Web Novel

Chương 166

Chương 166

Chương 166: Ác Mộng: Lời Thú Tội Dưới Lưỡi Hái Tử Thần

“Xin lỗi. Tớ không đi được nữa rồi.”

Mars nói vậy, trông cậu yếu đi rõ rệt. Mắt cậu chỉ mở được một nửa như đang buồn ngủ, hơi thở yếu ớt như sắp đứt.

Tim Isabelle như rơi xuống vực thẳm.

“M, Mars. Cậu nói gì vậy. Không đi được là sao...”

“Cơ thể tớ không còn chút sức lực nào... Chắc là do đã cố gắng tái hiện kiếm thuật đó..?”

Mars cười cay đắng.

“Nên cậu hãy chạy đi. Một mình cậu thì chắc chắn sẽ thoát được.”

“Bảo tớ bỏ cậu lại một mình mà chạy ư? Đừng có đùa!”

Isabelle quay lưng về phía Mars và ngồi xổm xuống.

“Isabelle..?”

“Lên đi.”

“Tớ chỉ là gánh nặng...”

“Nhanh lên!”

Isabelle quát lên, Mars đành phải vòng tay qua vai cô và dựa vào người cô. Isabelle nắm lấy chân Mars và đứng dậy.

Ngay lúc cô định cõng Mars trên lưng và chạy đi.

–Định đi đâu?

Con Succubus đã hồi phục sau cơn đau, trợn mắt lên.

–Tao ấy à, ghét đau lắm. Nhưng vì chúng mày mà lúc nãy tao đã rất đau đấy.

Cái đó. Tao sẽ trả lại hết.

Ngay khi lời nói của cô ta kết thúc, lũ ma vật gầm lên. Tiếng gầm vang dội từ khắp nơi khiến các bụi cây rung chuyển.

–Hãy chết trong sự hối hận tột cùng vì đã làm tao đau đớn nhé?

Tạch tạch─ Tạch tạch─

Tiếng bước chân vang lên từ khắp nơi.

Lũ ma vật hiện ra từ trong bóng tối.

Isabelle quay đầu lia lịa để không bỏ lỡ chuyển động của lũ ma vật.

Con sói hoang là kẻ lao đến đầu tiên. Nó há miệng định nuốt chửng cả hai người cùng một lúc.

“Cút đi!”

Isabelle phóng ra một lưỡi đao gió. Vù! Bị lưỡi đao gió đánh trúng, con sói hoang bay xa và đâm vào một cái cây. Con sói hoang lắc đầu và đứng dậy.

Nhìn thấy cảnh đó, Isabelle nghiến răng.

‘Quả nhiên, không có hợp đồng thì uy lực yếu đi hẳn.’

Vốn dĩ, lưỡi đao gió là một ma pháp có thể bắn ra nhanh chóng mà không cần niệm chú, nên uy lực không mạnh. Nhưng khi ký hợp đồng với Nữ Vương Succubus, cô đã tăng cường uy lực của lưỡi đao gió dựa trên lượng ma lực khổng lồ.

Nếu có uy lực như lúc đó, con sói hoang đã bị chém làm đôi và chết.

Nhưng bây giờ, không những không bị chém chết, mà ngay cả một vết xước trên da cũng không có.

Điều đó khiến Isabelle lo lắng.

Vì trong số những ma vật xung quanh, không có con nào trông yếu hơn con sói hoang.

“Đi ra! Cút đi!”

Lưỡi đao gió và những mũi giáo băng bay về phía lũ ma vật. Đối mặt với vô số ma vật cùng lúc, cô không có thời gian để niệm chú cho những ma pháp mạnh hơn.

Dù cô đã chiến đấu hết mình, số lượng ma vật vẫn không hề giảm đi.

Lũ ma vật, như thể đã học được kinh nghiệm, tập trung lại và lao vào cùng một lúc.

Isabelle dồn ma lực.

“Aaaaaa!”

Xung quanh cô, mặt đất nhô lên thành những cột đá hình lục giác.

Isabelle giải phóng ma lực đã dồn nén.

Những cột đá lao thẳng ra ngoài hình lục giác.

–Kíeeek?!

–Kaaaa!

Lũ ma vật bị cột đá đánh trúng và văng ra, hoặc bám vào cột đá và bị đẩy lùi.

Khi lũ ma vật đang lao tới bị đẩy lùi, trận chiến tạm thời lắng xuống.

“Hà... hà...”

Hơi thở của Isabelle trở nên gấp gáp. Đó là do đã sử dụng một lượng lớn ma lực trong thời gian ngắn. Chân cô mềm nhũn, cô ngã khuỵu xuống, và Mars nhìn cô với ánh mắt lo lắng.

“Isabelle. Bây giờ vẫn chưa muộn đâu. Trong lúc lũ ma vật còn chưa tỉnh táo–”

“Đủ rồi!”

