Chương 38: Sự Phối Hợp Hoàn Hảo Của Những Con Thú
"Chiến lợi phẩm?"
_[Chia đều]_
"Kho báu tầng 30 của ai?"
_[Của Cloud]_
"Trưởng nhóm là ai?"
_[Cloud]_
"Nếu không nghe lệnh tôi?"
_[Chết]_
...
"Không phải, không phải. Không giết đâu. Tôi đã nói rồi mà? Hầm ngục này phải có bốn người mới phá đảo được. Không chết đâu, chỉ bị đánh thừa sống thiếu chết thôi. Hiểu chưa?"
Ba mạo hiểm giả đang quỳ gối gật đầu lia lịa.
Tốt lắm, làm được rồi.
Tôi đã thuần hóa được lũ thú dữ này.
Cảm giác hưng phấn chạy dọc sống lưng.
"Nào, vậy chúng ta bắt đầu chuyến phiêu lưu thú vị thôi!"
Tôi xuống hầm ngục trong cơn say sưa.
Nhưng sự hưng phấn đó không kéo dài được lâu.
"Con cái xinh đẹp! Giao phối! Giao phối!"
"Gubred..."
Ừ, tôi cũng có nghĩ đến khả năng này rồi.
500 năm trôi qua chẳng lẽ hắn không thử tự sát lần nào?
Đến tự sát cũng không được nên hắn mới chờ đợi một nhà thám hiểm như tôi.
Mong được giải thoát linh hồn bị trói buộc trong hầm ngục.
Nhưng tôi đã không phá đảo được hầm ngục.
Hắn hụt hẫng đến mức nào chứ.
Tưởng đâu gặp được nhà thám hiểm, còn xưng tên tuổi để được chết một cách ngầu lòi, ai ngờ lại sống lại.
Việc mất đi lý trí cũng là điều dễ hiểu.
"Eo ôi... Gì thế, con Goblin kia? To kinh khủng. Mà, dù sao cũng chỉ là Goblin thôi."
"Goblin mạnh. Giết để dâng lên tổ tiên."
Gravelli và Gurua định vươn tay lấy vũ khí. Tôi giơ tay ngăn họ lại rồi bước về phía Gubred.
"Cloud? Gì vậy, định solo à?"
Tôi gật đầu trước câu hỏi của Gravelli. Rút thanh kiếm bạc bên hông ra.
"Con đực! Không hứng thú. Chết đi!"
Cây gậy sắt của Gubred giáng mạnh xuống. Tôi bước một bước. Trong nháy mắt khoảng cách giữa tôi và Gubred được thu hẹp.
Thanh kiếm bạc đã cắm vào tim hắn.
Sột soạt. Cơ thể Gubred đổ gục về phía trước.
Tôi thì thầm với hắn.
"Xin lỗi. Lần này tao nhất định sẽ kết thúc cho mày."
Gubred không trả lời. Hắn chỉ ngã xuống với vẻ mặt thanh thản. Nhìn hắn một lúc, tôi quay sang các thành viên trong nhóm.
"Làm gì thế? Xuống thôi."
Tầng 5-10.
Mê cung hình thảo nguyên.
Nơi Sói Khổng Lồ và Hổ Nanh Vua đi lại, nơi mà nhóm trước đã gặp khó khăn.
Không, nói gặp khó khăn thì hơi lạ.
Bọn họ rốt cuộc có giết được con sói nào đâu?
So với họ thì nhóm hiện tại...
"Chết! Đi~!"
Gurua cầm rìu hai tay xoay như con quay. Một kỹ thuật cực kỳ đơn giản nhưng con sói bị xay nát như hoa quả bỏ vào máy xay sinh tố.
"Cút đi lũ súc sinh! Á, đm. Này! Thằng man rợ kia! Tại mày mà thịt bắn vào mồm tao rồi!"
Gravelli khác với Gurua, cô ta tàn sát lũ sói bằng thương thuật hoa mỹ. Đâm chính xác vào các điểm yếu như cổ hay mắt.
Thỉnh thoảng có con sói khác định tấn công vào sơ hở của cô ta thì...
"..!"
Kyle chặn lại bằng khiên lớn.
Con sói va vào chiếc khiên lớn có gai bị thương và buộc phải lùi lại.
Cứ thế, các thành viên trong nhóm lần lượt giết chết lũ sói.
Không đến mức tàn sát nhưng hoàn toàn có thể dùng từ "săn bắn".
Nhờ đó, chúng tôi không gặp phải chuyện kỳ quái như gặp Boss ở tầng 6 nữa. Chúng tôi xuống đến tầng 10 và gặp Boss.
