Web Novel

Chương 59

Chương 59

Chương 59: Cơn Thịnh Nộ Của Gió Và Sự Thức Tỉnh

“Cloud, thằng chó chết, ra đây!”

“Gâu gâu!”

“..?”

Thấy tôi sủa đáp lại câu "thằng chó chết", Isabelle làm vẻ mặt kiểu ‘Thằng này bị cái gì thế?’. Quay sang bên cạnh, Eri và Ophelia cũng đang ăn dở bữa sáng, nhìn chằm chằm vào tôi.

Ok. Trò đùa lần này hỏng rồi.

Kéo dài thêm thì không khí sẽ trầm trọng lắm đây, vào thẳng vấn đề thôi.

“Con khốn tóc hồng? Sáng sớm ra có chuyện gì thế?”

Tôi vừa mở lời, Isabelle lại quay về vẻ mặt giận dữ. Cô ta sầm sập bước tới, đập mạnh tay xuống bàn của nhóm chúng tôi.

Nhờ đó mà bát đĩa và cả thức ăn chúng tôi đang ăn rơi loảng xoảng xuống đất.

Eri bật dậy khỏi ghế.

“Này, cô làm cái trò gì...”

“Eri, bình tĩnh.”

“Hả? Không, Cloud, dù sao thì cái này cũng.”

“Eri, bình tĩnh.”

“... Biết rồi.”

Eri thở dài thườn thượt rồi ngồi xuống ghế. Cô ấy lườm Isabelle đáng sợ, nhưng Isabelle chẳng thèm để tâm.

Sự chú ý của cô ta chỉ dồn hết vào tôi.

“Rồi, cô Khốn Tóc Hồng của chúng ta giận dữ vì chuyện gì nào?”

“Đừng có giả vờ. Chuyện này là tại anh còn gì!”

“Chuyện này?”

Tôi nhìn xuống bàn. Quả nhiên giữa mặt bàn và bàn tay cô ta là tờ giấy viết thư dính chút máu.

“Chuyện viết thư thay lời tạm biệt á? Cái đó không phải là ý kiến đơn phương của tôi mà là sự thỏa hiệp...”

“Bức thư cũng là tác phẩm của anh sao?”

Isabelle cau mày đến mức không thể cau hơn được nữa.

Hưm. Có vẻ hiểu lầm giữa hai bên sâu sắc lắm đây.

Cảm giác cuộc nói chuyện sẽ dài lắm.

Tôi bảo Eri và Ophelia lên tầng trên.

Sau đó tôi nhìn thẳng vào Isabelle và nói.

“Bức thư là do Mars đồng ý đấy. Trong đó có viết mà? Không đủ can đảm nhìn mặt cô.”

“... Quan trọng không phải là bức thư. Quan trọng là anh đã xúi giục Mars bỏ tôi lại để đi du hành!”

“Xúi giục... Đúng là tôi có đề nghị Mars đi du hành. Tôi bảo cậu ấy hãy tích lũy kinh nghiệm để trở thành người đàn ông trưởng thành.”

“Quả nhiên... Quả nhiên là tại anh! Tại anh xúi giục nên Mars mới bỏ tôi đi du hành!”

Isabelle nhặt cái nĩa rơi trên bàn lên, đâm thẳng vào cổ tôi.

Không chút do dự.

‘Mất trí thật rồi.’

Tôi nắm lấy cổ tay đang cầm nĩa của Isabelle. Nhờ đó cái nĩa dừng lại ngay trước khi chạm vào cổ tôi. Cánh tay Isabelle run lên bần bật, cố sống cố chết đâm cái nĩa vào cổ tôi.

Cô ta dùng cả tay kia vào trợ lực, gào thét, nhưng làm sao mà được?

Chênh lệch cấp độ giữa tôi và cô ta ít nhất cũng phải 30.

Chênh lệch cấp độ lớn đến mức không cần đỡ cái nĩa cũng chẳng sao.

Dù vậy tôi vẫn đỡ để ngăn con khốn tóc hồng này làm loạn thêm và để tiếp tục cuộc đối thoại suôn sẻ.

“Con khốn tóc hồng, hình như cô đang hiểu lầm gì đó thì phải?”

“Hiểu lầm? Hiểu lầm gì!”

“Theo lời cô nói thì cứ như tôi ép Mars đi du hành vậy.”

“Không phải sao?”

Isabelle cười khẩy vẻ không tin nổi.

Tôi gật đầu khẳng định.

Thấy Isabelle ngơ ngác, tôi nói sự thật.

“Như đã nói lúc nãy, tôi đề nghị đi du hành. Nhưng đó chỉ là đề nghị chứ không phải ép buộc. Người lựa chọn là Mars.”

