Web Novel

Chương 84

Chương 84

Chương 84: Đêm Của Những Tiếng Rên Rỉ Và Bức Thư Máu

“Ui da. Sao lại cắn?”

Cloud dừng hông lại, đẩy Katarina ra và hỏi. Katarina bĩu môi quay mặt sang một bên.

‘Dỗi rồi.’

Trêu hơi quá đà chăng.

Nhưng biết làm sao được. Mỗi lần trêu cô ấy lại phản ứng dễ thương thế kia, sao mà nhịn được?

Nhưng chắc phải dừng trêu thôi.

Cloud nhẹ nhàng vuốt ve má Katarina.

“Xin lỗi vì đã trêu. Nhưng Katarina à, hỏi đối phương chuyện đó vốn dĩ là thất lễ lắm đấy.”

Đôi mắt Katarina đảo tròn hướng về phía Cloud.

“Thế à?”

“Ừ. Thế đấy.”

Katarina thu lại đôi môi đang bĩu ra. Thay vào đó cô làm vẻ mặt hơi ỉu xìu.

“Xin lỗi. Tôi lần đầu làm chuyện này nên... Chỉ là muốn cậu cũng lần đầu giống tôi thôi...”

Cloud bắt đầu di chuyển hông trở lại.

Phạch. Phạch.

Trụ dương vật và âm hộ cọ xát vào nhau.

“Hư ư?! C, c, đột nhiên... Ư... A..! A.. a... Ang..! Khoan đã... Quá.. Hí..! Nhanh mà... Ang!”

Chuyển động hông của Cloud nhanh và thô bạo hơn trước. Katarina không tự tin chịu đựng được khoái cảm ập đến như vũ bão, cô vỗ vào lưng anh cầu xin làm chậm lại.

Nhưng Cloud không những không giảm tốc độ mà còn tăng lên.

‘Xin lỗi nhé. Nhưng cái này là lỗi của cô.’

Thấy vẻ mặt đó, nghe câu nói đó, có bao nhiêu đàn ông trên đời này nhịn được chứ?

Có thể có, nhưng ít nhất không phải tôi.

“Dừng..! Lạ lắm. Lạ lắm mà..! Ư ư?! A..! A..! A a a a...!!!”

Katarina quấn chặt tay chân lấy Cloud, cơ thể giật giật, run lên bần bật.

Khoái lạc tích tụ được giải phóng cùng một lúc, mang lại cảm giác sảng khoái.

Cô đã trải nghiệm lần lên đỉnh đầu tiên.

Tuy nhiên, cô không có thời gian để cảm nhận dư âm của lần lên đỉnh đầu tiên.

“Ư... Cloud khoan đã dừng lại. Đau.”

Đương nhiên rồi, phụ nữ khi lên đỉnh thì âm hộ sẽ trở nên nhạy cảm. Trong trạng thái đó mà cứ cọ xát điên cuồng thì sẽ thấy đau hơn là sướng.

“Không sao đâu. Sắp sướng lại ngay ấy mà.”

“Nói cái gì vậy! Bảo dừng lại cơ mà?”

Katarina đặt tay lên ngực Cloud định đẩy anh ra. Nhưng anh không hề nhúc nhích, ngược lại còn tóm lấy tay Katarina.

Anh đan mười ngón tay vào tay cô. Trong tư thế đó, anh áp sát ngực vào ngực cô, dùng trọng lượng cơ thể đè xuống khiến cô không thể kháng cự.

“Bảo dừng lại mà..! Không dừng là tôi ghét đấy!”

Trước lời đe dọa dễ thương, Cloud không khuất phục. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hôn và dùng lưỡi liếm láp.

“Ư ư... Cậu..!”

Dù dùng sức thế nào cũng không đẩy được Cloud ra. Dùng lời nói cũng không làm anh bình tĩnh lại được. Bị đè nghiến xuống không làm gì được.

Katarina cảm thấy bất lực.

Và sự bất lực đó chuyển hóa thành cảm giác bội đức (cảm giác tội lỗi nhưng kích thích), kích thích cơ thể cô hưng phấn.

“Ư ư?!”

Khoái lạc dâng lên lấn át cơn đau.

Có vẻ độ nhạy cảm đã tăng lên so với lần đầu, cô nhanh chóng chìm đắm trong khoái lạc và thở hổn hển.

“Ư, a, ư.. Ang! Ang! Ang! A a ang..!!”

