Chương 6: Ánh Sáng Nơi Đáy Vực Và Vị Cứu Tinh Màu Đen
Nói toẹt ra thì, sau ngày hôm đó, tôi và Frillite chẳng còn gặp lại nhau lần nào nữa.
Tại sao ư?
Thì ngay ngày hôm sau tôi đã chuồn thẳng khỏi thủ đô Đế quốc rồi còn đâu.
Có người sẽ bảo rằng được một mỹ nhân như thế quan tâm thì phải biết ơn mà đón nhận chứ, nhưng với mấy kẻ đó, tôi chỉ muốn nói một câu thôi:
"Ngon thì mày vào mà nhập xác."
Tôi đếch muốn làm Dũng giả thêm lần nào nữa đâu.
Chẳng có gì vui vẻ cả, mà chịu khổ xong thì tôi được cái tích sự gì?
Ừ thì, nếu quyết tâm, tôi có thể đánh bại Ma Vương rồi dựa vào công trạng đó để sống sung túc cả đời...
‘Nhưng sống sung túc ở cái chốn khỉ ho cò gáy này thì có gì vui?’
Không máy tính.
Không điện thoại.
Không Netflix.
Không gà rán.
Không Cola.
Chẳng có cái mẹ gì cả.
Điểm cộng duy nhất so với Trái Đất có lẽ là mặt bằng chung nhan sắc ở đây khá cao. Ngay cả cái xác tôi đang nhập vào cũng sở hữu một khuôn mặt mà ở Trái Đất tôi chưa từng thấy bao giờ.
‘Hiếm có ai để tóc đỏ mà hợp như thế này lắm.’
Nếu mang được cái mặt tiền này về Trái Đất, tôi dư sức làm Idol kiếm cơm cả đời. Tiếc thật đấy.
“Hầy, thôi thì đi tiếp nào.”
Tôi nhấc người dậy khỏi giường.
Sau khi rời thủ đô Đế quốc, tôi lang thang qua các thành phố khác trong một chuyến du lịch ẩm thực. Tôi vẫn nuôi hy vọng mong manh rằng dù thế giới này có tệ đến đâu, ít nhất cũng phải có một món gì đó ngon miệng.
Nhưng hôm nay là giới hạn cuối cùng rồi.
Nếu món ăn hôm nay cũng dở tệ, tôi sẽ tự sát.
Chỉ cần linh hồn tôi thoát khỏi cái xác này, phần còn lại Leah sẽ tự lo liệu được. Con bé có đủ năng lực để làm điều đó.
Tôi vừa huýt sáo vừa dạo bước trên phố. Dù không sầm uất bằng thủ đô, nhưng đã là đất Đế quốc thì đường phố vẫn sạch sẽ và an ninh tốt.
Giá mà đồ ăn ngon nữa thì tốt biết mấy.
‘Xiên nướng đằng kia thì khô khốc, quán rượu kia thì mùi thịt tanh nồng nặc. Trái cây hàng kia thì có sâu. Hửm, chỗ kia là?’
Đang đảo mắt tìm kiếm quán ăn, tôi bỗng thấy một cửa tiệm tồi tàn nằm khuất trong góc phố.
‘Gì thế này, chỗ đó có quán ăn sao?’
Tôi đã đi qua đây vài lần nhưng chưa từng để ý thấy nó...
Có mùi.
Mùi của một quán ngon ẩn dật (hidden gem)!
Tôi nhếch mép cười, bước vào cửa tiệm xập xệ đó. Bên trong cũng tồi tàn y như vẻ bề ngoài. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nó bẩn thỉu. Ngược lại, bàn ghế sạch bong kin kít, không một hạt bụi.
Điều này chứng tỏ chủ quán là người rất tận tâm.
Mùi của quán ngon càng lúc càng nồng đậm.
Nhưng lạ thay, chẳng thấy chủ quán đâu để gọi món. Không nghe thấy tiếng mở cửa sao?
“Này. Có ai ở đây không?”
"A, vâng! Chờ chút ạ!"
Có vẻ đúng là không nghe thấy tiếng cửa, tiếng trả lời vang lên ngay lập tức.
Kèm theo tiếng loảng xoảng, một cô gái từ bên trong bước ra. Mái tóc dài màu hồng, nhan sắc không quá xinh đẹp nhưng cũng chẳng xấu xí.
“... Chủ quán đây sao?”
“Là tôi, sao thế ạ?”
“À, ra vậy.”
Tôi quay lưng bỏ đi không chút do dự.
Cứ tưởng là quán của một đầu bếp lão làng mấy chục năm kinh nghiệm, hóa ra chỉ là một con nhóc nghèo rớt mồng tơi mở tiệm. Hy vọng lắm thì thất vọng nhiều.
“K-Khoan đã!”
Cô gái túm lấy quần tôi khi tôi định rời đi.
Sao cứ phải túm vào chỗ đó thế hả?
“Gì?”
“Lâu lắm rồi mới có khách... tôi không thể để anh đi như thế được!”
“Đi hay ở là quyền của khách, đâu phải quyền của chủ quán?”
