Web Novel

Chương 154

Chương 154

Chương 154: Sự Hy Sinh Của Bạch Kim Kỵ Sĩ Đoàn

Sự hy sinh của Yus trở nên vô nghĩa khi nhóm Frillite lại bị chặn đường.

“Đi trước đi ạ, tôi sẽ theo sau ngay.”

Người hy sinh đầu tiên là Lord.

Anh dũng mãnh vung rìu mở đường máu cho Frillite.

“Nhắn với em gái tôi giúp. Đừng có quen mấy thằng ất ơ, hãy tìm người tử tế mà yêu.”

Tiếp theo là Yuri.

Dù lo lắng cho đứa em gái duy nhất nhưng anh vẫn không tiếc mạng sống.

“Cứ đi thẳng theo hướng này là được ạ. Cầu chúc ngài may mắn.”

Cuối cùng là Alex.

Sau khi chỉ đường cho Frillite trên bản đồ, anh lao vào bầy Undead mà không kịp chào tạm biệt.

Mỗi khi một thuộc hạ hy sinh, trái tim Frillite lại thắt lại. Cảm giác tội lỗi và dằn vặt. Hai cảm xúc đó khiến bước chân cô nặng trĩu.

Giá như mình giỏi hơn một chút.

Giá như mình dự đoán được cuộc tập kích.

Những suy nghĩ đó cứ bám riết lấy tâm trí cô.

Dù biết giờ không phải lúc.

_Gừ gừ..._

Tiếng kêu của Undead vang lên phía trước khiến Frillite dừng lại. Tựa người vào gốc cây quan sát, cô thấy một con Golem Chắp Vá dẫn đầu đám Undead đang đi tới.

Frillite tặc lưỡi.

‘Sắp đến nơi rồi mà.’

Theo lời Alex, đi thêm một chút nữa từ đây sẽ đến một thành phố khá lớn, dù không bằng thủ đô Công quốc.

Chỉ cần vào được đó, cô có thể tính tiếp.

Đã nắm được sơ bộ binh lực địch nên việc lên kế hoạch đối phó cũng dễ dàng hơn.

‘Phải đột phá trực diện sao?’

Dù sao cũng chẳng còn bao xa đến thành phố, cứ lờ đi mà chạy thẳng có được không?

‘Vậy còn bọn trẻ?’

Cô không đi một mình mà còn mang theo hai chị em nhỏ. Nếu đột phá trực diện, liệu có thể bảo vệ bọn trẻ khỏi nanh vuốt của tên Chiêu hồn sư (Necromancer) không?

Frillite không dám chắc.

Nếu chỉ có mình cô thì không nói, nhưng cô không tự tin có thể bảo vệ lũ trẻ yếu ớt mà phá vây an toàn.

‘Phải làm sao đây?’

Giấu bọn trẻ ở gần đây rồi quay lại tìm cùng lính thành phố?

Không được.

Không có gì đảm bảo bọn trẻ sẽ an toàn cho đến khi cô quay lại, và những người lính bình thường bước ra khỏi tường thành cũng không thể đối đầu với quân đoàn Undead vô tận kia.

Không còn cách nào khác sao?

Không.

Có thể có, nhưng cô không nghĩ ra.

Và trong lúc cô do dự, quân đoàn chết chóc đang ngày càng đến gần.

‘Việc phải làm... đã được định đoạt rồi sao.’

Frillite đặt hai đứa trẻ xuống.

“Chị..?”

Bé gái lớn hơn em trai 2 tuổi nhìn Frillite với vẻ mặt sợ hãi. Nhưng Frillite không nhìn đứa bé.

Bước chân cô cũng không dừng lại.

_Gừ gừ..?_

Một con Undead phát hiện ra cô, định rống lên báo hiệu thì cô đã rút đại kiếm và đạp mạnh xuống đất.

Rầm.

Mặt đất dưới chân cô lún xuống, cùng lúc đó đầu con Undead định lên tiếng đã bay lên không trung.

Thấy Frillite bất ngờ xuất hiện, lũ Undead định lao vào nhưng đã quá muộn.

Frillite cắm thanh đại kiếm đã tích tụ mana xuống đất. Khi cô giải phóng lượng mana bị nén đến cực hạn, vô số kiếm khí màu đỏ bắn ra tứ phía xung quanh cô.

Cơ thể của những con Undead lao vào cô bị cắt nát ngay khi chạm vào luồng kiếm khí đậm đặc.

