Chương 160: Lời Khuyên Của Kẻ Từng Trải Và Bức Tranh Biết Nói
Kết luận là, hành động bỏ chạy thật vô nghĩa.
“Bít tết vị cũng được đấy. Đúng không, Cloud?”
Vì đằng nào cũng phải gặp lại trong bữa tối. Đây là lời mời của Bá tước nên cũng khó từ chối. Frillite cũng hiểu điều đó nên không đuổi theo tôi.
“Vâng. Có vẻ chín tới rồi. Đúng không, Cloud?”
Két két.
Katarina vừa cắt bít tết như thể đang thái thịt heo chiên xù vừa nói. Mắt thì cười, nhưng gân tay nổi lên cuồn cuộn.
Lý do cô ấy giận dữ như vậy rất đơn giản.
Là do tôi bảo cô ấy giấu chuyện chúng tôi là người yêu.
Phải tham gia bữa tối nên chưa nghe giải thích rõ ràng, chắc trong lòng đang sôi sục lắm.
Dù sao cũng may là cô ấy nghe lời tôi.
Nếu không thì bữa ăn này đã nát bét vì đánh nhau rồi.
‘Thú thật tôi cũng không nghĩ Katarina thắng được Frillite.’
Cả về năng lực lẫn địa vị xã hội.
‘Mà phải làm sao với Frillite đây...’
Frillite không phải là người phụ nữ có thể đùa giỡn. Không phải vì địa vị của cô ấy. Mà vì tôi thực sự coi cô ấy là người bạn quý giá. Tôi không muốn làm tổn thương cô ấy vì những chuyện không đâu.
Đang suy nghĩ xem nên đối xử với cô ấy thế nào, bỗng một ý nghĩ thoáng qua khiến tôi bật cười.
‘Không ngờ có ngày mình lại đau đầu vì vấn đề phụ nữ.’
Ở thế giới cũ thì không thể tưởng tượng nổi. Từ khi có được Leah, tôi sống như một tên phóng đãng một thời gian, nhưng lúc đó đúng nghĩa là vui chơi qua đường.
‘Vụ đó sau này bị mắng té tát.’
Nhìn tình hình hiện tại thì cô ấy sẽ nói gì...
Cô ấy?
Cô ấy là ai.
Mình vừa nhớ đến ai mà lại có suy nghĩ này?
“... oud.”
Khoan đã.
Vốn dĩ lúc đó mình tỉnh ngộ bằng cách nào?
Lúc đó mình đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê mà?
“... loud.”
À, phải rồi.
Có người đã mắng nhiếc mình.
Dù bị lờ đi và coi như cơm nguội, người đó vẫn đến mắng mỏ mỗi ngày.
Đã làm thế...
Nhưng đó là ai?
Không nhớ ra.
Nam hay nữ?
Dáng người to hay nhỏ?
Giọng trầm hay cao?
Không biết.
Không nhớ ra chút gì.
Tại sao không nhớ ra?
Đã quyết định không quên một ai mà.
Đã quyết định nhớ tất cả mà.
Thế này là sao?
Là sao hả cái đ...
“Cloud!”
Giọng nói lớn của Frillite vang lên bên tai. Quay sang thì thấy Frillite đang ghé sát mặt vào tai tôi.
“Ổn không đấy?”
“Hả? Tôi á?”
“Sắc mặt không tốt lắm. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng kìa. Có chỗ nào không khỏe à? Vết thương trong trận chiến với Undead chưa lành hẳn sao?”
“Không. Ổn mà. Chỉ là chìm vào suy nghĩ linh tinh chút thôi.”
Phải, chỉ là suy nghĩ linh tinh.
“Ổn mà, đừng lo. Mà đang nói chuyện gì ấy nhỉ?”
Frillite trả lời với vẻ mặt vẫn chưa hết lo lắng.
“Đang nói về người vợ đã mất của Bá tước.”
