Web Novel

Chương 110

Chương 110

Chương 110: Thư Tình Và Tối Hậu Thư

‘Dám seen không rep à.’

Đúng là con khốn nạn đùa giỡn với tình cảm trong sáng của đàn ông.

Định vo nát lá thư của Nữ thần ném vào góc phòng thì dừng lại. Nhỡ ai nhìn thấy lá thư này lại bảo dám tùy tiện dùng tên Nữ thần rồi quy cho tội báng bổ thần thánh thì phiền. Nên tôi đốt nó bằng nến luôn.

Cháy đượm phết.

Sau khi đốt sạch lá thư, tôi chuyển sự chú ý sang lá thư còn lại.

Thư đến từ gia tộc Perdiac.

‘Ai gửi nhỉ? Chắc là Frillite rồi.’

Dự đoán không sai.

Gửi Cloud thân mến.

Ta đã nghe chuyện xảy ra ở Lupus.

Nghe nói cậu đã một mình đánh bại Tứ Thiên Vương.

Khi nghe tin, nếu bảo không ngạc nhiên thì là nói dối. Vì với cậu của lần cuối cùng ta gặp thì đó là điều không thể.

Tuy nhiên, thay vì thắc mắc, có điều ta cần nói trước.

Chúc mừng cậu.

Việc một mình đánh bại Tứ Thiên Vương là thành tựu mà chưa Dũng giả đương đại nào, kể cả ta, đạt được.

Xứng đáng được gọi là Dũng giả xuất sắc nhất.

Giáo hoàng đã công nhận thành tựu của cậu, nên giờ không ai có thể nghi ngờ năng lực của cậu nữa.

Sẽ không ai dám lấy xuất thân ra để mỉa mai cậu nữa.

Cái danh hiệu Dũng giả vô năng ô nhục kia cũng sẽ biến mất.

Ta không thể tưởng tượng nổi cậu đã nỗ lực bao nhiêu để đạt được đến ngày hôm nay.

Là một người bạn, ta thực sự tự hào.

Và liên quan đến việc đó, ta có chuyện muốn nói với cậu. Đây cũng là lý do lớn nhất ta viết lá thư này. Có thể cậu nghĩ chỉ cần viết thư là được, nhưng chuyện này ta nhất định muốn gặp mặt trực tiếp để nói.

Chỉ là sự cố chấp của ta thôi.

Thú thật lòng thì muốn đến Lupus ngay lập tức, nhưng nghĩa vụ ta đang gánh vác quá nhiều.

Cậu cũng bận rộn theo cách riêng của mình nên chắc không có thời gian đến gặp ta.

Dù vậy, ta mong cậu sẽ tham gia buổi tiệc xã giao của Đế quốc được tổ chức vài tháng tới. Ta cũng sẽ bớt chút thời gian ít ỏi để tham gia.

Ta nhớ nụ cười ngớ ngẩn của cậu.

Mong rằng lúc đó có thể gặp lại.

“Sao đến viết thư cũng cứng nhắc thế này.”

Không ngờ đến cả văn phong cũng giống hệt giọng điệu thường ngày.

Nhưng tôi không ghét điều đó.

Ngược lại còn thích.

Rất ra dáng Frillite, và chỉ đọc thư thôi mà cảm giác như đang trò chuyện với cô ấy vậy.

‘Lâu rồi cũng muốn gặp lại thật.’

Khuôn mặt nghiêm nghị thỉnh thoảng lộ ra vẻ e thẹn trông dễ thương phết.

“Đang xem cái gì mà cười thế?”

Giọng nói vang lên ngay sau lưng khiến tôi quay ngoắt lại. Katarina với mái tóc màu cam ướt sũng, có vẻ vừa mới tắm xong, đang nghiêng đầu nhìn tôi.

“Thư gì mà cái người bình thường nhạy cảm thế, giờ người ta đến ngay sau lưng cũng không biết vậy?”

“Thư bạn gửi ấy mà.”

Trả lời xong, tôi gấp lá thư lại cẩn thận và cất vào trong ngực áo.

“Frillite là tên của Dũng giả khác đúng không?”

Cô ấy buông một câu khiến người tôi cứng đờ.

