Chương 130: Sự Thật Trần Trụi Trong Rừng
"Em tới đây."
"Về cẩn thận. Nhớ bôi potion đấy."
"Biết rồi. Gặp sau."
Mars chào tạm biệt với khuôn mặt sưng vù. Cậu ta vác ba người đang bất tỉnh, đi khập khiễng trở về.
‘... Hăng quá đà rồi.’
Thành tựu của Mars vượt ngoài mong đợi nên tôi phấn khích như trẻ con.
Thế là giữa chừng không kiểm soát được.
‘Thằng đó cũng thế. Cố chấp làm gì không biết.’
Bảo cho potion thì bảo giờ em cũng có potion rồi, khác xưa rồi, nhất quyết không nhận.
Có vẻ là vấn đề lòng tự trọng nên tôi cứ thế cho về, nhưng nhìn cái dáng đi khập khiễng kia, biết thế cứ ép uống cho xong.
Tôi thở dài.
"Shedia."
"Sao?"
Shedia chui ra từ cái bóng của tôi như lẽ đương nhiên, tôi nhờ cô bé.
"Thấy cô gái tóc hồng kia không? Bám theo cô ta một thời gian giúp tôi."
Phải xem cô ta là Ping-chaeng hay chỉ là cô gái có mái tóc màu hồng.
.....
Vài ngày sau, tôi lại nhận ra một điều.
Ít nhất trên đại lục này, không tồn tại Ping-chaeng lương thiện.
Tôi cử Shedia bám theo Ping-chaeng 2 tên là Christina. Để xem cô ta là Ping-chaeng đơn thuần hay là phụ nữ bình thường. Vài ngày sau khi cử đi theo dõi, Shedia quay lại.
Cô bé báo cáo chi tiết lịch trình của Christina, kết luận lại là thế này.
Christina đúng là Ping-chaeng.
Tôi day day hốc mắt thở dài.
"Hôm đó, trước khi chia tay lẽ ra phải bảo nó tránh xa con bé tóc hồng ra."
Dù Mars đang buồn vì chuyện của Isabelle, nguyên tổ Ping-chaeng, nhưng đáng lẽ phải nói bất chấp điều đó.
Nếu thế thì đã không có chuyện hôm nay.
Tôi quá chủ quan.
‘Giờ tính sao đây...’
Xử lý thế nào cho êm đẹp. Đang gõ bàn suy nghĩ thì cảm nhận được ánh mắt của Shedia. Cô bé vẫn giữ nguyên tư thế báo cáo nhìn chằm chằm vào tôi.
"Còn gì báo cáo nữa à?"
Shedia lắc đầu quầy quậy.
"Thế sao cứ đứng đó? Nói trước là vụ này không cho Đá Mặt Trăng đâu."
Shedia bĩu môi vẻ keo kiệt. Nhưng không rời đi. Có vẻ không liên quan đến Đá Mặt Trăng.
"Tôi không có thời gian. Có gì nói nhanh..."
"Sex là gì?"
"Hả?"
"Sex là gì?"
Không nghe nhầm rồi.
Hỏi với đôi mắt long lanh thế kia làm tôi tưởng tai mình có vấn đề.
"Thực sự không biết nên mới hỏi à?"
Lớn thế này rồi?
Biết là môi trường trưởng thành đặc biệt, nhưng thế này có hơi quá không?
Nhưng có vẻ không tệ như tôi nghĩ, Shedia lắc đầu.
"Biết là gì. Là hành động đưa bộ phận sinh dục nam vào bộ phận sinh dục nữ và vận động qua lại mà. Khi nữ giới trong thời kỳ rụng trứng, nam giới xuất tinh thì sẽ có con."
"Biết rõ thế còn gì. Biết rồi sao còn hỏi?"
"Thắc mắc tại sao không phải thời kỳ rụng trứng mà vẫn làm tình. Người phụ nữ tôi theo dõi lần này cũng thế, Cloud và chị Katarina cũng thế. Đặc biệt là chị và Cloud làm quá thường xuyên. Dù làm thế cũng không có con. Quá kém hiệu quả."
"... Thấy à? Tôi với Katarina làm ấy?"
"..."
Shedia lảng tránh ánh mắt sang bên cạnh.
Thấy rồi. Thấy thật rồi.
"Katarina mà biết chắc thất vọng lắm."
"K, không cố ý nhìn đâu. Chỉ là... chị ấy la hét nên lo lắng chạy đến xem..."
Nhắc đến Katarina, Shedia dao động thấy rõ. Giọng cũng run run, có vẻ hoảng lắm.
