Chương 39: Bữa Tiệc Thác Loạn Trước Cửa Tử
Trong lúc chờ đợi màn thác loạn của đồng đội kết thúc, tôi hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra hôm qua và hôm nay.
Việc phân chia vai trò để hạ gục Boss Sói.
Việc cười nói chia nhau chiến lợi phẩm sau khi vất vả hạ Boss.
Việc vừa chạy trốn lũ Kobold vừa gào thét vào mặt nhau.
Càng nghĩ tôi càng thấy buồn cười.
'Giá mà cuối cùng làm được cái Raid King Kobold thì tốt biết mấy.'
Đành chịu thôi nhưng vẫn thấy tiếc. Thú thật thì Raid Boss Sói hơi nhạt nhẽo.
Ngược lại, nếu là Raid King Kobold mạnh hơn thế thì sao?
Chẳng phải sẽ là một trận chiến căng thẳng hơn nhiều sao?
A... Càng nghĩ càng tiếc.
'Không sao. Dù sao Boss cũng đâu chỉ có thế.'
Vẫn còn Boss tầng 20, 25, 30.
Từ giờ phải giảm tốc độ xuống, để trước khi vào phòng Boss các thành viên trong nhóm giữ được trạng thái tốt nhất.
Thế mới Raid ra trò được.
Mà ra khỏi đây thì tổ đội này sẽ thế nào nhỉ?
Cứ thế chia tay à?
Chậc, thế thì hơi tiếc.
'Hay là nhân tiện mời vào tổ đội chính thức luôn?'
Nếu tiết lộ thân phận Dũng giả và hứa hẹn danh vọng, tiền tài sau khi tiêu diệt Ma vương thì chắc bọn họ cũng đồng ý thôi nhỉ?
Cũng khá ổn đấy.
Bọn họ là NPC bình thường nên chỉ số tăng trưởng thấp, nhưng cái đó có thể bù đắp bằng trang bị xịn hoặc nội đan.
'Nhưng mà lũ này làm tình bao lâu thế?'
Tôi ra ngoài cũng được một lúc lâu rồi.
Sung sức cũng phải có mức độ thôi chứ.
'Chẳng lẽ làm xong lăn ra ngủ rồi?'
Cũng có khả năng đó. Bị Kobold đuổi mấy tiếng đồng hồ nên cơ thể chắc mệt mỏi lắm.
Thôi kệ, tự nhiên lại ngồi đợi bên ngoài làm gì không biết.
Vừa lầm bầm trong bụng tôi vừa mở cổng đá.
Có vật gì đó sắc nhọn lao về phía mặt tôi.
Ôi vãi, cái đéo gì?
Giật mình, tôi chộp lấy nó.
'Hắn bắt được?!'
Đã dùng từ ngữ thô tục đuổi hắn ra ngoài để hắn lơ là cảnh giác.
Đâm thương từ góc chết ngay khi hắn mở cổng đá bước vào...
Vậy mà Cloud bắt lấy lưỡi thương bằng tay không như một lẽ đương nhiên.
'Phản xạ kiểu gì vậy?'
Gravelli kinh ngạc nhưng vẫn vung dao găm vào tay phải đang nắm lưỡi thương của hắn. Cloud buông lưỡi thương né dao găm, ngay khoảnh khắc đó cô ta nhảy lùi lại thật xa để giãn khoảng cách.
"...!"
Kyle gửi ánh mắt hỏi xem có ổn không.
"Ừ, em không sao. Đối thủ mạnh đấy. Chuẩn bị ngay đi."
Kyle gật đầu rồi đưa khiên lớn ra phía trước. Gravelli nấp sau lưng hắn, sẵn sàng đâm thương bất cứ lúc nào.
Hai người đã sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng đối thủ không có ý định tiến vào.
Hắn chỉ ngẩn người nhìn vào lòng bàn tay mình.
'... Độc phát tác rồi sao?'
Gravelli và Kyle cùng nghĩ đến một điều.
"Cái trò gì đây?"
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hai người. Ánh mắt Cloud nhìn họ lạnh băng. Dù thời gian đồng hành ngắn ngủi, nhưng đó là ánh mắt họ chưa từng thấy bao giờ.
Kể cả lúc đánh đập ba mạo hiểm giả ngay khi vào hầm ngục cũng không có cảm giác đó.
'Tức là hắn giận đến mức đó sao?'
Thà thế còn tốt hơn.
Con người khi bị cơn giận nuốt chửng sẽ mất đi sự bình tĩnh. Cuộc chiến sẽ càng có lợi hơn.
'Chỉ cần cầm cự đến khi độc ngấm hoàn toàn.'
