Chương 57: Tam Giác Tình Yêu Và Vết Nứt
“Em cũng từng nghĩ có thể sẽ như thế này.”
Trên đồi.
Nhìn xuống mặt đất, Mars nói với giọng u ám.
“Dạo này Isabelle đối xử với em lạnh nhạt một cách kỳ lạ.”
“Lạnh nhạt?”
“Không hẳn là hoàn toàn lạnh nhạt, nhưng nói sao nhỉ, cảm giác như cô ấy không còn quan tâm nữa? Trước đây nếu em bận không dành thời gian được thì cô ấy sẽ tự tìm đến em. Kể cả sau khi anh gửi tiền giúp em tập trung vào luyện kiếm cũng vậy.”
Mars cười cay đắng.
“Nhưng rồi số lần tìm đến bắt đầu giảm dần, và đến một lúc nào đó thì không thấy đến nữa.”
“Không tìm đến... Anh hỏi một câu nhé, ngày nào cũng chỉ có con bé đi tìm chú, còn chú chưa từng đi tìm nó sao?”
“...”
Mars ngậm chặt miệng.
“Thằng này vô tâm thật đấy? Chú không đi tìm người ta mà lại mong người ta tìm mình?”
“Em biết! Em cũng biết là mình đã làm chuyện ngu ngốc! Nhưng lúc đó thực sự em không còn tâm trí đâu cả. Nhờ anh mà lần đầu tiên em được học kiếm thuật bài bản, cảm giác như càng tu luyện thì càng tiến bộ nên em không thể buông kiếm được!”
Dù có tự vung kiếm một mình thì cũng chỉ là kiếm thuật nửa mùa. Mars biết rõ điều đó. Vì vậy, trong lần gặp đầu tiên với Cloud, cậu mới dễ dàng bị khiêu khích và nổi nóng.
Nhưng mọi chuyện đã thay đổi sau khi gặp Cloud.
Sau khi được Cloud chỉ dạy, kiếm thuật vụng về của Mars đã trở nên có hệ thống.
Cậu dùng số tiền anh gửi để học kỹ thuật ở hội kiếm thuật. Về nhà là luyện tập ngay những kỹ thuật vừa học.
Vì không cần làm việc vặt để kiếm sống như trước nên cậu có thể dồn toàn bộ tâm trí vào việc luyện kiếm.
Kiếm thuật càng tìm hiểu sâu càng thấy huyền diệu.
Bị mê hoặc bởi sự huyền diệu đó, Mars chìm đắm vào kiếm thuật đến mức quên cả bản thân, nhiều khi cầm kiếm lên là trời đã tối mịt lúc nào không hay.
“Mỗi khi kiếm thuật tiến bộ, em lại cảm thấy mình đang dần trở thành người đàn ông xứng đáng với Isabelle nên em rất vui. Em tự tin rằng một ngày nào đó sẽ trở thành một hiệp sĩ ngầu lòi mang lại hạnh phúc cho Isabelle, nên em càng cố gắng hơn.”
“...”
“Cứ mải mê luyện kiếm như thế, mãi sau này em mới nhận ra mình đã quá thờ ơ với Isabelle. Em lập tức tìm đến Isabelle xin lỗi vì thời gian qua đã bỏ bê cô ấy.”
Nghe lời xin lỗi chân thành của Mars, Isabelle cười khẩy bảo giờ mới biết à rồi bỏ đi.
“Lúc đó em cứ tưởng cô ấy giận lắm. Vì đúng là em sai mà. Nên em càng ra sức xin lỗi. Ngày nào cũng đến xin lỗi, mua những món đồ Isabelle thích ở thành phố về tặng. Em cố gắng đến thế mà cô ấy vẫn không hết giận, em thấy lạ lắm, nhưng mà...”
Mars cuối cùng không kìm được mà òa khóc.
Tiếng khóc đầy uất ức.
Giống như tiếng khóc của một đứa trẻ mất cha mẹ, và hoàn cảnh cũng tương tự.
Đối với cậu, Isabelle là tất cả.
Nhìn Mars thảm hại dùng mu bàn tay lau nước mắt nước mũi, Cloud vỗ lưng an ủi cậu.
Vừa làm vậy anh vừa nghĩ.
‘Tình yêu của con khốn tóc hồng không nhẹ đến mức nguội lạnh chỉ vì bị bỏ bê một chút đâu.’
