Web Novel

Chương 102

Chương 102

Chương 102: Cuộc Gặp Gỡ Đầy Sát Khí

Không một tia sáng lọt vào tầm mắt.

Không gian tối tăm.

Cơ thể không có cảm giác, chỉ thấy cảm giác bồng bềnh trôi nổi.

Dù vậy tôi không hoảng hốt.

Vì đây là tình huống quen thuộc.

_[A a. Chủ nhân. Nghe thấy không?]_

Giọng nói thanh cao.

Nhưng chủ nhân của giọng nói đó lại là kẻ chẳng liên quan gì đến sự thanh cao.

_[Này. Ta đã bảo trước khi xong việc thì đừng có chui vào thế giới tinh thần mà? Bị phát hiện thì làm thế nào?][Thế nên 1 năm rồi em có liên lạc đâu. 1 năm mới nói chuyện mà không chào đón nhau được à?][À, ừ. Chào. Được chưa?][Thằng chó][Gì?][Không có gì. Mà ngài có biết em ngạc nhiên thế nào không? Người đang khỏe mạnh tự nhiên lăn đùng ra không nhúc nhích, rồi tự nhiên nói mỗi câu mình muốn nói xong đóng sập thế giới tinh thần lại.][Ta muốn thế chắc? Tại xui xẻo nên mới thế chứ.][Thế sao lại chơi mấy cái game sex làm gì? Cứ quay tay cho lành có phải hơn không.][... Ta đã bảo rồi mà? Không phải mua để chơi mà là mua tặng cho thằng cha nợ tiền không trả...][À đúng rồi. Bạn của chủ nhân trả tiền rồi đấy.][Gì? Bao giờ?][Sau khi chủ nhân ngất một tháng. Hắn chuyển khoản 3 triệu 100 nghìn won tính cả lãi đấy.][...]_

Cái thằng này.

Định trả thì trả sớm đi, sao cứ chây ì để tao ra nông nỗi này?

Hơi bực mình, nhưng nghe bảo trả cả lãi nên bỏ qua...

_[Em dùng tiền đó build bộ máy tính mới rồi, được không?]_

Con khốn này?

_[Này! Máy tính đang dùng tốt sao lại phí tiền mua máy mới?!][Nhưng mà Elden Ring ra mắt rồi? FromSoftware ra game mới rồi đấy? Thế thì phải mua chứ. Phải quất chứ!][Dùng máy cũ cũng được mà! Máy vẫn chạy Dark Souls 3 ngon lành cơ mà!][Ôi chủ nhân làm ơn! Dark Souls 3 là cái thời nào rồi? Card đồ họa mấy năm rồi không đổi. Thời đại 3080ti rồi mà vẫn dùng 1060 thì có chấp nhận được không! Máy cùi bắp thế sao chạy nổi Elden Ring!?][Định mệnh...]_

Cái con ăn bám không làm ra tiền này không biết quý trọng đồng tiền..!

Cố nén cơn giận đang trào lên.

_[Thôi... Mua rồi thì biết làm sao. Chơi đi, chơi. Thay vào đó việc ta giao phải làm cho tử tế vào. À, nhân tiện hỏi luôn. Xong được bao nhiêu rồi?][Dạ? À... cái đó... thì là...][... Đừng bảo là chưa làm tí nào nhé?][A, không! Đương nhiên là làm rồi. Đang làm chăm chỉ lắm ạ? Mà, mà chủ nhân dạo này thế nào? Ở đó sống được không?]_

Sao có cảm giác đánh trống lảng gấp gáp thế nhỉ.

Biết tỏng bụng dạ nó nhưng tôi quyết định bỏ qua. Ngoài việc hỏi han ra tôi cũng chẳng có cách nào kiểm tra.