_Gào!!!_

Con Golem Chắp Vá đi đầu muộn màng lao tới. Nó dùng tám cánh tay cầm chiếc rìu khổng lồ bổ thẳng xuống.

Frillite rút thanh kiếm đang cắm dưới đất lên, chém một đường về phía con Golem.

Mana đỏ rực bao bọc lấy thanh kiếm của cô.

Chưa hết, nó dần mở rộng diện tích lưỡi kiếm, tạo thành hình dáng của một thanh kiếm khổng lồ.

Tuyệt kỹ gia tộc Perdiac.

[Long Sát Kiếm]

Phập.

Lưỡi rìu khổng lồ và con Golem Chắp Vá bị chém đôi cùng một lúc.

Frillite nhìn lại những con Undead đã ngã xuống.

Khác với trên chiến trường, chúng không hồi phục.

Quả nhiên khả năng hồi phục là trò vặt của tên Chiêu hồn sư đó.

Cô thu hồi mana trên đại kiếm.

Nhìn hai chị em, cô chỉ kiếm về hướng thành phố.

“Chạy về hướng đó sẽ có một thành phố. Vào trong đó, hãy báo tin chuẩn bị cho cuộc tấn công của quân đoàn Undead. Đưa cái này ra, họ sẽ nghe lời các em.”

Frillite tháo chiếc nhẫn khắc gia huy Perdiac đặt vào lòng bàn tay bé gái.

“C-Còn chị..?”

“Ta phải ở lại đây một lát.”

“Đừng thế mà, đi cùng nhau không được sao..?”

Bé gái kéo tay áo đuôi tôm của Frillite. Nhận thấy sự bất an của đứa bé, Frillite xoa đầu em.

“Ta sẽ theo sau ngay. Chỉ ở lại một chút thôi.”

“Nói dối! Lúc nãy mấy chú kia cũng nói thế rồi không thấy quay lại! Chị không đi thì em cũng không đi! Em cũng sẽ chiến đấu với bọn xấu!”

Bé trai ậm ạch nhấc cây thương mà con Undead từng cầm lên. Cánh tay thằng bé run rẩy, cây thương lắc lư chực rơi. Frillite nắm lấy cán thương, khuyên nhủ.

“Cảm ơn em đã nói vậy, nhưng em chưa đến tuổi để bảo vệ ai cả. Em là đối tượng cần được bảo vệ.”

“Đừng coi em là trẻ con! Bố em bảo rồi. Em cũng là một chiến binh thực thụ. Em cũng có thể bảo vệ!”

Mắt Frillite mở to. Rồi cô khẽ cười, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt đứa bé.

“Xin lỗi. Ta suy nghĩ chưa thấu đáo. Việc trở thành đàn ông đâu liên quan đến tuổi tác.”

Frillite lấy ra một con dao găm hộ thân trong ngực áo. Vỏ kiếm khắc gia huy Perdiac, con dao làm từ kim loại quý Orichalcum. Cô đưa con dao quý giá đó cho đứa bé.

“Cầm lấy. Cái này thì em có thể vung được đấy.”

Con dao găm màu xanh quân đội tỏa sáng lấp lánh.

Bé trai cẩn thận nhận lấy.

Frillite xoa đầu thằng bé.

“Nếu em là đàn ông thực thụ, em biết rõ ai là người cần bảo vệ nhất chứ.”

“...”

Ánh mắt bé trai hướng về người chị ruột của mình.

Nụ cười của Frillite càng thêm rạng rỡ.

“Khi bố mẹ vắng nhà, em là trụ cột của gia đình. Đi đi. Với tư cách là trụ cột, hãy bảo vệ người chị duy nhất của em.”

“... Vâng!”

Bé trai nắm chặt con dao găm bằng một tay, tay kia nắm lấy tay chị mình. Cả hai bắt đầu chạy về hướng thành phố. Bé gái ngoái lại nhìn mấy lần, nhưng bé trai thì cắm đầu chạy, không quay lại dù chỉ một lần.

_Hy sinh tính mạng vì hai đứa trẻ ranh... Đã bao lâu rồi ta mới thấy một Dũng giả đúng nghĩa thế này._

Giọng nói khó chịu len lỏi vào tai Frillite. Cô quay người lại. Một bộ xương khoác áo choàng đang bay lơ lửng trên không.

Bên dưới hắn, lũ Undead đang vạch cây cỏ tiến tới.

“Nói cứ như ngươi đã gặp nhiều Dũng giả lắm ấy.”

