Web Novel

Chương 32

Chương 32

Chương 32: Văn Chương Mới Và Màn Kịch Của Dũng Giả

Nếu ai đã từng chơi game, chắc hẳn đã có lần cố gắng tìm kiếm Easter Egg (Trứng Phục Sinh - Bí mật ẩn).

Tôi cũng từng có kinh nghiệm đó.

Chỉ là tính chất hơi khác một chút.

Khi đạt đến True Ending (Kết thúc thật sự) của game ‘Dũng Giả Nhất Hành’, tùy thuộc vào các lựa chọn trước đó, người chơi sẽ phải chiến đấu với Geese hoặc Lorian.

Khi phải chiến đấu với bọn chúng, tôi đã tò mò.

Đằng nào cũng bị NTR rồi, kịch bản game cũng đến cao trào rồi. Trong tình huống đó, nếu tôi thắng bọn này thì sao?

Liệu có Easter Egg nào ẩn giấu không?

Biết đâu lại có Happy Ending?

Để kiểm chứng, tôi đã cày cấp điên cuồng. Đạt cấp tối đa, trang bị đồ xịn nhất. Chỉ số của các đồng đội mới cũng được nâng lên mức kịch trần.

Trong trạng thái đó, tôi còn học thuộc lòng các chiêu thức của Geese rồi mới bắt đầu thách đấu.

Tôi buff (tăng cường) tối đa cho đồng đội và debuff (làm suy yếu) kẻ địch.

Dùng kỹ năng để hóa giải tuyệt chiêu của Geese đúng thời điểm, và điều chỉnh đòn tấn công mạnh nhất của mình sao cho không bị chặn.

Sau vài lần thử, tôi đã đánh bại Geese.

Tôi tưởng mình đã đánh bại hắn.

Cho đến khi Geese đột nhiên cởi áo và cười lớn.

Trên cơ thể trần trụi của hắn đầy những hình xăm đen kịt.

Đó là Văn Chương nhận được từ Orc.

Hắn lảm nhảm rằng tiếc vì chưa có dịp dùng sức mạnh này, rằng từ giờ hắn sẽ tung hết sức nên đừng chết sớm quá.

Và bắt đầu Giai đoạn 2 (Phase 2).

Giai đoạn 2 đúng nghĩa là "mất dạy".

Hắn dùng cái Văn Chương gì đó khiến buff của team tôi biến mất.

Debuff không có tác dụng với hắn, còn kỹ năng của hắn thì khiến quân ta dính debuff cực mạnh.

Ai chơi game RPG theo lượt cũng biết, chỉ cần sai một ly là đi một dặm, lăn cầu tuyết xuống vực thẳm ngay.

Đặc trưng của thể loại này là phải cầu nguyện cho Boss đừng dùng mấy kỹ năng "mất dạy".

Nhưng Geese toàn dùng kỹ năng "mất dạy".

Cách thông thường thì vô phương cứu chữa.

Cuối cùng tôi đành phải dùng đến Cheat (gian lận)...

Và vẫn thất bại.

Dù có chỉnh chỉ số lên tối đa cũng không thắng nổi combo kỹ năng Văn Chương khốn nạn đó. Thay vì bị đánh 10 phút là xong thì giờ bị đánh 1 tiếng mới xong.

Lúc đó tôi còn thắc mắc sao cân bằng game lại như hạch thế này, nhưng giờ có được Văn Chương Ogre, tôi đã nghĩ khác.

‘Nó định chiếm đoạt linh hồn mình.’

Văn Chương được tạo ra bằng cách hấp thụ linh hồn.

Vậy linh hồn bị hấp thụ sẽ đi đâu?

Câu trả lời là ‘Đi vào cơ thể tôi và trú ngụ cùng chỗ với linh hồn tôi’.

Hai linh hồn trong một cái bát.

Đương nhiên là cả hai sẽ liên tục va chạm, và thực tế linh hồn Ogre đang cố gắng chiếm đoạt linh hồn tôi theo thời gian thực để biến cơ thể này thành của nó.