Gâu gâu gâu gâu!
Sét phóng ra từ sừng của Boss Sói lan ra tứ phía. Kyle giơ khiên lên và chúng tôi nấp sau lưng hắn.
Keng keng keng keng—!
Tiếng ma sát mạnh vang lên nhưng khiên của Kyle không hề bị đẩy lùi.
Có vẻ là khiên có kháng phép.
Sét của Boss biến mất.
"Sét hết rồi. Tôi sẽ đánh trực diện, Gravelli và Gurua vòng sang hai bên tấn công. Trong lúc chiến đấu nó sẽ không dùng được đòn sét lớn như vừa rồi đâu. Cùng lắm chỉ phun ra một tia sét thôi. Kyle, cậu quan sát tình hình rồi chặn tia sét đó."
Bắt đầu.
Ngay khi từ đó thốt ra, các cấp S tản ra. Tôi lao thẳng vào thu hút sự chú ý của Boss Sói.
Trong lúc đó Gurua và Gravelli tích cực gây sát thương, và khi Boss Sói giãy chết bắn sét, Kyle nhanh mắt di chuyển dùng khiên chặn lại.
Chà, phải thế chứ. Đây mới là Party Play (Phối hợp tổ đội).
Đã lâu lắm rồi mới được nếm trải cảm giác phối hợp tổ đội đúng nghĩa, nó ngọt ngào quá đỗi. Đến mức tôi muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi.
'Không được.'
Dù vui đến đâu cũng phải biết điểm dừng.
Nếu không sẽ bị nghiện mất.
Tôi vung kiếm về phía con sói đã kiệt sức.
_[Sói Sát]_
Cổ con sói bị cắt lìa.
Cơ thể mất đầu đổ gục xuống, cái đầu rơi xuống đất nảy tưng tưng.
Khi Boss Sói ngã xuống, các thành viên trong nhóm cũng thả lỏng và thở phào.
"Nghe nói Boss hầm ngục mạnh nhưng không ngờ lại vất vả thế này. Thế này thì không bõ công..."
Gravelli ngồi bệt xuống đất càu nhàu.
"Xem cái này xong rồi hẵng nói?"
Tôi gõ gõ vào chiếc rương kho báu lớn được chuẩn bị ở cuối phòng Boss. Khi ba mạo hiểm giả lại gần, tôi mở rương ra.
Bên trong rương chứa phần thưởng cho việc vượt qua tầng 5-10.
Lôi Điện Kiếm.
Nhẫn Phong Vân.
Khiên Bão Tố.
Hoa Tai Sấm Sét.
Khoảng 10.000 vàng.
Và các thứ linh tinh khác.
Không chỉ Gravelli và Kyle, đến cả Gurua cũng mở to mắt.
Ngay sau đó nụ cười nở trên môi họ.
Tôi hiểu tâm trạng của họ.
Phần thưởng có được sau gian khổ bao giờ cũng ngọt ngào.
Sau khi thảo luận về việc chia chiến lợi phẩm, ai lấy cái gì đã được quyết định.
Gravelli lấy Hoa Tai Sấm Sét.
Kyle lấy Khiên Bão Tố.
Gurua lấy Lôi Điện Kiếm.
Tôi lấy Nhẫn Phong Vân.
Vốn dĩ tôi định lấy Lôi Điện Kiếm, nhưng...
_Chiến binh. Nhẫn các thứ. Không đeo. Xấu hổ với tổ tiên!_
Trước thái độ cứng rắn của Gurua, tôi quyết định nhường. Gã to xác thế kia mà đeo nhẫn trông cũng kỳ cục thật. Mà ngón tay hắn có đeo vừa nhẫn không cũng là một vấn đề.
Chia chác xong xuôi, chúng tôi nghỉ ngơi trước đống lửa trại.
Có lẽ nhờ nhận được chiến lợi phẩm, không khí của nhóm thoải mái hơn hẳn trước đó.
"Tôi. Có vợ. Có con trai."
"Vợ đẹp không?"
"Hiền lành. Nghe lời tôi và dạy con tốt. Là người mẹ tốt."
"Thằng này tuyệt nhiên không khen vợ đẹp câu nào nhỉ. Mà man rợ thì xuất thân từ Công quốc Policia đúng không. Có gia đình rồi sao lại sang tận nước khác làm cái trò này?"
"Con trai tôi. Chiến binh xuất sắc. Phải trở thành chiến binh xuất sắc hơn nữa. Muốn thế cần nhiều tiền."
