Chương 58: Cuộc Chia Ly Định Mệnh Và Bí Mật Bại Lộ
Sau khi thỏa hiệp xong, Cloud và Mars xuống làng để tìm giấy viết thư.
Tuy nhiên, Neria vẫn ngồi dựa lưng vào gốc cây, không biết phải đứng dậy thế nào.
Cũng phải thôi.
Bây giờ trong đầu cô đang cực kỳ rối bời.
‘Anh ấy biết rồi sao..?’
Tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai người. Nghe qua thì có vẻ Mars đang thất tình và Cloud đang an ủi cậu ấy.
Khi Neria đang cảm thấy ấm lòng trước sự an ủi trưởng thành của anh thì.
Cứ nói toẹt ra đi. Rằng tận mắt thấy bạn thuở nhỏ mút cặc thằng khác chùn chụt mà vẫn sống tỉnh bơ được là quá giỏi.
Cô nghe thấy những lời gây sốc.
Lời Cloud nói.
Chắc chắn là ám chỉ chuyện giữa cô và Geese.
‘Làm sao mà..?’
Cô đã giấu kín để Cloud không phát hiện ra. Vậy mà anh lại biết như một lẽ đương nhiên. Giờ đây anh còn cười nói về nó như thể chẳng có gì to tát.
‘Vậy câu chuyện về tôi mà Cloud kể cho Mars...’
Là chuyện đó sao..?
Không, hơn cả thế...
Anh ấy đã thấy.
Đã nhìn thấy.
Cloud đã nhìn thấy.
Sự thật đó đủ để làm rung chuyển tinh thần của Neria dữ dội.
Lồng ngực như bị thắt chặt.
Ngột ngạt.
Không thở nổi.
Khoảnh khắc đó, cảm giác kinh tởm lại hiện lên trên môi.
“A... A a...”
Phải rửa sạch.
Phải rửa sạch cái miệng bẩn thỉu này. Rửa cho thật sạch sẽ.
Neria quay cuồng nhìn quanh. Nhưng xung quanh không có giếng hay sông suối nào để cô rửa miệng.
Thay vào đó là chai rượu cô mang đến định uống cùng Cloud.
Neria mở nắp chai rượu. Ngay lập tức cô ngậm một ngụm rượu súc miệng. Đồng thời dùng tay thấm rượu lau môi.
Vì là rượu mạnh nên mùi cồn nồng nặc xộc lên mũi nhưng cô không quan tâm.
Bây giờ điều quan trọng nhất với cô là rửa sạch miệng.
Tuy nhiên, dù sao thì rượu mạnh vẫn là rượu mạnh.
“Khụ khụ..!”
Trong lúc súc miệng, rượu chạm vào lưỡi gà. Cô ngã gục xuống. Nhổ ngụm rượu ra và nôn khan.
Khi cơn nôn khan qua đi, nước mắt cô rơi lã chã.
“Cloud... Cloud...”
Biết rồi mà vẫn chấp nhận tôi làm đồng đội sao?
Tại sao?
Vì là chỗ thân thiết từ xưa?
Hay vì nhận ra tôi bị Geese ngược đãi?
Bạn thuở nhỏ thường không đến được với nhau đâu. Đó là quy luật bất biến mà anh nhận ra khi đi du hành khắp đại lục.
“Xin lỗi... Xin lỗi...”
Thực sự xin lỗi Cloud.
Xin lỗi vì đã làm tổn thương cậu.
Tôi cũng đâu muốn thế... Không. Không phải. Tôi sẽ không biện minh. Xin lỗi.
Xin lỗi.
Nên làm ơn đừng nói những lời như thế.
“Tôi chỉ có mỗi cậu thôi mà...”
Không biết cậu nghĩ về tôi thế nào.
Kể cả cậu có nghĩ tôi là đứa con gái dơ bẩn không có trinh tiết đi chăng nữa.
Với tôi, cậu là tất cả...
Neria đã khóc suốt đêm hôm đó.
Thức trắng đêm suy nghĩ làm thế nào để được Cloud tha thứ, cuối cùng cô quyết định nói hết sự thật với anh.
Rằng cô làm chuyện đó hoàn toàn là do Geese đe dọa, và cô buộc phải tuân theo.
