Web Novel

Chương 128

Chương 128

Chương 128: Sự Suy Đồi Của Một Thánh Nữ

Con người ai cũng có dục vọng.

Tùy vào hoàn cảnh sinh ra và lớn lên mà thứ họ muốn sẽ khác nhau, nhưng bản chất đó vẫn là dục vọng.

Và con người muốn đạt được dục vọng của mình.

Nếu là thực dục thì tìm món ngon, nếu là tài dục thì chạy theo tiền bạc, nếu là sắc dục thì nỗ lực để trở nên hấp dẫn với người khác giới.

Đây tuyệt đối không phải hành vi vô đạo đức.

Vì nền văn minh nhân loại đã phát triển nhờ lấy những dục vọng này làm động lực.

Tuy nhiên, Giáo hội dạy rằng dục vọng là tội lỗi và cần phải tránh xa.

Dục vọng không có điểm dừng, và nếu chạy theo dục vọng không kiểm soát thì một ngày nào đó sẽ diệt vong.

Ophelia chính là trường hợp đó.

Sống cả đời trong cái giếng mang tên Giáo hội, cô trở thành Ứng cử viên Thánh nữ và lần đầu tiên bước ra thế giới bên ngoài.

Khác với Giáo hội, thế giới bên ngoài có vô vàn những thứ kỳ thú, kích thích và vui vẻ.

Đương nhiên cô chưa từng trải qua những thứ đó nên không có sức đề kháng, cứ thế mải miết đuổi theo như đứa trẻ lần đầu thấy đom đóm.

Mà không biết mình là con thiêu thân lao vào lửa.

Đến khi nhận ra thì đã muộn. Cánh đã bị lửa thiêu rụi. Không thể bay cao như trước nữa. Không thể ngắm nhìn cảnh đẹp nữa.

Chỉ còn lại việc bò dưới đất như con sâu và sống cuộc đời bi thảm.

Thường thì người rơi vào hoàn cảnh này sẽ đi theo hai con đường.

Phủ nhận hiện thực, tin rằng mình có thể bay lại và gieo mình xuống vực thẳm.

Thi thoảng cũng có trường hợp bay lại được nhưng đa phần là rơi chết.

Chấp nhận hiện thực và sống cuộc đời của con sâu.

Có thể thấy bản thân bi thảm nhưng vẫn sống được như một con người. Biết đâu lại tìm thấy hạnh phúc khác trong đó.

Vậy Ophelia thuộc trường hợp nào.

Nếu phải chọn thì gần với trường hợp thứ nhất hơn, nhưng hơi khác một chút.

"Không sao... Không sao..."

Vì cô đang lao mình vào một ngọn lửa mới chứ không phải vực thẳm.

"Sẽ ổn thôi..."

Ophelia cào cấu cơ thể. Muốn dùng roi đánh nhưng không có ma pháp cách âm. Muốn nhờ ma pháp nhưng dạo này Eri trầm cảm quá nên khó nhờ.

Vì thế cô dùng móng tay cào cấu cơ thể.

Cánh tay. Ngực. Bụng. Eo. Bất cứ chỗ nào tay chạm tới.

Nhờ đó trên người không chỗ nào không có vết thương, máu từ vết thương dính chặt vào quần áo trông rất gớm ghiếc.

"Dũng giả sẽ không bỏ rơi mình..."

Nước mắt không ngừng tuôn rơi từ đôi mắt màu xanh lục u tối.

"Lúc đó cũng thế mà..."

Trước khi Tứ Thiên Vương giáng lâm xuống Lupus.

Khi Đại Giám mục tiền nhiệm đề nghị đưa một nữ tu vô danh nào đó lên làm Ứng cử viên Thánh nữ, Dũng giả của cô đã kiên quyết từ chối.

Thậm chí còn an ủi cô đang bất an.

Nên lần này cũng sẽ chẳng có gì khác biệt.

Ophelia tự nhủ như vậy để trấn an nỗi bất an trong lòng.

"Ophelia, nếu mệt mỏi thì buông bỏ cũng được."

