Web Novel

Chương 103

Chương 103

Chương 103: Lời Thề Hiệp Sĩ Và Nỗi Đau Của Kẻ Đến Sau

Cơ thể nặng trịch.

Hậu quả của việc dùng _[Lạc Hoa]_ khiến toàn bộ chỉ số bay mất 10%.

Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt còn đau đầu hơn.

“Tr, tránh ra!”

Eri vội vàng lùi xa khỏi Shedia. Sờ soạng cổ xem có bị thương không, rồi cô hét lên với Shedia.

“Làm cái trò gì thế hả!”

“...”

Shedia lẳng lặng nhìn Eri.

Đôi mắt đen láy không cảm xúc.

Eri rùng mình. Thấy tay cô ấy run run là biết sợ rồi.

‘Thế này không ổn.’

Dù sao cũng là đồng đội sẽ đi cùng nhau.

Không nên để lại cảm xúc tiêu cực.

“Shedia. Xin lỗi Eri đi.”

“... Nãy em bảo rồi mà. Chị này định uy hiếp các chị trước. Gậy phát sáng. Em biết bọn dùng chú thuật. Sáng lên rồi mới di chuyển là muộn.”

“Thế nên hành động của em là đúng à? Kề dao vào cổ đồng đội?”

“...”

Shedia mím chặt môi với vẻ mặt oan ức. Cứ để im thế này thì không được, tôi định nói thêm gì đó thì cô bé cúi gầm mặt xuống đất nói.

“Em xin lỗi. Lần sau em không thế nữa.”

“Đấy thấy chưa. Muốn làm là làm được mà.”

Tôi bước nốt xuống cầu thang, tiến lại gần Shedia. Mỉm cười định xoa đầu cô bé. Thì cô bé bĩu môi lùi đầu lại tránh tay tôi.

Á đù?

Bình thường xoa đầu có nói gì đâu.

Dỗi à?

Ngượng ngùng hạ tay xuống, tôi quay sang nhìn Eri.

“Chắc cô hoang mang và giận lắm, nhưng tha thứ cho con bé được không? Nó cũng không biết gì mới làm thế.”

Eri làm vẻ mặt hoang đường.

“Vừa nãy mà là không biết gì á? Anh nghĩ thế có lý không?”

“Sẽ có lúc tôi kể, nhưng Shedia lớn lên trong môi trường đặc biệt. Chắc con bé coi hành động của cô là mối đe dọa lớn.”

“Đe dọa cái gì?! Tôi có định...”

“Viên ngọc trên gậy phát sáng đúng không? Đó chẳng phải hiện tượng khi niệm chú xong sao?”

“C, cái đó thì đúng nhưng... Tôi thực sự không có ý định tấn công mà..!”

“Dù không có ý định tấn công nhưng cô đã chĩa vũ khí vào. Chúng tôi gọi đó là đe dọa.”

“C, cái đó...”

“Tha thứ được chứ?”

Eri mấp máy môi rồi thở dài gật đầu.

“Biết rồi. Tha thứ là được chứ gì. Tha thứ là xong...”

“Cảm ơn, Eri. Quả nhiên cô rất rộng lượng.”

“Ư..! Đ, được rồi, đừng để xảy ra chuyện này lần nữa!”

Hét lên xong Eri chạy biến lên cầu thang. Thoáng thấy tai cô ấy hơi đỏ. Tôi nghiêng đầu thắc mắc thì Neria hỏi với giọng run run.

“C, Cloud. Nãy tôi nghe chuyện lạ lắm...”

“Chuyện lạ? Chuyện gì?”

“Cậu có người yêu rồi...”

“Ý cô là Katarina hả? Nếu là chuyện đó thì đúng, cô ấy là người yêu tôi.”

Mặt Neria như bị búa bổ.

“Tại... Tại sao, đột nhiên...”

“Cloud! Anh nghĩ cái gì mà xuống đây hả?!”

Giọng giận dữ của Katarina át cả tiếng Neria. Cô ấy đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào, đánh đen đét vào tay tôi.

