Web Novel

Chương 108

Chương 108

Chương 108: Kẻ Cắp Nghiên Cứu

Vào thời điểm hai tuần sau khi Cloud rời khỏi Lupus, Eri đang tiếp tục nghiên cứu trong phòng của mình.

Cốc cốc.

_Eri, một lát được không?_

Giọng nói của Ophelia vang lên cùng tiếng gõ cửa.

“Đã đến giờ rồi sao?”

Cô vươn vai đứng dậy.

Đã đến giờ làm phép cách âm cho phòng của Ophelia.

Mở cửa bước ra, Ophelia nhìn cô mỉm cười.

“Xin lỗi vì làm phiền cô.”

“Không sao, có gì khó khăn đâu mà.”

Cửa đóng lại, giọng nói của hai người nhỏ dần. Khi hoàn toàn không còn nghe thấy gì nữa, Shedia hiện ra từ cái bóng của chiếc bàn.

Cô bé lập tức lấy giấy bút ra và bắt đầu chép lại nghiên cứu của Eri. Vì là nghiên cứu mà Eri đã vùi đầu vào cả ngày nên nội dung cần chép rất nhiều, nhưng không vấn đề gì.

Shedia đã được huấn luyện để đối phó với những tình huống như thế này.

Cô bé viết nhanh thoăn thoắt. Dù vậy chữ viết không hề bị rối. Sau khi vẽ lại hoàn hảo cả các hình vẽ, Shedia nhanh chóng rời khỏi phòng trước khi Eri quay lại.

Cầm xấp giấy trên tay, nơi cô bé hướng đến là trụ sở hành chính tạm thời của Lupus.

Lẩn vào trong bóng tối và xâm nhập một cách bí mật, Shedia đi thẳng đến phòng của Leslie.

“Chị Leslie.”

Trước khi hiện hình, cô bé lên tiếng để báo hiệu sự hiện diện của mình. Lần trước cứ thế hiện ra làm Leslie giật mình và bị mắng một trận.

“Hả? A, Shedia đến rồi à?”

Chỉ khi nghe thấy giọng Leslie, Shedia mới bước ra khỏi bóng tối.

“Đây là phần hôm nay.”

“Cảm ơn em.”

Leslie nhận xấp giấy Shedia đưa và đặt vào góc bàn.

“Nhưng mà làm thế này có thực sự ổn không? Nếu pháp sư kia biết được thì sẽ giận đấy?”

“Nếu bị phát hiện thì đương nhiên là giận rồi? Nhưng sao tự nhiên lại hỏi thế? Em sợ pháp sư đó giận à?”

Shedia lắc đầu.

“Sợ Cloud giận. Nếu giận thì anh ấy có thể không cho Nguyệt Thạch nữa.”

Hoặc có thể bẻ nhỏ nó ra hơn nữa.

Shedia nói với vẻ mặt khá ủ rũ.

“Cũng có thể lắm. Nhưng đừng lo. Nếu bị phát hiện thì chị sẽ nhận hết lỗi về mình. Chẳng lẽ em nghĩ chị sẽ đổ lỗi cho Shedia sao?”

“Không.”

Shedia lắc đầu nguầy nguậy.

“Và nếu sợ bị phát hiện sẽ gặp rắc rối thì ngay từ đầu đừng để bị phát hiện là được mà? Chị tin Shedia.”

“Ừ. Sau này em cũng sẽ làm tốt không để bị phát hiện. Thế nên là...”

Shedia kéo dài giọng với vẻ mặt tràn đầy mong đợi.

“Chị biết rồi. Khi Cloud về, chị sẽ nói chuyện xem có nên cho em một viên Nguyệt Thạch không. Nên đừng lo lắng, về nghỉ ngơi đi.”

“Vâng!”

Shedia gật đầu vui vẻ rồi lẩn vào trong bóng tối.

Leslie nhìn chằm chằm vào cảnh đó.

‘... Lúc nào nhìn cũng thấy đó là một kỹ năng tuyệt vời.’

Có thể ra vào bóng tối tùy ý. Điều đó có nghĩa là toàn bộ bóng tối đều là lãnh địa của cô bé sao?

‘Hơn nữa có vẻ như đó chưa phải là tất cả.’

Eri, Neria, Ophelia cũng không biết sức mạnh thực sự của cô bé. Nhưng khác với ba người kia có thể ước lượng được, Shedia thì hoàn toàn không đoán được.

Nếu đứa trẻ kia thực sự muốn giết cô, và lại đúng vào đêm tối, liệu cô có thắng được đứa trẻ kia không?

Không, đừng nói là thắng, có chịu đựng nổi không cũng chưa biết.

‘Làm thế nào mà Cloud có thể điều khiển một đứa trẻ như vậy trong lòng bàn tay chứ...’

Cô biết Shedia muốn Nguyệt Thạch và Cloud dùng nó để điều khiển cô bé.

Nhưng để hành vi đó khả thi thì cần một tiền đề.

Tiền đề là Shedia không nắm chắc phần thắng trước Cloud.

Nếu không thì Shedia đã cướp Nguyệt Thạch và bỏ đi từ lâu rồi.

Giờ mới thấy, Dũng giả của cô quả là một người đàn ông đáng gờm.

Leslie mỉm cười và chuyển ánh mắt xuống bàn. Ở đó trải đầy đủ loại hồ sơ hành chính và bản sao nghiên cứu mà Shedia mang về.

Cô cầm bản sao nghiên cứu lên.

Chợt lời nói của Shedia lướt qua tai.

_Nhưng mà làm thế này có thực sự ổn không? Nếu pháp sư kia biết được thì sẽ giận đấy?

Cô bật cười.

“Phản ứng của kẻ trộm nghiên cứu khi bị cướp mất nghiên cứu của mình à... Cũng tò mò thật đấy.”

Leslie nhớ lại một cảnh tượng trong quá khứ.

Trong phòng nghiên cứu tối tăm.

Cô gái tóc đen đang chép lại nhật ký nghiên cứu của giáo sư hướng dẫn dưới ánh nến.

Lời nói chưa từng đến Ma Tháp của Leslie đương nhiên là nói dối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!