"T, thật mà..."
"Shedia. Trong trường hợp này ý đồ của cô không quan trọng. Quan trọng là kết quả cô đã nhìn trộm. Haizz, làm sao đây? Chắc một thời gian dài không nói chuyện được với Katarina rồi."
"Ư ư..."
Katarina và Leslie đối với Shedia hiện tại có thể coi là chốn nương tựa duy nhất. Có thể mất một trong hai người đó. Tưởng tượng đến điều đó, đồng tử Shedia rung lên bần bật.
Tôi đưa tay về phía cô bé.
"Một mảnh Đá Mặt Trăng thì tôi sẽ giữ bí mật."
"..!!!"
Đồng tử đang rung lên bần bật giờ đảo qua đảo lại. Cuối cùng ánh mắt lang thang đó hướng về phía tôi. Cô bé có vẻ đắn đo một lúc rồi mếu máo lấy một mảnh Đá Mặt Trăng đặt lên lòng bàn tay tôi.
Dù đã nhận một mảnh Đá Mặt Trăng, tôi vẫn không thu tay về.
Shedia nhìn tôi với vẻ mặt 'làm gì thế'.
"Thêm cái nữa."
"Nãy bảo một cái mà!"
"Đó là nãy. Cô vừa đắn đo xem có nên giết tôi không đúng không."
"K, không có. Không có mà!"
"Trẻ ngoan không được nói dối."
"Tôi không phải trẻ ngoan!!"
"Ok. Vậy nhận thêm hai cái—"
Vút, cùng với tiếng gió, thêm một mảnh Đá Mặt Trăng được đặt lên tay tôi. Tôi cười hài lòng nắm tay lại.
"Lần sau đừng thế nữa. Biết chưa?"
"Ư ư..."
Shedia nheo mắt lườm, môi trề ra cả tấc.
Thế là giận hay dỗi đây?
Dù là gì thì để thế này cũng không tốt, tôi hắng giọng chuyển chủ đề.
"Hỏi tại sao không có con mà vẫn làm tình thường xuyên à? Vì yêu nên mới làm."
"Yêu?"
Shedia vẫn giữ vẻ mặt dỗi hờn, cao giọng hỏi lại.
"Ừ. Đừng bảo đến yêu là gì cũng không biết nhé?"
"Không biết."
Cô rốt cuộc biết cái gì thế.
"Yêu là... nói đơn giản thì là khi ở bên cạnh tim đập thình thịch? Không, sao tôi lại phải giải thích cái này nhỉ."
Đang bận đi xử lý Ping-chaeng 2 bỏ xừ.
Thở dài thườn thượt, tôi tiếp tục giải thích cho Shedia đang hiện dấu chấm hỏi trên đầu.
"Yêu cũng có hai loại. Có người nào không ở bên cạnh ngay bây giờ nhưng lại hiện lên trong đầu không? Nói thử xem. Tôi lọc cho."
"Người hiện lên?"
Shedia gập ngón cái nói.
"Giáo quan Reter."
"Trừ người không muốn ở cùng ra."
Shedia duỗi ngón cái ra lại. Cô bé nói tên những người muốn ở cùng và gập từng ngón tay.
"Chị Katarina. Chị Leslie. Và—"
Ngón giữa cử động rồi dừng lại. Cái miệng trề ra như mỏ vịt thụt vào, thay vào đó vẻ u ám bao trùm khuôn mặt Shedia.
Gì thế, sao tự nhiên...
‘A.’
Lỗi tôi.
Biết hoàn cảnh của Shedia mà lại không để ý đến phần nhạy cảm nhất.
Híc.
Mắt đỏ hoe, bắt đầu sụt sịt mũi. Ca này khó rồi. Tôi đảo mắt tìm cách dỗ dành cô bé, và tìm ra cách tốt nhất.
Mở tay cô bé ra, đặt 2 mảnh Đá Mặt Trăng lên lòng bàn tay.
"Xin lỗi."
Vì làm cô nhớ đến người chị đã mất.
Nuốt lời sau vào trong họng.
Shedia nhìn hai mảnh Đá Mặt Trăng, lau nước mũi đang sụt sịt.
"Cảm ơn..."
"Ừ."
Shedia ôm Đá Mặt Trăng vào lòng. Tôi xoa đầu cô bé. Khác với trước đây, cô bé không tránh né tay tôi.
"Đi dạo vào giờ này á? Thà gọi ban ngày còn hơn."
Mars ngáp ngắn ngáp dài phàn nàn.
"Ban ngày anh không đi lại được. Người ta bu đông quá."