Trong ‘Ngoại Đạo Kỵ Sĩ Đàm’, dù cuối cùng cô ấy cũng quay lưng, nhưng đến tận giữa và gần cuối game, cô ấy vẫn liên tục thể hiện tình yêu với Mars qua hành động.
Phần đầu game, ngay cả tôi cũng lầm tưởng là truyện ngôn tình thuần khiết vì họ quá ngọt ngào với nhau.
Tình cảm của con khốn tóc hồng đó không thể nào nguội lạnh chỉ vì Mars mải mê luyện kiếm mà bỏ bê cô ấy được...
‘Là "lạt mềm buộc chặt" (Push and pull).’
Chắc chắn là khi Isabelle đang phiền muộn về vấn đề của Mars, một chuyên gia tình yêu tự xưng nào đó đã xuất hiện và cho lời khuyên.
Con khốn tóc hồng bán tín bán nghi nhưng không còn cách nào khác nên thử một lần.
Rồi thấy Mars cuống cuồng lên, cô ả nghĩ ‘Cách này đúng rồi!’ và tiếp tục trò "lạt mềm buộc chặt" đó.
Như lời chuyên gia tình yêu tự xưng, để tròng dây xích vào cổ đàn ông... vào cổ Mars.
‘Nếu Mars bị tròng dây xích và mọi chuyện diễn ra theo đúng cốt truyện gốc thì sẽ thế nào nhỉ.’
Thoáng tưởng tượng, Cloud cau mày lắc đầu nguầy nguậy.
Kinh khủng vãi.
Chuyện đó tuyệt đối không được xảy ra.
Cloud quyết tâm phải cắt đứt tình cảm của Mars ngay tại đây bằng mọi giá.
“Phải làm sao mới có thể khiến Isabelle hồi tâm chuyển ý đây?”
Mars, người đã nín khóc, hỏi Cloud. Ánh mắt chứa chút hy vọng mong manh, như thể nghĩ rằng Cloud có thể có cách.
Cloud đặt bàn tay đang vỗ lưng lên vai Mars.
“Mars, nhìn thẳng vào thực tế đi. Con khốn tóc hồng... Isabelle đang ở cùng gã đàn ông nào. Chú cũng thấy rồi chứ? Cao ráo, đẹp trai.”
“... Ừ.”
“Chú cũng nghe nói hắn làm gì rồi chứ?”
“... Là con trai nam tước mà.”
“Đúng. Giờ hãy tổng hợp lại những sự thật chúng ta biết nhé. Isabelle lén lút gặp gỡ đàn ông vào ban đêm sau lưng chú. Gã đó cao to, đẹp trai và thậm chí là quý tộc. Đúng chuẩn mẫu đàn ông lý tưởng của mọi cô gái bình dân. Chú thấy mình có điểm nào hơn gã đó không?”
Mars không thể trả lời ngay.
Mars không xấu trai. Ngược lại còn thuộc dạng ưa nhìn. Nhưng không thể xếp vào hàng mỹ nam.
Mars không giàu có. Trước khi gặp Cloud, cậu chỉ là đứa trẻ mồ côi làm việc vặt trong làng để kiếm ăn qua ngày. Ngược lại, con trai nam tước rất giàu. Dù không bằng các quý tộc khác thì ít nhất cũng đủ nuôi sống một người.
Gia thế?
So sánh trẻ mồ côi với quý tộc đúng là chuyện nực cười.
Sau một hồi mím môi suy nghĩ, Mars lí nhí trả lời.
“Kiếm thuật...”
“Kiếm thuật? Thì sao? Chẳng lẽ chú định nói là trở nên mạnh mẽ để bảo vệ Isabelle an toàn, kiểu thế á?”
Mars cúi gằm mặt xuống vẻ thảm hại. Thấy vậy, Cloud thở dài.
“Đúng rồi hả. Thôi đi. Dù chỉ là gia đình nam tước của một vương quốc nhỏ nhưng họ có đủ cả đấy. Binh lính được huấn luyện bài bản, và dù ít nhưng chắc chắn có cả hiệp sĩ nữa? Chú có tự tin thắng được hiệp sĩ không?”
“... Anh không thắng được hiệp sĩ à?”
“... Hả? Anh á? Ờ... Anh thì... Hiệp sĩ thường thì anh thắng hết chứ..?”
“Vậy em cũng có thể thắng. Bây giờ có thể chưa được nhưng nếu cứ tiếp tục nỗ lực...”