Ơ? Gì cơ, là ông bố đi xuất khẩu lao động à?
Cứ tưởng chỉ là gã man rợ đầu đất...
Tự nhiên thấy chạnh lòng ghê.
"Không nhớ gia đình hay sao?"
"Nhớ. Vợ. Con trai. Rất nhiều. Tò mò không biết họ sống tốt không."
Ánh mắt Gurua nhìn đống lửa trại đượm vẻ u sầu.
Thay vì nói lời an ủi, tôi vỗ vai hắn.
Trong lúc tôi làm thế, Gravelli nãy giờ chỉ im lặng nghe chuyện của hai chúng tôi lên tiếng.
"Tôi thắc mắc từ trước rồi, cậu là quý tộc à?"
Câu hỏi bất ngờ.
Tự nhiên lôi quý tộc ra làm gì?
"Tôi đúng là đẹp trai khủng khiếp thật. Nhưng không phải quý tộc."
"Không... Không phải hỏi vì khuôn mặt, mà là cái đó. Cái đốc kiếm (pommel) hoa mỹ kia kìa. Hình như tôi từng thấy ở đâu đó rồi."
Tôi nhìn vào đốc kiếm của mình.
Đốc kiếm bằng bạc chạm khắc hình con đại bàng đang bay cao ngạo nghễ.
"Cái này nhặt được dưới đất mà."
Không phải ngoài đường mà là sàn đấu trường.
Cái tên gì nhỉ?
Hình như là Hoa Hồng Xanh gì đó, hắn dùng thanh kiếm này và nó lăn lóc trên sàn. Thấy phần trang trí ở đuôi kiếm có vẻ là vật liệu đặc biệt nên tôi tiện tay nhặt về thôi.
"Nhưng cô bảo đây là huy hiệu của gia tộc quý tộc sao?"
"Không chắc chắn lắm nhưng hình như đã thấy ở đâu đó. Có lẽ là ở Vương quốc Alitia..."
Nói vậy nhưng Gravelli cũng không chắc chắn nên bỏ lửng câu nói.
"Thôi kệ. Sau này tìm hiểu, nếu là của gia tộc quý tộc thì trả lại là được. Bớt nói nhảm đi và ngủ thôi. Ngày mai sẽ vất vả hơn hôm nay đấy."
Đương nhiên hầm ngục càng xuống sâu độ khó càng tăng.
Tầng 5-10 nhóm cấp S săn quái dễ dàng, nhưng tầng dưới đó.
Tầng 10-15, chuyện gặp khó khăn là đương nhiên.
"Chết đi con chó đẻ!"
Ngọn thương của Gravelli xuyên thủng mặt con Kobold.
Kobold.
Ma vật giống chó đi bằng hai chân, đặc điểm là lưng gù như người gù.
Cấp độ của chúng khoảng 20-25, nên với nhóm cấp S có cấp độ trung bình 30 thì đáng lẽ phải dễ dàng hạ gục...
Khịt, gâu gâu gâu!
Gâu gâu!
Gâu gâu gâu!
"Ồn ào quá lũ chó chết tiệt!!"
Số lượng quá nhiều.
Ban đầu chỉ có hai ba con, nhưng khi chúng sủa lên thì Kobold bắt đầu xuất hiện từ khắp nơi.
Cứ thế tiếp diễn, kết quả là chúng tôi bị hàng chục con Kobold truy đuổi.
Vút.
Mũi tên nỏ do Kobold bắn sượt qua má Gravelli.
"Híiii! Này, Kyle! Không chặn cho tử tế à!? Muốn thành gà trống nuôi con hả?!"
"...!"
"Im mồm! Đừng có cãi mà lo chặn đi! Cái khiên nhận được làm chiến lợi phẩm để trang trí à? Cầm khiên bằng hai tay đi!"
"...!!!"
"Đừng có làm cái mặt như vừa giác ngộ chân lý thế, cầm nhanh lên!"
"Con mồi. Nhiều. Máu chiến binh. Sôi sục!"
"Sôi sục cái con khỉ. Này thằng man rợ kia!! Mày mà lao ra một mình như lúc nãy nữa xem. Bà giết mày thật đấy! A thật tình sao tôi lại phải khổ thế này? Bảo Cloud ra lệnh cơ mà... Gì đây. Cậu cười à? Cười á? Tình huống này buồn cười lắm à?!"
Gravelli nhìn mặt tôi rồi nhăn nhó chửi bới.
Có vẻ quản lý biểu cảm thất bại rồi.
