Chương 85: Vũ Điệu Tử Thần Và Sự Thật Tàn Khốc
Ngày tiệc sinh nhật của Ronwell.
Trong phòng chờ của vũ công, nhiều vũ công đang đợi đến lượt mình.
Hầu hết đều vui mừng vì được đến một nơi lớn như thế này và giữ vẻ mặt tươi tỉnh, nhưng một người trong số họ thì không.
Katarina, cô đang nhìn xuống sàn với khuôn mặt chết chóc u ám.
‘Cuối cùng anh ấy không về...’
Mấy ngày qua Cloud không quay lại.
Ngày đầu tiên cô nghĩ chắc có việc gì đó nên bỏ qua, nhưng ngày thứ hai cô bắt đầu lo lắng, và ngày thứ ba cô không nhịn được mà lục lọi hành lý của anh.
Trong hành lý có nhiều đồ linh tinh nhưng không có vật phẩm quan trọng như tiền bạc.
Cô lắc đầu tự trấn an ‘Chắc là đồ quan trọng nên mang theo người’, ‘Sắp về rồi’, nhưng cho đến hôm nay anh vẫn chưa về.
Trong tình huống này, cô buộc phải đối mặt với hiện thực.
‘Cơ thể mình là mục đích...’
Trước đây thấy đồng nghiệp khóc lóc bảo đàn ông bỏ chạy, cô nghĩ đó là chuyện của người khác...
Không ngờ cô lại bị.
‘Đồ tồi. Tôi đã thật lòng mà..!’
Uất ức, mắt cô đỏ hoe.
“Vũ công, có Katarina ở đây không?”
“Vâng. Tôi đây.”
“Tiếp theo là đến lượt cô. Chuẩn bị rồi ra đi.”
Người quản gia ghé qua phòng chờ gọi tên rồi rời đi.
Katarina lau nước mắt và cầm lấy khúc đao. Cô bước ra khỏi phòng chờ và thề.
‘Giết Ronwell xong sẽ đến lượt anh, Cloud.’
Đã thề như vậy nhưng...
Thấy Cloud đang đứng cạnh Ronwell, lời thề vỡ tan tành.
Gì vậy. Sao hắn lại ở đó?
Là thuộc hạ của Ronwell sao? Vậy là hắn đùa giỡn mình bấy lâu nay?
Khi tinh thần sắp hỗn loạn, Ronwell nhận ra ánh nhìn của cô và nói.
“Đúng là lũ vũ công... Gọi đến để góp vui mà đứa nào cũng chỉ dán mắt vào đàn ông.”
“Tôi cũng có chút nhan sắc mà.”
“Chậc... Bên này là mạo hiểm giả ta thuê làm khách kiêm hộ vệ.”
“Chào?”
Cloud cười vẫy tay.
‘Hộ vệ? Mạo hiểm giả?’
Lúc này Katarina mới nhận ra anh không đùa giỡn mình. Nỗi uất ức lấp đầy lồng ngực lắng xuống. Nhưng vẫn còn một chút.
‘Nói một tiếng rồi đi cũng được mà!’
Katarina lườm một cái, Cloud cười gượng gạo. Cô cố nén tiếng thở dài.
‘Để sau hãy mắng...’
“Làm gì thế? Còn không mau múa.”
Katarina nhìn người đàn ông đang giữ vẻ mặt vô cảm.
‘Phải kết thúc mối nghiệt duyên dài đằng đẵng này trước đã.’
Hai thanh khúc đao chứa đựng mối hận thù lâu năm chuyển động.
Chương 1
Khoảnh khắc điệu múa bắt đầu, khí thế của Katarina thay đổi. Sự non nớt của thiếu nữ biến mất, sự khốc liệt của con sâu bướm để sinh tồn chiếm lĩnh bầu không khí xung quanh.
Khốc liệt nhưng không xấu xí.
Khoảng cách kỳ lạ đó thu hút sự chú ý của khán giả.
Katarina vừa múa vừa liếc nhìn Cloud.
Vốn dĩ cuộc đời Katarina cũng khốc liệt như con sâu bướm trong điệu múa.