“À... Rất tiếc, thưa Bá tước.”
“Không sao đâu ạ.”
Bá tước lắc đầu.
“Dù vợ tôi không còn bên cạnh, nhưng những ký ức về cô ấy vẫn khắc sâu trong tim tôi. Với tôi thế là đủ rồi. Hơn nữa, nhìn hai vị kia.”
Bá tước chỉ vào Isabelle và Mars.
“Nào, Mars. A~ nào.”
Isabelle xiên miếng bít tết đã cắt nhỏ đưa lên miệng Mars. Mars nhìn quanh dò xét rồi đành miễn cưỡng ăn miếng bít tết cô đưa.
“Ngon không?”
“Ừ...”
“Thế à? Để tớ cắt thêm cho. Ăn nhiều vào.”
Isabelle liên tục đút cho Mars ăn.
Bá tước nhìn hai người với ánh mắt hiền từ.
“Cảnh tượng đẹp thật. Khiến tôi nhớ đến vợ mình ngày xưa.”
Trong nụ cười của ông cũng chứa đựng sự cay đắng.
Bữa ăn tiếp tục như thế, và khi mọi người ăn xong, Bá tước đứng dậy trước, kết thúc bữa tối.
Các thành viên trong nhóm đều về phòng riêng, nhưng tôi thì không thể.
“Cloud. Gặp ta một chút.”
Vì Frillite giữ lại. Lần này cũng khó mà trốn nên tôi nghe theo. Frillite dẫn tôi về phòng cô ấy.
Khi chỉ còn hai người trong phòng, cô ấy mở lời.
“Cloud. Chuyện ban ngày ấy...”
Cuối cùng cũng đến.
Ngay khi tôi chuẩn bị tinh thần để đưa ra một lời bào chữa vụng về.
Frillite thở dài nói.
“Xin lỗi. Có vẻ ta đã quá kích động.”
Hả?
Tình huống gì đây?
Sao Frillite lại xin lỗi tôi?
Trong lúc tôi đang bối rối, cô ấy tiếp tục nói.
“Hôm đó, cậu đã nói. Khi ta nhận được sự cho phép của Phụ thân thì cậu đã là hoa có chủ rồi.”
“Hả? À à... Có nói.”
“Kết quả là cậu không nói dối. Nếu có lỗi thì là do ta thông báo muộn.”
Ơ kìa, thế này là...
“Nên ta sẽ không truy cứu chuyện quá khứ nữa. Quan trọng là hiện tại.”
Cô ấy đặt tay lên vai tôi.
“Khi trở về Đế quốc, ngay sau khi Hội nghị Xã giao kết thúc, chúng ta sẽ tổ chức lễ đính hôn ngay.”
...?
“Lễ đính hôn? Không phải hơi sớm sao?”
“Không sớm đâu. Vốn dĩ quý tộc làm lễ trưởng thành xong là đính hôn ngay. Ta chưa đính hôn mới là trường hợp đặc biệt.”
“V, Vậy à... Nhưng lễ đính hôn đột ngột thế có gây áp lực cho gia tộc không?”
“Ta sẽ viết thư cho Phụ thân nên đừng lo. Hơn nữa, nếu lễ đính hôn diễn ra ngay sau Hội nghị Xã giao, các quý tộc tham gia hội nghị sẽ tham dự lễ đính hôn luôn. Cũng tốt cho gia tộc.”
Frillite gật đầu.
Ừ, ra vậy.
Không có đường thoát rồi.
Kết thúc cuộc trò chuyện với Frillite, Cloud bước đi trên hành lang một cách uể oải. Trong mắt Cloud hiện lên hình ảnh Mars đang dựa vào lan can ngẩn ngơ nhìn lên trời.
‘Thằng này lại bị sao thế?’
Thực ra cũng đoán được lý do tại sao nó lại ủ rũ thế kia.