‘Mới đó mà đã nhìn thấy rồi?’

Thán phục theo nhiều nghĩa.

“Đúng. Chính xác là Dũng giả của Đế quốc.”

“... Dũng giả của Đế quốc nghe nói là nữ mà.”

“Đúng thế?”

“Hai người là quan hệ trao đổi thư từ cơ đấy...”

Katarina nheo mắt nhìn tôi chằm chằm. Thấy vậy, tôi chỉ biết vỗ trán cái bốp.

“Giờ đến việc nhận thư từ bạn bè cô cũng nghi ngờ à? Cô bị bệnh ghen tuông hoang tưởng rồi đấy!”

“Ghen tuông hoang tưởng? Ha! Được rồi, cứ cho là tôi đa nghi như lời anh nói đi. Vậy nụ cười vừa rồi là cái gì? Nụ cười rạng rỡ và mãn nguyện mà tôi chưa từng thấy bao giờ ấy là cái gì? Nhìn thế nào cũng không phải nụ cười khi đọc thư bạn bè đâu!”

“... Biểu cảm của tôi thế á?”

“Đúng thế đấy đồ tồi!”

Katarina đột nhiên túm lấy cổ áo tôi và ném tôi lên giường. Cô ấy leo lên bụng tôi và cắn mạnh vào cơ thang của tôi.

Không cắn mạnh lắm nên không đau.

Nghĩa là làm nũng pha chút hờn dỗi.

Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc cô ấy và nói.

“Chỉ là bạn thôi. Tay còn chưa nắm bao giờ ấy chứ?”

“... Thật không?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu không do dự.

Dựa đầu vào vai hay khoác tay thì có, nhưng tay chưa nắm nên không phải nói dối.

“Vốn dĩ thế giới tôi và cô ấy sống khác nhau. Cô ấy là con gái cả của gia tộc quyền quý bậc nhất Đế quốc. Thiếu thốn gì mà gặp tôi chứ?”

“Nghe cũng có lý.”

“Dễ bị thuyết phục thế?”

Tôi ôm eo cô ấy và lật người lại.

Vị trí đảo ngược, tôi đè lên cô ấy.

“Lý do thực sự khiến cô dỗi không phải vì lá thư vừa rồi, mà là vì tôi đi cùng Vương nữ suốt hai tháng qua đúng không?”

“Biết rồi còn hỏi?”

Katarina chu mỏ quay đi. Tôi cười và vuốt ve tóc mai của cô ấy.

“Xin lỗi. Vì việc quan trọng nên mới thế.”

“Đi cùng cũng được mà.”

“Cô phải tăng cấp chứ? Định chơi bời với cái trình độ gà mờ đó à?”

“Này... Ưm?!”

Thấy gân xanh nổi lên trên trán cô ấy, tôi vội vàng hôn cô ấy. Cô ấy cau mày vẻ không hài lòng nhưng khi tôi vuốt ve đùi, cô ấy cũng quấn chân quanh eo tôi hưởng ứng như thể không thắng nổi.

Đang lúc hôn nhau say đắm và quấn quýt lưỡi với cô ấy.

Chợt nội dung lá thư hiện lên trong đầu.

‘Chuyện nhất định phải gặp mặt trực tiếp để nói rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?’

Sau đó tôi cứ suy nghĩ mãi nhưng chẳng nghĩ ra được gì.

Đã một tháng trôi qua kể từ khi đưa Vương nữ về.

Chúng tôi đã trải qua một tháng đó thực sự ý nghĩa.

_Katarina, bên cạnh hở kìa! Sao không lao vào nhanh lên?!

_Katarina, đừng bảo là cô vừa ngủ gật trong lúc gác đêm nhé? Dù có thiếu ngủ thì cũng không được thế chứ!

_Katarinaaa! Đã bảo cẩn thận đừng giẫm vào bẫy rồi cơ mà!!!

Thám hiểm những hầm ngục chứa vũ khí của các Dũng giả thời xưa.

_Katarina, cô là con quay. Không quay là chết.

_Đau á? Đánh cho đau thì đương nhiên phải đau rồi. Không muốn đau thì né đi!