Loại độc cô ta bôi lên lưỡi thương không phải thứ gì khác mà chính là độc Cockatrice.
Loại độc có thể giết chết cả một kỵ sĩ.
Dù không gây ra vết thương sâu nhưng chắc chắn đủ để làm giảm khả năng thể chất.
Biết đâu hắn sẽ chết luôn cũng nên.
Gravelli cố gượng cười, nhếch mép.
"Nhìn mà không biết à? Là phản bội đấy."
"Phản bội?"
"Chẳng phải từ ngữ quen thuộc với cậu sao? Dũng giả Cloud?"
"..."
"Chỉ là một mạo hiểm giả cấp A làm sao có thể một mình hạ gục con Kobold khổng lồ đó. Muốn diễn thì phải diễn cho đạt chứ, Dũng giả. Hèn gì, đến cái đó cũng không làm được nên đồng đội mới bỏ đi hết phải không?"
Nói xong, Gravelli quan sát thái độ của Cloud. Cô ta mong hắn sẽ tức giận hơn nữa và mất đi lý trí vì lời khiêu khích của mình.
Nhưng Cloud vẫn giữ nguyên trạng thái như lúc đầu nhìn hai người.
"Phản bội... Phản bội à..."
Lẩm bẩm một mình, Cloud cười khẩy.
"Mình đúng là thằng ngu thật rồi."
Dù hắn cười nhưng bầu không khí nặng nề vẫn không thay đổi.
"Gurua. Hắn ta sao rồi?"
"Ai biết..? Cậu tự đi mà tìm hiểu?"
"Được thôi."
Cộp. Cộp.
Tiếng bước chân của Cloud vang vọng trong hành lang. Bước chân hắn không hề vội vã. Cứ như đang đi dạo vậy.
Gravelli không bị mê hoặc bởi bầu không khí đó.
Khoảnh khắc hắn bước vào tầm đánh của thương, cô ta đâm thương không do dự.
'Trúng...'
Không trúng.
Cloud né được mũi thương một cách kỳ lạ chỉ bằng một bước chân. Khoảnh khắc đòn tấn công của cô ta thất bại, kiếm của hắn chuyển động.
Thanh kiếm bạc nhắm vào cổ cô ta.
Chiếc khiên lớn đầy gai chặn lại.
Keng!
"..!!!"
Kyle cau mày dữ dội.
Rõ ràng là chặn kiếm mà nặng như chặn búa tạ.
_[Cường Đánh]_
Kỹ năng gây sát thương gấp đôi lực tấn công.
Cloud không dừng kiếm lại.
_[Cường Đánh][Cường Đánh][Cường Đánh][Cường Đánh][Cường Đánh]_
Kyle nghiến răng chịu đựng những cú đánh liên tiếp. Nhưng dù ý chí có mạnh đến đâu thì cơ thể không chịu nổi cũng đành chịu.
Hắn bắt đầu bị đẩy lùi dần.
"Thằng chó này!"
Gravelli đâm thương để Kyle có thời gian thở.
_[Xuyên Thích][Tam Liên Trảm][Lục Liên Trảm][Cửu Liên Trảm][Thập Nhị Liên Trảm]_
Cô ta dùng cả kỹ năng liên hoàn để đẩy lùi Cloud.
Nhưng chẳng giúp ích gì được cho Kyle.
Vì kiếm của Cloud không hề dừng lại ngay cả khi né thương của cô ta.
"Mẹ kiếp! Dù có là Dũng giả đi nữa, trúng độc Cockatrice mà vẫn bình thường thế này thì quá đáng lắm rồi đấy?!"
Cô ta không kìm được cơn giận mà hét lên.
Thật trớ trêu, đòn tấn công của hắn vốn không dừng lại trước kỹ năng liên hoàn của cô ta, giờ lại dừng lại.
"A, thì ra đây là độc Cockatrice à?"
Cloud dùng kiếm rạch vào lòng bàn tay đã nắm lưỡi thương.
Rào rào.
Máu chảy ra từ lòng bàn tay hắn không phải màu đỏ tươi mà là màu đen. Máu đen rơi xuống sàn phát ra tiếng xèo xèo và sủi bọt.
"Ha... Cái quái gì thế này..."
"..."
Cảnh tượng quá mức bất thường khiến Gravelli và Kyle câm nín.
Thấy máu đen chuyển sang màu đỏ tươi, Cloud lại nâng kiếm lên.
"..!!"
Một cánh tay của Kyle bị chém bay. Lợi dụng lúc hắn cứng người vì đau đớn, tôi chém bay nốt cánh tay còn lại.
"Kyle!"
Gravelli đâm thương tới.
Tốc độ nhanh nhưng điểm nhắm quá lộ liễu.