Run rẩy. Bần bật.

Sức lực rời khỏi cơ thể Katarina.

Cơ thể lên đỉnh hai lần cảm thấy rã rời.

Tinh thần hơi mơ màng.

Từ lần thứ ba trở đi không còn thấy đau nữa. Khoái lạc không mãnh liệt mà âm ỉ. Nhờ đó Katarina có thể tập trung vào người trước mắt.

Cloud.

Con đực quyến rũ đang cưỡng cầu cô một cách áp đảo.

Người khác giới cô thích đang khao khát cô.

Katarina say trong cảm xúc. Cô hôn lên cổ anh như anh đang làm với cô.

“Chụt... Chùn chụt... Liếm... Cloud... Chụt... Ha a...”

Chẳng bao lâu sau, khoái cảm mãnh liệt lại dâng lên từ bên dưới.

Katarina siết chặt bàn tay đang đan vào tay anh và lên đỉnh. Cảm nhận hết dư âm của cơn cực khoái, cô lại tiếp tục liếm láp cổ anh.

Thời gian trôi qua.

Katarina không còn liếm cổ Cloud nữa. Đôi chân quấn quanh eo Cloud đã buông thõng bất lực, bàn tay đan vào nhau cũng chỉ là do Cloud đơn phương nắm giữ.

Cơ thể và tinh thần cô không chịu nổi những lần lên đỉnh liên tiếp.

Giữ được ý thức mơ hồ là nỗ lực hết sức của cô.

“A... A... A... Ang!”

Giật giật.

Lại lên đỉnh.

Không còn phản ứng kịch liệt như lần đầu. Chỉ hơi run người là hết.

Khi cô đang nằm đó cảm nhận khoái lạc một cách yếu ớt, Cloud thì thầm vào tai cô.

“Ra đây. Katarina.”

“Ra..?”

Cái gì..?

Cô không hiểu nhưng vốn dĩ cô cũng chẳng cần hiểu. Dương vật của anh phồng lên rồi ộc ra tinh dịch. Tinh dịch bắn mạnh ra tưới đẫm lên bụng Katarina.

Cảm nhận được thứ ấm nóng trên bụng, Katarina bản năng nhận ra.

Thứ ấm nóng đó là hạt giống của đàn ông.

‘Hạt giống ra rồi là xong nhỉ..?’

Cloud không di chuyển hông nữa. Có vẻ xong thật rồi. Katarina nhắm mắt lại. Bỏ qua nụ hôn trên trán, cô chìm vào giấc ngủ.

...

...

“Ưm... Hự!”

Tỉnh dậy sau khi trằn trọc, Katarina mở bừng mắt.

‘Đ, đây là?’

Đảo mắt nhìn quanh. Cô đang nằm trên giường của mình. Quần áo không phải đồ vũ công mà là đồ thường ngày.

‘Rõ ràng ngủ quên ở bên ngoài mà?’

Tỉnh dậy thấy ở trên giường.

Nghĩa là Cloud đã bế cô vào.

Lại còn thay quần áo cho nữa....

Thay quần áo?

‘C, cái gì?! Ý là cởi đồ con gái nhà người ta ra rồi thay đồ khác vào á?! Đó là vấn đề...’

Không có vấn đề gì cả.

Đã làm chuyện còn hơn thế nữa rồi mà.

Cảnh tượng đêm qua lướt qua trong đầu Katarina.

Nam nữ bán khỏa thân quấn lấy nhau, đặc biệt là cảnh cô rên rỉ ăng ẳng như cún con ôm lấy anh.

Cô muốn tự tử.

‘Xấu hổ thế này sao nhìn mặt Cloud được?!’

Dù là chưa có kinh nghiệm nhưng cái bộ dạng thèm khát đó...

Anh ấy có cười nhạo khi thấy bộ dạng đó không?

Không, không chỉ thế, có khi hôm nay cả ngày anh ấy sẽ nhìn cô cười tủm tỉm cũng nên.

Nghĩ đến đó cô thấy hơi sôi máu.

‘Cứ thử cười xem.’

Cô sẽ cho nhịn đói cả ba bữa luôn.

Katarina quyết tâm rồi ngồi dậy.

Hắng giọng quay đầu về phía giường của Cloud.

Giường trống không.

‘... Ơ?’

Tim hẫng một nhịp, Katarina vội vàng kiểm tra quanh giường anh. May mắn là hành lý vẫn còn nguyên. Có vẻ chỉ ra ngoài một lát.

