Chương 8: Cái Bẫy Trong Hang Động
"Tôi tên là Samuel. Rất mong được giúp đỡ."
Gã to con mặc giáp da đưa tay ra. Tôi nắm lấy và lắc vài cái. Nhìn cái khiên gỗ hắn cầm thì có vẻ là tanker (tiền vị).
"Bên này lần lượt là Jemina, Tom, Marlin."
"Tôi là Jemina. Rất vui được gặp."
Người phụ nữ tóc nâu giắt hai con dao găm bên hông.
"Tôi là Tom. Mong được giúp đỡ."
Gã đàn ông mặt đầy tàn nhang đeo cây rìu lớn sau lưng.
"Marlin."
Cô gái trông có vẻ lạnh lùng đeo ống tên và cung sau lưng.
Đây chính là những thành viên trong nhóm mà cô tiếp tân nói.
"Cloud. Rất vui được gặp."
"... Nói trống không à?"
Marlin lầm bầm với vẻ không hài lòng.
"Cô cũng nói trống không còn gì. Các người cũng muốn nói trống không thì cứ nói. Thế thoải mái hơn."
"Thật sự làm thế được..."
"Ha ha ha, không đâu ạ. Sao chúng tôi dám ăn nói suồng sã với mạo hiểm giả cấp B chứ."
Samuel bịt miệng Jemina lại và cười xòa.
"Thế à? Vậy tôi nói trống không nhé."
Tuy nhiên, Marlin - người mà Samuel không kịp ngăn cản - đã thản nhiên nói trống không. Thấy vậy, mặt Samuel tái mét.
"Này, Marlin em..!"
"Được rồi. Tôi thấy cậu là người làm quá nhất đấy. Mà hôm nay xuất phát luôn à?"
"Dạ? À, vâng. Dù sao thì càng sớm càng tốt... Ngài có thấy phiền..."
"Không. Đi luôn đi."
"Vâng ạ! Mấy đứa, đi thôi."
Chúng tôi bước ra khỏi cổng thành.
"Làng của chúng tôi nghèo rớt mồng tơi. Trừ lúc ngủ ra thì làm việc quần quật cả ngày cũng khó mà lo đủ ba bữa. Vì thế bốn đứa chúng tôi hồi nhỏ đã thề với nhau. Rằng sẽ ra khỏi làng và thành công. Thành công rồi sẽ quay về vực dậy ngôi làng."
Đã một ngày trôi qua kể từ khi xuất phát.
Có một điều tôi nhận ra trong thời gian qua, đó là cái tên Samuel này nói cực nhiều.
Cứ lải nhải về cái quá khứ mà tôi chẳng tò mò chút nào, định ngắt lời thì hắn chẳng cho tôi cơ hội.
Bảo hắn im đi thì hắn lại đối xử với tôi quá thân thiện.
Nên tôi cứ nghe tai này lọt qua tai kia.
"Hồi đó có chuyện này."
"Samuel."
"Thằng Tom này ấy..."
"Samuel. Jemina gọi kìa."
Marlin đập vào gáy Samuel. Bốp! Nghe tiếng kêu thì có vẻ đánh khá mạnh.
Tưởng bọn này thân nhau lắm?
"Hự... Marlin đánh nhẹ chút thì chết ai à?"
"Ồn ào."
"Chậc... Jemina? Gọi anh chi?"
"Suỵt!"
Jemina đi trước đưa ngón trỏ lên môi và chỉ về phía trước. Lặng lẽ tiến lại gần nhìn theo hướng cô ấy chỉ, thấy sáu con Goblin đang khiêng một con lợn rừng nhỏ.
"Làm sao đây?"
"Anh Cloud, anh thấy nên làm thế nào ạ?"
Samuel đá quả bóng trách nhiệm sang cho tôi.
Jemina và Marlin lườm hắn với vẻ bất mãn, nhưng hắn vẫn trơ ra đợi câu trả lời của tôi.
"Làm sao là làm sao, bám theo xem. Nếu hang ổ bọn chúng đúng là nơi chúng ta tìm thì dọn dẹp."
"Nếu không phải thì sao? Vất vả dọn dẹp xong mà không phải thì sao?"
"Marlin em từ nãy đến giờ..."
Marlin nói với giọng hơi cáu kỉnh. Samuel định mắng cô ấy, còn tôi thì nhún vai.
"Không phải thì sau này báo lên hội là giết thêm được chừng đó để đòi tiền. Giờ đừng cãi nhau nữa, bám theo đi. Đừng gây tiếng động. Bị phát hiện thì phiền lắm."