‘Cảm giác này lâu lắm rồi mới gặp lại. Từ lúc con Lich định chiếm xác mình đến giờ nhỉ?’

Lúc đó tôi đã ốm liệt giường mấy ngày liền.

Cười khẩy một cái, tôi trấn áp linh hồn Ogre đang vùng vẫy. Bóp méo nó như cái xe hơi bị ép nát rồi ném vào một góc.

Thế này chắc không quậy phá được nữa đâu.

Nếu vẫn còn quậy... thì đành chịu.

Phải tiêu diệt nó thôi.

‘Mà thằng Geese giỏi thật, cấy được mấy cái Văn Chương liền.’

Linh hồn hắn mạnh đến thế sao?

Nếu không phải vậy thì chắc hắn đã ở trong trạng thái khá nguy hiểm. Có khi sau Ending hắn bị linh hồn khác nuốt chửng cũng nên.

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì.

“Cloud, cậu không sao chứ?!”

Frillite xuyên qua bụi đất chạy tới. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, bắt đầu kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu không.

Hơi quá đà nên tôi nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra.

“Tớ không sao. Không bị thương chỗ nào cả.”

“Vậy à... May quá. Mà chuyện gì đã xảy ra vậy? Tự nhiên con Ogre ngã xuống.”

Nhìn về phía Ogre, Frillite mới phát hiện ra gân gót chân bị cắt đứt của nó. Cô ấy mở to mắt ngạc nhiên, miệng hơi há ra.

... Gì vậy. Ngạc nhiên đến thế cơ à?

“Cloud, cái này... là cậu làm sao?”

“Đã bảo rồi mà. Tớ cũng khá lắm đấy.”

“Không, cái này không phải ở mức khá. Cắt đứt gân Ogre. Việc này trừ khi là Kiếm Thánh ẩn dật, còn không thì là điều bất khả thi.”

Cô ấy nói với vẻ mặt nghiêm trọng.

... Ra là vậy.

Hèn gì Lorian không nhắm vào gân mà cứ đánh đấm kiểu ức chế.

Hóa ra là có lý do cả.

Tôi đã cố gắng điều chỉnh lực để các cụ trên trời nhìn xuống cũng phải gật đầu, nhưng hóa ra là không được làm thế à.

... Thôi bỏ mẹ rồi.

Trước khi lấy được Cự Căn Thảo thì không được gây chú ý.

Biện minh.

Phải biện minh!

Tôi giữ vẻ mặt thản nhiên nói với Frillite.

“Ha ha, Frillite thật là. Cắt đứt gân Ogre ư? Tớ làm sao làm được chuyện đó? Tớ chỉ dùng vật phẩm ma thuật thôi.”

“Vật phẩm ma thuật? Vật phẩm ma thuật nào mà có thể cắt đứt gân Ogre?”

“Muốn cho cậu xem lắm nhưng tiếc là nó là vật phẩm tiêu hao...”

“À, ra vậy. Nếu là vật phẩm tiêu hao thì cũng có lý. Dùng một lần là mất tác dụng nhưng đổi lại uy lực thì cực lớn.”

May quá Frillite đã tin.

Giờ chỉ còn một vấn đề nữa thôi.

“Frillite, tớ có một việc muốn nhờ, được không?”

“Nhờ vả? Nếu không quá sức thì được. Cậu muốn nhờ gì?”

“Hãy coi như việc hạ gục Ogre là do một mình cậu làm.”

Frillite cau mày.

“Ý cậu là sao? Dù dùng vật phẩm tiêu hao nhưng cắt đứt gân Ogre rõ ràng là công của cậu. Tớ không có ý định cướp công của người khác. Huống hồ là công của cậu.”

Người đâu mà cứng nhắc thế.

“Ai bảo cậu cướp đâu? Tớ không cần nên cho cậu mà. Công lao thảo phạt Ogre hiện tại quá nặng nề với tớ. Tớ cần phải sống ẩn dật một thời gian.”