Sáng sớm thế này đi đâu nhỉ?

Nghĩ rằng có thể anh đang ở ngoài sân, Katarina đi ra ngoài. Nhưng người đợi Katarina bên ngoài không phải Cloud mà là người đưa thư.

“Của tôi á?”

“Vâng, vâng. Đã bảo là thế mà.”

Người đưa thư ném bức thư cho cô rồi càu nhàu sao lại sống ở cái nơi đáng sợ này, xong chạy biến vào con hẻm.

Katarina nghiêng đầu đọc bức thư người đưa thư gửi. Càng đọc, vẻ mặt cô càng lạnh tanh.

“Ronwell.”

Đại thương nhân số một Vương quốc Alitia.

Kẻ thù đã phá nát gia đình yên ấm và sát hại cha mẹ cô một cách tàn nhẫn.

Bức thư là do gã đàn ông đó gửi.

Nội dung thư như sau.

Sắp đến sinh nhật hắn, hãy cùng các vũ công khác đến góp vui.

Katarina vò nát bức thư ném đi.

“Thằng chó... Bố mẹ tao, tao, mày không nhớ gì sao?”

Cũng phải, đại thương nhân cao quý sao phải nhớ những kẻ không có giá trị.

Nên mới trơ trẽn gửi cái thiệp mời này chứ gì?

Được, tao sẽ đến.

Vừa hay điệu múa của mẹ cũng gần hoàn thiện rồi. Thời điểm quá chuẩn. Góp vui à? Được thôi, tao sẽ góp vui. Nhưng cái giá là cái đầu của mày.

Run rẩy nắm chặt tay và thở hổn hển một lúc, cô thở dài trấn tĩnh lại.

‘Không phải lúc này. Phải chuẩn bị bữa sáng đã.’

Sắp đến lúc Cloud về rồi.

‘... Vẫn phải nói với Cloud chứ nhỉ?’

Về quá khứ và sự trả thù của cô.

Vốn dĩ cô sẽ không nói.

‘Giờ cũng không phải người dưng nữa...’

Katarina dùng tay quạt cho khuôn mặt đang nóng bừng rồi đi vào nhà.

“Con người hành động vì dục vọng. Có dục vọng và để thỏa mãn nó mà sinh tồn. Nhưng tôi của thời thơ ấu chẳng có dục vọng gì đặc biệt.”

Ronwell sinh ra trong gia đình Bá tước của Vương quốc Alitia. Không phải gia đình Bá tước bình thường mà là gia đình tích lũy được khối tài sản khổng lồ nhờ giao thương.

Vì thế ông ta chẳng có dục vọng gì.

Sinh ra đã có tất cả.

Muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc.

Tham vọng đưa gia tộc lên vị trí cao hơn vốn dĩ không tồn tại.

“Những ngày tháng nhàm chán. Tôi đã nhiều lần nghĩ thà chết đi còn hơn sống cuộc đời vô vị này. Trong lúc sống dở chết dở như vậy, tôi đã tham gia lễ hội với tư cách là người thừa kế gia tộc.”

Tại lễ hội chẳng có gì vui vẻ đó, ông ta tình cờ xem cuộc diễu hành của các vũ công.

“Tôi đã thấy một vũ công. Khoảnh khắc nhìn thấy điệu múa của cô ấy, tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

Có lẽ nào thiên thần giáng thế?

Ronwell say mê vũ công đó đến mức cảm thấy như vậy.

“Lần đầu tiên tôi có thứ muốn sở hữu. Không thể chịu đựng được. Tôi đã chen vào giữa cuộc diễu hành và cầu hôn ngay lập tức.”

Khi đó tôi cũng còn trẻ.

Ronwell cười khùng khục.

“Ban đầu bị từ chối nhưng sau khi kiên trì theo đuổi, cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận lời cầu hôn của tôi. Cứ thế tôi kết hôn với cô ấy và trải qua khoảng thời gian hạnh phúc khác hẳn trước đây. Nhưng hóa ra chỉ có mình tôi hạnh phúc.”

Tình yêu của người đàn ông cả đời sống trong trống rỗng.

Đó không phải là tình cảm ấm áp và êm đềm. Chỉ là sự chiếm hữu méo mó đến mức bốc mùi hôi thối.

