Web Novel

Chương 37

Chương 37

Chương 37: Giáo Dục Lũ Súc Sinh Bằng Bạo Lực

Elisa bảo tôi hãy đến Hội Mạo hiểm giả sau một tuần.

Liệu có thật sự gọi được mạo hiểm giả cấp S chỉ trong một tuần không? Và liệu mạo hiểm giả cấp S có đủ năng lực làm tôi hài lòng không?

Tôi đến Hội vào ngày Elisa hẹn với tâm trạng bán tín bán nghi.

... Hội Mạo hiểm giả yên tĩnh đến kỳ lạ. Thật kỳ quái. Hội là nơi tụ tập đủ loại thành phần tạp nham muốn trở thành mạo hiểm giả nổi tiếng.

Chuyện làm ầm ĩ vì sao cấp bậc của mình chỉ có thế này, hay quấy rối nhân viên nữ rồi bị mạo hiểm giả khác đánh cho một trận là chuyện cơm bữa ở đây, vậy mà lại yên tĩnh?

Tôi đảo mắt quan sát kỹ bên trong Hội.

Kẻ tìm nhiệm vụ trên bảng thông báo.

Kẻ ngồi ở bàn đợi đồng đội.

Kẻ báo cáo hoàn thành nhiệm vụ với nhân viên.

Cả những nhân viên Hội đang làm việc.

Tất cả đều đang để ý đến những nhân vật ngồi ở một cái bàn.

Có ba người ngồi ở bàn đó.

Một gã đàn ông trông như người man rợ với thân hình to lớn, đeo hai cây rìu lớn sau lưng.

Một gã đẹp trai tóc vàng sáng sủa mặc bộ giáp không thua kém gì kỵ sĩ, đeo một chiếc khiên lớn (Tower Shield) sau lưng.

Cuối cùng là một mỹ nhân tóc dài màu hồng mặc giáp nhẹ hơn gã tóc vàng, cũng đeo thương sau lưng...

Khoan đã.

'Màu hồng?'

Tôi giật mình khựng lại, nhưng rồi lắc đầu. Không thể đánh giá con người qua màu tóc được. Đó là phân biệt chủng tộc. Cô gái kia đâu có muốn sinh ra với mái tóc hồng?

Sinh ra đã thế rồi thì biết làm sao.

Sinh ra đã có mái tóc hồng...

Người đáng thương...

Dù vậy cũng không được tỏ ra thương hại. Điều đó có thể làm tổn thương cảm xúc của đối phương. Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể và tiến về phía bàn của họ.

Đâu xem có chỗ trống nào...

A, chỗ cạnh gã trông như người man rợ còn trống.

Tôi ngồi xuống đó.

Lập tức, sự chú ý của ba người cùng bàn dồn về phía tôi.

'Những lúc thế này ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.'

Là người thuê, tôi nên nói gì đây.

Đang lúc suy nghĩ thì...

_Nhìn kìa. Lại một thằng điên mới xuất hiện..! Nó không thấy lúc nãy thằng Rex vừa mở mồm nói một câu đã bị đấm bay à? Tao thấy. Thằng đó đến sau khi Rex bị khiêng đi. A... Vậy là không được ngắm khuôn mặt đẹp trai kia nữa rồi... Tiếc thật._

Tiếng xì xào của các mạo hiểm giả đang nhìn về phía này lọt vào tai tôi.

Chỉ vì nói một câu mà bị đấm nát mặt?

Mối lo của tôi chuyển sang hướng khác.

Mang bọn này theo có ổn không?

Mang theo rồi lại diễn lại cảnh "1st Playthrough Returns" (Lần chơi đầu tiên trở lại) thì bỏ mẹ.

"Mày. Là cái thá gì."

Giọng nói trầm đục ngắt quãng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Nghe cách nói chuyện là biết rồi.

Thằng này không phải trông như người man rợ, mà là người man rợ thật.

"Tôi là mạo hiểm giả cấp A, Cloud. Còn anh?"

Câu trả lời đến từ một hướng khác.

"Cậu là Cloud? Gì đây, nghe bảo trông như trai bao, hóa ra chỉ là đẹp trai thôi à?"

"Khụ."

"Em chỉ bảo là đẹp trai thôi mà. Sao anh lại cáu? Ghen à?"

"..."

"A, biết rồi. Đùa thôi mà."