"À đúng rồi, anh là Dũng giả nhỉ? Quen với hình ảnh ngày xưa quá nên cứ hay quên."
"Trẻ ranh mà đã hay quên thì về già tính sao? Thôi, đi theo anh. Ban đêm có cái thú của ban đêm."
"Cũng đúng."
Nhìn dải ngân hà trên bầu trời đêm, Mars mỉm cười. Nhìn nụ cười đó, tôi tự nhiên thở dài. Nụ cười đó chẳng bao lâu nữa sẽ méo xệch thảm hại.
Bởi kế hoạch tôi đã vạch ra.
Thực ra gọi là kế hoạch thì hơi sơ sài.
Chỉ là đi dạo cùng Mars và tình cờ bắt gặp hiện trường ngoại tình của Ping-chaeng 2.
Nhưng dù kế hoạch sơ sài thì cú sốc Mars phải nhận cũng không hề nhỏ. Ngược lại, cậu ta sẽ chịu cú sốc lớn hơn so với các kế hoạch khác.
Đối mặt với sự thật bi thảm trong trạng thái không phòng bị.
Cảm giác như bị dao xé nát tim gan.
Dù Mars đã trưởng thành về nhiều mặt nhưng chắc cũng khó chịu đựng nổi.
Nhưng phải làm.
Nhìn con Ping-chaeng 2 mà Mars dẫn về lần này, tôi nhận ra một điều.
‘Vụ này mà cho qua loa thì sau này nó lại dẫn con Ping-chaeng mới về cho xem.’
Ping-chaeng 1 là crush, Ping-chaeng 2 là người yêu, biết đâu Ping-chaeng 3 lại là vợ.
Ôi, đệt, vợ Ping-chaeng.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng, nếu đẻ con nữa thì sao?
‘Ọe...’
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy tức ngực, dịch vị trào ngược.
‘Phải, thà thế này còn hơn.’
Thà đau một lần rồi thôi còn hơn chịu sát thương đốt máu (DoT) cả đời.
Trong quá trình hồi phục chắc chắn sẽ để lại sẹo, nhưng đây là vết sẹo tốt. Nhờ vết sẹo đó mà Mars sẽ sợ chết khiếp khi thấy tóc hồng.
‘Lần sau dẫn con dâu tử tế về đây.’
Thì từ đặt tiệc cưới đến chủ hôn anh lo hết.
Đang xóa đi cảm giác tội lỗi với Mars trong lòng thì đã đến gần đích.
"Anh, đi dạo sao lại vào tận chỗ hẻo lánh này? Ở đây toàn cây với cỏ mà."
"Toàn cây với cỏ thì tốt chứ sao. Cảm nhận vật ngã nhất thể."
Tôi trả lời qua loa. Mars ngơ ngác, nhưng tôi đang bận tìm đường đi qua dấu hiệu Shedia để lại và ma pháp cách âm tôi đã rải sẵn ban ngày.
Cũng may nhờ đó mà không lo âm thanh lọt ra ngoài. Vừa đi vừa nói chuyện với Mars, cuối cùng cũng đến dấu hiệu cuối cùng.
Dấu hiệu cuối cùng có nghĩa là một điều.
Ba đứa kia đang ở đây và chuẩn bị làm tình.
Dù sao tôi cũng không định cho Mars xem cảnh chúng nó làm tình. Liệu pháp sốc cũng có giới hạn của nó.
Tôi đặt chân lên rìa ma pháp cách âm. Đồng thời nheo mắt như phát hiện ra điều gì đó, ra hiệu cho Mars im lặng.
"?"
Mars thấy tín hiệu liền im bặt. Không giấu được vẻ thắc mắc, nhưng vẻ mặt đó cũng biến mất khi bước ra khỏi ma pháp cách âm.
_Bọn mày điên thật rồi. Muốn làm ở tận nơi này sao? Chẳng phải lần trước cô bảo suýt bị lộ nên tuyệt đối không làm khi có Mars sao? Thế nên mới ra tận ngoài này, sao lại phàn nàn? Thì là... trong hầm ngục... cũng làm... rồi mà... Ư, cái đó là do bọn mày..! Haizz, thôi được rồi. Làm nhanh lên. Hê hê. Quả nhiên cô cũng muốn làm đúng không? Làm gì có chuyện đó! Tao chỉ là..._
Giọng nói của Christina, Hyou, Bomuro vang lên từ nơi không nên nghe thấy. Christina không cự tuyệt mạnh mẽ trái với lời nói. Tiếng da thịt va chạm dần trở nên kịch liệt.