_[Tốt hơn nhiều so với cái chỗ bị lôi đến trước đó. Chỉ là đang tập hợp đồng đội đi đây đi đó thôi.][Đồng đội chắc toàn mấy gã đực rựa đô con chứ gì? Ôi chủ nhân tội nghiệp của em. Đến một cô bạn gái cũng không có...][Có mà?][Dạ?][Có bạn gái rồi.][Dạ??][Và không có đực rựa nào đâu nhé? Toàn con gái thôi.][Dạ???]_

Leah có vẻ quá sốc nên im lặng một lúc lâu.

Mãi sau cô ấy mới nói lại.

_[Bạn gái thật á? Không phải bạn tình (sex partner) hay gì á?][Này.][Không, sao mà không ngạc nhiên được? Sex thì không biết chứ cái người thề sống thề chết không yêu đương lại đùng cái bảo có bạn gái!][Lòng người có thể thay đổi mà. Có gì mà ngạc nhiên đến thế.][Dù vậy...]_

Leah kéo dài giọng rồi thở dài.

_[Tạm thời biết thế đã. Sắp đến lúc ý thức chủ nhân tỉnh lại rồi nên nói chuyện đến đây thôi. Và chủ nhân.]_

Leah cất giọng nghiêm túc.

_[Thật sự là em lo nên mới nói, dù "cái ấy" có chi phối não bộ thì cũng phải ráng mà nhịn. Không là sau này hối hận thật đấy. Biết chưa?][Gì? Này nói cái gì khó hiểu...]_

Định hỏi xem nó nói cái gì khó hiểu thế thì bóng tối nứt ra và ánh sáng tràn vào.

Ý thức tỉnh lại, tôi bị cưỡng chế đẩy ra khỏi thế giới tinh thần.

Mở mắt ra là trần nhà xa lạ.

“Đây là...”

“Dũng giả tỉnh rồi!”

Quay đầu lại thấy Ophelia đang cười rạng rỡ.

...

...

Thoát khỏi thế giới tinh thần trở về hiện thực, Leah khoanh tay chìm vào suy tư sâu sắc. Vì thái độ của chủ nhân trong thế giới tinh thần.

‘Lòng người có thể thay đổi là đúng nhưng...’

Leah nhớ lại hình ảnh người đàn ông ôm xác người phụ nữ đã chết khóc ròng rã ba ngày trời.

‘Chủ nhân không phải người như thế.’

Dù có thay đổi thật thì cũng không phải người nói ra điều đó một cách thản nhiên như vậy.

Tức là, phải xem xét khả năng có thứ gì đó đã ảnh hưởng đến nhân cách của ngài ấy.

‘... Do linh hồn rời xa cơ thể gốc nên tường chắn tinh thần xuất hiện vết nứt nhỏ sao?’

Và ai đó đã may mắn chui lọt qua khe hở đó.

Nếu không thì không thể giải thích được.

Vốn dĩ tinh thần của ngài ấy kiên cố đến mức ngay cả Leah cũng không tìm thấy kẽ hở.

Leah cau mày.

Không biết là kẻ nào.

Có thể là kẻ đã rút linh hồn ngài ấy, hoặc một thực thể siêu nhiên nào đó.

Nhưng là ai cũng không quan trọng.

Dù là ai đi nữa, kẻ dám động đến chủ nhân của cô sẽ phải trả giá đắt.

Đôi mắt trắng dã sáng rực lên. Mỗi khi cô lẩm bẩm điều gì đó, các ký tự Rune hiện ra trong không trung, xoay quanh cô.

Giữa chừng có thông báo cài đặt Elden Ring hoàn tất, nhưng cô thậm chí không thèm liếc nhìn.

Nhờ rạch bụng đổ Potion vào nên vết thương của Cloud cũng được chữa trị kha khá.

Tuy nhiên chưa hoàn toàn bình phục nên cần phải nghỉ ngơi.

Đúng ra là nên đưa đến nhà thờ, nhưng nhà thờ đã chật ních người bị thương.