“Mars..? Đừng có đùa! Mars đời nào lại bỏ tôi đi du hành chứ! Dù có đi thì cậu ấy cũng sẽ rủ tôi đi cùng. Nếu không phải tại anh!”

“Lại, lại đổ lỗi cho tôi rồi. Dùng cái đầu nông cạn của cô mà nghĩ xem. Tại sao tôi lại khuyên Mars đi du hành?”

“Thì để chia rẽ tôi và Mars chứ sao. Vì anh ghét tôi mà!!”

“Được rồi, động cơ của tôi đã được giải thích. Sang phần tiếp theo nào. Vậy tại sao Mars lại nghe theo đề nghị của tôi? Tại sao cậu ấy lại bỏ đi du hành mà không chào tạm biệt cô?”

“...”

“Im lặng thế này chứng tỏ có tật giật mình hả?”

Lực ở tay cầm nĩa giảm đi. Không trả lời được, chỉ biết cắn môi, khuôn mặt cô ta không còn vẻ giận dữ mà thay vào đó là sự tội lỗi nặng nề.

Nhưng cũng chỉ được một lúc.

Chẳng bao lâu sau Isabelle lại lườm tôi dữ dội.

“Phải, có đấy. Nhưng đó là chuyện giữa tôi và Mars. Không phải chuyện để anh xen vào!”

“Chuyện giữa cô và Mars..? A! Cô lại hiểu lầm thêm một chuyện nữa rồi. Mars không phải đi du hành vì chán cái trò lạt mềm buộc chặt của cô đâu.”

“Gì cơ?”

“Đúng như lời tôi nói đấy. Dù trò lạt mềm buộc chặt của cô có khốn nạn đến đâu thì Mars cũng không đời nào từ bỏ cô chỉ vì thế. Cậu ấy thích cô đến mức nào chứ.”

“Vậy là gì. Tại sao Mars lại bỏ tôi?!”

“Chuyện đó ấy mà... Đêm qua cô làm gì?”

“Đêm qua? Tự nhiên sao lại...”

Đang nhăn mặt hỏi sao tự nhiên lại hỏi thế, Isabelle khựng lại.

Đồng tử cô ta bắt đầu dao động dữ dội.

“Không lẽ... Không phải chứ..?”

Isabelle lắc đầu như muốn phủ nhận hiện thực.

Nhìn cô ta như vậy, tôi mỉm cười.

“Tôi đã cùng Mars nhìn thấy. Cảnh cô và con trai nam tước vui vẻ trò chuyện.”

“A... A a..!!!”

Như bị sốc nặng, Isabelle loạng choạng. Vì tôi đang nắm cổ tay nên cô ta không ngã. Cô ta nhìn xuống đất, run rẩy như một tội nhân.

“N, Nói dối...”

“Là thật. Nếu không thì như cô nói đấy, tại sao Mars lại bỏ cô đi du hành chứ? Chà, tình cảm thắm thiết thật đấy? Trông như một cặp đôi hạnh phúc...”

“Đừng có gán ghép tôi với cái thằng đó!!!”

Con khốn tóc hồng đột ngột ngẩng đầu lên hét lớn.

“Gì thế, sao lại hét lên? Gặp nhau lúc nửa đêm thì chắc là quan hệ tốt lắm chứ?”

“Hoàn toàn không! Là do gã đó cứ bám theo, hắn là con trai nam tước nên tôi buộc phải tiếp chuyện vài lần thôi. Tôi không hề có chút hứng thú nào với gã đó cả!”

“Thế à? Nhưng Mars thì cảm thấy khác đấy.”

“Chuyện đó chỉ cần hai người nói chuyện giải tỏa hiểu lầm là được mà! Nếu không phải tại anh...”

“Vậy cái cuộc nói chuyện đó, sao cô không làm sớm hơn đi?”

Tôi nói với giọng không còn chút ý cười nào, khác hẳn lúc nãy. Thấy thái độ thay đổi đột ngột, con khốn tóc hồng bối rối. Tôi không dừng lại.

“Tại sao không làm cái cuộc nói chuyện đó sớm hơn? Nếu cô nói trước về chuyện con trai nam tước thì Mars đã không phải chịu cảm giác thê thảm đó rồi.”

“C, Cái đó là bất khả kháng. Đối phương là con trai nam tước đấy. Mars có biết thì cũng chẳng làm được gì, chỉ thêm lo lắng thôi. Nên tôi mới không nói!”

“Tức là... cô làm thế để bảo vệ Mars?”

“Đúng!”

Thấy tôi hỏi xác nhận, cô ta trả lời to vẻ tự tin hơn.

Tôi tặc lưỡi.