Cô gái tóc hồng và gã tóc vàng liếc mắt đưa tình.

Có vẻ là một cặp.

Nhìn cặp đôi chim chuột nhau cùng với gã man rợ, Elisa bước nhanh tới.

"Anh Cloud đến bao giờ thế? Tôi tưởng anh sẽ đến muộn hơn chứ. Đã giới thiệu bản thân chưa ạ?"

"Chưa, chưa làm. Đang định làm đây. Rất vui được gặp, Cloud. Tên tôi là Gravelli. Như cậu biết đấy, cấp S, chuyên dùng thương. Bên cạnh là chồng tôi, Kyle. Cũng cấp S, vai trò hỗ trợ tôi bằng khiên. Anh ấy bị câm không nói được nên thông cảm nhé?"

"Rất vui được gặp. Còn đây là?"

Tôi chuyển ánh mắt sang gã man rợ. Gã nhìn tôi với ánh mắt không hài lòng, thở dài rồi trả lời.

"Gurua. Cấp S. Dùng rìu."

Quả là màn giới thiệu bản thân đơn giản.

"Ra là vậy. Mong được giúp đỡ, anh Gurua."

"..."

Gurua quay đi không trả lời.

"A, đúng rồi. Anh Cloud. Có chuyện tôi cần nói mà quên mất. Anh đi theo tôi một lát được không?"

Trước khi sự im lặng ngượng ngùng bao trùm, Elisa đã chen vào. Tôi theo cô ấy vào một căn phòng trong Hội.

Elisa mở khóa ngăn kéo bàn, lấy ra ba tờ giấy đưa cho tôi.

"Cái này là..."

"Thứ đã hứa đấy ạ."

Trên tờ giấy cô ấy đưa có ghi Bảng Trạng Thái.

Lv.32

Sức mạnh: E (190)

Nhanh nhẹn: E (160)

Sức bền: E (170)

Ma lực: F (49)

Lv.31

Sức mạnh: E (165)

Nhanh nhẹn: E (150) + (15)

Sức bền: E (112)

Ma lực: E (105)

Lv.30

Sức mạnh: E (160)

Nhanh nhẹn: E (130)

Sức bền: D (135) + (70)

Ma lực: F (97)

"Lần lượt là Bảng Trạng Thái của anh Gurua, cô Gravelli và anh Kyle."

Tôi xem xét kỹ chỉ số của họ.

Nhìn qua thì không tệ lắm.

Hầu hết các chỉ số đều thấp hơn tôi, nhưng vốn dĩ tôi là Dũng giả mà. Chỉ số tăng trưởng cao hơn nên chỉ số tuyệt đối cao hơn là đương nhiên.

Nên thông số của bọn này cũng khá ổn.

Chỉ có điều vấn đề là...

"Nhân cách có ổn không đấy?"

"Dạ?"

"Tôi nghe mấy mạo hiểm giả xì xào. Nghe bảo tên Rex nào đó chỉ nói một câu mà bị đấm bay?"

"A~ Cái đó hả? Cái đó là lỗi của Rex."

Elisa cười khúc khích.

"Hắn ta bắt chuyện với Gravelli với thái độ tán tỉnh lộ liễu. Và Gravelli không thích hắn."

"Thế thì thường có đấm nát mặt người ta không?"

"... Tính cách cô ấy hơi cá tính một chút. Nhưng không sao đâu. Lần này anh thực sự có thể tin tưởng. Họ là những người tôi quen biết đã lâu."

"Cô lấy trinh tiết của chồng ra đảm bảo chứ?"

"... Nếu anh muốn, tôi sẽ cho anh xem thành tích của họ còn lưu trong Hội."

"Đùa thôi. Xem chỉ số xong rồi, chắc tôi phải đi đây."

"Trước đó phải lập tổ đội đã chứ?"

Elisa lấy ra ba lọ thủy tinh nhỏ chứa máu từ trong ngăn kéo. Chắc là máu của ba mạo hiểm giả bên ngoài.

Chuẩn bị mấy cái này từ bao giờ thế không biết.

Sau khi tôi dùng vải che đi phần chỉ số năng lực, cô ấy đăng ký tổ đội vào phần trống còn lại của Bảng Trạng Thái.

Đăng ký tổ đội xong, tôi cùng Elisa ra khỏi phòng.

Ba người cấp S ngồi ở bàn lúc nãy đã ra đến cửa Hội.