Không mất nhiều thời gian để nhận ra đó là suy nghĩ ngây thơ.

"... Dạ?"

Lời nói như sét đánh ngang tai của Cloud khiến Ophelia đóng băng.

Từng chơi ‘Dũng Giả Nhất Hành’, tôi biết rõ.

Ophelia không hợp làm Thánh nữ. Không phải nói năng lực hay phẩm chất kém. Chỉ là tính cách không hợp với chức vị Thánh nữ.

Thánh nữ phải nhẫn nhịn và chịu đựng nhiều thứ, nhưng Ophelia thì sao nhỉ... tính cách khá tự do.

Thích ăn thì ăn, thích mua thì mua.

Sống cùng mới thấy rõ hơn.

‘Hơn nữa trong game cô ấy cũng đâu có tha thiết với chức vị Thánh nữ.’

Chỉ vì sợ hậu quả nên miễn cưỡng tiếp tục thôi.

Thú thật tôi nghĩ bây giờ cũng vậy.

Con người đâu dễ thay đổi, dạo này cũng ít thấy Ophelia đến nhà thờ.

Biết đâu sau vụ lần trước, đức tin đã chạm đáy rồi cũng nên?

Nếu bản thân cô ấy không muốn thì tôi cũng chẳng có ý định ép cô ấy làm Ứng cử viên Thánh nữ.

‘Chỉ cần nói với Giáo hội một tiếng để cô ấy không bị phân biệt đối xử kỳ quặc là được.’

Hoặc kết thúc cuộc sống nữ tu và sống như người thường cũng được.

Sẽ mất thần thánh lực, nhưng với cấp độ đó thì chỉ cần sống cẩn thận một chút cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Ophelia ngoại hình cũng ổn, tính cách cũng hiền lành...

Chắc sẽ sống tốt thôi.

Ít nhất còn hơn sống mà stress như bây giờ.

... Tôi nói với suy nghĩ đó.

"D, Dũng giả. Ngài nói vậy là ý gì..?"

Nhìn cô ấy cứng đờ người, lông tóc dựng đứng cả lên, có vẻ tôi nghĩ sai rồi.

Hay chỉ đơn giản là ngạc nhiên?

"Ý là nếu sống với tư cách Ứng cử viên Thánh nữ mệt mỏi quá thì buông bỏ cũng được. Dù có nghỉ thì tôi cũng sẽ sắp xếp để không ảnh hưởng đến cuộc sống của cô...."

"Không nghỉ đâu ạ!"

Ôi giật cả mình.

Tôi mở to mắt ngạc nhiên, Ophelia rùng mình rồi cúi đầu.

"Xin lỗi vì đã lớn tiếng... Nhưng tôi không có ý định thôi làm Ứng cử viên Thánh nữ. Hãy cho tôi tiếp tục ạ..!"

Trong giọng nói của Ophelia chứa đựng sự khẩn thiết.

‘Có vẻ là thật lòng.’

Suy nghĩ khác với trong game sao?

Không, nhưng muốn làm Ứng cử viên Thánh nữ mà sao không đến nhà thờ?

Đang thắc mắc thì Đại Giám mục Vedic đột nhiên lên tiếng.

"Không ngờ Ophelia lại nhiệt huyết đến thế. Thấy dạo này không đến nhà thờ nên lão già này hiểu lầm rồi."

Có vẻ Đại Giám mục cũng nghĩ giống tôi.

"Vậy làm thế này được không? Theo dự định thì Marietta sẽ chuyển sang nhóm Dũng giả Cloud, còn Ophelia sẽ chuyển sang nhóm Dũng giả Lorian."

"... Dạ?"

Ophelia mở to mắt không hiểu, nghiêng đầu. Tôi cũng thế. Lão già này đang cười tươi rói nói cái quái gì thế.

"Marietta đã xích mích với người bên Lorian rồi. Khó mà quay lại. Nên tôi mới đưa ra đề nghị đó. Có thể hơi buồn một chút, nhưng Ophelia vẫn có thể tiếp tục hành thiện với tư cách Ứng cử viên Thánh nữ, chẳng phải chuyện tốt sao?"