“Sống ẩn dật... Ra thế. Xin lỗi. Tớ quên mất hoàn cảnh của cậu.”

Frillite gật đầu.

Tốt. Những việc đáng lo ngại đã giải quyết xong, giờ là lúc đi tìm thứ cần thiết nhất!

Tôi cứ tưởng thế.

“... Làm thế nào vậy?”

Bụi đất tan đi, để lộ ra người mà tôi đã quên mất.

Eri.

Cô ấy đang làm một vẻ mặt khó tả.

Khi Cloud lao về phía Ogre.

Eri nghĩ cậu đang cố tỏ ra mạnh mẽ một cách vô ích.

Cô nghĩ sự tự ti dồn nén bấy lâu nay bùng nổ khiến cậu lao vào Ogre mà không suy nghĩ, và kết quả là cậu sẽ chết.

Nhưng không phải.

Frillite bị chân Ogre che khuất nên không nhìn rõ, nhưng Eri đã nhìn thấy tất cả.

Cloud né tránh cú đấm hung hãn của Ogre bằng những bước di chuyển nhẹ nhàng.

Sau đó bụi mù mịt nên không thấy rõ, nhưng việc Ogre ngã xuống ngay sau đó chứng tỏ cậu đã làm gì đó.

Và đó là điều không thể xảy ra theo kiến thức thông thường của Eri.

“... Làm thế nào vậy?”

Bụi đất tan đi, hình bóng Cloud và Frillite hiện ra.

Eri nhìn Cloud và hỏi.

Một câu hỏi rất trừu tượng.

Biết làm sao được. Chính cô cũng chưa sắp xếp được suy nghĩ của mình.

Cloud rất yếu. Tiềm năng phát triển cũng không cao.

Cậu ta cả đời cũng không thể mạnh lên được.

Đó là kết luận của Eri sau khi cùng cậu đi du lịch và chứng kiến quá trình trưởng thành của cậu.

Nhưng cái vừa rồi là gì? Chuyển động né tránh đòn tấn công của Ogre một cách dễ dàng đó rốt cuộc là gì?

Chẳng lẽ...

“Cậu lừa chúng tôi sao..? Trong suốt chuyến đi cậu cố tình giả vờ yếu đuối sao?”

Một giả thuyết vô lý.

Việc đó rất bất tiện và phiền phức, và cậu cũng chẳng có lý do gì để làm thế.

Chỉ cần suy nghĩ lý trí một chút là biết ngay.

Nhưng Eri hiện tại không thể lý trí được.

Mấy tháng qua là những ngày tháng quá đau khổ đối với cô.

Bị coi thường và sỉ nhục là chuyện thường, ăn uống cũng không tử tế. Không được tham gia săn ma thú đàng hoàng, thay trang bị là chuyện trong mơ.

Thà không biết thì thôi.

Vì đã từng có trải nghiệm vui vẻ trong chuyến đi với nhóm Cloud nên cô càng đau khổ hơn.

Nỗi uất ức tích tụ bấy lâu nay.

Trái tim tan nát. Lòng tự trọng. Sự tự tin.

Tất cả rối tung và hòa quyện vào nhau thành một thứ đen ngòm, nhầy nhụa làm rối loạn tâm trí cô.

“Tại sao lại lừa chúng tôi? Tại sao lại giả vờ yếu đuối để tôi hiểu lầm... để tôi thất vọng?”

Những lời nói không qua suy nghĩ tuôn ra xối xả. Nếu là Eri bình thường sẽ không bao giờ nói những lời đó với Cloud.

Nhưng như đã nói, Eri hiện tại không thể suy nghĩ bình thường.

“Nếu cậu không làm thế... thì tôi... tôi...”

Thì tôi đã không cân nhắc đến lựa chọn ngu ngốc đó.

“Trả lời đi!”

Ánh mắt oán trách nhầy nhụa hướng về phía Cloud. Cloud làm vẻ mặt khó xử rồi liếc nhìn Frillite. Cô ấy lùi lại một bước.