Đến lúc cắt ngang rồi.
Tôi bước tới.
Vì không giấu tiếng động nên đương nhiên ba đứa kia nghe thấy tiếng sột soạt. Bọn chúng cau mày nhìn quanh và hét lên.
"Ai ở đó! Có sở thích nhìn trộm—"
"Tao đây, thằng chó."
Khi Cloud lộ diện, vẻ mặt ba người cứng đờ.
Có nhiều lý do.
Đầu tiên là hành vi bất chính bị phát hiện, và người phát hiện lại là Cloud, người thân thiết với Mars, lại là Dũng giả và cực mạnh.
Mạnh đến mức có thể quăng quật bọn chúng như con khi không có Mars.
Ký ức về trận đấu tập kinh hoàng hôm nọ ùa về khiến não bộ chúng đình trệ.
Người lấy lại tinh thần đầu tiên trớ trêu thay lại là Christina.
"Dũng giả Cloud? Sao ngài lại ở đây..."
"Đi dạo."
"Đi dạo đến tận nơi hẻo lánh này sao..?"
"Ừ. Còn tụi bay sao lại ở nơi này?"
Đồng tử Christina dao động. Phải bịa ra lý do nào đó nghe lọt tai.
‘Lý do gì để ở cùng những người đàn ông này ở nơi thế này mà không có Mars?’
Cố nghĩ nát óc nhưng không tìm ra lý do nào hợp lý.
Khi cô ta đang loay hoay, Hyou khoác tay lên vai cô ta.
"Sao lại ở đây á? Đương nhiên là đến để chịch con này rồi. Không thì việc gì phải ra tận chỗ khỉ ho cò gáy này?"
"Này! Mày làm cái trò gì thế hả?!"
Hyou đột ngột trở mặt khiến Christina hét lên. Nhưng Hyou lại cáu kỉnh với cô ta.
"Im đi, con ngu này. Thằng kia sao lại ở đây? Nhìn là biết nó nghi ngờ rồi bám theo chúng ta còn gì!"
"B, bám theo?"
"Phải. Nên bớt nói ngu và câm mồm lại."
Hyou tặc lưỡi. Biết là ngu rồi nhưng không ngờ ngu đến mức này.
Hắn chuyển sự chú ý sang Cloud.
"Cảm giác thế nào? Nghi ngờ vớ vẩn mà lại trúng phóc ấy? Hả hê không? Hay là tê tái?"
"Tao bảo tao đi dạo, mày nói cái gì thế?"
"À... Ừ, nếu là thiết lập đó thì cho qua. Vậy giờ tính sao? Định mách lẻo những gì nhìn thấy ở đây cho Mars à?"
Nghe đến chuyện mách lẻo cho Mars, mặt Christina cắt không còn giọt máu. Cô ta đẩy mạnh Hyou ra, van xin Cloud.
"T, tôi không muốn phản bội Mars đâu. Tất cả là do lũ này ép buộc nên tôi mới phải làm thế!"
"Ôi trời, thằng kia tin sái cổ nhỉ. Đúng không, lợn?"
Hyou cười khẩy gọi Bomuro.
"... Đã bảo đừng gọi là lợn bao nhiêu lần... Thôi..."
Thở dài, Bomuro nói với giọng khó chịu.
"Muốn nói với thằng đó thì cứ nói..."
"Này, mày—"
"Nhưng không biết thằng đó có tin lời nói đó không nhỉ..."
Lời tiếp theo của Bomuro khiến Christina khựng lại. Bomuro tiếp tục nói với giọng điệu khiến người ta khó chịu đặc trưng.
"Thú thật thì dù là anh em thân thiết... nhưng cũng chỉ gặp nhau một thời gian ngắn trong quá khứ thôi mà..? Nhưng chúng tôi thì luôn ở bên cạnh nhau... Nếu chúng tôi quyết tâm thông đồng với nhau thì người gặp rắc rối có khi là đằng ấy đấy... Chúng tôi là đồng đội... còn đằng ấy chỉ là ông anh quen biết... Vốn dĩ nếu bạn gái Christina chối bay chối biến là xong còn gì..?"
Christina im lặng nắm chặt tay. Đúng vậy. Chỉ cần họ thông đồng chối bay chối biến thì lời nói của Cloud sẽ mất đi độ tin cậy. Thấy con đường sống mở ra, vẻ mặt cô ta giãn ra đôi chút.
"Tức là, Mars sẽ tin lời tụi bay hơn lời tao chứ gì? Nghĩ thế thật à?"
