Về chuyện đó ta đã suy nghĩ rất nhiều, và sau khi suy nghĩ kỹ, ta đã hỏi ý kiến Phụ thân.”

Cloud cảm thấy gáy mình cứng lại.

‘Sao lại đi hỏi chuyện đó...’

Đúng là Cloud đã mở lời về chuyện ở rể trước.

Nhưng đó chỉ là câu đùa để khuấy động không khí thôi mà.

Thế mà cô ấy lại coi là thật rồi đi hỏi bố mẹ thì biết làm sao...

‘Giờ bảo là đùa cũng không được.’

Từ lúc nhắc đến bố mẹ là không thể rút lại bài "chỉ là đùa" được nữa rồi.

Giờ Cloud chỉ còn biết cầu mong bố của Frillite từ chối mình.

Nhưng như mọi khi, mọi việc chẳng bao giờ theo ý cậu.

“Và Phụ thân cũng đồng ý, bảo là không tệ.”

Đồng ý dễ dàng thế sao ạ?

Cuộc đời con gái ngài đấy ạ.

Mẹ kiếp, nghĩ kỹ rồi hãy quyết định chứ!

Cloud gào thét trong lòng.

“Mà... Có một điều kiện đi kèm, nhưng không vấn đề gì. Đã hoàn thành rồi.”

“Điều kiện gì?”

“Là cậu phải rũ bỏ cái biệt danh ô nhục ‘Dũng giả bất tài’. Và cậu đã hoàn thành xuất sắc bằng việc đánh bại Tứ Thiên Vương. Ta rất tự hào về cậu.”

Frillite mỉm cười nhìn Cloud. Cậu cũng cười đáp lại, nhưng cảm xúc trong lòng thì khác hẳn.

Cậu đang ở trạng thái bán giải thoát.

‘Không có đường lui...’

Kết hôn với Frillite?

Thú thật là không tệ.

Không, phải nói là quá tốt.

Cô ấy xinh đẹp, tính cách lại hợp với cậu.

Nhưng có một vấn đề.

Cloud đã có người yêu là Katarina.

Lại còn thêm Leslie cứ khăng khăng là hôn thê nữa.

Dù cậu đã lén lút qua lại với những người phụ nữ như Laurenne hay Kasia, nhưng kết hôn là vấn đề hoàn toàn khác.

‘... Sẽ có đổ máu mất.’

Chắc chắn sẽ có.

Điều này có thể khẳng định.

“Cloud? Sao từ nãy giờ mặt cậu cứ đờ ra thế?”

“Frillite. Tôi muốn hỏi một câu, được không?”

“Nói đi. Cậu thắc mắc gì?”

Nhìn vẻ mặt thắc mắc của Frillite, Cloud nuốt nước bọt.

“Cậu nghĩ sao về chế độ đa thê?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!