_Ta là pháp sư đã sống cả nghìn năm. Đương nhiên ta đã thấy vô số Dũng giả. Trong số đó có kẻ vị tha như ngươi, cũng có kẻ ích kỷ. Cá nhân ta thích những Dũng giả như ngươi._

“Ta không hỏi sở thích của ngươi.”

Frillite xoay ngược đại kiếm, cắm mũi kiếm xuống đất.

“Nghe đây, Chiêu hồn sư. Ta, Frillite de Perdiac, tuyên bố với ngươi. Các ngươi không thể đi qua đây.”

_Lời khoác lác thú vị đấy. Dũng giả, ngươi có thể thắng ta, nhưng việc giữ chân ở đây là bất khả thi. Bởi vì ta là quân đoàn, còn ngươi chỉ có một mình._

Tên Lich cười khanh khách, giơ tay trái lên.

_Tuy nhiên, ta cũng tò mò xem ngươi có thể cầm cự đến đâu. Để ta xem nào._

Hắn búng tay, lũ Undead nãy giờ vẫn im lặng bỗng lao lên phía trước như những con chó đói.

Vài con lao vào Frillite, nhưng đa số thì không.

Mục tiêu của chúng là hai chị em đang chạy trốn sau lưng Frillite.

Frillite chỉ là vật cản.

“Ta đã tuyên bố rõ ràng rồi.”

Không, đã từng là vật cản.

Khí tức màu đỏ bốc lên từ người Frillite. Khí tức đó lan nhanh, tạo thành một vòng tròn khổng lồ quanh cô.

“Các ngươi không thể đi qua đây. Lời của ta là luật, kẻ nào phạm luật sẽ phải trả giá bằng cái chết.”

Mặt đất rực sáng sắc đỏ.

Trên đó, những vũ khí được tạo thành từ mana đỏ xuất hiện. Kiếm, rìu, thương... đủ loại vũ khí sắc bén trừng phạt những kẻ dám trái lệnh cô.

Những con Undead ngã xuống không được ma pháp của Lich hồi phục.

Frillite cảnh cáo lần cuối.

“Hãy khắc cốt ghi tâm.”

Frillite de Perdiac.

[Quân Chủ Lệnh]

Một ma pháp quy mô áp đảo, khó tin là sức mạnh của một cá nhân.

Trước sức mạnh đó, tên pháp sư nghìn năm không hề nao núng mà còn bật cười thích thú.

_Ra vậy. Nếu ta là quân đoàn thì ngươi là quân chủ sao! Cuộc chiến giữa quân đoàn và quân chủ. Thú vị đấy. Hừm! Sẽ rất vui đây._

Ngọn lửa xanh lục bùng lên trong hốc mắt trống rỗng của bộ xương.

_Frillite. Ta công nhận. Ta đã đánh giá thấp ngươi._

Ầm ầm.

Mặt đất nứt ra, hai con Rồng thối rữa ẩn dưới lòng đất lộ diện. Hai con Rồng vỗ đôi cánh mục nát bay lên trời.

Gào!!!

Lũ Golem Chắp Vá gầm lên những tiếng ghê tởm.

Niềm tự hào của Công quốc Policia, những chiến binh man di và các Đại công tước đời trước đã trở thành Undead, mất đi lý trí, chỉ còn lại ý chí chiến đấu. Và những kỵ sĩ vĩ đại nhất lục địa, Bạch Kim Kỵ Sĩ Đoàn, lặng lẽ nâng thanh kiếm bạc.

_Từ giờ ta sẽ nghiêm túc._

Lich vung tay, những ma pháp trận lớn nhỏ bắt đầu phủ kín bầu trời.

_Đừng chết quá sớm làm ta thất vọng đấy._

Lich búng tay.

Lũ Undead nhận lệnh không còn là đám ô hợp nữa. Chúng trở thành một quân đoàn thực sự, tiến về phía Frillite.

“Aiken Hard?”

Đó là tên thành phố mà Frillite và tàn quân đang rút lui về.

Cái tên lạ hoắc, tôi hỏi Leslie.

“Đến đó mất bao lâu?”

“Nhanh nhất cũng phải mất hai ngày.”

Mẹ kiếp.

Tôi leo lên ngựa.

“Anh định đi đâu?”

“Chẳng phải bảo mất hai ngày sao? Phải chạy ngay từ bây giờ chứ.”

“Không cần đâu.”

“Gì?”

“Có cách di chuyển nhanh hơn mà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!