Samuel định mắng Marlin liền ngậm miệng lại. Marlin cũng tặc lưỡi quay đi. Chúng tôi chậm rãi bám theo sau lũ Goblin.
Bọn này cũng biết việc đấy chứ, trong lúc bám theo không gây ra tiếng động thừa thãi nào.
Cứ thế bám theo trót lọt, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy nơi có vẻ là hang ổ của Goblin, nhưng mà...
"... Gì vậy?"
Nhìn nơi bọn Goblin đi vào, tôi không khỏi nghiêng đầu thắc mắc.
Bởi vì nơi bọn chúng đi vào là một cái hang động to đến mức một con gấu khổng lồ cũng chui lọt.
"Sao vậy ạ?"
"Không, cái hang kia không phải quá to để Goblin sinh sống sao? Tại sao lại chọn nơi như thế làm địa bàn?"
Goblin có cơ thể nhỏ bé như trẻ con và sức lực yếu ớt. Móng vuốt hơi cứng một chút nhưng ngoài ra chẳng có gì đặc biệt.
Một loài sinh vật có thể bị đào thải khỏi tự nhiên bất cứ lúc nào.
Dù vậy chúng vẫn sống dai dẳng trong hệ sinh thái khắc nghiệt.
Đó là nhờ chúng tinh ranh và gian xảo.
Chúng không phải thợ săn bẩm sinh nhưng biết chờ đợi. Đặt bẫy và chờ đợi, tin chắc rằng con mồi sẽ sập bẫy.
Chúng không phải chiến binh bẩm sinh nhưng biết cách giết sinh vật khác. Lấy thịt đè người là cơ bản, đánh lén là sở trường của chúng.
Tuy trông yếu ớt nhưng tuyệt đối không được lơ là cảnh giác với loài này.
Lũ Goblin ở thế giới tôi từng bị bắt đến thường đào những cái hang nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho chúng chui lọt như kiến.
Vì thế muốn dọn dẹp hang ổ Goblin thì phải đánh sập cả cái hang, hoặc hun khói cho chúng chết ngạt.
Hoặc chấp nhận rủi ro chui vào đánh. Mà chui vào thì một nửa số người đi ra đều bị thương. Đủ loại bẫy kỳ quái đang chờ sẵn.
Vậy mà lũ tinh ranh đó lại sống ở nơi hớ hênh dễ bị kẻ thù tấn công thế này á?
Lạ thật.
"Sao lại chọn á. Chắc thấy dễ sống thì chọn thôi. Goblin thì cần quái gì lý do cao siêu?"
Marlin nói giọng cộc lốc.
Lần này đến cả Samuel cũng có cùng suy nghĩ nên không nói gì thêm.
Nhìn phản ứng của bọn họ thì có vẻ họ nghĩ Goblin là loài sinh vật ngu ngốc...
Chậc... Vậy Goblin ở đây là lũ ngu ngốc khác với nơi tôi từng sống à?
Ngu thế sao sống sót được?
Lẽ ra phải bị các ma vật khác diệt chủng từ lâu rồi chứ.
Hay là cái đó?
Cái thiết lập khả năng sinh sản vượt trội thường thấy trong manga?
Kiểu một lần mang thai đẻ năm sáu con ấy?
"Ừm... Giờ xin hãy quyết định đi ạ..."
Jemina tiến lại gần hối thúc.
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói.
"Vào xem sao."
Cái hang to thế kia thì không thể đánh sập, cũng không thể hun khói, chỉ còn cách vào va chạm trực tiếp thôi.
Bên trong hang tối om nếu không có đuốc thì không thấy gì, và đầy hơi ẩm.
Cả nhóm tiến vào theo thứ tự Jemina, Samuel, Marlin, Tom, Cloud.
Jemina từ nhỏ đã nhanh nhẹn và mắt tinh nhất trong bốn người. Vì thế cô ấy đi đầu trong tình huống này.
Bộp bộp.
Marlin vỗ vai Samuel. Khi anh ta quay lại, cô ấy nói nhỏ chỉ đủ cho Samuel nghe.
"Anh nghĩ cái gì vậy?"
"Gì cơ?"
"Từ nãy đến giờ sao cứ khúm núm trước gã đàn ông đó thế."
Khi cô còn nhỏ, Samuel là đại ca trong xóm và là người anh đáng tin cậy.