_Tinh linh không phải đồ chơi của Shedia đâuyyy!!!

Đối luyện và huấn luyện để mài giũa kỹ thuật.

Nghĩ lại thì có vẻ tôi đã hành Katarina hơi nhiều... Nhưng biết làm sao được?

Cô ấy là đứa gà nhất mà.

Eri, Neria, Ophelia đều đã trải qua nên mong cô ấy đừng thấy oan ức quá.

Và vất vả bao nhiêu thì thành quả cũng tốt bấy nhiêu còn gì?

Lv.56

Sức mạnh: C (364) + (66)

Nhanh nhẹn: B (411)

Sức bền: C (308)

Ma lực: C (300)

Ngay cả chỉ số của tôi cũng tăng đến mức này, thì Katarina tăng bao nhiêu chứ?

Từ cấp độ 10, cô ấy đã sắp chạm mốc cấp độ 40 rồi.

Đây là thành quả đạt được chỉ trong 3 tháng.

Thật sự là tốc độ tăng trưởng đáng kinh ngạc.

Tất nhiên cũng nhờ được kéo kinh nghiệm (power leveling) và ăn nội đan mà vương quốc tích trữ nên mới có tốc độ đó.

‘Mang tiếng là vương quốc nên nội đan tích trữ cũng nhiều phết.’

Đủ để phục hồi chỉ số bị giảm 10% do tác dụng phụ của [Lạc Hoa] và còn dư nữa.

“Cloud, thực sự chỉ cần cái bông tai đó là ổn sao?”

Leslie đang xem hồ sơ liếc nhìn tai tôi và hỏi.

Tôi sờ vào chiếc bông tai đang đeo.

Chiếc bông tai màu ngọc bích tròn trơn không có hoa văn gì.

Là vật phẩm duy nhất tôi chọn trong số chiến lợi phẩm thu được từ hầm ngục. Cô ấy đang hỏi liệu chỉ một cái này có thực sự đủ không.

“Đã nói rồi mà. Cái này là đủ.”

Chiếc bông tai này tuy có vẻ ngoài bình thường nhưng lại có lai lịch là do Vua Dwarf rèn từ vảy của Long Vương.

Vì thế hiệu quả cũng rất tuyệt vời.

Khi sử dụng, ma lực chứa trong bông tai sẽ bao bọc cơ thể người dùng tạo thành lớp bảo vệ, vì nguyên liệu là vảy Long Vương nên lượng mana chứa được rất lớn, lớp bảo vệ cực kỳ mạnh mẽ.

Tuy thời gian duy trì chỉ có 3 giây nhưng sao nào?

Đỡ được một đòn tất sát là được rồi.

Đòi hỏi hơn là xa xỉ.

“Mà bao giờ mới chọn được Đại giám mục mới thế? Vì vụ đó mà lễ đăng quang cứ bị hoãn lại mãi.”

Lễ đăng quang, sự kiện công bố việc lên ngôi.

Để tổ chức lễ đăng quang cần có Đại giám mục được Giáo hội công nhận, nhưng hiện tại vị trí Đại giám mục của Vương quốc Prona đang bỏ trống.

Sau khi Đại giám mục bắt tay với Ma tộc bị xử tử, Đại giám mục mới được chọn cũng đã chết trong sự kiện Tứ Thiên Vương lần này.

“Tôi cũng đã hỏi rồi, nhưng bên đó cũng đang gặp khó khăn vì không có ứng cử viên thích hợp.”

“Nếu là vấn đề đó thì đành chịu thôi.”

Cho thằng ất ơ nào ngồi vào ghế Đại giám mục thì có khi hỏng bét.

Đang chép miệng thì có ai đó đập cửa phòng làm việc của Leslie rầm rầm.

_Dũng giả có ở trong đó không ạ?!

“Vâng, tôi ở đây. Sao thế?”

_Phải, phải ra ngoài xem ngay ạ!

“Dạ?”

Mở cửa phòng làm việc, thấy Selenion ướt đẫm mồ hôi. Hỏi có chuyện gì thì anh ta chỉ tay ra ngoài.

“Bên ngoài tường thành có quân đội... Quân đội đang kéo đến!”

“?”