Để Cloud nằm ở nơi như thế thì hơi kỳ, khi các cô gái đang phân vân thì Eri và Neria gia nhập muộn.

Nghe kể sự tình, Eri đề nghị chuyển anh đến quán trọ cô đã bao trọn, và các cô gái làm theo ý kiến đó.

Chuyển Cloud vào phòng tầng 2 xong, trừ Ophelia ở lại chăm sóc, những người còn lại xuống tầng 1 đã được 2 tiếng.

Eri, Neria, Katarina, Leslie.

Bốn người phụ nữ ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn, sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.

Lúc đưa Cloud về thì hăng hái lắm, nhưng xong việc rồi mới thấy toàn người lạ.

Trong sự im lặng ngượng ngùng kéo dài đó, người căng thẳng nhất là Katarina.

‘Xinh quá! Xinh thế này!!’

Cloud bảo chưa nắm tay nên cô cứ tưởng ngoại hình bình thường thôi.

Nhưng từ Ứng cử viên Thánh nữ gặp lần đầu, đến hai người trước mặt, đồng đội của Cloud xinh đẹp hơn cô nghĩ nhiều.

Thế nên cô thấy bất an.

‘Thật sự chưa nắm tay á? Mình mới một tháng đã đè ra rồi mà.’

Với những mỹ nhân đã đồng hành lâu hơn thế mà không động đến một ngón tay?

Nghĩ thế nào cũng thấy điêu.

‘K, không phải. Dù sao thì anh ấy cũng không nói dối dễ bị lộ thế đâu. Có khi là thật cũng nên.’

Hy vọng mong manh cứu vớt cô khỏi tuyệt vọng.

Cô quyết định xác nhận xem lời Cloud là thật hay giả.

“Xin chào? Hai người là đồng đội của Cloud, Neria và Eri đúng không?”

Eri nghiêng đầu.

“Biết bọn tôi à?”

“Vâng. Cloud hay nhắc lắm. Rằng trong số đồng đội đang đợi anh ấy có một pháp sư và kỵ sĩ xuất sắc.”

Neria và Eri tròn mắt.

Ngạc nhiên vì Cloud lén khen ngợi họ.

“Th, thật sự nói thế à? Là pháp sư xuất sắc á?”

“C, có nói về tôi nữa à?”

“... Vâng.”

Mặt Eri và Neria đỏ bừng.

Trên khuôn mặt đó hiện rõ hai cảm xúc vui sướng và xấu hổ.

‘Bình tĩnh Katarina. Chưa chắc chắn đâu. Chưa chắc chắn.’

Katarina véo đùi cố giữ nụ cười.

Không biết nỗi lòng của cô, nụ cười trên mặt Eri và Neria mãi không tắt.

Một lúc sau, Eri lấy lại tinh thần hắng giọng.

“E hèm, đúng như cô nói, tôi là Eri còn đây là Neria. Cloud đã kể rồi thì không cần giới thiệu thêm nữa nhỉ. Giới thiệu xong rồi giờ đến lượt các cô. Các cô là ai và quen Cloud thế nào?”

Như chỉ chờ khoảnh khắc này, Katarina nhanh nhảu mở lời.

“Tôi là Katarina, vũ công hoạt động ở Vương quốc Alitia. Tôi gặp Cloud tình cờ, duyên số đưa đẩy nên phát triển thành quan hệ người yêu.”

“Ra là người Vương quốc Alitia. Người yêu với Cloud... Hả?”

Nụ cười của Eri và Neria cứng đờ.

Katarina nuốt nước bọt.

Giờ mới là quan trọng.

Phản ứng của họ sẽ cho biết tất cả!

“C, Cloud và người yêu... Nghĩa là sao...”

Sắc mặt tái mét, Neria nói lắp bắp.

“... Tôi ghét mấy trò đùa nhạt nhẽo lắm đấy.”

Eri nghiêm mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Nhìn phản ứng của hai người, Katarina nhận ra.