Chắc chắn là tại Isabelle rồi.
Đúng là dính vào gái tóc hồng chẳng được tích sự gì.
Cloud tặc lưỡi rồi tiến lại gần Mars, cũng dựa vào lan can.
“Tại Isabelle hả?”
“Hả? À, anh Cloud.”
Bất ngờ vì giọng nói bên cạnh, Mars giật mình, nhưng khi thấy Cloud thì bình tĩnh lại.
“Nhưng tại Isabelle là sao? Tự nhiên anh nói gì thế?”
“Lý do chú mày đang ủ rũ thế này ấy. Tại Isabelle chứ gì. Không phải à?”
“Ủ rũ gì chứ...”
“Phải hay không. Nói mỗi cái đó thôi.”
Mars do dự một lúc rồi gật đầu.
“Được rồi. Để anh giải quyết cho.”
Cloud nói rồi sải bước đi. Cảm thấy bất an, Mars vội vàng đuổi theo.
“Anh định làm gì?”
“Chú bảo Isabelle phiền phức mà. Chú vì tình nghĩa nên không đuổi được, để anh đuổi hộ cho.”
“Cái gì?! Em bảo phiền phức bao giờ?!”
Cloud dừng lại.
“Không phải à?”
“Không phải!”
“Không thì thôi.”
Cloud nhún vai. Nhìn Mars cau mày, cậu cười khẩy.
“Thế vấn đề là gì. Nói nghe xem.”
Mars do dự rồi thở dài nói.
“Chỉ là em tự hỏi thế này có được không thôi.”
“Nói thế bố ai mà hiểu được. Nói rõ ra xem nào.”
Bị Cloud thúc giục, Mars dựa lưng vào lan can thổ lộ nỗi lòng.
“Hành động thay đổi đột ngột của Isabelle tuy hơi bối rối nhưng em không ghét. Không, ngược lại còn thích nữa.”
“Lần trước chú bảo không biết còn thích Isabelle hay không mà?”
“So với lúc đó thì em đã thành thật với cảm xúc của mình hơn. Em vẫn thích Isabelle.”
... Cuối cùng cũng thành thế này.
Cloud chỉnh lại vẻ mặt đang định nhăn nhó.
“Thế thì được rồi. Con bé thích chú, chú cũng thích con bé. Thế là xong còn gì?”
“Không đơn giản thế đâu.”
Mars lắc đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
“Anh. Em ấy mà, em không biết mình có xứng đáng nhận được sự đối đãi này không. Cảm giác như quá sức với thân phận của em vậy.”
“Gì?”
“Thì đấy. Em đi du hành nhưng không kiếm được đồng đội. Có kiếm thuật giỏi nhưng không phải kiếm thuật của em. Là kiếm thuật của người tên Ruin Crasio mà em còn chưa thấy mặt. Cái đó cũng là nhờ anh chỉ cách công lược hầm ngục mới có được. Rốt cuộc em chẳng đạt được gì cả. Chẳng khác gì lúc nào cũng phải nhờ anh giúp đỡ như hồi xưa.”
Khuôn mặt Mars đầy vẻ tự ti.
“Nhưng Isabelle thì khác. Xinh đẹp hơn xưa, lại còn dùng được ma pháp. Nên em mới nghĩ. Liệu Isabelle có quá tầm với em không.”
Nỗi lo phức tạp đan xen giữa tình yêu và lòng tự trọng.
Cloud tóm gọn trong một câu.
“Bệnh hoang tưởng ghen tuông (Othello syndrome) đấy.”
“... Nói cái gì thế, lại nữa.”
Người ta đang tâm sự nghiêm túc mà lại đùa. Mars làm mặt khó chịu, nhưng Cloud nhìn lại Mars với ánh mắt như nhìn kẻ ngớ ngẩn.