Mơ về sự trả thù, nhưng hiện thực mịt mù.
Ronwell là thượng lưu trong giới thượng lưu, còn Katarina chỉ là hạ lưu kiếm ăn từng bữa.
Thêm vào đó, hy vọng duy nhất là điệu múa của mẹ cũng trục trặc, khiến cô muốn từ bỏ tất cả.
‘Lúc đó anh đã xuất hiện.’
Đỡ tôi dậy khi tôi sắp ngã và cho tôi mượn bờ vai.
Nhờ đó tôi có thể nhìn lên cao một lần nữa.
Con sâu bướm sinh tồn khốc liệt trở thành nhộng, lột bỏ lớp vỏ dày và trở thành con bướm xinh đẹp bay lên.
‘A...’
Ronwell thốt lên lời cảm thán.
Điệu múa uyển chuyển và xinh đẹp kia.
Điệu múa thay đổi cả không khí xung quanh kia chắc chắn là của Annelise.
Con bé đã kế thừa điệu múa của mẹ nó một cách hoàn hảo.
‘Mọi chuẩn bị đã xong.’
Trong sự hỗn loạn khi Ronwell chết, Cloud sẽ đưa Katarina rời khỏi tiệc. Sau đó, một nhân vật hư cấu do anh tạo ra là đối thủ chính trị của Ronwell sẽ bảo trợ cho cô.
Vậy là không còn việc gì ông ta phải lo nữa.
Chỉ còn lại việc thưởng thức điệu múa của Annelise lần cuối và chìm vào dư âm.
Kiếm vũ của Katarina đạt đến đỉnh điểm.
Thanh kiếm từng diễn tả vẻ đẹp của tự nhiên và sự hung dữ của dã thú giờ bắt đầu vẽ nên thứ không phải sự sống.
Chương Cuối
Mọi thứ đi đến hồi kết đều quy về một mối, đó chính là cái chết.
Lưỡi kiếm diễn tả cái chết nhắm vào cổ Ronwell.
‘Cuối cùng.’
Nỗ lực bao năm đã đơm hoa kết trái.
Thoát khỏi ký ức đau khổ.
Thiếu nữ vui mừng.
‘Cuối cùng.’
Cái kết của cuộc đời đầy tội lỗi đang đến gần.
Người đàn ông chấp nhận.
Khi hai người chờ đợi sự thực thi của sự trả thù vì những lý do riêng.
Keng!
Cùng với tiếng kim loại trong trẻo, thanh khúc đao nhắm vào Ronwell bị đánh bay. Katarina và Ronwell mở to mắt nhìn chủ nhân cú đánh, Cloud.
Giữa hai người đang ngơ ngác trước tình huống bất ngờ, Cloud chen vào nói.
“Katarina, chào đi. Bố ruột em đấy.”
Trong game, thời điểm Katarina và Cloud gặp nhau là sau khi sự trả thù của cô kết thúc.
Cô đi du lịch để xoa dịu trái tim trống rỗng sau khi dành nửa đời người cho việc trả thù và gặp Cloud, đó là cốt truyện.
Giống như cô mang nỗi đau mất cha mẹ, Cloud cũng mang nỗi đau mất đồng đội.
Hai người có cùng nỗi đau khá hợp nhau, và cứ thế dần dần để ý nhau như người khác giới.
Nhưng đây là game NTR.
Lại còn là tác phẩm tuyệt vọng tôi chọn kỹ lưỡng để chơi khăm thằng bạn không trả tiền.
Bộ ba nhân vật chính có được sau khi mất bộ ba ban đầu liệu có mang lại hạnh phúc cho nhân vật chính?
Không đời nào.
Nếu là game như thế thì tôi đã không chọn.
Cũng không ngờ mình sẽ xuyên không vào cái game khốn nạn đó.
Dù sao thì, nút thắt NTR của Katarina chính là sự thật về cuộc trả thù của cô.
Sự trả thù cô dành nửa đời người để thực hiện.
Nhưng khi cốt truyện tiến triển, sự thật được hé lộ rằng đối tượng trả thù là cha ruột của cô và ông ta đã âm thầm giúp đỡ cô từ phía sau.