"Nói chuyện xong chưa? Vậy đi luôn nhé."

Gravelli chỉ ra bên ngoài nói.

"Đã chuẩn bị hành lý chưa?"

"Thảo phạt tổ ma vật có thể mất nhiều thời gian, bảo mang theo lương thực ăn vài ngày và đồ cắm trại chứ gì? Mang đủ rồi."

"Vậy có thể xuất phát ngay được rồi. Cô Gravelli, anh Kyle, anh Gurua, và anh Cloud. Cầu mong mọi người bình an trở về."

"Ừ, Elisa, bọn tôi đi đây~ Xong vụ này nhớ viết đánh giá tốt đấy nhé~"

"A, nói toạc ra thế thì..."

Gravelli cười khúc khích bỏ lại Elisa đang bối rối.

Tổ đội chúng tôi rời khỏi thành phố như thế.

Suốt đường đi chỉ có cặp vợ chồng Gravelli và Kyle nói chuyện. Kyle bị câm nên thực ra chỉ có Gravelli nói một mình.

"Leo đường núi này vài giờ là đến. Sẽ hơi mệt nhưng mong mọi người giúp đỡ."

Đang định leo núi một cách êm đẹp thì...

Gravelli khoác vai tôi. Tự nhiên bá vai bá cổ làm gì? Quay đầu lại thì thấy vẻ mặt cô ta lạnh tanh.

"Này, nhóc cấp A. Trước khi đi chúng ta đính chính một hiểu lầm nhé."

"?"

"Thứ nhất, bọn này đến vì Elisa nhờ chứ không phải vì muốn làm nhiệm vụ của cậu. Hiểu ý tôi chứ?"

"Ý cô là gì?"

"Nghĩa là nếu cậu định ra vẻ trưởng nhóm ra lệnh thì tốt nhất nên bỏ đi. Nếu làm thế, tôi sợ mình sẽ lỡ tay giết cậu mất. Hiểu không?"

"Giết tôi có ổn không? Chẳng phải cô bảo đến vì lời nhờ vả của cô Elisa sao?"

"Đương nhiên cậu không phải chết dưới tay tôi, mà là bị ma vật giết. Cậu nghĩ chị đây không làm được trò đó sao?"

"Ừm, có vẻ cô hoàn toàn có thể làm được."

Gravelli cười tươi rói.

"Đúng không? Nhưng đừng lo. Đã nhận việc thì sẽ làm cho trót. Từ giờ tôi sẽ làm trưởng nhóm của cái đội này. Không có ý kiến gì chứ?"

Ánh mắt Gravelli hướng về phía Gurua.

"Kẻ yếu hơn ta. Ra lệnh. Không nghe."

Ánh mắt cô ta trầm xuống lạnh lẽo.

"Hửm..? Câu đó nghe như thể anh bảo tôi yếu hơn anh vậy?"

"Đúng. Đàn bà. Mỏng manh. Kẻ mỏng manh thì yếu đuối."

"Tôi mảnh mai thật đấy nhưng... Có muốn thử không? Xem người mảnh mai có thực sự yếu đuối không?"

"Đánh nhau tốt. Sẽ nghiền nát cô."

Một cuộc chiến thần kinh kỳ lạ nổ ra giữa hai người.

Không khí căng thẳng như thể họ sắp rút vũ khí ra phang nhau đến nơi.

Sự căng thẳng nặng nề bao trùm tổ đội, và...

"Thôi, bỏ đi. Dù sao xong việc này cũng chẳng gặp lại. Đánh nhau chẳng được tích sự gì. Tôi sẽ không ra lệnh, cứ hành động sao cho không cản trở nhau là được."

Sự căng thẳng đó tan biến khi Gravelli giơ hai tay lên nói.

"Không đánh nhau à?"

"Không~ Không~"

"Tiếc thật."

Cuộc chiến khí thế kết thúc, cả nhóm lại tiếp tục di chuyển.

Vài giờ sau, chúng tôi đến cái hồ được bao quanh bởi cây đào.

"Gì đây? Sao lại dừng? Tổ ma vật đâu?"

Tôi nhảy xuống hồ.

Kéo cái vòng để tách nước và tạo ra cầu thang. Bước ra khỏi nước, tôi thấy ba mạo hiểm giả đang trợn tròn mắt.

Đặt tay lên cổng đá để mở cửa, tôi nói với họ.