Né mũi thương rồi tóm lấy cán thương. Gravelli mở to mắt kinh ngạc.
Tôi đá vào bụng cô ta khiến cô ta lăn lông lốc trên sàn.
"..!!!!"
Kyle nhăn nhúm cơ mặt.
Tôi chém bay đầu hắn luôn.
Thằng câm không nói được thì không cần thiết.
"Đm mày!"
Gravelli vừa lăn trên sàn đã đứng dậy lao tới vung nắm đấm.
Dũng khí dùng tay không đánh với kẻ cầm kiếm.
Cảm thán trước dũng khí đó, tôi đáp lễ bằng cách chém bay cánh tay cô ta vừa vung ra.
Khuyến mãi thêm cái chân bên kia nữa.
Cô ta nhảy lò cò vài bước rồi ngã gục.
"Vẫn không hiểu nổi. Tại sao lại phản bội?"
Tôi bước lại gần cô ta đang nằm sóng soài và hỏi. Cô ta cười khục khặc.
"Sao trăng cái đéo gì thằng ngu này. Đương nhiên là vì mày như ln rồi."
"Tôi nghĩ mình đã đối xử đủ tốt rồi chứ? Chẳng lẽ vì chuyện lúc mới vào hầm ngục mà dỗi nên làm thế? Trẻ con vậy sao?"
"Đùa thôi thằng ngu. Ai lại đi cược mạng sống vì chuyện cỏn con đó?"
"Còn sức đùa là may rồi. Vẫn còn điều muốn hỏi đây."
Tôi ngồi phịch xuống ngay cạnh Gravelli.
"Tại sao lại làm thế?"
"Tại sao tao phải nói?"
Tôi lấy bình máu trong ngực ra cho cô ta xem.
"Không nói tao sẽ ném mày cho Goblin làm nô lệ tình dục."
"Đm. Thứ như mày mà là Dũng giả. Thế giới này tàn rồi."
"Đừng đánh trống lảng. Tại sao?"
"Thì đương nhiên là vì muốn sống."
Tôi cau mày. Vẫn là câu trả lời không thể hiểu nổi.
Thấy biểu cảm của tôi, cô ta cười khúc khích nói tiếp.
"Mày đã nói rồi đúng không? Hầm ngục này có 30 tầng."
"Ừ."
"Nơi chúng ta đang đứng là tầng 15."
"Đúng."
"Nhìn xem. Mới đi được một nửa mà suýt chết rồi đấy thấy không?"
"Nhưng chưa chết."
"Cái đó không quan trọng. Quan trọng là suýt chết. Tao không muốn chết. Nhưng mày mạnh hơn ba đứa tao cộng lại, cứ khăng khăng đòi xuống tầng dưới nguy hiểm hơn. Vậy phải làm sao? Để sống thì chỉ còn cách đánh lén giết mày thôi chứ sao?"
"Muốn sống nên giết Dũng giả... Không thấy mâu thuẫn à? Chuyện này mà lộ ra thì Vương quốc Prona hay các nước khác... A, cái này không cần nói nữa."
Dù có phạm tội tày trời là giết Dũng giả thì không bị phát hiện là xong.
Và hầm ngục là nơi lý tưởng để phi tang xác chết.
"Muốn giết tôi thì thiếu gì cách tốt hơn? Giết lúc ngủ, hay bỏ độc vào thức ăn?"
"Mày ngủ tỉnh như sáo ai chả biết? Lại gần là tỉnh ngay. Với lại mày có ăn thịt bọn tao nướng đâu? Phải có sơ hở thì mới làm ăn được chứ."
... Thói quen cũ vẫn chưa bỏ được.
"Vậy không thấy tội lỗi sao? Nỗi đau mà người dân đất nước mất đi Dũng giả phải gánh chịu ấy."
"Dũng giả vô năng không có tư cách nói câu đó đâu? Tin đồn Dũng giả không đáng tin cậy lan rộng đến mức người dân Vương quốc Prona đã bỏ cuộc rồi đấy? Nghe bảo Quốc vương cũng đang móc nối với Dũng giả khác... Chẳng lẽ mày không biết?"
"Tôi không quan tâm đến chính trị."
"... Ra là vậy. Dù sao thì lý do tao định giết Dũng giả chỉ có thế thôi. Vì muốn sống."
Thái độ như thể đã trút hết bầu tâm sự của cô ta khiến tôi thở dài.
"Tôi không có ý định để cô chết. Cô cũng biết tôi mạnh mà? Cũng biết tôi là Dũng giả. Vậy chẳng phải còn lựa chọn tin tưởng và đi theo tôi sao? Nếu thế thì danh vọng và tiền tài so với bây giờ..."