Đó là sự thật cô đã giấu vì không muốn bị phát hiện... nhưng nếu Cloud đã biết rồi thì chẳng cần phải giấu nữa.
‘Nếu nói sự thật... Cloud nhất định sẽ tha thứ cho mình.’
Thậm chí có thể anh sẽ an ủi cô sao giờ mới nói. Nhân cơ hội này, họ có thể cùng chung kẻ thù là Geese và trở nên thân thiết trở lại.
Neria xuống núi với nỗi bất an và một chút hy vọng.
Khi cô đang hít sâu lấy lại tinh thần trước cửa nhà trọ.
“Cloud, thằng chó chết, ra đây!”
Một cô gái tóc hồng đạp cửa nhà trọ xông vào.
“Ư ư ư”
Tỉnh dậy, Isabelle vươn vai một cái. Dù vậy cơ thể vẫn ê ẩm. Do ngủ muộn mà dậy sớm.
‘A, thật tình. Cái gã đó hôm qua sao mà dai thế không biết.’
Cô đã mấy lần tỏ ý muốn về giữa chừng mà hắn không nhận ra, hay nhận ra mà giả vờ không biết. Hại cô về muộn hơn dự kiến.
Thực lòng cô muốn ngủ thêm.
Nhưng nếu thế thì nhịp sinh hoạt sẽ bị đảo lộn nên cô cố nhịn và bước ra khỏi phòng.
“Con dậy rồi à?”
Mẹ cô vừa khuấy nồi súp vừa chào buổi sáng.
Isabelle vừa ngáp vừa trả lời.
“Chưa ạ. Con buồn ngủ lắm.”
“Ôi dào, hôm qua con lại đi gặp con trai nam tước à? Ngài ấy nói gì?”
“Vẫn thế thôi ạ. Toàn khoe khoang bản thân. Con chán chết đi được.”
Isabelle càu nhàu, bố cô đang ngồi trên ghế nói chen vào.
“Thì ngài ấy giỏi thật mà. Là quý tộc đấy con biết không? Nhân dịp này con thử thay đổi suy nghĩ xem sao? Cơ hội thế này đâu có dễ...”
“Bố, con đã bảo đừng nói chuyện đó nữa mà?”
“A, không... Bố chỉ nghĩ cho tương lai của con thôi, so với thằng nhóc Mars đó thì con trai nam tước...”
“Bố?”
“Hừm..! Được rồi. Bố không nói nữa.”
Không chịu nổi ánh mắt của con gái, bố cô ho hắng rồi quay đi.
Isabelle thở dài thườn thượt.
“Thật tình, bố khắt khe với Mars quá đấy.”
“Cũng tại bố thương con thôi. Con thông cảm cho ông ấy. Mà có thư cho con đấy?”
Nghe đến thư, Isabelle cau mày. Mẹ cô cười khẽ nói thêm.
“Không phải của con trai nam tước đâu, là Mars gửi đấy.”
“Mars á?”
Sắc mặt Isabelle thay đổi hoàn toàn, trái ngược với lúc nãy.
“Ở đâu ạ?”
“Trên bàn kia kìa.”
Isabelle nhìn về phía cái bàn. Đúng như lời mẹ nói, có một bức thư đặt trên đó.
Không phải bức thư sang trọng có đóng dấu niêm phong, mà chỉ là tờ giấy viết thư gấp đôi lại.
Nhưng Isabelle lại thích bức thư này hơn những bức thư sang trọng kia.
Vì ở góc tờ giấy gấp có ghi chữ ‘Mars’. Cầm bức thư lên, Isabelle nheo mắt lườm bố mình.
“Con hỏi cho chắc thôi... Bố không lén đọc thư của con đấy chứ?”
“... Dù sao bố cũng không làm chuyện đó đâu.”
“Thế thì may.”
Isabelle ngân nga hát, đi vào phòng mình. Ngồi lên giường, cô cười tủm tỉm nhìn bức thư.
‘Cái này là Mars viết sao?’
Nụ cười không tắt được.
Thực ra chuyện cười không ngớt này không chỉ giới hạn trong hôm nay.
Từ mấy hôm trước cô đã cười suốt.
Đến mức lo sợ sẽ có nếp nhăn.
‘Là cách mà Narua chỉ, mình cứ bán tín bán nghi...’