Lại là cái chuyện nhảm nhí mới mẻ gì đây.

Thấy tôi nghiêng đầu, Selenion giục tôi mau ra xem.

Cuối cùng tôi theo lời anh ta cùng Leslie lên tường thành, và đã nhìn thấy.

Quân đội trải rộng trước cổng phía Đông của Lupus.

“Kia là quân đội của Vương quốc Karta đúng không?”

“Có vẻ là vậy. Không chỉ hoàng gia mà còn có nhiều gia tộc quý tộc lẫn vào nữa.”

“Đúng không? Nhưng sao bọn họ lại ở đó?”

Tôi chỉ vào lá cờ của gia tộc Công tước Oller, bá chủ miền Nam Vương quốc Prona, và nói.

“... Không chỉ gia tộc Công tước Oller và các gia tộc chư hầu đâu. Các gia tộc có tiếng ở miền Đông cũng đang ở cùng.”

“Phản bội à?”

“Chưa chắc chắn nhưng tình hình có vẻ là vậy.”

Thắc mắc tại sao không nhận ra sự di chuyển của quân đội Vương quốc Karta, nhưng nếu các quý tộc miền Đông đã quay lưng thì cũng dễ hiểu.

Vương quốc Karta nằm ở phía Đông của Vương quốc Prona.

“Nhưng bọn họ kéo quân đến làm gì? Chắc không phải định gây chiến vào lúc này chứ.”

Lupus tuy chịu thiệt hại nặng nề nhưng đã chiến thắng trong cuộc tử chiến với Tứ Thiên Vương.

Gây chiến trước khi Lupus kịp hồi phục cũng là thách thức đối với Giáo hội, những kẻ luôn hô hào Diệt Ma.

Dù lũ khốn đó có điên thì cũng không dám nhờn với Giáo hội chứ?

Thắc mắc đó được giải đáp khi đọc bức thư mà sứ giả đối phương mang đến.

“Đang trên đường đến Vương quốc Alitia nên hãy mở đường?”

Câu này nghe quen quen, hình như đọc trong sách lịch sử rồi thì phải.

“Chuyện vô lý.”

Leslie gấp lá thư lại và nói.

Tôi gật đầu đồng ý.

Vương quốc Karta không chỉ nổi tiếng về các gia tộc hiệp sĩ mà còn về kỹ thuật đóng tàu và hàng hải. Như trong thư viết, nếu đơn thuần là đi chi viện cho Vương quốc Alitia, họ sẽ chọn đường biển chứ không phải đường bộ.

Dù có lý do bất khả kháng phải chọn đường bộ, thì thư này cũng phải gửi trước khi quân đội di chuyển.

Tức là, câu "hãy mở đường" chỉ là cái cớ.

Ý đồ thực sự chắc là muốn nuốt chửng Lupus.

“Cuối cùng thì đội quân kia được mang đến để tạo áp lực.”

Hoặc có thể sau khi nuốt trọn Lupus thì sẽ thực sự đi đến Vương quốc Alitia cũng nên.

Đang gõ tay lên tường thành suy nghĩ, người lính mang thư lúc nãy lại chạy lên tường thành.

“Dũng giả, xin lỗi nhưng bên kia đang giục trả lời ạ.”

“Ý là không cho thời gian suy nghĩ đây mà.”

Như đã đoán trước, Leslie lập tức ra lệnh cho người lính.

“Lấy cớ gì đó để câu giờ đi. Dù họ có giục trả lời cũng cứ lờ đi. Hiểu chưa?”

“Rõ!”

Người lính trả lời đầy khí thế rồi chạy xuống tường thành.

“Thế này là câu được chút thời gian rồi. Trong lúc đó phải nghĩ ra đối sách...”

“Này, Leslie. Lần trước cô bảo thiếu tiền để tái thiết Lupus đúng không?”

“Dạ? À, vâng. Tôi đã nói cách đây 2 tuần.”

“Vặt tiền từ bọn kia đi.”

Trước câu nói bất ngờ của tôi, cô ấy mở to mắt. Suy nghĩ một lúc, cô ấy mỉm cười.

“Vậy... làm thế nhé?”

Một nụ cười rất tinh quái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!