“Xàm xí.”

“... Gì cơ?”

“Mars là một người đàn ông trưởng thành rồi. Đủ để độc lập khỏi cha mẹ. Một người như thế mà cô bảo vệ? Cô là cái thá gì?”

“Tôi..!”

“Bạn thuở nhỏ? Đó là từ chỉ những người bạn thân thiết từ nhỏ đúng không? Và bạn bè là quan hệ bình đẳng. Không phải kiểu mẹ chăm con đâu.”

“Cái gì..!”

“Tất nhiên tôi biết tại sao cô lại có lối suy nghĩ đó. Mars là thằng mồ côi còn cô có cha mẹ đàng hoàng, có máu mặt trong làng. Mars đẹp trai vừa phải còn cô thì xinh vãi chưởng. Mars không tiền không bạn, còn cô tiền tiêu vặt rủng rỉnh, bạn bè đầy đàn. Nên từ lúc nào đó cái tâm lý ấy đã hình thành. A, cậu ấy thấp kém hơn mình. Là đứa trẻ mình phải bảo vệ.”

“Đừng có nói nhảm! Tôi chưa bao giờ coi Mars như thế!”

“Nói nhảm á? Chỉ cần một điều này là giải thích được tất cả.”

Việc cô giấu chuyện con trai nam tước với lý do bảo vệ Mars.

Việc Mars không biết cô thích cậu ấy. Ngược lại cô biết Mars thích mình.

Và cả cái trò lạt mềm buộc chặt khốn nạn kia nữa.

“Tất cả đều dựa trên tâm lý thượng đẳng, nếu trong lòng không có sự dư dả thì không thể làm được. Nên thừa nhận đi. Cô coi Mars là người dưới cơ, là đối tượng cần bảo vệ. Chứ không phải bạn đời.”

Khi tôi nói xong, biểu cảm của Isabelle thật thảm hại.

Thực ra câu chuyện của tôi có nhiều phần ngụy biện và phóng đại. Nhưng nhìn cái mặt kia thì chắc là có nhiều chỗ trúng tim đen lắm.

“Nhưng thực ra suy nghĩ của cô đúng đấy. Mars là sự tồn tại cần được bảo vệ.”

Ánh mắt Isabelle thay đổi kỳ lạ.

Đang dìm hàng tơi tả tự nhiên lại bênh vực nên thế chứ gì.

Tôi lấy lại nụ cười và nói.

“Cũng phải thôi, mồ côi mà? Không có chỗ dựa tinh thần là cha mẹ. Những đứa mạnh mẽ thì vượt qua được, nhưng những đứa yếu đuối thì sẽ sụp đổ. Theo tôi thấy thì Mars thuộc loại sau... nhưng cô đã giúp đỡ rất tốt. Cô đã gắn liền trái tim suýt vỡ đôi của cậu ấy lại, Isabelle ạ. Vì vậy đối với Mars, cô là sự tồn tại quan trọng hơn bất cứ ai.”

Thực sự là người quan trọng không ai thay thế được.

“Cảm giác bị người quan trọng như thế vứt bỏ... cô có tưởng tượng được không?”

Cơ thể Isabelle run lên bần bật. Cô ta cố rút người lại như không muốn nghe, nhưng...

Còn lâu nhé!

Tôi không buông cổ tay cô ta ra.

“Tiện thể tôi cũng xuất thân mồ côi nên tôi biết rõ lắm. Giờ tôi sẽ giải thích cảm giác đó cho cô nghe nhé?”

Tôi vẫn nắm cổ tay Isabelle, dùng tay còn lại chỉ vào đầu mình.

“Đầu tiên là máu dồn lên não. Mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên trông gớm ghiếc. Cảm giác như có ngọn lửa đang sôi sục trong đầu, mắt như muốn lộn ngược ra sau.”

Tiếp theo tôi chỉ vào mắt.

“Nước mắt chảy ra là đương nhiên rồi nhỉ? Nhưng cái này nó không dừng lại được, đến mức sau này nước mắt khô cạn luôn. Khóc mà không ra nước mắt. Thế cô biết thay vì nước mắt thì cái gì chảy ra không? Máu. Huyết lệ ấy. Không phải ẩn dụ đâu mà là mạch máu vỡ ra chảy máu thật đấy. Nhưng thực ra mấy cái trước chả là gì cả.”

Cuối cùng tôi chỉ vào ngực.

“So với chỗ này thì. Cái này xem nào... Phải giải thích thế nào nhỉ...”

Tôi nhìn quanh tìm vật sắc nhọn. Thanh kiếm bên hông thì to quá... Dao găm thì tiếc là không thấy.

Chậc, đành chịu thôi.