“Tiếp tục nỗ lực? Đến bao giờ? Đến bao giờ mới có thể bảo vệ Isabelle an toàn hơn gia đình nam tước? Chú có thể trả lời chắc chắn là bao giờ không?”
“...”
“Thấy chưa. Không trả lời được. Ngay cả chú còn không biết là bao giờ thì Isabelle có thể tin tưởng và chờ đợi chú được sao? Bỏ mặc người đàn ông lý tưởng ngay trước mắt?”
Mars cắn chặt môi.
Cậu giận bản thân mình vì không thể phản bác lại lời anh nói.
“Vậy thì? Anh bảo em phải làm sao! Chẳng lẽ bảo em từ bỏ Isabelle à?!”
“Ừ. Từ bỏ đi.”
Giọng nói thản nhiên của Cloud khiến Mars càng thêm tức giận.
“Sao anh có thể nói dễ dàng như vậy? Anh đâu biết em yêu Isabelle nhiều thế nào. Đâu biết Isabelle có ý nghĩa thế nào với em! Vậy mà sao...”
“Chú nghĩ anh thực sự không hiểu cảm giác của chú sao?”
Giọng nói lạnh lùng đanh lại của Cloud khiến Mars giật mình cứng đờ.
Rồi cậu từ từ lắc đầu.
“Không...”
Trong quá khứ, Cloud từng kể cho Mars nghe về cô bạn thuở nhỏ của mình. Và câu chuyện đó còn bi thảm hơn nhiều so với trải nghiệm của Mars.
Anh hiểu tâm trạng của Mars, thậm chí còn hiểu rõ hơn ai hết.
Vù vù.
Gió lạnh thổi qua làm lay động cỏ và mái tóc của hai người.
“Vậy... Vậy giờ em phải làm sao? Em cầm kiếm với suy nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc cho Isabelle... Nếu từ bỏ Isabelle thì em cầm kiếm vì cái gì?”
Mars lẩm bẩm với giọng trống rỗng.
Thấy vậy, Cloud nói như một lẽ đương nhiên.
“Chú.”
“Gì cơ..?”
Mars đang nhìn xuống đất ngẩng đầu lên. Cloud đang nhìn thẳng vào cậu với vẻ mặt như thể cậu thật ngớ ngẩn.
“Cầm kiếm vì bản thân chú ấy, thằng ngốc này. Sao lại làm cái mặt ngơ ngác thế kia?”
“Nhưng, nhưng hiệp sĩ mà em thấy bảo rằng kiếm là thứ phải cầm lên vì người khác...”
“Cái đó chỉ dành cho mấy thằng lo được cho thân mình thôi. Chú bây giờ đến tinh thần mình còn chưa lo xong thì lo cho ai? Đừng nói là bảo vệ, không đâm trúng người ta là may rồi.”
Cười khẩy một cái, Cloud làm vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
“Đi du hành đi, Mars. Đại lục rộng lớn hơn chú nghĩ nhiều. Thú thật với trình độ hiện tại của chú, đi du hành mà giữ được cái mạng mình cũng khó đấy. Nhưng cứ cố mà đi. Gặp người này, gặp người kia, sống thử như thế xem.”
Sẽ gặp đủ loại người.
Từ thằng ngốc chỉ mang theo mỗi thanh kiếm bảo là đi tu hành hiệp sĩ, cho đến tên pháp sư mũi hếch lên trời.
Rồi cũng sẽ gặp nhiều nguy hiểm và tình huống kỳ lạ.
“Trải qua nhiều người, nhiều cảm xúc, nhiều tình huống như vậy, đến một lúc nào đó, bên cạnh chú sẽ tập hợp những người quan trọng.”
Thực sự, những người quan trọng không gì thay thế được.
“Lúc đó hãy suy nghĩ về nỗi lo của chú. Tất nhiên nỗi lo cũng sẽ khác đi. Không phải là nỗi lo tầm thường như cầm kiếm vì ai, mà là nỗi lo nghiêm túc như làm thế nào để bảo vệ những người này.”
Vì vậy, cho đến lúc đó, hãy cầm kiếm vì bản thân mình.
Lời khuyên chân thành của Cloud khiến đôi mắt Mars dao động.
“... Em có làm được không? Em đâu có tài giỏi như anh. Nếu gục ngã giữa đường...”
“Aizz, cái thằng này.”
Cloud túm lấy đầu Mars vò rối tung lên.
“Gục ngã thì đứng dậy. Khó đứng dậy thì nắm lấy tay đồng đội mà đứng dậy. Còn nếu đồng đội gục ngã thì chú đưa tay ra kéo họ lên. Thế thì dù có bầm dập cũng không sụp đổ giữa đường đâu.”