Khi cô đang lo lắng về việc Mars mải mê luyện kiếm mà không quan tâm đến mình.
Narua đã chỉ cho cô giải pháp gọi là "lạt mềm buộc chặt".
Lời khuyên của Narua, người chưa từng có mảnh tình vắt vai.
Chẳng đáng tin chút nào, nhưng không còn cách nào khác nên cô bán tín bán nghi làm theo.
Nhưng không ngờ hiệu quả của cái gọi là "lạt mềm buộc chặt" đó lại cực lớn.
Chưa đầy hai tuần sau khi bắt đầu, Mars đã tìm đến xin lỗi cô.
Isabelle ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo lời Narua, không chấp nhận lời xin lỗi ngay.
Thế là Mars càng ra sức xin lỗi cô hơn. Ngày nào cũng đến là chuyện cơ bản, cậu còn mua những món đồ cô thích ở thành phố về tặng.
Mars, người từng mải mê vung kiếm bỏ bê cô, giờ đây dồn toàn bộ tâm trí vào cô.
Isabelle vui sướng vô cùng.
Việc Mars vui buồn theo từng hành động của cô khiến cô rất thích thú. Việc nắm giữ người mình thích trong lòng bàn tay và điều khiển họ mang lại cho cô cảm giác an tâm to lớn.
‘Cuối cùng thì Narua nói đúng. Phải nắm được dây xích.’
Giá mà biết đến "lạt mềm buộc chặt" từ sớm thì tốt biết mấy. Isabelle vừa tiếc nuối vừa an tâm vì giờ đã biết.
Sự chú ý của cô quay lại bức thư của Mars.
‘Viết cả thư rồi... Hay là tha thứ cho cậu ấy nhỉ?’
Thú thật thì hai tuần không được nói chuyện tử tế với Mars, cô cũng thấy mệt mỏi.
Dây xích đã nắm rồi, giờ chỉ cần điều chỉnh cho tốt là được.
Cô cười tủm tỉm mở thư ra đọc.
Càng đọc, nụ cười trên môi cô càng cứng lại.
Gửi Isabelle.
Chào cậu? Tớ là Mars đây.
Đột nhiên nhận được thư chắc cậu ngạc nhiên lắm nhỉ? Tớ cũng lần đầu viết thư nên thấy ngượng lắm. Có gì lủng củng thì bỏ qua cho tớ nhé.
Đầu tiên, tớ muốn xin lỗi vì thời gian qua mải mê luyện kiếm mà bỏ bê cậu. Tớ tuyệt đối không cố ý đâu! Với tớ, cậu quan trọng hơn kiếm thuật nhiều.
Tớ mắc sai lầm đó là vì mỗi khi kiếm thuật tiến bộ, tớ lại cảm thấy mình đang dần trở thành người xứng đáng với cậu. Cậu thực sự là người bạn quan trọng của tớ, nhưng đôi khi cậu tỏa sáng quá khiến tớ cảm thấy khó mà nhìn thẳng được.
Tớ biết nói thế này cũng chỉ là biện minh thôi. Tớ biết cậu giận tớ thế nào. Một lần nữa xin lỗi cậu. Xin lỗi nhé.
Và giờ là chuyện chính, tớ quyết định đi du hành. Kế hoạch cụ thể thì chưa có nhưng trước mắt tớ định đi khắp đại lục.
Tớ muốn chào tạm biệt cậu trước khi đi nhưng không đủ can đảm nên đành để lại thư thế này.
Đừng lo cho tớ nhé. Anh Cloud đã cho tớ trang bị tốt và lộ phí kha khá rồi.
Chuyến đi sẽ mất nhiều thời gian lắm. Đại lục rộng lớn mà. Khi trở về, tớ sẽ trưởng thành hơn trước rất nhiều. Tớ sẽ cố gắng để được như vậy.
Thế nên Isabelle.
Nếu tớ trở về sau chuyến du hành và chúng ta gặp lại nhau.
Lúc đó hãy tha thứ cho tớ.
Và hãy lại làm bạn của tớ nhé.
Mars.
Isabelle đọc lại bức thư.
Nội dung không thay đổi.
Isabelle đọc lại lần nữa.
Nội dung không thay đổi.