Người đề xuất kế hoạch bốn người cùng thành công và vực dậy ngôi làng cũng là anh ấy. Marlin thầm ngưỡng mộ anh ấy, nhưng... anh ấy lại cư xử như thể sẵn sàng móc gan ruột ra cho gã Cloud kia, khiến cô cảm thấy khó chịu là đương nhiên.
Trước lời mỉa mai của cô, Samuel như vớ được cọc, nói.
"Anh mới phải hỏi đấy. Em lấy đâu ra tự tin mà xấc xược với mạo hiểm giả cấp B thế?"
"Hả?"
"Nói thẳng ra trừ anh cấp D thì tất cả đều cấp E. Thế mà lấy gì tin tưởng để bật lại cấp B? Em có biết trên đường đến đây tim anh đập thình thịch thế nào không?"
"Ha...! Gì vậy, cái dáng vẻ hèn nhát đó? Đại ca xóm ngày xưa đâu rồi? Đi thành phố trước 1 năm rồi thành kẻ hèn nhát à?"
"Đi trước 1 năm nên thấy nhiều hiểu nhiều đấy đồ ngốc ạ. Mạo hiểm giả cấp cao nguy hiểm thế nào em không biết đâu!"
Trong 1 năm làm mạo hiểm giả, điều Samuel thấm thía nhất là: mạo hiểm giả cấp cao chẳng có thằng nào bình thường cả.
Có thằng đánh nhân viên quán rượu chỉ vì làm phật ý,
Có thằng sàm sỡ phụ nữ hay tiếp tân,
Có trường hợp hai thằng say rượu đi ra ngoài rồi chỉ có một thằng quay lại.
Thằng quay lại một mình thì kiếm dính đầy máu.
Những kẻ có thực lực và đầu óc bình thường đều chuyển sang làm lính gác hay hiệp sĩ cho ổn định, nên Hiệp hội Mạo hiểm giả chỉ còn lại toàn lũ điên.
Ở cái chốn đó, mấy cái danh hiệu đại ca xóm hay gì gì đó ở quê chẳng có tí giá trị nào.
Nói ra chỉ tổ bị cười nhạo hoặc bị đánh cho vì tội ngu.
Nên điều anh ta có thể làm là cúi đầu và cúi đầu cho đến khi đủ sức bảo vệ bản thân.
Trong tình huống đó, mấy đứa em mới đến thành phố chưa được bao lâu, là lính mới tò te mà dám vênh mặt với cấp B...
Samuel không lo sốt vó mới lạ.
"Sau này anh sẽ giải thích kỹ, giờ nghe lời anh đi. Tuyệt đối không được cãi lời người đó. Cũng đừng làm phiền người ta."
"Đằng kia. Ồn ào quá."
"A, vâng vâng. Xin lỗi ạ."
Samuel cúi đầu trước Cloud. Marlin cau mày dữ dội, nhưng khi Samuel nắm chặt cổ tay cô ấy, cô ấy cắn môi rồi giãn cơ mặt ra.
Cứ thế cả nhóm lại im lặng tiến bước.
Khi cảm thấy đã vào khá sâu trong hang, cả nhóm đụng độ chín con Goblin.
Kíiii?
Lũ Goblin đếm số lượng nhóm Cloud. Sau khi nhận ra phe mình đông hơn, chúng cười nham hiểm.
Lũ Goblin rút ra những vũ khí thô sơ như dùi cui hay dao găm rỉ sét.
Kíiii! Kíiii!
Nghĩ là đông hơn thì có lợi sao?
Lũ Goblin lao vào nhóm Cloud.
"Định đi đâu?"
Vút. Phập.
Mũi tên Marlin bắn trúng bụng con Goblin chạy đầu. Con Goblin trúng tên ngã gục nhưng những con khác không dừng lại mà vẫn lao tới.
Trong khi Marlin nạp mũi tên mới, Samuel và Jemina đối mặt với lũ Goblin.
Kíiii Kíiii!
Ba con Goblin phấn khích vung dùi cui. Nhưng sự chênh lệch về thể hình giữa Goblin và Samuel là quá lớn. Hơn nữa Samuel còn có khiên, nên dùi cui của Goblin chẳng gây ra sát thương đáng kể nào.
Ngược lại, tận dụng sơ hở, Samuel vung kiếm chém nát vai một con Goblin.
Trong khi đó, Jemina với vũ khí chỉ là hai con dao găm đang gặp rất nhiều khó khăn. Vì cả năm con đều lao vào cô ấy.
Cũng may là Tom không chậm trễ.