Isabelle quay người về phía Mars. Mars, người đang định thuyết phục Isabelle, nhìn thấy khóe mắt cô ươn ướt và không nói nên lời.

Những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi lã chã từ mắt cô.

“Tại sao cậu cứ bảo tớ từ bỏ cậu? Cậu có biết tớ đã vất vả thế nào trong thời gian không có cậu không?”

Isabelle đã tự ý rời làng để đi tìm Mars. Dù đó là một hành động bộc phát do không kiểm soát được cảm xúc, nhưng sau khi tỉnh táo lại, cô vẫn không quay về làng.

Vì ở đó không có Mars.

Người bạn thời thơ ấu đã cùng cô trải qua nửa cuộc đời, người đàn ông cô yêu, không có ở đó.

Cô biết rằng nếu quay về nơi đó, cô sẽ chỉ chìm trong sự trống rỗng và hối tiếc.

Vì vậy, cô đã đi lang thang khắp nơi.

Đế quốc. Vương quốc Karta. Công quốc Polichia. Và cả Vương quốc Alitia.

Dĩ nhiên, đó không phải là một việc dễ dàng.

Trước khi rời làng, cô chỉ là một cô gái quê mùa không quan tâm đến thế giới bên ngoài.

Vô số khó khăn và thử thách đã hành hạ cô, nhưng cô đã kiên cường chịu đựng và tiến về phía trước. Về sau, cô đã không từ thủ đoạn nào để tìm Mars.

Vậy mà, sau bao nhiêu vất vả mới gặp lại được.

Mới xác nhận được tình cảm của nhau.

Tại sao cậu cứ bảo cô từ bỏ?

“Tớ không thể sống thiếu cậu được...”

Isabelle ôm chặt Mars. Cô không quan tâm đến việc quần áo bị bẩn vì máu của cậu. Cô bật khóc nức nở trong vòng tay cậu.

“Isabelle...”

Mars ôm nhẹ Isabelle với vẻ mặt không rõ là vui hay buồn. Isabelle ngẩng đầu lên. Cô nhìn vào mắt cậu với ánh mắt đầy quyết tâm.

“Tớ tuyệt đối không đi một mình.”

Cô nắm lấy đầu Mars và kéo cậu lại, hôn lên môi cậu.

Nụ hôn đầu tiên có vị máu.

Nhưng kỳ lạ thay, cô lại cảm thấy vị máu đó ngọt ngào.

Isabelle rời môi.

“Chết cũng chết cùng nhau.”

Cô lại hôn cậu, lần này còn đưa lưỡi vào. Chụt. Chụt. Chụt. Lưỡi của hai người quyện vào nhau, tạo ra những âm thanh thô tục.

Nhận ra không còn sự kháng cự nào nữa, lũ ma vật bắt đầu di chuyển trở lại. Chúng bao vây Mars và Isabelle rồi đồng loạt tấn công.

Những chiếc răng và móng vuốt sắc nhọn hướng về phía Mars và Isabelle.

Cứ như vậy, Mars và Isabelle đã xác nhận tình yêu của nhau và chết một cách lãng mạn... không.

Bùm!

Không khí bị xé toạc, tạo ra một tiếng nổ chói tai.

Theo sau đó là một cuộc tàn sát không phân biệt.

Rào rào.

Cơ thể lũ ma vật bị xé thành từng mảnh và rơi xuống đất. Chúng chết mà không biết mình đã bị cái gì tấn công.

–Gì, gì vậy?

Giọng nói hoang mang của Nữ Vương Succubus.

Mars và Isabelle cũng ngạc nhiên không biết chuyện gì đã xảy ra, họ ngừng hôn và quay đầu lại.

“Lũ điên. Đáng lẽ phải nghĩ cách sống sót, lại còn ngồi đó hôn hít à?”

“Thì sao chứ? Trông đẹp đôi mà.”

“Đẹp gì mà đẹp? Nhìn mà tức cả ruột. Thôi, hai người về rồi biết tay tôi.”

Cloud với vẻ mặt không hài lòng và Frillite đang cười khúc khích nhìn Cloud.

Mars và Isabelle ngơ ngác một lúc.

Isabelle, người đã nhận ra tình hình trước, lại lao vào hôn Mars.

“... Quả thật là táo bạo.”

“Cô lại còn trầm trồ cái gì.”

Cloud nheo mắt.

Cậu gọi Marietta và Ophelia đến để chữa trị cho Mars.

“...”

“Thế này...”

Vẻ mặt của hai người sau khi kiểm tra tình trạng của Mars không được tốt.

“Sao vậy. Có chuyện gì?”

Marietta và Ophelia bắt đầu chữa trị.

Họ nhìn nhau, rồi Marietta liếc nhìn Cloud và nói.

“Tình trạng... không tốt lắm.”