“Tỉnh rồi thì nằm yên mà nghỉ, xuống đây làm gì!”

“Chỉ ra khỏi phòng thôi mà làm gì căng thế?”

Nói thế xong Katarina trừng mắt lên.

“Căng? Căng á? Anh, anh có biết tình trạng anh thế nào không hả?!”

“Tình trạng thế nào?”

“Không chỉ em mà cả Leslie, con nhỏ kia cũng sợ chết khiếp đấy!”

Quay sang nhìn Leslie, cô ấy gật đầu xác nhận lời Katarina.

“Tưởng ngài đi luôn rồi nên thót cả tim.”

“Đến mức đó cơ à?”

“Phải! Anh có biết bọn em vất vả thế nào để cứu anh không? Thế mà lại coi thường cơ thể...”

“Cứu thế nào?”

“Hả?”

“Nghe giọng thì có vẻ vất vả lắm, tò mò không biết cụ thể là làm gì.”

“Ư ưm..?”

Đôi mắt Katarina dao động dữ dội.

Gì vậy, sao tự nhiên lại thế?

Giấu giếm gì à?

Định hỏi cho ra nhẽ thì cô ấy lại đánh vào tay tôi hét lên.

“D, dù sao thì! Anh là bệnh nhân nên mau vào nghỉ đi!”

Vẻ mặt kiên quyết của Katarina.

Tôi hôn chụt một cái ngắn lên môi cô ấy.

Cô ấy bối rối.

“Gì, gì vậy?”

“Tại em dễ thương.”

Tôi giữ lấy má cô ấy đang lùi lại một bước và hôn lần nữa. Khác với lúc nãy, lần này lưỡi quấn lấy nhau nồng nàn. Rời môi ra tôi nói.

“Đây là quà đáp lễ vì đã cứu anh.”

Bịch!

Tiếng ai đó ngã ngồi xuống đất.

Là Neria.

Cô ấy run rẩy cơ mặt như nhìn thấy thứ không nên thấy, rồi...

“Á, á á!”

Chạy rầm rầm lên cầu thang.

Nhìn chỗ Neria vừa rời đi, Katarina cau mày.

“Nhiều mèo hoang quá.”

Sau một hồi ồn ào ở quán trọ, tôi đi ra ngoài. Katarina và Leslie ngăn cản bảo nghỉ ngơi, nhưng tôi vẫn đi.

Thú thật tôi cũng muốn nằm ngủ quách trên giường quán trọ cho xong.

Cơ thể này chịu phản phệ khá nặng khi dùng kỹ năng của bạn tôi.

Nhưng không thể thoải mái nghỉ ngơi được.

Vụ việc lần này khác hẳn vụ Behemoth trong quá khứ. Lúc đó còn bộ sậu lãnh đạo để giải quyết hậu quả, nhưng giờ thì không.

Xui xẻo thay hoàng cung, nơi tập trung những nhân vật quan trọng như hoàng tộc hay gia thần, đã sụp đổ.

Nếu họ chết hết thì thủ đô Vương quốc, Lupus bị tê liệt là đương nhiên, thậm chí Vương quốc Prona có thể sụp đổ.

Do nội chiến giữa các lãnh chúa.

‘Hy vọng không có chuyện đó.’

Tập thể, hay ít nhất là nhà vua vẫn an toàn thì tốt.

Mang theo hy vọng đó đi về phía hoàng cung, tôi cảm thấy bầu không khí trên đường phố hơi lạ.

Thành phố bị phá hủy nhưng không khí của người dân không tệ đến thế.

Thông thường bị phá hủy mức này thì tuyệt vọng và phẫn nộ sẽ bao trùm đường phố, nhưng giờ không thấy những thứ đó.

Chưa xóa được nỗi buồn nhưng vẫn chưa sụp đổ.

Như thể vẫn còn chút hy vọng nào đó.

‘Chuyện tốt, nhưng mà.’

Tại sao tôi đi qua thì mọi người lại tránh đường.

Tại sao tôi xuất hiện thì im lặng, thậm chí dừng việc đang làm để cầu nguyện.