“... Là thế sao?”
“Là thế đấy.”
“Ra vậy...”
Bật cười nhỏ, Mars có vẻ mặt khá hơn trước một chút.
Cậu nằm ra đất nhìn lên bầu trời.
Dải ngân hà lấp lánh những vì sao thật đẹp.
“Nghe anh nói thì cũng thấy mong chờ, nhưng lòng vẫn rối bời. Vừa hồi hộp vừa đau nhói.”
“Vừa thất tình xong thì đương nhiên rồi. Ngược lại, nếu bình tâm ngay được thì mới là lạ đấy. Là cái loại bản tính lăng nhăng.”
“Thế à?”
“Ừ. Với lại bạn thuở nhỏ thường không đến được với nhau đâu. Đó là quy luật bất biến mà anh nhận ra khi đi du hành khắp đại lục.”
“Giá mà không có cái quy luật đó thì tốt biết mấy.”
Cười khan một lúc, Mars nhìn Cloud với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Anh cũng giỏi thật đấy. Em chỉ nhìn thấy họ nói chuyện thôi mà đã đau thế này... Còn anh...”
Mars không thể nói hết câu. Thấy vậy, Cloud tặc lưỡi.
“Sao đang nói lại dừng? Cứ nói toẹt ra đi. Rằng tận mắt thấy bạn thuở nhỏ mút cặc thằng khác chùn chụt mà vẫn sống tỉnh bơ được là quá giỏi.”
“Không... Ha... Thôi. Chắc cả đời này em cũng không hiểu được anh đâu.”
“Đương nhiên. Chú nghĩ anh là cái loại gà mờ để chú hiểu được à? Đừng nghĩ linh tinh nữa, lên kế hoạch du hành đi.”
“A, chuyện đó. Dù sao trước khi đi cũng nên chào tạm biệt Isabelle một tiếng chứ nhỉ?”
“... Gì? Nói cái quái gì thế?”
Lời của Mars khiến Cloud hơi hoảng.
Nếu Mars nói lời tạm biệt với Isabelle để đi du hành, chắc chắn Isabelle sẽ níu kéo.
Rồi hai đứa cứ giằng co qua lại, hiểu lầm sẽ được giải tỏa, Isabelle sẽ xin lỗi vì trò "lạt mềm buộc chặt", Mars sẽ lại thích Isabelle...
Cuối cùng lại quay về route con khốn tóc hồng...
‘Đệch, thế thì không được!’
Tôi đã vất vả bẻ cong vận mệnh của thằng này thế nào cơ chứ!
Phải ngăn chặn việc quay lại route con khốn tóc hồng bằng mọi giá.
“Này, báo làm gì? Dù sao con bé đó cũng đâu quan tâm đến chú.”
“Dù sao cũng là bạn lâu năm mà. Đột nhiên biến mất cô ấy sẽ ngạc nhiên lắm, dân làng cũng tưởng em mất tích...”
“Đã bảo là không ai quan tâm đến chú đâu? Chú nghĩ mình biến mất thì dân làng sẽ lo lắng đi tìm chắc? Toàn là ảo tưởng của chú thôi.”
“Không, sao anh nói nặng lời thế? Em quen biết nhiều người trong làng lắm đấy nhé?!”
“Thực ra bọn họ ghét chú lắm.”
“A thật là!”
Cloud và Mars tranh cãi một hồi lâu mà không ai chịu nhường ai. Mãi sau họ mới thỏa hiệp được bằng cách để lại một bức thư.
Trong khi Cloud và Mars tranh cãi, Neria ngồi thẫn thờ sau gốc cây cách đó một đoạn.
Lý do cô đến đây bắt nguồn từ việc chủ quán trọ mang ra loại rượu ngon.
Neria, người muốn làm hòa với Cloud, muốn cùng anh uống loại rượu này.
Nên cô mới lên đồi tìm anh, nhưng mà...
Tình cờ cô đã nghe hết cuộc trò chuyện.
Bạn thuở nhỏ thường không đến được với nhau đâu. Đó là quy luật bất biến mà anh nhận ra khi đi du hành khắp đại lục.
Cứ nói toẹt ra đi. Rằng tận mắt thấy bạn thuở nhỏ mút cặc thằng khác chùn chụt mà vẫn sống tỉnh bơ được là quá giỏi.
Tất cả.
1 Bình luận