Anh ta vung cây rìu lớn theo phương ngang. Lũ Goblin định dùng dùi cui và dao găm đỡ, nhưng chênh lệch trọng lượng quá lớn. Dùi cui và dao găm gãy nát, xương cốt lũ Goblin cũng nát vụn.
Kí... Kíiii...?
Trong nháy mắt bốn con bị hạ.
Giờ không còn ưu thế về số lượng nữa. Lũ Goblin nhanh chóng bỏ chạy vào sâu trong hang.
"Định đi đâu! Tưởng ta tha cho chắc?!"
Marlin nóng tính rút kiếm bên hông ra đuổi theo lũ Goblin. Jemina, Tom và cả Samuel cũng chạy theo sau cô ấy.
Sức nóng của chiến thắng đã thôi thúc họ.
"Vào sâu quá rồi đấy."
Trong số đó, chỉ có Cloud là giữ được bình tĩnh. Cậu ta chậm rãi bước vào trong hang.
Marlin là một cô gái tràn đầy tự tin. Từ nhỏ làm gì cũng khéo léo và giỏi giang.
Lần này cũng vậy.
Tuy là ủy thác đầu tiên nhưng chẳng phải cô đang làm rất tốt sao.
Kíiii! Kíiii!!
Nhìn lũ Goblin la hét bỏ chạy thảm hại kìa!
"Thật tình, anh Samuel cũng nhát quá đi."
Cấp B chứ không phải cấp S hay cấp A, có gì mà phải sợ sệt khúm núm thế.
Cái cấp B đó, cô chỉ cần quyết tâm là đạt được mấy hồi.
Hơn nữa nhìn lúc nãy xem.
Lúc đánh nhau với Goblin, cái gã cấp B đó chẳng làm gì cả.
Chẳng khác gì mấy tên côn đồ trong làng chỉ biết gồng mình khoe mẽ.
"Nhân cơ hội này phải cho anh ấy thấy rõ."
Rằng cô là người tài giỏi đến mức nào.
Đang mải suy nghĩ đuổi theo Goblin thì đột nhiên cô cảm thấy có gì đó lạ ở lòng bàn chân. Cô mất thăng bằng và ngã xuống đất.
"Ư ư... gì vậy..."
Vấp phải cái gì thế? Ơ, khoan đã, chân không cử động được?
Marlin nhìn cái chân không cử động được của mình.
Một mũi chông nhọn hoắt xuyên qua mu bàn chân trồi lên.
"Ơ...? Sao cái này lại ở đây..?"
Cô vốn coi thường Goblin là loài sinh vật ngu ngốc. Đương nhiên cô nghĩ sẽ chẳng có bẫy biếc gì, và vì thế cô đã đạp phải mũi chông lũ Goblin đặt dưới đất.
Và nỗi đau luôn ập đến sau khi nhận thức được vết thương.
"Aaaaaaa!"
Lần đầu tiên trong đời cảm nhận nỗi đau da thịt bị xé rách.
Marlin không kìm được tiếng hét.
Kí hi hi hi hít.
Lũ Goblin lúc nãy còn chạy trốn thảm hại giờ nhìn bộ dạng của Marlin mà cười khúc khích. Và chúng chậm rãi tiến lại gần cô.
"Hư hư hư. Đ, đừng lại đây. Đừng lại đây!"
Marlin định lấy cung nạp tên. Nhưng đôi tay run rẩy làm sao nạp được tên.
Lũ Goblin đang đến gần.
"Làm... làm sao đây..."
Cô gái lúc truy đuổi còn tràn đầy tự tin, giờ đây đang sợ hãi tột độ trước vỏn vẹn năm con Goblin.
"Ai, ai đó..."
"Marlin!"
Đúng lúc đó Samuel, Tom và Jemina đến nơi. Khuôn mặt Marlin rạng rỡ hẳn lên.
"Không sao... Chân em..?!"
"Em... em không sao đâu, giết lũ Goblin! Giết lũ Goblin kia trước đi!"
Marlin dùng ngón tay dính máu chỉ vào lũ Goblin. Samuel gật đầu, siết chặt khiên và kiếm.
"Dám làm Marlin..."
Samuel lầm lũi bước về phía lũ Goblin.
Năm con Goblin không bỏ chạy. Chúng chỉ cười khúc khích điệu cười khó chịu như lúc nãy.
Thấy vậy, Jemina cảm thấy có gì đó không ổn.
"A, anh. Khoan đã dừng lại..."
Muộn rồi.
Bốp!