‘Nhận ra tôi là Dũng giả à?’

Có vẻ khả năng cao là thế.

Tôi rảo bước nhanh hơn. Không thể để bị người dân vây quanh như hồi Behemoth được. Thời gian đang gấp rút.

May là không có người dân nào chặn đường, nhờ đó tôi đến hoàng cung nhanh hơn dự kiến.

À không, đến phế tích từng là hoàng cung.

Thở dài định tiến vào phế tích thì một người đàn ông trang bị giáp ngực và giáp vai nhẹ tiến lại.

“Này. Ở đây cấm vào... Hửm? Tóc đỏ? Chẳng lẽ là Dũng giả?”

“Đúng vậy.”

“Có thể cho xem thẻ Dũng giả không?”

Tôi lấy thẻ Dũng giả đưa cho anh ta.

Anh ta xem xét kỹ lưỡng rồi trả lại thẻ và cúi đầu.

“Thất lễ rồi. Tình hình cấp bách nên không nhận ra Dũng giả.”

“Không sao. Mà anh là?”

“Selenion, kỵ sĩ của Vương quốc Prona.”

“Ra là kỵ sĩ. Vậy Selenion, anh có thể giải thích tình hình hoàng cung không?”

“Vâng. Tôi sẽ vừa dẫn đường vào trong vừa giải thích.”

Selenion dẫn tôi đi vòng sang bên phải hoàng cung.

“Như ngài thấy, hoàng cung đã sụp đổ hoàn toàn. Không chỉ hoàng cung mà vườn tược, thao trường... khó tìm được chỗ nào còn nguyên vẹn.”

“Trong tình huống đó mà anh sống sót được, giỏi thật đấy.”

Mặt Selenion thoáng tối sầm lại.

“... Lúc đó tôi đang đi tuần tra thành phố. Chỉ là may mắn thôi. Thật đáng xấu hổ.”

“Có gì mà xấu hổ. Dù sống sót là do may mắn, nhưng Selenion cũng đã cố gắng hết sức theo cách của mình rồi mà.”

Anh ta lắc đầu.

“Tôi là kẻ đã thề trung thành với Quốc vương điện hạ. Vì thế khi quái vật xuất hiện ở hoàng cung, lẽ ra tôi phải chạy ngay đến chiến đấu với nó. Nhưng tôi đã không làm thế. Thật xấu hổ là khi nhìn thấy con quái vật, tôi đã sợ hãi đến mức cứng đờ người. Vì thế tôi đã lấy cớ cứu người dân để chạy trốn khỏi nghĩa vụ. Tôi là kẻ không xứng đáng được gọi là kỵ sĩ.”

Selenion đột ngột dừng bước.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc.

“Nhưng Dũng giả thì khác tôi. Không những không quay lưng lại với con quái vật đáng sợ đó mà còn đối đầu với nó. Và đã đánh bại nó.”

“Chỉ làm việc phải làm thôi.”

“Tôi là kẻ đến việc phải làm đó cũng không làm được.”

Selenion cười khổ rồi xóa đi nụ cười, quỳ một chân xuống.

“Tôi, Selenion Pargarte, mạo muội thay mặt Vương quốc gửi lời cảm ơn đến Dũng giả. Nhờ ân đức của Dũng giả mà Vương quốc Prona đã không biến mất vào dĩ vãng lịch sử.”

Selenion nâng thanh kiếm của mình bằng hai tay dâng lên trước mặt tôi.

“Kỵ sĩ, Selenion Pargarte. Xin thề với ân nhân của Vương quốc. Chừng nào mệnh lệnh của ân nhân không đi ngược lại hòa bình của Vương quốc, thanh kiếm của tôi là của ngài.”

Tôi hơi bối rối trước lời thề bất ngờ của Selenion.

Không ngờ chuyện này lại xảy ra.

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Selenion đang dâng kiếm, lòng tôi bình tĩnh lại.

Tôi quyết định chấp nhận lời thề của anh ta.

‘Nghi thức phong kỵ sĩ của Vương quốc Prona... chắc là thế này nhỉ?’