Isabelle đọc lại thêm lần nữa.
Nội dung vẫn không thay đổi.
Dù có đọc lại bao nhiêu lần thì nội dung cũng không thay đổi.
Cô véo mạnh vào má mình. Đau.
Cũng không phải là mơ.
Isabelle lúc này mới nhìn thẳng vào hiện thực.
“Không được... Không được. Không được!”
Cô nắm chặt bức thư, mở toang cửa phòng.
“Á! Giật cả mình! Isabelle sao tự nhiên lại...”
Bỏ ngoài tai lời mẹ nói, cô lao ra khỏi nhà. Cô chạy thục mạng về phía ngọn đồi có nhà của Mars mà không kịp xỏ giày.
Dù lòng bàn chân trần bị trầy xước chảy máu mỗi khi đạp lên mặt đất sần sùi, dù hơi thở dốc lên vì chạy lên đồi, Isabelle vẫn không dừng lại.
Cô gấp gáp đến mức đó.
Chạy không nghỉ, cuối cùng cô cũng lên gần đến đỉnh đồi. Chỉ cần đi thêm chút nữa là sẽ thấy túp lều của Mars.
“Làm ơn, Mars...”
Hãy ở đó đi.
Hãy vung kiếm trước túp lều như mọi khi đi.
Chỉ cần nhìn thấy hình ảnh quen thuộc đó, mọi cảm xúc tiêu cực đang hành hạ lồng ngực cô dường như sẽ tan biến hết.
Isabelle đạp mạnh xuống đất.
Túp lều của Mars hiện ra trong mắt cô...
Và ở đó không có Mars đang vung kiếm.
Thoáng chốc Isabelle suýt ngã quỵ nhưng cô cố gắng trấn tĩnh lại.
“Mars thật là... Sao lại ngủ nướng đúng hôm nay chứ.”
Khác với lúc chạy lên đồi, cô bước chậm rãi về phía túp lều. Mỗi bước chân để lại một vệt máu trên mặt đất.
“Mars ơi~ Tớ đến rồi nè~”
Isabelle nói lớn ngay trước túp lều tồi tàn. Bên trong không có tiếng trả lời. Isabelle cười khẩy.
“Ngủ say đến mức nào vậy chứ.”
Biết sao được. Đành phải đích thân vào gọi dậy thôi.
Isabelle bước vào trong túp lều. Cấu trúc túp lều Mars sống rất đơn giản. Một căn phòng hình chữ nhật lớn. Không có phòng riêng nên vào là thấy ngay giường ngủ.
Và trên chiếc giường đó không thấy bóng dáng Mars đang ngủ.
“Ơ, ơ kìa? Không có..? A, hay là xuống làng rồi? Có khi đi lướt qua nhau cũng nên.”
Cô lê bước vào trong túp lều, đặt mông ngồi xuống giường.
Cứ thế này quay lại làng có khi lại lướt qua nhau lần nữa. Isabelle định đợi cho đến khi Mars quay lại.
Cô nhìn quanh túp lều và mỉm cười.
“Dạo này có dọn dẹp không thế? Sao lại gọn gàng...”
Nụ cười của Isabelle cứng lại khi thấy bên cạnh chiếc tủ lớn trống trơn.
Lẽ ra ở đó phải có thanh kiếm.
Thanh kiếm mà Mars luôn khoe là đã mua ở thành phố bằng tiền Cloud gửi. Lẽ ra nó phải ở đó.
“Không phải... Không phải... Không phải đâu...”
Isabelle đứng dậy nhìn xuống gầm giường. Quả nhiên dưới đó cũng không có thanh kiếm của cậu. Thình thịch. Tim cô bắt đầu đập loạn nhịp vì bất an.
“Mars không đời nào bỏ tớ lại mà đi đâu.”
Isabelle tiến lại gần chiếc tủ, nắm lấy tay cầm.
“Đúng không, Mars?”
Mở ngăn kéo ra.
Bên trong trống rỗng.
“...”
Lặng lẽ đóng lại rồi mở ngăn thứ hai, thứ ba.
Bên trong vẫn trống rỗng.
Tim cô như rơi bịch xuống đất.
Sự tuyệt vọng mang tên hiện thực bắt đầu ập đến với cô.