"Ngài đang nói chuyện vô lý gì vậy?! Tại sao tôi phải rời khỏi ngài Cloud vì chuyện hai người tự ý gây ra chứ!"

"Thì là..."

Đại Giám mục Vedic thở dài thườn thượt như thể khó nói lắm.

"Vì năng lực của Ophelia không đủ để phò tá Dũng giả Cloud."

"Gì, gì cơ..?"

Như bị sốc, mí mắt cô run lên bần bật. Tôi định xen vào nhưng nghe lời Đại Giám mục cũng khựng lại.

Năng lực không đủ à.

Dựa vào đâu mà phán đoán thế?

"Không tin sao?"

"Đương nhiên rồi!"

"Vậy thì đành chịu thôi. Phải trực tiếp chứng minh vậy. Marietta, phiền cô một chút."

"Không sao ạ."

Marietta gật đầu điềm đạm, chắp hai tay trước ngực niệm chú.

Hào quang vàng kim kết tụ trên đôi tay chắp lại. Ánh sáng đó bao bọc Ophelia một lúc rồi tan biến. Nhưng dù ánh sáng đã biến mất, cô vẫn bàng hoàng.

"Marietta. Cho Dũng giả xem nữa."

Hào quang vàng kim bao bọc lấy tôi.

Đầu óc trở nên minh mẫn, cơ thể nhẹ nhõm, mana trở nên tinh khiết, hiệu quả còn tốt hơn cả buff tôi hay dùng là _[All Bless]_.

Trong ‘Dũng Giả Nhất Hành’, chỉ có một loại buff cao cấp hơn _[All Bless]_.

"Sự Chúc Phúc Của Thần?"

"Quả nhiên là Dũng giả. Nhận ra ngay. Như ngài thấy, Marietta có thể sử dụng ‘Sự Chúc Phúc Của Thần’ mà chỉ cực ít tín đồ được chọn mới dùng được. Thậm chí còn có thể ban chúc phúc cho người khác."

Đại Giám mục tâng bốc cô ta rằng trên đại lục này chắc chỉ có mỗi Marietta làm được điều này.

Tôi chẳng có cảm xúc gì với lời đó.

Bởi vì.

"Cái này Ophelia cũng biết dùng mà?"

_[Sự Chúc Phúc Của Thần]_ là kỹ năng cơ bản mà Ứng cử viên Thánh nữ chỉ cần tăng cấp là tự học được.

‘Đâu phải bí kíp cổ đại giấu trong hầm ngục nào đâu mà làm màu thế...’

Không phải sao.

Tôi nghĩ thế.

Nhưng với Đại Giám mục và Marietta thì có vẻ là chuyện bất ngờ. Nhìn sắc mặt cứng đờ của họ là biết.

Không, dù Ophelia nhà tôi có vẻ cùi bắp nhưng chẳng lẽ đến mức đó cũng không làm được?

"Ophelia. Cho họ xem đi."

Hành động hơn lời nói suông.

Tôi hất cằm về phía Ophelia.

Nhưng chuyện không ngờ đã xảy ra.

Ophelia mím chặt môi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng..!

"Ophelia?"

Làm gì thế? Không mau cho xem đi.

Cô làm thế người ta tưởng tôi nói dối.

"Ophelia??"

Sao lại túm chặt váy thế kia?

Sao mặt lại như mất nước thế kia?

Chỉ cần dùng chúc phúc một lần là được mà?

Dễ ợt mà?

Hồi cực khổ mới học được thì cô spam khắp nơi còn gì?

Lúc đó túm tóc lôi đi cũng vừa khóc vừa không chịu dừng, sao giờ bảo làm lại không làm?

"C, cái đó..."

"Cái đó?"

"Tức là..."

"Tức là?"

Bị bắt bẻ, Ophelia rưng rưng nước mắt, mấp máy môi mấy lần mới thốt ra được.

"B, bây giờ không làm được—"

"Cái con điên này."

Tôi lao đến như tia chớp, tát vào gáy Ophelia.

"Cấp độ mày bán đi đâu rồi?!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!