Cắn ngón tay cái tạo vết thương, tôi áp vào mặt kiếm của anh ta.

“Dũng giả, Cloud. Chấp nhận lời thề của ngươi.”

Kéo ngón tay cái dọc theo mặt kiếm.

Vệt máu kẻ thành đường thẳng.

Thấy thế, Selenion đứng dậy với vẻ mặt mãn nguyện.

“Hơi đường đột nhưng cảm ơn ngài đã chấp nhận.”

“Có vẻ anh cũng biết đấy.”

“Ha ha, thú thật từ lần đầu gặp tôi đã muốn nói rồi, nhịn đến giờ cũng khổ sở lắm.”

Cười gượng gạo, anh ta lại dẫn tôi về phía hoàng cung.

Nơi anh ta đưa tôi đến là trung tâm của hoàng cung đã thành phế tích. Hàng chục người đang đào bới đống đổ nát.

“Kia là...”

“Chúng tôi đang đào bới xung quanh phòng làm việc của Điện hạ. Thú thật khả năng rất thấp, nhưng biết đâu đấy. Phép màu sẽ xảy ra.”

“Nhưng tìm kiếm Điện hạ mà số lượng người có vẻ ít?”

“Thà để chúng tôi, những kỵ sĩ làm còn hơn tập hợp những người không đâu vào đâu. Hơn nữa còn phải duy trì trị an thành phố nữa.”

Nghe Selenion giải thích tôi cũng thấy hợp lý.

Hàng chục binh lính lao vào chỉ tổ lộn xộn thêm.

Mấy kỵ sĩ cấp cao hợp sức lại hiệu quả hơn.

‘Mình cũng phải giúp một tay.’

Nghĩ thế tôi định bước tới đống đổ nát. Cảm nhận được ánh mắt của những kỵ sĩ đang đào bới đổ dồn về phía mình.

“Ngài Selenion.”

“Vâng.”

“Chắc không phải đâu nhỉ?”

“Tôi không biết ngài nói gì nhưng chắc là phải đấy.”

“... Không ngờ mông kỵ sĩ Vương quốc Prona lại nhẹ thế đấy.”

“Chẳng phải phép màu Dũng giả thể hiện quá tuyệt vời sao?”

Selenion nhún vai.

Nhìn những kỵ sĩ đang chạy tới, tôi nhìn ngón tay cái vừa cắn lúc nãy.

Đã lành và đóng vảy rồi.

Mẹ kiếp. Lại phải cắn nữa à.

...

...

Mặt trời lặn hẳn, tối mịt mới kết thúc công việc đào bới.

Tạm thời quyết định mai tập hợp làm tiếp nhưng ai cũng hiểu.

Sẽ không có phép màu nào cả.

Chỉ là giờ không biết làm gì khác ngoài việc này nên mới làm thôi.

‘Cuối cùng đi theo kịch bản tồi tệ nhất.’

Hành chính của Lupus tê liệt.

Hệ thống chống đỡ thành phố đã hỏng.

Mất bao lâu để khôi phục hệ thống này?

Thậm chí không biết có khôi phục được không.

Trở về quán trọ với tâm trạng phức tạp.

Sảnh tầng 1 không có ai.

Đêm muộn rồi nên cũng phải thôi. Tôi lên tầng 2 vào phòng mình.

“Về rồi à?”

Katarina đang nằm trên giường ngồi dậy.

“Katarina? Giờ này chưa ngủ mà đợi anh à?”

“Anh đi đến đêm muộn không về, lo quá sao mà ngủ được.”

“Anh đâu có yếu đuối đến mức để ai phải lo lắng.”

“Im đi. Mà, mà lại đây ngồi đi. Không phải chỗ đó, chỗ này!”

Katarina vỗ vỗ xuống giường nói.

Tôi ngồi xuống mép giường theo lời cô ấy. Cô ấy bắt đầu cởi quần tôi.

Sao hôm nay chủ động thế nhỉ?

Nhưng thời điểm không tốt lắm.

“Katarina anh mệt quá, để lần sau được không?”