Lời Cloud nói là sự thật.

Bởi vì nếu họ là người yêu của anh ấy, thì thay vì hoảng hốt thế kia, họ đã túm cổ áo cô rồi!

Vẻ mặt Katarina giãn ra nhẹ nhõm.

“Không phải đùa đâu. Tôi đúng là đang hẹn hò với Cloud.”

Không, không chỉ giãn ra mà cô còn bắt đầu cười toe toét.

Nếu nhìn kỹ biểu cảm của hai người phụ nữ trước mặt thì cô đã không cười cợt nhả như thế, nhưng cô đã vứt cả sự tinh tế cùng với sự căng thẳng đi rồi.

Khi vẻ mặt của Neria và Eri ngày càng nghiêm trọng, Leslie lên tiếng.

“Tôi là Leslie, Đại công tước của Công quốc Policia. Dự định sẽ trở thành vợ của ngài Cloud. Trong chuyến đi tôi sẽ không dùng thân phận để chèn ép đâu nên đừng lo.”

“Ai cho phép cô làm vợ hả? Tôi không cho phép đâu nhé?”

“Sẽ cho phép thôi. À không, thực ra cô không cho phép cũng được. Tất nhiên trong trường hợp đó sẽ có ‘tai nạn’ bất hạnh xảy ra thôi.”

“Đ, đe dọa thì tưởng tôi sợ chắc!? Cô càng thế tôi càng bám chặt lấy Cloud cho xem?”

“Cô ổn chứ? Nghe nói đàn ông chán phụ nữ nhanh lắm đấy.”

“Cô, cô..!”

“Vừa phải thôi!!”

Eri hét lên chen vào cuộc cãi vã của Katarina và Leslie.

Ánh mắt hai người phụ nữ hướng về Eri.

“Bạn gái với chả vợ, mấy trò đùa trẻ con đó không vui đâu nên tém tém lại đi! Vốn dĩ Cloud không quan tâm đến mấy chuyện đó!”

Neria gật đầu lia lịa.

“Ờ... cái đó, quan tâm lắm đấy...? Nhiều đến mức thành vấn đề luôn ấy...”

Mặt đỏ như gấc, Katarina xoắn xoắn ngón tay.

Pựt.

Sợi dây lý trí của Eri đứt phựt.

“Con này mày muốn chết à!”

Cô nắm chặt gậy phép bật dậy. Ngay khoảnh khắc viên ngọc trên gậy định phát sáng đỏ.

Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào cổ cô.

“Động đậy là chết.”

Shedia cảnh cáo bằng giọng lạnh băng.

Cô bé liếc mắt sang bên cạnh.

“Chị cũng thế.”

Neria dừng tay đang đưa về phía chuôi kiếm.

Quán trọ ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.

Không chỉ Eri và Neria, cả Katarina và Leslie cũng không dám cử động.

Shedia hiện tại không còn chút dáng vẻ nào của cô bé ngốc nghếch hay cười hê hê khi thấy đồ đẹp nữa.

Cô bé là một thanh kiếm sắc bén, và khi sự sắc bén đó khiến cả Katarina và Leslie căng thẳng.

Shedia đột nhiên quay lại nhìn họ, mỉm cười rạng rỡ.

Như muốn hỏi em làm tốt không.

Katarina và Leslie câm nín.

Két.

Tiếng mở cửa từ tầng trên vọng xuống, một lát sau Cloud xuất hiện.

Anh nhìn tình hình tầng 1, cau mày.

‘Cái tình huống gì đây?’

Muốn hỏi nhưng phải dập lửa trước đã.

“Shedia bỏ kiếm xuống.”

“Chị này định uy hiếp các chị trước.”

“Bảo bỏ xuống. Không bỏ là tịch thu một viên Nguyệt Trường Thạch.”

“...”

Shedia bĩu môi, hạ thanh kiếm đang kề cổ Eri xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!