"Vào đi."

Họ như bị thôi miên bước xuống cầu thang.

"Cái này... Gọi là tổ ma vật thì hoành tráng quá..."

Bước qua cổng đá vào bên trong. Rầm! Cánh cổng đóng lại khiến Gravelli giật mình quay lại. Cô ta cẩn thận đặt tay lên cổng đá và bắt đầu vuốt ve.

Đồng thời tiếng nước đổ ào ào vang lên.

"Ahaha! Cái này là hầm ngục! Là hầm ngục mà! Không ngờ cậu lại giấu thứ này. Nhóc con, cậu ranh ma hơn tôi tưở..."

"★Thiên Ma Quyền★"

Nắm đấm của tôi cắm thẳng vào mặt Gravelli khi cô ta vừa quay lại.

Hiện tại tôi đang sử dụng Văn Chương của Ogre nên sức mạnh được bơm lên gấp đôi.

Gravelli bay theo đường parabol rồi lăn lông lốc trên sàn.

"...!"

Thấy vợ bị đánh, Kyle mở to mắt rồi ngay lập tức khuôn mặt hắn vặn vẹo dữ tợn.

Hắn rút thanh kiếm nhỏ bên hông lao tới. Định lợi dụng sơ hở khi tôi vừa vung nắm đấm sao.

"Nhưng còn non lắm. Thiên Ma Cước!"

"...!!!"

Cú đá quay sau của tôi trúng vào cằm Kyle, khiến hắn cũng bay theo đường parabol như vợ mình rồi lăn lông lốc trên sàn.

Nhìn hai vợ chồng nằm sóng soài bên nhau, tôi mỉm cười hài lòng.

Lý do tôi đột nhiên đánh họ rất đơn giản.

Lũ này là súc sinh.

Lúc leo lên chẳng phải đã thấy rồi sao?

Cái cách chúng nó đấu đá khí thế với nhau ấy.

Đấu đá để giành quyền chủ động. Muốn đánh nhau trực tiếp với đối thủ không chịu khuất phục nhưng lại sợ bị thương. Nên tránh đánh nhau.

Nhìn đâu cũng thấy tập tính của loài súc sinh còn gì?

Và nếu là súc sinh thì có thể thuần hóa được.

Bằng cách nào?

"Mày mạnh! Đánh nhau! Uooo!!!"

"Mày! Thì! Cứ! Ăn! Đòn!"

"Hự! Ối! Á á! Oọc!"

Dùng roi vọt là được.

Chỉ cần có roi vọt thì có thể thuần hóa mọi loài súc sinh trên thế giới.

"Á á á á! Thằng chó đẻ dám đánh vào mặt?!"

"..!!!!"

"Kẻ mạnh! Chiến thắng! Được tổ tiên công nhận!"

Nếu chưa thuần hóa được thì đơn giản là do đòn roi chưa đủ.

Đánh thêm chút nữa là được.

"Lũ chó chết tiệt này. Nhào vô hết đây đm."

A, xin lưu ý là tôi chỉ dùng roi vọt để thuần hóa thú thôi nhé.

Tuyệt đối không có chút tư thù cá nhân nào đâu.

"Khẹc.... Khụ..."

"Vị của đòn kẹp cổ thế nào? Có cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh không, gã man rợ?"

Nhưng mà hơi lạ.

"..!!!"

"Mày không nói được nên dùng mắt để nói chuyện à? Từ lúc mới gặp mày đã dùng mắt nói chuyện rồi? Bảo đừng có giở trò với vợ tao. Nhưng đm tao đéo có hứng thú với con vợ mày!"

Rõ ràng là không có chút tư thù nào...

"Sao mày lại để tóc hồng! Trong bao nhiêu màu sao cứ phải là màu hồng! Hả?!"

"Á á á á! Đừng có giật tóc thằng điên kiaaa!!"

Sao lại thấy vui thế nhỉ?

Chậc, thế này là mất tư cách người huấn luyện rồi.

Thành kẻ ngược đãi động vật mất.

"Là đàn ông mà đi giật tóc phụ nữ?! Mày không có cu à?!"

... Làm kẻ ngược đãi động vật một lúc chắc cũng không sao đâu.

"Ừ, đéo có đấy con khốn!"

Tôi túm tóc Gravelli quay như chong chóng. Cô ta phải túm chặt lấy tóc mình để không bị hói đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!