Đây là chuyện giữa Cloud và Eri nên cô sẽ không can thiệp.

Một sự quan tâm không mấy dễ chịu đối với Cloud.

Cậu quay lại nhìn Eri. Trên khuôn mặt Eri chứa đựng nhiều cảm xúc.

Buồn bã. Oán trách. Hoài niệm.

Khó có thể định nghĩa bằng một từ.

‘Lúc này Cloud sẽ làm gì nhỉ.’

Bây giờ không cần một tay kiếm lão luyện 10 năm kinh nghiệm chiến trường.

Cần là một Dũng Giả có trái tim ấm áp, Cloud.

‘Mình là Cloud. Cloud tốt bụng. Cloud ngốc nghếch. Cây táo hào phóng. Chim chích nuôi con tu hú như con đẻ...’

Cloud tự ám thị bản thân để trở thành Cloud. Ám thị xong, lòng cậu thấy nhẹ nhõm. Cảm giác như mình đã trở thành người tốt hơn một chút.

Cloud nhìn thẳng vào Eri và mở lời.

“Eri, tớ thề là tớ chưa bao giờ lừa dối cậu và các đồng đội. Càng không bao giờ giấu giếm sức mạnh.”

“Không lừa dối? Vậy cái vừa rồi là gì? Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi mà cậu mạnh lên đến mức đó sao? Chuyện đó thật vô lý!”

“Chỉ là may mắn thôi.”

“May mắn?”

“Tớ tìm thấy một hầm ngục. Đi đến cuối cùng và nhận được di sản của chủ nhân hầm ngục để lại. Chỉ thế thôi.”

“... Cái gì chứ. Hầm ngục ư. Nếu tìm được cái đó thì sớm hơn một chút..!”

“Tớ biết. Đúng như cậu nói, nếu tìm thấy hầm ngục sớm hơn một chút thì tớ đã không làm cậu thất vọng. Nhưng mà Eri này...”

Cloud bước một bước về phía Eri.

“Nếu cậu tin tưởng tớ thêm một chút nữa... thì chuyện này đã không xảy ra, phải không?”

“... Hả?”

“Sau khi được chọn làm Dũng Giả, tớ đã luôn nỗ lực. Để cứu mọi người, và để không làm các cậu - những người tin tưởng tớ - thất vọng.”

Thêm một bước nữa.

“Lần đầu tiên lòng bàn tay tớ bị chai sạn. Rồi chẳng bao lâu sau lớp chai đó bong ra và chảy máu. Cơ bắp đau như muốn xé toạc, và thú thật là khi chiến đấu với ma thú tớ rất sợ.”

Thêm một bước nữa.

“Nhưng tớ không dừng lại. Vì có các cậu. Nhưng các cậu đã từ bỏ tớ. Các cậu đã bỏ sang nhóm khác. Không sao. Tớ hiểu. Với các cậu đó là con đường tốt hơn. Một kẻ hạng ba như tớ chỉ là gánh nặng ngáng đường thôi.”

“K-Không phải...”

Eri bối rối. Cloud bước thêm một bước nữa về phía trước.

“Nhưng mà dù hiểu thì lòng vẫn đau lắm. Tớ đã khóc rất nhiều. Đến mức bỏ bê cả việc tu luyện. Nhưng cuối cùng tớ vẫn cầm kiếm lên và tiếp tục nỗ lực. Và may mắn thay, nỗ lực đã đơm hoa kết trái.”

Bước thêm bước cuối cùng.

Trán của Cloud và Eri chạm nhau.

Cậu nhìn vào mắt cô và nở nụ cười cay đắng.

“Này Eri. Tại sao cậu lại không tin tưởng tớ?”

“A...”

Thịch.

Eri cảm thấy tim mình như rơi xuống đáy vực. Lúc đó cô mới nhận ra mình đã làm cái trò gì.

Cô cụp mắt xuống. Không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt Cloud.

“C-Cloud. C-Cái đó...”