Katarina rơi vào sự trớ trêu khi giết kẻ thù của cha mẹ lại chính là máu mủ của mình, cô rơi vào hỗn loạn sâu sắc...
Chà, sau đó thì khỏi cần nói cũng biết.
Và đương nhiên tôi không có ý định trải qua chuyện đó.
Vì thế tôi đã gặp cô ấy trước khi sự trả thù bắt đầu.
“Katarina, chào đi. Bố ruột em đấy.”
Và nói sự thật trước khi sự trả thù diễn ra.
“Gì cơ...? Đang nói cái lời vô lý gì vậy? Mà tránh ra. Tôi phải giết gã đàn ông kia.”
Katarina nheo mắt lườm Ronwell.
Phải, đó là phản ứng bình thường.
Xác suất kẻ thù giết cha mẹ lại là cha ruột là bao nhiêu chứ.
Nhưng biết làm sao được, đó là sự thật mà.
Tôi đứng nguyên chặn giữa Katarina và Ronwell.
Cô ấy thở dài thườn thượt.
“Không có thời gian đâu. Để sau giải thích...”
“Thời gian có nhiều.”
“Hả? Lại nói cái gì...”
Nghe tôi nói, lúc này Katarina mới cảm thấy có gì đó không ổn. Cô quay đầu nhìn quanh. Ronwell suýt chết mà không ai di chuyển.
Cả khách khứa lẫn lính hộ vệ.
“Cái này rốt cuộc là...”
Katarina mở to mắt hoang mang.
Tôi nói tiếp.
“Có bao giờ em so sánh tiền công em nhận được với các vũ công cấp 3 khác chưa? Tiền công em nhận được chẳng phải nhiều hơn bọn họ sao?”
Theo tìm hiểu, tiền công của vũ công cấp 3 bình thường không thể nuôi sống năm đứa em.
Nhưng Katarina đã nuôi được.
Lại còn cho ăn đủ ba bữa.
“C, cái đó là do tôi múa giỏi nhất trong đám vũ công cấp 3 nên được trả thêm...”
“Em cũng biết điều đó vô lý mà. Và nếu múa giỏi nhất trong đám cấp 3 thì lẽ ra phải lên cấp 2 rồi. Em có thừa thực lực để làm thế. Nhưng em vẫn mãi là vũ công cấp 3. Tại sao?”
“Đó là do thực lực tôi còn thiếu...”
“Không. Là vì nếu lên cấp 2 thì phải lộ mặt.”
Ngoại hình của Katarina rất xuất sắc.
Trái ngược với tính cách ngây thơ, cơ thể cô đã trưởng thành và khuôn mặt xinh đẹp nhất trong số các vũ công tôi từng thấy.
Có quý tộc nào không để mắt đến cô ấy khi nhìn thấy không?
Vì vậy Ronwell đã giữ cô ở lại cấp 3.
“Ở Quan Tài Ánh Sao cũng từ chối đăng ký nhỉ. Ở đó không chỉ bán mỗi điệu múa.”
Trên danh nghĩa là nơi kinh doanh điệu múa.
Nhưng chuyện xảy ra trong phòng riêng giữa vũ công và khách thì không ai biết được.
“Sống sâu trong khu ổ chuột mà chưa từng bị cướp lần nào đúng không? Lũ trẻ cũng không bị thương và sống tốt. Thú thật em cũng biết chuyện đó vô lý mà?”
Cô ấy không thể không nhận ra những điều này. Chỉ là không muốn nghĩ sâu xa thôi. Lo cái ăn từng bữa đã đủ mệt rồi. Có thể cô ấy nghĩ mình chỉ may mắn.
Nhưng dù may mắn đến đâu, thế giới này không thuận lợi đến mức đó.
Katarina cau mày.
“Vậy thì! Tất cả những thứ đó là do gã kia làm? Vì tôi?!”
“Ừ.”
Tôi gật đầu rồi gọi cô ấy.
“Shedia.”
Shedia nhảy ra từ bóng của Katarina, nhanh chóng khống chế hai tên lính hộ vệ đang dựa vào cột. Vì bị tập kích quá nhanh nên hai tên đó không kịp phản ứng.