Nhưng cô gạt phăng nó đi.
Thay vào đó, cô bắt đầu lục tung túp lều lên.
Không có.
Không có gì cả.
Trong túp lều Mars từng sống, mọi dấu vết của việc có người sinh sống đều đã biến mất.
“Nói dối.”
Lẩm bẩm với vẻ mặt thất thần, Isabelle lao ra khỏi túp lều.
Vẫn còn hy vọng.
Mặt đất cách cái cây thứ hai sau túp lều mười bước chân.
Dưới mặt đất đó có chôn di vật của mẹ Mars để lại. Chiếc nhẫn cưới bà để lại dặn sau này kết hôn thì đeo cho cô dâu.
Nếu Mars rời đi thì không đời nào cậu lại không mang nó theo.
Vậy nên chỉ cần nó còn ở đó thì chứng tỏ Mars chưa bỏ cô mà đi.
Isabelle bắt đầu đào đất.
Không mang theo xẻng nên cô đào bằng tay không. Da tay trầy xước, móng tay gãy, nhưng cô vẫn tiếp tục đào.
Tuy nhiên, bất chấp nỗ lực đó...
“Không có..?”
Nơi cô đào bới chẳng có gì cả.
Mars thực sự đã đi du hành.
Bỏ lại cô, Isabelle.
“Tại sao..? Tại sao chứ..?”
Không thể hiểu nổi.
Tại sao lại bỏ tớ mà đi?
Cậu thích tớ mà.
Lúc nói về chiếc nhẫn cưới mẹ để lại, cậu cũng nhìn tớ với ánh mắt đầy ẩn ý mà.
“Tại dạo này tớ lạnh nhạt với cậu sao? Cậu giận tớ à?”
Nếu là thế thì tớ xin lỗi.
Tại tớ thích cậu quá. Yêu cậu quá. Muốn cậu chỉ nhìn mỗi tớ nên mới thế.
“Nhưng cũng đâu thể cứ thế mà đi được...”
Nếu định đi du hành thì ít nhất cũng có thể chào tạm biệt mà. Nếu cậu làm thế, tớ đã nhận ra có gì đó không ổn. Đã có thể giải tỏa hiểu lầm rồi...
Nhưng Isabelle biết lý do tại sao Mars lại để lại thư thay vì lời tạm biệt.
Và lý do đó cũng chính là vì cô.
Sự thật đó xé nát trái tim Isabelle.
“Mars làm ơn... Làm ơn quay lại đi... Tớ sẽ xin lỗi mà...”
Đã hẹn cùng nhau đi lễ hội ở thành phố lần này rồi mà.
Vì chuyện đó mà tớ đã nài nỉ bố mãi mới mua được bộ váy đẹp.
Đã để dành tiền tiêu vặt rồi.
Cậu không có ở đây thì tất cả có ý nghĩa gì chứ...
Hức?
“Mars ơiii...!”
Isabelle ôm bức thư vào lòng òa khóc nức nở. Cầu mong tất cả chỉ là giấc mơ. Hoặc nếu không thì mong Mars đổi ý quay lại.
Nhưng thực tế thì xác suất chuyện đó xảy ra là rất thấp.
Vì vậy Isabelle đã khóc rất lâu không ngừng.
Khóc đến cạn nước mắt, đến mức không còn nước mắt để chảy nữa cô mới dừng lại.
Isabelle mở bức thư ra với vẻ mặt vẫn đầy đau khổ.
Và trong đó, cô tìm thấy một cái tên chướng mắt.
“Cloud...”
Gã đàn ông ngay từ lần đầu gặp đã gọi cô là con khốn tóc hồng và ghét bỏ cô.
Việc Mars bỏ cô đi du hành chắc chắn có ảnh hưởng lớn nhất từ gã này.
Nghĩ đến đó, cảm giác mất mát và tuyệt vọng đang gặm nhấm nội tâm Isabelle biến mất. Sự giận dữ và sát khí thay thế vào chỗ đó.
Cô lập tức xuống đồi đi về phía làng.
Cô đạp cửa nhà trọ duy nhất trong làng xông vào và hét lên.
“Cloud, thằng chó chết, ra đây!”
“Gâu gâu!”
Cloud đang ăn sáng sủa lên.
1 Bình luận