“Anh nói sai à? Chú bảo thích Isabelle. Isabelle cũng thích chú. Nhưng lý do không dám hẹn hò là vì thấy mình kém cỏi hơn Isabelle? Tức là sợ Isabelle gặp người giỏi hơn chú rồi bỏ chú nên không dám hẹn hò, lo lắng về việc ngoại tình chưa xảy ra thì khác gì bệnh hoang tưởng ghen tuông?”
“Ơ..?”
Rõ ràng là ngụy biện nhưng nghe lại có lý. Đầu óc Mars bắt đầu quay cuồng, Cloud đặt tay lên vai cậu.
“Anh hiểu tâm trạng của chú. Bị gái đá hai lần rồi thì sinh bệnh cũng phải.”
“K, Không. Đã bảo không phải bệnh hoang tưởng mà...”
Giọng Mars nhỏ dần vì thiếu tự tin. Cloud lờ đi và nói tiếp.
“Nhưng anh không đồng ý với việc chú tự hạ thấp bản thân. Du hành nhưng không có đồng đội? Nhưng chú đã tích lũy được kiến thức. Dùng được kiếm thuật giỏi mà không phải của chú? Sao. Chú muốn sáng tạo ra độc môn kiếm thuật à?”
“... Không phải thế.”
“Đúng. Không phải. Mars, thằng ngốc này. Trên đời đầy rẫy thằng học kiếm thuật xịn mà không dùng ra hồn. Còn chú thì biến kỹ thuật đó thành của mình và dùng ngon lành còn gì? Đó còn là kiếm thuật của người được gọi là Hiệp sĩ Huyền thoại đấy.”
“...”
“Mars. Anh xin chú một điều thôi. Làm ơn đừng coi thường tài năng, tiềm năng của mình. Chú còn trẻ và có tài. Chỉ cần quyết tâm là làm được hầu hết mọi việc. Nên đừng chạy trốn. Thấy tường thì húc vào. Đừng nghĩ nó không vỡ, cứ húc vào. Húc đến khi tường đổ thì thôi. Chú giỏi cái đó mà.”
“... Ừ. Cảm ơn anh.”
Trước lời khuyên chân thành của Cloud, Mars cười khổ gật đầu.
Nhìn nụ cười đó, Cloud nhận ra nỗi lo của Mars vẫn chưa được giải tỏa.
Cũng phải, mấy lời nói suông sao giải quyết được vấn đề.
Cậu không khuyên thêm gì nữa mà vỗ lưng Mars vài cái.
“Chuyện Isabelle chú tự lo đi. Chú cũng là người lớn rồi. Chú chọn thế nào anh cũng không can thiệp đâu.”
Dứt lời, Cloud rời đi.
Mars nhìn theo bóng lưng Cloud một lúc rồi lại quay sang nhìn bầu trời đêm.
Cậu thiếu niên nỗ lực từng vung kiếm cả ngày với ước mơ trở thành kỵ sĩ.
Cậu đã đạt đến cảnh giới mà lẽ ra phải trải qua bao lần thập tử nhất sinh mới có được, một cách quá dễ dàng.
Và chính vì thế mà cậu đang lạc lối.
Đêm khuya.
Ngoại trừ lính canh, tất cả mọi người trong lâu đài, kể cả người hầu, đều đã ngủ, nhưng có một người đàn ông vẫn thức.
Tên ông là Louis Robert.
Chủ nhân của lâu đài này, ông đang nhìn bức chân dung người vợ đã khuất và rơi nước mắt.
Trong bữa ăn ông nói đã vượt qua nỗi đau, nhưng đó không phải sự thật.
Đêm nào ông cũng thức trắng trong nước mắt nhớ về người vợ đã mất.
Hôm nay cũng vậy, dù có vị khách đặc biệt là Dũng giả đến thăm.
Không, lẽ ra là vậy.
_Mình à, sao mình lại khóc?_
Nếu như giọng nói của người vợ không vang lên từ bức chân dung.
0 Bình luận