"Không phải cũng chẳng sao. Dù sao đằng ấy cũng chẳng nói được với Mars đâu."
Hyou nhún vai.
"Dựa vào đâu?"
"Thì đằng ấy quý Mars mà? Nên sẽ không muốn Mars bị tổn thương... Nhưng làm sao đây? Mars biết chuyện này sẽ tổn thương lắm đấy. Sao? Nói được không?"
‘Mấy thằng ranh con này?’
Thấy sự trơ trẽn lên đến đỉnh điểm, tôi cạn lời chỉ biết cười.
Cloud khoanh tay hỏi.
"Vậy thì sao? Ý là tao cứ đứng nhìn tụi bay tòm tem với bạn gái Mars à? Tao á?"
"Đừng nhìn bằng ánh mắt đó. Bọn này cũng bắt đầu chán con này rồi? Chơi chán rồi bọn này rút. Thế là được chứ gì? Chỉ cần Mars không biết là được chứ gì?"
Trong giọng điệu có vẻ bất cần đời chứa đựng sự tự tin. Như thể đây là con đường tốt nhất mà chúng đưa ra. Cloud giả vờ suy nghĩ một chút rồi mở miệng.
"Thay vì thế thì làm thế này được không?"
Hai tay hắn cùng lúc chuyển động.
Tay phải rút kiếm phóng kiếm khí, tay trái ném dao găm.
Xoẹt.
Kiếm khí cắt đứt hai chân Hyou.
Phập.
Dao găm cắm vào bụng Bomuro.
"A?"
"Ơ?"
Ba người trong khoảnh khắc không nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Chuyện xảy ra quá nhanh. Chỉ đến khi ngã xuống sàn, cơn đau ập đến, họ mới nắm bắt được tình hình.
"Áaaaaa! Thằng điên này cắt chân tao!!!"
"Ư ơ... ơ..."
Sự thong dong vừa thể hiện ban nãy đã biến mất từ lâu. Hyou gào thét, Bomuro ôm con dao găm cắm ở bụng không biết làm sao, Christina nhìn Cloud đang tiến lại gần run lẩy bẩy.
Cloud nói.
"Hai đứa mày chết, chỉ có Christina sống sót trở về. Nãy bảo Mars tin lời Christina nhất đúng không? Tốt quá rồi. Hai người biến mất thì Christina biện minh là được. Nói là rời khỏi nhóm chẳng hạn."
"Thằng điên..! Mày làm mà không nghĩ à?! Con khốn kia đã bị bọn tao..."
"Tao không cần câu trả lời của mày."
Cloud đá mạnh vào cằm Hyou. Rắc. Cằm vỡ nát, Hyou không thể làm ồn được nữa. Cloud rút dao găm ra ném vút đi.
Con dao găm bay đi cắt đứt gân gót chân của Bomuro đang định bỏ chạy.
Bỏ lại tiếng kêu như chọc tiết lợn của Bomuro, Cloud nhìn thẳng vào mắt Christina.
"Ý tao là thế. Cô nghĩ sao?"
Hắn mỉm cười hỏi, đồng tử cô ta dao động không ngừng.
"A... Cái đó..."
Nhận ánh mắt dữ tợn của Hyou và Bomuro, Christina không thể đưa ra quyết định ngay lập tức. Một lúc sau, cô ta quyết tâm, nuốt nước bọt định mở miệng thì—
"Anh, đừng làm chuyện ác độc quá."
Mars xuất hiện từ giữa những hàng cây.
"... A?"
Mars..?
Sao anh lại ở đó...
Tình huống không tưởng tượng nổi khiến đầu óc Christina trắng bệch. Nhìn cô ta, Cloud chép miệng tiếc nuối.
"Bị lộ rồi à?"
"Dù thời gian bên nhau ngắn ngủi, chẳng lẽ em không hiểu anh?"
"... Cũng đúng."
Cloud nheo mắt lại. Giọng Mars bình thản.
Dù tình huống không hề bình thản chút nào.
Cloud quay lại nhìn với chút hy vọng. Mars đang làm vẻ mặt cay đắng. Chỉ có thế thôi. Trên khuôn mặt cậu không chứa đựng những cảm xúc cực đoan như giận dữ tột độ, đau buồn hay tuyệt vọng.
Thấy thế, Cloud đanh mặt lại.
"Mars, hỏi một câu thôi."
"Sao?"
"Mấy đứa này làm thế... Mày biết rồi à?"
Mars không trả lời. Thay vào đó cậu cười khổ, khẽ gật đầu.
0 Bình luận