“Biết rồi, nhìn là biết mà. Mau chữa trị đi.”

“Chuyện là... nghiêm trọng hơn Dũng giả-nim nghĩ nhiều.”

“Nghiêm trọng đến mức nào?”

Cô hơi do dự rồi mở miệng.

“Cậu ấy đã tiêu hao tiên thiên chân khí.”

Tiên thiên chân khí.

Sinh mệnh lực căn nguyên của con người.

Có thể tạo ra sức mạnh lớn hơn mana, nhưng một khi đã tiêu hao thì không thể hồi phục lại được.

Mặt Cloud cứng lại.

“Có tôi và Ophelia ở đây nên sẽ không chết đâu. Nhưng ở đây cũng chỉ là sơ cứu thôi. Muốn chữa trị triệt để thì phải đến nhà thờ chính ở Đế quốc–”

–Lũ này... Này! Bọn mày! Tao đang đứng nhìn chằm chằm đây, mà còn gì? Đế quốc? Tụi mày nghĩ có thể thoát khỏi đây sao...

“Ồn ào quá con ruồi kia! Bớt vo ve đi! Người ta đang nói chuyện mà!”

–Gì, gì..? R, ruồi..?

Trước lời quát của Cloud, Nữ Vương Succubus lảo đảo. Cô ta có nghe nhầm không? Tên con người đó thực sự đã gọi Nữ Vương Succubus như cô ta là ruồi sao?

Gàoooo–

Một cơn thịnh nộ đỏ sẫm trào dâng từ sâu trong lồng ngực cô ta.

–Lũ rác rưởi này dám khinh thường ta..?

Cô ta lấy Nhánh Cây Thế Giới giấu giữa hai bầu ngực ra.

–Ta không định dùng nó ở đây... nhưng ta đổi ý rồi.

Mana của Nữ Vương Succubus bắt đầu được khuếch đại thông qua Nhánh Cây Thế Giới. Cloud, Frillite và những người khác chuẩn bị cho đòn tấn công của cô ta.

–Đáng lẽ không nên cố gắng ngăn cản~.

Nữ Vương Succubus, Angelica, nheo mắt cười.

Nhánh Cây Thế Giới biến thành tro bụi, mana của cô ta lan tỏa trong chốc lát.

Khu rừng chìm trong bóng tối.

Frillite mở mắt.

Cảm giác mềm mại bao bọc cơ thể, cô lập tức bật dậy khỏi chỗ nằm.

Tiếp đất, cô quay đầu lia lịa quan sát xung quanh.

‘... Phòng của mình?’

Nơi Frillite tỉnh dậy là phòng của cô.

‘Chuyện này là sao? Rõ ràng mình đang...’

Rõ ràng?

Cái gì?

Cô tỉnh dậy trong phòng mình thì có gì lạ đâu?

Rõ ràng có gì đó không ổn, nhưng không chắc chắn đó là gì.

Dù có suy nghĩ thế nào, nguồn gốc của sự không ổn mơ hồ như sương mù vẫn không thể nắm bắt được.

Lúc đó, có tiếng gõ cửa.

“Ai đó?”

–Là Rainy đây ạ, thưa tiểu thư Frillite. Tôi vào được không ạ?

Đó là Rainy, người hầu của Frillite.

“Vào đi.”

Được sự cho phép của cô, một người phụ nữ tóc vàng mở cửa bước vào. Trên chiếc khay cô cầm là một chậu nước.

Trong lúc Frillite rửa mặt bằng nước đó, Rainy hỏi.

“Tiểu thư có muốn đến sân tập ngay như thường lệ không ạ?”

“Cứ vậy đi.”

Frillite thay quần áo rồi cùng người hầu đến sân tập được bố trí phía sau dinh thự.

Khi đến gần sân tập, cô thấy cửa sân tập đang mở.

‘Hửm? Giờ này ngoài mình ra còn có ai dùng sân tập sao?’

Sân tập này chỉ có huyết thống của gia tộc Perdiac mới được sử dụng mà?

Hay là một kỵ sĩ mới nhầm lẫn vị trí sân tập?

Frillite ngạc nhiên bước vào sân tập, và thắc mắc của cô đã được giải đáp ngay khi nhìn thấy người bên trong.

“Cloud?”

Người đang sử dụng sân tập là Cloud.

Cô mỉm cười và đến gần cậu.

“Cửa sân tập mở nên ta đã ngạc nhiên, ra là ngươi, Cloud. Hửm? Nhưng tại sao ngươi lại ở sân tập của gia tộc ta...”

Nhìn cô nghiêng đầu, lại một lần nữa ngạc nhiên, Cloud thở dài.

“Frillite. Dù em là người thừa kế, nhưng gọi anh trai bằng tên không thì có hơi quá đáng không?”

“... Hả?”

Nụ cười của Frillite cứng lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!