“... Không sao. Em tự làm. Anh cứ ngồi yên là được.”

Cô ấy quỳ xuống trước mặt tôi.

Ơ, tư thế này là...

“Cái này chẳng lẽ là...”

“... Ừ.”

“Sao lạ thế? Bảo không làm, nghiến răng nghiến lợi cơ mà.”

“I, im đi. Lần này đặc biệt làm cho thôi đấy.”

Mặt đỏ bừng, Katarina vén tóc ra sau tai và di chuyển đầu xuống dưới.

Xoa đầu cô ấy thấy cô ấy di chuyển nhiệt tình hơn, trông khá dễ thương.

‘Người yêu... Tại, tại sao đột nhiên...’

Nằm trên giường trùm chăn kín mít, Neria.

Từ lúc chạy vào phòng ban ngày đến giờ chưa ra khỏi chăn lần nào.

‘Nói là đùa đi...’

Nói là nói dối đi.

Nói là trò đùa để trêu chọc bọn này đi.

Nhưng ngay cả hy vọng mong manh đó cũng không được phép.

Bảo là đùa thì nụ hôn của Cloud và Katarina quá nồng nàn.

Đến mức người nhìn cũng thấy choáng ngợp.

Và hai người trông rất quen thuộc với việc đó.

Mọi tình huống đều chỉ ra sự thật hai người là người yêu.

Lại một lần nữa uất ức, cô úp mặt vào gối khóc òa lên.

“Hức... Bảo thích tóc ngắn mà... Sao lại đi hẹn hò với tóc dài...”

Cắt mái tóc nuôi bao năm đâu phải chuyện dễ.

Thế mà Neria nhắm mắt cắt phăng đi.

Vì nghe Cloud nói thích tóc ngắn.

Thế mà chính chủ lại đi hẹn hò với tóc dài.

Nghĩa là Katarina có sức hút khiến anh ấy không bận tâm đến sở thích, điều này khiến Neria cảm thấy như con cái thua cuộc trong cuộc cạnh tranh giành con đực.

Tức là, tủi thân vãi chưởng.

‘Lúc đó không nên như thế!’

Ngày Cloud nói ‘Nếu cậu muốn tớ có thể nấu súp cho cậu mỗi ngày’.

Neria đã coi như trò đùa nhưng vẫn để lại chút dư địa. Lúc đó cô thích cảm giác được anh ấy thích nên mới thế, nhưng giờ hối hận vô cùng.

Lúc đó đừng có cười hề hề mà phải cưỡng hôn... à không, đè ra luôn mới phải.

[Sau đó trốn vào rừng sâu núi thẳm nào đó, Nữ thần thấy cảnh đó chắc cũng đổi lời sấm truyền thôi nhỉ?]

Thế thì đã sống hạnh phúc bên Cloud rồi không?

Tưởng tượng hạnh phúc cũng chỉ chốc lát, cảm giác cái gối ướt nhẹp đưa cô về hiện thực phũ phàng, cô lại khóc hu hu.

Cứ lặp đi lặp lại trò đó nên cả đêm không ngủ được tí nào, cô đón chào buổi sáng với đôi mắt thâm quầng.

Khóc cả đêm nên mệt muốn chết, nhưng ngạc nhiên là vẻ mặt cô không tệ lắm.

Vì đêm qua không nghe thấy tiếng rên của Katarina!

‘Có khi chưa đến mức quan hệ đó đâu.’

Cảm thấy chút hy vọng từ sự thật đó, Neria bước ra khỏi phòng.

Đi dọc hành lang, nghe thấy tiếng nói chuyện ở tầng dưới.

‘Cloud?’

Là giọng của Cloud và người phụ nữ tên Katarina.

‘Dậy sớm thế.’

Làm sao đây.

Xen vào giữa hai người đó chắc đau khổ lắm...

Suy nghĩ một hồi, Neria quyết định quay lại phòng, ngay khoảnh khắc cô định quay đầu.

“Lần sau cũng dùng miệng nữa được không?”

Một câu nói của Cloud lọt vào tai khiến cô đứng hình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!