"Tin vào Dũng giả vô năng á? Dũng giả tự tin thái quá rồi đấy?"
"..."
"Khục... Đừng làm cái mặt đó. Dù là Dũng giả vô năng thì tao cũng biết mày mạnh hơn bọn tao nhiều. Nhưng lúc đó tao đâu có biết. Nên tao định giao nộp cái hầm ngục này cho Dũng giả khác. Dù sao bọn tao cũng không phá đảo được. Hầm ngục mà Dũng giả Cloud thèm muốn cơ mà? Giao nộp nó chắc cũng được ban cho cái tước Nam tước chứ nhỉ?"
"Càng nghe càng thấy cô là con khốn nạn. Biết thế ngay từ lúc nhìn thấy cái đầu hồng này là không nên dây vào rồi. Từ giờ tao mà tin đứa nào tóc hồng tao đổi họ. Mà Gurua sao rồi?"
"Ban đầu định lôi kéo hắn vào kế hoạch. Nhưng hắn không chịu. Bảo là đi theo Dũng giả sẽ trở thành chiến binh vĩ đại gì đó? Nên tao đâm hắn bằng dao găm tẩm đầy độc Cockatrice. Chưa đầy 5 phút là chết."
"... Hết mặt mũi nhìn mặt gia đình Gurua rồi."
"Có vợ đẹp mà vẫn ngoại tình thì tiếc gì thằng đó? A... Mà sắp chết rồi. Này, Dũng giả. Giờ nói câu này hơi kỳ nhưng cứu tao được không? Cả đời này tao chỉ nhìn về phía Dũng giả thôi."
"Nô lệ xác thịt cho Goblin?"
"Đm... Giết tao đi."
Khuôn mặt cười khục khặc của cô ta đã mất đi nhiều huyết sắc, trở nên trắng bệch.
Nhìn máu loang lổ trên sàn thì có vẻ không còn nhiều thời gian nữa.
"A, trước khi chết có lời muốn nói với Dũng giả vô năng của chúng ta."
Cô ta quay đầu đang nhìn trần nhà sang nhìn tôi. Mắt chạm mắt, cô ta nói.
"Tao thấy trong đầu Dũng giả toàn là vườn hoa thôi. Cứ tưởng làm đồng đội là đương nhiên phải bán mạng vì nhau."
"..."
"Tỉnh lại đi con người ơi. Bị thế rồi mà vẫn không hiểu à? Đồng đội chỉ là quan hệ lợi ích thôi. Hết giá trị lợi dụng thì vứt bỏ. Đặc biệt là với lũ mạo hiểm giả không gốc gác như tao thì càng thế."
"..."
"... Nhưng mà, nếu thực sự muốn có đồng đội bán mạng vì mình thì cũng có cách đấy."
"Cách gì?"
"Nắm thóp. Dù là vật chất hay tình cảm. Rồi lợi dụng nó. Thử nghĩ xem. Tại sao Kyle lại liều mạng chiến đấu vì tao?"
"Vợ chồng mà. Chắc là vì yêu."
"Vậy tao có yêu Kyle không? Thằng câm không nói được câu nào?"
"Cô... Đm, thật sự cạn lời."
"Khục... Dũng giả ngây thơ của chúng ta không biết thôi, thế giới vốn là vậy đấy. Cái gì lợi dụng được thì lợi dụng hết đi. Là công cụ, công cụ thôi... Tình cảm... Đừng có trao... Đó là... bí quyết... sống sót đến cùng..."
Giọng nói của Gravelli yếu dần.
Rồi đôi mắt cô ta trở nên đục ngầu.
Tôi thở dài vuốt mắt cho cô ta.
Nằm xuống sàn nhìn lên trần nhà.
Chỉ có trần đá, nhưng trong mắt tôi lại thấy những thứ khác.
"Sao hôm nay nhớ bọn mày thế không biết..."
Lời Gravelli nói cứ văng vẳng trong đầu.
_Nắm thóp. Dù là vật chất hay tình cảm. Rồi lợi dụng nó. Cái gì lợi dụng được thì lợi dụng hết đi. Là công cụ, công cụ thôi... Tình cảm... Đừng có trao..._
"Tao chỉ muốn cảm nhận lại chút cảm giác ngày xưa thôi mà... Ở đây cái đó cũng không được sao."
Thế này thì chẳng có lý do gì để bắt đầu lại cả.
Nụ cười cay đắng nở trên môi.
Khi tôi nhắm mắt lại trước sự hụt hẫng ập đến.
_Cloud, Tiệc trà Đế quốc sắp đến rồi. Đừng quên tham dự._
Frillite.
Tôi có ảo giác như nghe thấy giọng nói của cô ấy bên tai.
1 Bình luận