Tôi giật lấy cái nĩa từ tay Isabelle rồi buông tay cô ta ra.

“Vậy nên ngực thì là thế này...”

Tôi cho cô ta xem rõ lòng bàn tay và cái nĩa, rồi...

Cắm phập cái nĩa vào lòng bàn tay.

Isabelle mở to mắt kinh ngạc.

Nghe thấy tiếng hít hà. Không phải Isabelle mà là đám dân làng đang vừa ăn vừa hóng chuyện như xem phim truyền hình buổi sáng.

Tôi nói to hơn một chút để tất cả bọn họ đều nghe thấy.

“Một thứ to lớn thế này cắm vào ngực? Đau lắm đấy. Đau đến mức mở miệng cũng không nói nên lời. Như thể thanh quản bị tắc nghẽn vậy. Nhưng thế đã hết chưa thì chưa đâu.”

Tôi khuấy mạnh cái nĩa đang cắm trong lòng bàn tay.

Vài giọt máu bắn lên mặt Isabelle.

A, xin lỗi.

Tôi xin lỗi nhưng Isabelle không đáp lại. Cô ta chỉ thẫn thờ nhìn bàn tay bị nĩa xuyên qua.

“Cảm giác bị khuấy đảo như thế này này. Cảm giác thứ gì đó quan trọng trong tim sụp đổ. Hiểu ý tôi không?”

“...”

“Tâm trạng của Mars thế nào. Tại sao tôi lại khuyên cậu ấy đi du hành, cô có hiểu không.”

Isabelle không trả lời.

Chỉ cúi đầu đứng im. Đến khi thấy những giọt nước mắt rơi xuống làm ướt sàn nhà, tôi mới biết cô ta đang khóc.

Nhìn bộ dạng đó cũng thấy hơi quá đáng, nhưng biết sao được.

Vận mệnh giống như nam châm vậy, nếu không tách ra hoàn toàn thì nó sẽ cố quay lại như cũ.

Nếu cư xử nửa vời kiểu cầu chúc hạnh phúc cho hai người, thì vận mệnh bi thảm của Mars có thể sẽ quay trở lại.

Vì vậy để không chừa lại chút cơ hội nào, tôi buộc phải chia cắt họ hoàn toàn như thế này.

Tôi đặt tay lên vai cô ta vỗ về an ủi.

“Xin lỗi cô, nhưng vì Mars, hãy quên cậu ấy đi.”

“.... i.”

“Bây giờ thì khó khăn nhưng rồi cô sẽ gặp được nhân duyên tốt thôi. Có khi con trai nam tước cô đang gặp...”

“... hướng... nói đi.”

Hả?

“Gì cơ? Nói to lên xem nào.”

“Nói cho tôi biết hướng Mars đã đi.”

Isabelle ngẩng đầu lên nói.

Khác với vẻ mặt méo mó lúc trước, giờ cô ta trông rất bình tĩnh.

“... Cô có hiểu lời tôi nói không đấy?”

“Tôi hiểu. Ý anh là tôi đã gây ra vết thương lớn đến mức có thể trở thành ám ảnh cả đời cho Mars chứ gì?”

“Hiểu rõ đấy. Thế mà còn nói được câu đó à?”

“Hiểu rồi nên càng phải hỏi. Mars đang đau khổ vì tôi mà. Vậy tôi phải đi tìm cậu ấy để xin lỗi chứ.”

“... Không, đã bảo là vết thương không thể lấp đầy bằng lời xin lỗi mà? Không thấy cái này à?”

Tôi lắc lắc bàn tay bị nĩa xuyên qua trước mắt cô ta.

Nhìn thấy nó, ánh mắt Isabelle vẫn không thay đổi.

“Tôi sẽ xin lỗi đến khi lấp đầy được nó. Nếu Mars muốn, tôi sẽ quỳ xuống. Nếu nó trở thành ám ảnh cả đời, tôi sẽ yêu cậu ấy đến mức cậu ấy không còn nhớ đến nỗi ám ảnh đó nữa.”

Vù vù.

Không khí xung quanh Isabelle bắt đầu chuyển động bất thường.

Không phải gió đơn thuần.

Là những lưỡi dao gió sắc bén.

“Thế nên mau nói cho tôi biết Mars đã đi hướng nào.”

Isabelle, người đã thức tỉnh thành Nguyên tố sư, đứng giữa tâm bão những lưỡi dao gió đang bay lượn và nói.

Nhìn Isabelle đột nhiên thức tỉnh, tôi đập tay vào trán.

Oa... Cái màn thức tỉnh ở đầu giữa game mà lại diễn ra ở đây sao?

Nữ thần, con khốn này thật là.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!