“Thì đúng là vậy nhưng mà... Hư, được rồi. Nếu đồ ăn nhà tôi không ngon... anh có thể đi mà không cần trả tiền!”
“Rồi lúc ta không trả tiền thật thì cô lại báo lính canh chứ gì?”
“Tôi không hề có ý nghĩ đó!”
Ánh mắt của cô bé tóc hồng chứa đựng sự quyết tâm của một nghệ nhân.
Nghiêm túc đấy à?
Bị lung lay, rốt cuộc tôi cũng ngồi xuống bàn.
“Được rồi. Ta tin cô lần này. Mang món ngon nhất ở đây ra đây.”
“Vâng!”
Cô bé cười tươi rói rồi chạy vào trong.
Để xem, con nhóc này làm được trò trống gì.
Và thứ mà cô bé mang ra khiến tôi sốc tận óc.
“Cái này là...?”
“Huhu, cái này ấy à. Không phải xiên nướng bình thường đâu mà là... A á..! Khoan đã. Tôi đang giải thích mà..!”
Giờ giải thích cái quái gì nữa?
Quan trọng là nó có đúng là thứ tôi đang nghĩ hay không thôi.
Tôi cắn một miếng lớn vào xiên thịt đẫm sốt đỏ.
Vị cay nồng hòa quyện với chút ngọt ngào trêu đùa đầu lưỡi tôi.
Tôi nhanh chóng xử lý xong xiên thịt rồi nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu đen trong ly bia.
Thứ nước đen sủi bọt khí ùng ục khiến tôi liên tưởng đến một thứ...
‘Làm ơn... hãy đúng là nó...’
Tôi nuốt nước bọt, nâng ly lên và uống một hơi.
Tách tách tách!
Cảm giác tê tê lan tỏa trong cổ họng. Dù hơi yếu, nhưng đúng là nó rồi.
Là ga!
Là Cola!
“Thế nào ạ? Có ngon... ơ? Anh trai? Sao, sao anh lại khóc?!”
Cô bé hoảng hốt, nhưng tôi không thể ngăn được nước mắt. Dù ga hơi yếu... nhưng cacbonat thực sự tồn tại.
Cảm giác như tìm thấy một tia sáng nhỏ nhoi giữa vực thẳm tăm tối vậy.
“Có cái này... là sống được rồi...”
Tôi quyết định sẽ sống tiếp ở thế giới này.
Sau bữa ăn, tôi hỏi cô bé tên Lina xem làm thế nào cô tạo ra được những thứ này.
Lina tỏ vẻ khó xử, nhưng tôi đang tò mò đến phát điên nên chẳng đợi cô bé ngăn cản mà xông thẳng vào bếp.
Trong bếp không chỉ có dụng cụ nấu ăn mà còn có cả những thứ trông như nguyên liệu giả kim thuật.
Đúng vậy.
Con nhóc này không chỉ là đầu bếp, mà còn là một giả kim thuật sư.
“Tại sao một giả kim thuật sư như cô lại chui rúc ở cái xó xỉnh này, lại còn nghiên cứu nấu ăn nữa?”
“Nghiên cứu nấu ăn thì có gì sai chứ! Tôi sẽ trở thành đại gia nhờ nó đấy!”
“Đại gia?”
Tôi đảo mắt nhìn quanh quán. Cái chỗ tồi tàn này mà cũng có khách sao?
Tôi thì coi như bị lừa lần cuối nên mới vào, chứ dân thường vốn đã ít tiền, lâu lâu mới đi ăn ngoài, đời nào họ chọn cái chỗ này.
“Muốn làm đại gia thì trước hết phải sửa sang lại nội thất đã chứ?”
“Nội thất..?”
“Sửa lại quán ấy. Tồi tàn thế này ai mà thèm vào?”
Lina chỉ tay vào tôi.
“... Ừ thì có ta vào. Nhưng trước đó thì sao? Có bao nhiêu khách?”
“...”
Lina lảng tránh ánh mắt tôi, giả vờ nhìn đi chỗ khác.
“Biết ngay là không có ai mà.”
“Ư..! Anh tưởng tôi muốn buôn bán ở cái quán như thế này lắm chắc?! Tôi cũng muốn có một cửa tiệm đàng hoàng chứ! Nhưng không có tiền thì biết làm sao?! Ngay cả tiền nghiên cứu bây giờ cũng đang thiếu trước hụt sau đây này..! Vì nó mà mỗi ngày tôi chỉ được ăn có một bữa thôi đấy biết không?!”
Có vẻ như bị chạm vào nỗi đau, Lina hét lên kể lể cả những chuyện tôi chẳng hề hỏi.
Nghe tiếng kêu gào thảm thiết của cô bé, tôi xoa cằm suy tính.
“Thiếu tiền... Vậy tức là nếu có tiền thì cô có thể làm ra thứ tốt hơn thế này đúng không?”
“Dạ?”
“Cái này này. Cái cảm giác tê tê trong thứ nước đen này. Nếu có tiền, cô có làm cho nó mạnh hơn được không?”
“Chà. Tôi chưa thử bao giờ nhưng chắc là được thôi.”
“Thế à? Vậy cầm lấy.”