Shedia tháo mũ giáp của lính hộ vệ và lột bỏ khuôn mặt giả làm bằng da.
Khuôn mặt thật lộ ra sau khi lớp mặt nạ bị lột bỏ khiến sắc mặt Katarina trắng bệch.
“Ông..? Bà..?”
Tôi nắm lấy tay cô ấy khi cô đang lùi lại vì không thể tin nổi.
Chắc là sốc lắm.
Nhưng dù sao cũng phải bắt đầu từ việc chấp nhận...
“Mọi người hùa nhau lừa tôi à.”
Tiếp nhận hơi cực đoan nhỉ.
“Không phải thế...”
“Không phải thế cái gì!”
Katarina hất tay tôi ra.
“Theo lời cậu thì gã kia bấy lâu nay âm thầm giúp đỡ tôi? Vì hắn là bố ruột tôi? Ông bà thì nghe lệnh hắn chăm sóc các em tôi? Ha, mẹ kiếp...”
Cô ấy vuốt tóc thở dài như thể cạn lời.
“Không biết gì mà cứ thế giao các em cho họ. Tôi đúng là con ngu.”
Cô tự giễu với giọng nghẹn ngào. Những giọt nước mắt bắt đầu đọng lại trong đôi mắt. Cô lấy mu bàn tay quệt mạnh.
“Katarina à. Ông bà không làm thế với ý đó...”
“Im đi! Cháu không muốn nghe giọng ông bà nữa!”
Miệng ông lão ngậm chặt lại. Ông cúi xuống bất lực. Ngược lại, Katarina dù nhăn nhó nhưng vẫn lườm tôi với đôi mắt chực khóc.
“Cậu cũng là thuộc hạ của hắn à?”
“Tôi không phải.”
“Chắc thế rồi. Nhưng rốt cuộc cậu vẫn đứng đó.”
Bộp. Nắm đấm yếu ớt của Katarina đánh vào ngực tôi.
“Tại sao lại cản tôi?”
Bộp.
“Tại sao biết mà không nói?”
Bộp.
“Hắn bảo cho nhiều tiền à? Nên mới làm thế? Trả lời đi!”
Cô hét lên với khuôn mặt dữ dằn.
Rồi không kìm được mà òa khóc nức nở. Cô tựa đầu vào ngực tôi và bắt đầu đấm thùm thụp vào ngực tôi.
“Đồ tồi. Tôi đã thích cậu biết bao nhiêu. Là người đầu tiên tôi thích. Nhưng cậu thì không phải thế đúng không? Loại như tôi chỉ là một trong số vô vàn cô gái lướt qua đời cậu thôi đúng không? Ngay từ đầu mục đích chỉ là cơ thể tôi thôi đúng không?”
Càng nói giọng càng kích động.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra. Vẻ mặt như kiểu biết ngay mà. Tôi phớt lờ và hôn cô ấy.
Mắt cô mở to.
Nhưng đôi môi vẫn đóng chặt như thể hiện trái tim đã khép lại.
Không sao.
Đóng thì mở là được.
Tôi liếm môi cô ấy.
Từ từ. Không vội vàng. Nhẹ nhàng.
Đôi môi khẽ mở ra.
Tôi gõ cửa cốc cốc.
Cho anh vào được không.
Cô ấy bối rối không biết có nên cho vào không.
Tôi gõ cửa lần nữa.
Đôi môi khẽ động đậy rồi mở ra. Tôi đưa lưỡi vào giữa đôi môi cô. Và vuốt ve chiếc lưỡi đang e thẹn như ngọc trai trong vỏ sò. Khi cô ấy định di chuyển vì xấu hổ, tôi rời môi.
“A...”
Katarina hơi tiếc nuối.
Tôi cụng trán vào trán cô và nhìn vào mắt cô.
“Katarina. Anh là phe em.”
“...”
“Sau này cũng sẽ mãi là phe em. Anh thề. Anh sẽ luôn ở phe em. Vì vậy.”
Tôi nắm lấy hai tay cô và nói.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Im lặng một lúc, Katarina trả lời.
“... Ừ.”
1 Bình luận