Bị một vật nặng đập vào sườn, Samuel lăn lông lốc trên đất.
""Anh ơi!""
"Anh Samuel!"
"Anh không sao!"
Samuel ôm sườn đau nhói cố gắng đứng dậy. Và nhìn về phía mình vừa bị đánh.
Trong bóng tối, một con Goblin lộ diện.
Chiều cao thấp nhưng cơ thể to lớn hơn hẳn Goblin bình thường, và cây dùi cui trên tay cũng to hơn loại con người sử dụng.
Samuel biết danh tính của con Goblin đó.
"Hobgoblin...!"
Hobgoblin, một trong những biến thể của Goblin.
Chúng được biết đến với sức mạnh và sức chịu đựng vượt trội so với Goblin thường.
Samuel đưa khiên ra trước và thủ thế.
Với những đứa em hôm nay mới bắt đầu làm mạo hiểm giả thì quá sức. Mình phải làm thôi. Anh ta quyết tâm chiến đấu với Hobgoblin...
"Anh ơi đằng sau!"
"Hả?"
Samuel nhanh chóng quay người lại.
Một cây dùi cui lớn đang giáng xuống đầu anh, anh vội vàng dùng khiên đỡ. Nhưng không tránh khỏi việc lăn lông lốc trên đất một cách thảm hại.
"Khốn kiếp... Hobgoblin mà có tận hai con... Chuyện này là sao..."
Bình thường tìm một con còn khó.
Sao lại đen đủi thế này.
Thế này thì Tom và Jemina lo một con, trong lúc đó mình...
"A, anh ơi... Hình như không chỉ có hai con đâu..?"
Giọng nói run rẩy của Jemina.
"Gì cơ?"
Samuel lập tức vung đuốc soi xung quanh. Trong bóng tối đen kịt, những đôi mắt đỏ rực hiện lên. Chỉ trong chốc lát, lũ Goblin đã kéo đến đông nghịt.
"Chết tiệt... Số lượng này không thể đối phó được. Đành phải cõng Marlin chạy thôi..."
Samuel quay lưng lại.
Và chỉ biết cười trong tuyệt vọng trước cảnh tượng trước mắt.
Hai con Hobgoblin mới xuất hiện chặn đứng con đường họ vừa đi qua.
Kí hi hi hi hi hít.
Kí hi hi hít.
Kí hi kí hi hi hi hi hít!!!
Lũ Goblin cười nhạo những con người ngu ngốc.
Làm sao không cười nhạo những con lợn tự mình chui vào lò mổ chứ.
Làm sao không thấy nực cười trước những con mồi ảo tưởng mình là thợ săn chứ.
Những đôi mắt đỏ rực cong lên như trăng lưỡi liềm hiện rõ trong bóng tối, và tiếng cười của lũ Goblin vang vọng khắp hang động.
Bốn mạo hiểm giả quê mùa run rẩy trong sợ hãi.
Họ tin rằng một ngày nào đó mình sẽ trở thành những mạo hiểm giả xuất sắc. Vì thế họ chỉ nghe những câu chuyện về mạo hiểm giả thành công, và bỏ ngoài tai những câu chuyện về mạo hiểm giả chết dưới tay ma vật.
Họ nghĩ chuyện đó không liên quan đến mình.
Nhưng cái chết luôn đến bất ngờ.
Giờ đây, đến lượt bốn người họ trở thành nhân vật chính trong câu chuyện bi thảm về những kẻ coi thường Goblin rồi bị giết ngược.
... Nếu như ở đây không có thêm một người nữa.
Phập.
Lưỡi kiếm xuyên qua ngực con Hobgoblin đang chặn lối vào.
Kí hi hi... hi..?
Đang cười thì ngơ ngác rồi chết, con Hobgoblin.
Cloud rút kiếm ra, con Hobgoblin từ từ đổ gục về phía trước.
Kí..? Kíiii!
Con Hobgoblin bên cạnh nhảy lên giáng mạnh dùi cui xuống. Cloud nghiêng người né nhẹ rồi đâm kiếm về phía trước.
Cũng như lúc nãy, kiếm của cậu ta xuyên thủng tim con Hobgoblin.
Cậu ta đạp con Hobgoblin ra để rút kiếm. Vung mạnh kiếm để rũ sạch máu dính trên đó, cậu ta nói.
"Thấy chưa. Bọn này không ngu đâu."
Cloud không chút do dự bước về phía bóng tối đầy những đôi mắt đỏ rực.
1 Bình luận