Nhưng mà vui thật thì biết làm sao?
'Đã bao lâu rồi mới bị đuổi thế này nhỉ?'
Nhớ nhất là vụ bị đội truy sát trực thuộc Quân đoàn trưởng số 3 truy đuổi. Chạy trốn suốt một tuần trong Đại Lâm Elia mới cắt đuôi được bọn chúng, nhỉ?
"Này đm! Đừng có cười nữa mà bảo xem giờ làm thế nào! Cậu bảo làm trưởng nhóm cơ mà!"
"Cứ thế này chạy thẳng đến phòng Boss."
"... Tai tôi có vấn đề à? Cậu nói lại lần nữa xem?"
"Cứ thế này chạy thẳng đến phòng Boss."
"Hơ... Hơ hơ... Hơ hơ hơ hơ..!"
Gravelli cười như thể không tin nổi, rồi chỉ tay vào lũ Kobold đang đuổi theo.
"Đến phòng Boss? Mang theo lũ kia á? Muốn cả lũ cùng chết thì nói mẹ ra sao phải vòng vo thế?"
"Không chết đâu. Tin tôi và đi theo đi."
"Cái đ..."
"Phía trước bị chặn. Gurua, Gravelli mở đường!"
"Đm!"
"Giết!!"
Gravelli và Gurua phá vòng vây Kobold chặn đường. Gurua dùng rìu cày nát đội hình một cách thô bạo, còn Gravelli dọn dẹp tinh tế những kẻ còn sót lại.
Trong khi họ mở đường phía trước, tôi dùng kiếm gạt những mũi tên nỏ mà Kyle không chặn hết được.
Nhờ mỗi người làm tốt vai trò của mình và chạy suốt mấy tiếng đồng hồ, chúng tôi đã đến ngay trước cửa phòng Boss tầng 15.
Vượt qua từ tầng 11 đến tầng 15 chỉ trong vài giờ!
Quả là một kỷ lục đáng kinh ngạc.
"Biết là mệt nhưng cố thêm chút nữa. Thấy cái cổng đá to kia không? Mở nó ra vào trong rồi khóa lại thì Kobold cũng không vào được đâu."
Không có tiếng trả lời.
Chắc mệt đến mức không nói nổi nữa rồi.
Đến trước phòng Boss, chúng tôi mở cổng đá và bước vào.
"Gì vậy? Không có chốt khóa? Này, Cloud! Thế này là sao. Bảo khóa được cơ mà?!"
Gravelli định đóng cổng và khóa lại thì hoảng hốt.
"A, cái đó hả? Không sao, khóa rồi. Kẻ xâm nhập vào là nó tự khóa ấy mà."
Gravelli làm vẻ mặt kỳ quái đẩy thử cổng đá.
Nhưng cổng đá không nhúc nhích.
"Gì cơ? Chẳng lẽ chúng ta bị nhốt rồi?"
"Nói chính xác thì không phải bị nhốt."
Rầm!
Phòng Boss tầng 15 có dạng hành lang tròn.
Tiếng động nặng nề vang lên từ bên trong hành lang. Một bóng đen khổng lồ bắt đầu hiện ra từ bóng tối nơi ánh đuốc không chiếu tới, rồi lộ diện.
Grừ...
Thứ xuất hiện là một con Kobold kỳ dị.
Cao khoảng 3m với cơ bắp tương xứng. Bốn cánh tay cầm chùy, rìu, đại kiếm.
Nhìn qua là biết mạnh hơn hẳn Kobold thường.
Nó chính là Boss tầng 15, King Kobold.
Có lẽ vì có bốn tay nên trong game con Boss này có 2 lượt hành động.
Sát thương cũng to nên khốn nạn vô cùng.
Nhưng đây không phải là game.
'Mỗi người một tay chắc là được nhỉ?'
Nghĩ vậy tôi quay lại nhìn các thành viên trong nhóm.
Bị Kobold đuổi mấy tiếng đồng hồ nên trông họ tơi tả.
Khắp người đầy vết thương, máu chảy ròng ròng. Quan trọng hơn là ai cũng kiệt sức, thở hồng hộc.
'Chà... Có vẻ Raid Boss là không thể rồi.'
Cái đó vui lắm mà. Tiếc thật. Tôi chép miệng nói với ba người.
"Mọi người nghỉ đi. Con này để tôi xử lý."
Tôi xoay kiếm vù vù bước về phía King Kobold.
"... Hỏi một câu nhé."
Lúc đang nướng thịt Kobold trên lửa trại. Gravelli lên tiếng.
"Cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi à. Nãy giờ im lặng làm tôi thấy cô đơn đấy."
"Cậu, có thực lực cỡ đó sao lúc bị Kobold đuổi lại ngồi im?"
"Không hẳn là ngồi im nhưng... tôi hiểu cô muốn nói gì. Lý do đơn giản thôi. Sợ các người chết."
"Gì?"
Gravelli cau mày như không hiểu.
"Đã bảo là sợ các người chết. Tôi có mạnh đến đâu thì cũng chỉ có một thanh kiếm. Mà Kobold thì nhiều không đếm xuể. Trong lúc tôi giết bọn chúng, có gì đảm bảo các người không chết không?"
"... Không."
"Đấy, là vậy đó. Nên đừng hỏi mấy câu kỳ lạ nữa mà ăn thịt đi. Chạy nhảy nãy giờ chắc tốn nhiều năng lượng lắm."
Tôi đưa xiên thịt cho Gravelli. Xiên thịt vừa chín tới, nước thịt chảy ròng ròng ngon lành.
Cô ta nhận lấy nhưng không ăn mà hỏi thêm một câu.
"Hỏi cho chắc thôi, cậu không có ý định hài lòng ở đây và đi ra à?"
"Không."
Tôi trả lời dứt khoát.
Nếu định dừng ở đây thì tôi đã chẳng đến. Chỉ tổ phí cơ hội. Hơn nữa tổ đội này cũng khá có tiềm năng. Không có lý do gì để dừng lại.
"Được... Hiểu rồi."
Gravelli gật đầu. Rồi cô ta đặt xiên thịt tôi đưa lên lửa nướng lại.
"Chín rồi mà?"
"Lát nữa mới ăn. Vẫn còn chỗ cần dùng năng lượng."
"Còn á?"
"Tôi sẽ làm tình với Kyle."
"...?"
Gì cơ?
Tôi nghe nhầm à?
"Làm tình trong hầm ngục..? Không, biết hai người là vợ chồng rồi nhưng... dù sao thì thế cũng hơi quá không?"
"Có sao đâu. Trong này an toàn mà. Với lại không làm tình thì không giải tỏa được cái stress chết tiệt này."
"Định làm ngay tại hành lang này á? Có tôi và Gurua ở đây mà?"
"Hai người đương nhiên phải ra ngoài rồi."
"... Biết bên ngoài có Kobold mà vẫn nói thế à?"
"Thì, có sao đâu. Cậu mạnh mà. Hay là làm cùng luôn? Tôi thì không sao đâu."
Đm vãi.
"Điên à..."
"Được rồi, cậu không làm thì thôi. Này man rợ. Anh thì sao? Làm không?"
Gravelli đặt tay lên bộ ngực đầy đặn mời gọi.
Tôi cau mày.
"Này, dù sao thì Gurua cũng có gia đì..."
"Làm."
"Thằng điên này?"
Tôi nhìn Gurua với vẻ mặt hoang mang. Hắn đường hoàng nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Làm á? Thật luôn?"
"Để công việc trôi chảy. Nghỉ ngơi. Cần thiết."
"Nghỉ ngơi là cần thiết thật nhưng... Gia đình thì sao? Mày có gia đình mà. Làm với con này thì cái gia đình êm ấm đó tan nát đấy?"
"Ngược lại. Để bảo vệ gia đình êm ấm nên mới phải làm."
Gurua nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, không vấp một chữ nào.
Để bảo vệ gia đình êm ấm?
Cái logic chó má gì thế...
"... Này, đừng bảo là do vợ mày hiền quá nên mày thế nhé? Kiểu mỗi lần nhìn thấy là muốn ngoại tình nên thỉnh thoảng phải xả thế này... Không phải thế chứ? Tao tin là không phải."
Gurua tránh ánh mắt tôi.
Này, sao lại tránh.
Nhìn thẳng vào mắt tao xem nào.
"... Tao cũng chịu thua bọn mày rồi. Muốn làm gì thì làm."
Tôi thở dài đứng dậy.
Lê bước ra khỏi hành lang. Trước khi đóng cổng đá, tôi nghe thấy tiếng Gravelli hét lên.
"Trước khi tôi bảo xong thì cấm vào! Cũng cấm nhìn trộm!"
Tôi không trả lời, đóng cổng đá lại. Cứ thế dựa lưng vào cổng đá trượt xuống ngồi bệt xuống đất.
"Loạn luân (Orgy) á... Loạn luân trong hầm ngục..."
Đây là sự sỉ nhục đối với hầm ngục!
2 Bình luận