“Cô ấy đã bỏ trốn cùng người làm vườn. Không biết hai người họ tằng tịu với nhau từ bao giờ nhưng... Chắc là chán tôi đến mức phải lòng một tên làm vườn quèn.”

Biết sự thật, Ronwell vô cùng tức giận.

Lập tức phái đội truy đuổi bắt hai người đó về.

“Bắt hai người đó về không khó. Tôi đánh tên làm vườn một trận nhừ tử rồi hỏi cô ấy. Tại sao lại trốn tôi. Tôi thiếu sót chỗ nào. Cô ấy gào khóc và hét lên. Ngay từ đầu cô ấy chưa bao giờ yêu người như tôi.”

Như trút hết nỗi uất ức bấy lâu, cô ấy nói.

Cô ấy muốn sống như một vũ công.

Cuộc hôn nhân với ông là do áp lực từ cha mẹ quyền thế của ông nên đành phải làm.

Sự ám ảnh và tình yêu méo mó của ông giờ khiến cô ấy phát ngấy.

“Khóc lóc một hồi, cô ấy nói với giọng yếu ớt. Nếu còn yêu cô ấy thì hãy buông tha cho cô ấy. Nghe câu đó, cậu nghĩ tôi đã làm gì?”

“Bắt cóc giam cầm?”

“Ha ha, tôi yêu cô ấy quá nhiều để làm chuyện đó.”

Tôi hỏi có thể bắt đầu lại không.

Cô ấy kiên quyết nói tuyệt đối không có chuyện đó.

“Vì yêu nên tôi đã buông tha cho cô ấy như ý muốn. Rồi quay về gia tộc kế thừa vị trí gia chủ.”

Không phải sự thừa kế bình thường.

Gia chủ trước, phu nhân và các vợ lẽ đều bị đầu độc chết.

“Sau đó rất nhiều thời gian trôi qua. Dù vậy hình ảnh điệu múa của cô ấy trong tim tôi vẫn rõ nét. Và rồi chuyện đó xảy ra. Khi tôi đến giám sát lễ hội như mọi khi. Tôi đã thấy cô ấy ở đó. Cùng với người đàn ông từng là người làm vườn của gia đình tôi.”

Tưởng rằng thời gian trôi qua vết thương và cơn giận đã phai nhạt. Nhưng không phải. Đó chỉ là con đập mong manh có thể vỡ bất cứ lúc nào.

“Tôi mất lý trí. Bị cơn giận nuốt chửng.”

Khi tỉnh lại, thứ lọt vào mắt ông ta là thanh kiếm dính máu trên tay mình, hai cái xác lạnh lẽo, và...

Một cô bé cầm con dao găm nhỏ run rẩy nhưng vẫn canh giữ lối vào gác xép nơi các em đang trốn.

“Khoảnh khắc nhìn thấy đứa bé, tôi biết ngay. Đứa bé này là con tôi. Và sau khi điều tra bằng nhiều cách, đúng là con tôi thật.”

Giết người phụ nữ mình yêu bằng chính tay mình.

Lý do Ronwell vẫn chưa chết dù phạm phải sai lầm đó là vì con gái ông ta.

“Vậy, ông muốn nói gì? Gọi tôi đến đây chắc không phải chỉ để kể chuyện tình đầu, hay nhờ giúp đỡ màn cha con đoàn tụ cảm động chứ?”

Cloud dựa lưng vào ghế nói với vẻ thờ ơ.

Ronwell mỉm cười lắc đầu.

“Tôi biết điều đó là không thể. Tôi không quên việc ngày hôm đó con bé run rẩy nhưng không buông con dao, vừa sợ hãi vừa trừng mắt nhìn mặt tôi đến cùng.”

Nếu có thể sống như cha con bình thường thì tốt biết bao.

Nhưng điều đó là không thể.

Đứa bé đó mang mối thù sâu sắc với ông ta.

“Oán hận và trả thù là xiềng xích trói buộc con bé. Nếu nó không biến mất, con bé sẽ không thể bay lên được.”

Như mẹ nó, Annelise đã từng.

Ronwell với tư cách là một người cha, yêu thương con gái mình.

Ông ta muốn con gái dang rộng đôi cánh bay cao lên bầu trời.

Vì vậy ông ta nhờ Dũng giả.

“Vì vậy tôi xin nhờ ngài. Xin đừng ngăn cản con bé giết tôi.”

Hãy nhắm mắt làm ngơ trước hành động nghịch luân của con cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!