Tôi lấy túi tiền trong ngực ra, ném "bộp" về phía Lina.
“Hả?”
Lina nhận lấy túi tiền với vẻ nghi hoặc, rồi mở ra xem thử bên trong.
“Hieeeek...?!”
Cô bé trợn tròn mắt kinh ngạc.
“S-Số tiền lớn thế này, sao lại đưa cho tôi..?”
“Lớn gì chứ. Có 3000 vàng thôi mà.”
Dù chưa quen lắm với vật giá ở thế giới này, nhưng 3000 vàng cũng chẳng phải con số quá lớn. Tất nhiên, cũng không phải là nhỏ.
“Hiện tại ta chỉ có nhiêu đó thôi. Sau này có tiền ta sẽ gửi thêm, giờ cứ tạm hài lòng với số đó đi.”
“Dạ... Dạ..? Khoan đã. Tôi không theo kịp cuộc đối thoại này?”
“Chẳng phải cô cần tiền nghiên cứu sao? Ta tài trợ đấy.”
“T-Tài trợ!”
Đôi má Lina run lên bần bật.
“Th-Thật sự tài trợ cho tôi sao?”
“Ừ. Nhưng có điều kiện.”
“L-Là gì ạ..?”
“Đầu tiên, hãy đặt tên thứ nước đen này là Cola, và gọi cái cảm giác tê tê đó là 'Ga' (Carbonation). Hãy làm cho ga mạnh hơn bây giờ.”
“Cola... Ga..!”
Lina lôi sổ tay và bút ra ghi chép lia lịa.
Gì thế, lôi ở đâu ra nhanh vậy?
“Và bình thường cô muốn nghiên cứu cái gì thì tùy, nhưng nếu ta có yêu cầu, cô phải ưu tiên nghiên cứu cái đó trước. Thế thôi.”
“Ế.”
“Sao? Có gì bất mãn à?”
“Ừm... Được tài trợ thì biết ơn thật... nhưng can thiệp vào việc nghiên cứu thì hơi... Với tư cách là một giả kim thuật sư, tôi thấy không thoải mái lắm...”
Lina nói với giọng điệu khúm núm như một nhân viên kinh doanh đang thuyết phục giám đốc đối tác.
“Không thích à? Thế thì hủy kèo...”
Tôi vừa vươn tay về phía túi 3000 vàng thì Lina đã nhanh như chớp giấu nó ra sau lưng.
“Nhưng tôi là một nhà nghiên cứu ẩm thực chứ không phải giả kim thuật sư! Tôi chấp nhận đề nghị đó!”
“Quyết định sáng suốt đấy.”
Tôi và Lina bắt tay nhau.
Thế giới này rốt cuộc cũng có giá trị để sống.
Vậy thì việc cần làm tiếp theo rất đơn giản.
Tăng cường sức mạnh (Spec-up) để đập nát Ma Vương.
Tôi nhớ lại những nội dung trong cuốn sổ tay mà tên Cloud gốc để lại.
Đã tiêu diệt Chúa Tể Goblin (Goblin Lord), nghĩa là giai đoạn đầu game đã qua.
Ba nữ chính cũng đã rơi vào tay các Dũng giả khác, vậy là cốt truyện đã trôi đến gần giữa game rồi.
‘Mà khoan, thằng Cloud này rốt cuộc sống kiểu gì mà mới đó đã bị NTR rồi?’
Đến giữa game mà để cả ba em bị NTR thì trừ khi cố tình chọn mấy cái lựa chọn bệnh hoạn, chứ bình thường gần như là không thể.
Vậy mà Cloud gốc lại làm được điều đó một cách tự nhiên như hơi thở.
Đúng là một thằng ngu hết phần thiên hạ.
‘... Giờ chuyện đó không quan trọng.’
Bỏ qua chuyện thằng Cloud gốc phế vật thế nào, vấn đề cấp bách bây giờ là cái xác này có năng lực đến đâu.
Phải biết chính xác thì mới quyết định được nên cày cấp hay đi farm trang bị.
‘Chắc chắn là yếu nhớt rồi.’
Chỉ cần cảm nhận cơ thể là biết. Nhưng yếu đến mức nào thì chịu.
Giống như người ta biết con kiến yếu, nhưng yếu cụ thể ra sao thì chẳng ai rõ. Tôi cũng đang trong tình trạng đó.
Vì thế, tôi cần xem Bảng Trạng Thái (Status).
Nó sẽ số hóa chính xác trình độ của cái xác này. Với kinh nghiệm phá đảo game này 3 lần, chỉ cần nhìn chỉ số là tôi biết ngay nhân vật này nát đến mức nào.
‘Biết thế lúc giải tán nhóm, tôi đã nhờ tên quản gia xem hộ Bảng Trạng Thái rồi.’
Khốn nỗi nó lại được viết ở sau lưng, bất tiện vô cùng.
Làm sao mà xem được đây?
Suy nghĩ một lát, tôi đứng dậy rời khỏi nhà trọ.
Dù sao cũng tiện đường, đến chỗ đó nhờ người xem hộ là được.
2 Bình luận