Xấu hổ đến mức không nói nên lời. Dù vậy cô vẫn cố gắng vắt ra giọng nói để xin lỗi thì.

Frillite kéo người Cloud ra phía sau.

Thấy cậu làm vẻ mặt thắc mắc, cô nói với giọng hơi hờn dỗi.

“... Gần quá rồi đấy?”

“À, đúng thật. Eri, xin lỗi nhé. Chắc cậu khó chịu lắm.”

“Hả?! K-Không phải! Tớ không khó chịu. Thật đấy!”

“Ừ, ừ. Được rồi. À, Frillite, tớ phải đi đây.”

“Vẫn chưa dọn dẹp xong mà. Có việc gấp à?”

“Rất rất gấp. Nhớ giữ lời hứa và nhờ cậu dặn Eri giữ kín chuyện này nhé.”

“Biết rồi. Mà Cloud, tiệc xã giao của Đế Quốc sắp diễn ra rồi. Đừng quên tham dự đấy.”

“Có thời gian tớ sẽ đến!”

“Không phải là có thời gian mà là nhất định phải đến!”

“Biết rồi, biết rồi! Tớ đi đây!”

“C-Cloud?! K-Khoan đã. Tớ còn chưa xin lỗi... tử tế mà...”

Eri lẩm bẩm nhưng Cloud đã rời đi. Cô đứng ngẩn ngơ nhìn vào chỗ Cloud vừa biến mất.

“... Không ngờ lại thiệt hại đến mức này.”

Lorian nghiến răng.

Công nữ Lizbet và Halberd, những người cùng đảm nhận tuyến đầu, và chủ thuật sư Glenmoril khó khăn lắm mới tìm được đã chết.

Đặc biệt cái chết của Công nữ Lizbet sẽ gây ra làn sóng lớn ở Vương quốc Karta. Dù là chuyện xảy ra trong chiến đấu thì cũng không tránh khỏi trách nhiệm.

“Anh hai, giờ làm sao đây?”

“Gì cơ?”

“Nhóm 8 người giờ còn 5 người. Phải lập lại nhóm chứ?”

“... Cái đó em tự lo đi. Anh có nhiều việc phải suy nghĩ.”

“Vâng, em biết rồi!”

Laurenne gật đầu với vẻ mặt tươi tỉnh. Đồng đội chết nhưng cô ta chẳng bận tâm lắm.

Lizbet hay Umbri đều là những con khốn hay ve vãn anh trai cô ta. Hai đứa đó chết đi cô ta còn thấy hài lòng là đằng khác.

Hơi tiếc vì không được ăn món Halberd nấu nữa, nhưng...

‘Cái đó thì tìm đứa nào nấu ăn ngon khác là được!’

Laurenne, cô ta không có tình cảm với bất kỳ ai.

Ngoại trừ anh trai Lorian.

‘Hư hừ, mong chờ vẻ mặt tuyệt vọng của Eri quá đi~’

Nhóm 5 người sẽ tạm thời trở thành nhóm gồm 4 người đội 1 và 1 người đội 2.

Và người duy nhất của đội 2 đó đã được định đoạt từ lâu.

“Eri, chúc mừng nhé! Thời gian qua phải chia sẻ kinh nghiệm chắc đau lòng lắm nhỉ? Giờ không cần thế nữa đâu! Một thời gian tới đội 2 chỉ có mình mày thôi!”

“...”

“Eri? Gì vậy, sao mặt mày bí xị thế? Không thích à? Này! Nhìn đi đâu đấy! Nhìn mặt tao này!”

Laurenne hét lên nhưng Eri không thèm liếc nhìn. Lời nói của Laurenne về việc cô bị cô lập hoàn toàn không lọt vào tai cô.

Eri ngồi bó gối, thẫn thờ nhìn xuống đất.

_Này Eri. Tại sao cậu lại không tin tưởng tớ?_

Giọng nói buồn bã và nụ cười cay đắng của Cloud cứ in sâu trong tâm trí cô, không chịu biến mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!