Web Novel

Chương 03

Chương 03

Chương 3: Sự Thay Đổi Của Kẻ Bị Ruồng Bỏ

Muốn ăn thì phải lăn vào bếp.

Đặc biệt là với cư dân của một ngôi làng nghèo khó thì càng phải thế.

Vì vậy, quán trọ vào buổi sáng vắng tanh, chỉ có khách trọ và chủ quán.

Tại sảnh tầng 1 vắng vẻ.

Hai người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi đó, khuôn mặt đầy vẻ lo âu.

"Haizz, chuyện này là sao chứ..."

Người đẹp tóc vàng với ấn tượng dịu dàng thở dài.

Chủ nhân của đôi mắt xanh lục bảo ấy tên là Ophelia.

Là một trong những ứng cử viên Thánh nữ của Giáo hội tôn thờ Duy nhất thần Iries, cô là người phụ nữ có tấm lòng bao dung và ấm áp.

"Thế mới nói. Tự nhiên cậu ta bị làm sao vậy?"

Người phụ nữ lắc đầu với vẻ mặt hoang mang tên là Eri.

Đặc trưng với mái tóc đen buộc hai bên, cô vừa là một pháp sư xuất sắc, vừa là con gái thứ của một gia đình Công tước thuộc Vương quốc Prona.

Cô không thể hiểu nổi thái độ thay đổi của Dũng giả. Sự chăm chỉ chính là bản chất của Cloud. Người ngủ muộn nhất để luyện tập là cậu ấy, và người dậy sớm nhất cũng là cậu ấy.

Vậy mà mấy ngày nay, cậu ta cứ kêu phiền, kêu buồn ngủ rồi nằm ườn trên giường không chịu dậy.

Nhờ phước đó mà cả nhóm đã bị kẹt lại ở ngôi làng này mấy ngày rồi.

Cộp cộp.

Tiếng bước chân xuống cầu thang khiến Ophelia và Eri quay đầu lại. Chút hy vọng le lói vụt tắt khi thấy người đi xuống chỉ có một mình.

"Không được sao?"

Người phụ nữ có mái tóc ngắn và đôi mắt màu xanh đen gật đầu với vẻ mặt áy náy.

"Đến cả lời cậu mà cậu ta cũng không nghe thì đúng là hết thuốc chữa rồi..."

Eri buông thõng vai.

Người phụ nữ vừa lên gọi Cloud rồi đi xuống chính là bạn thuở nhỏ của cậu ta.

Cloud thường rất nghe lời cô bạn thuở nhỏ Neria này.

Vậy mà đến lời cô ấy cậu ta cũng phớt lờ và nằm ườn ra giường?

Nghĩa là cậu ta đã quyết tâm lắm rồi.

"Rốt cuộc là tại sao cậu ta lại như vậy?"

"... Liệu có phải Dũng giả đã biết chuyện rồi không?"

"Làm gì có chuyện đó. Các cậu cũng biết Cloud đần độn thế nào mà?"

"Eri, trên đời này không có gì là tuyệt đối cả."

"Thì đúng là thế nhưng mà..."

Eri im bặt.

Buổi tiệc xã giao tại thủ đô Đế quốc vào tháng sau.

Tại đó, ba người phụ nữ dự định sẽ chuyển sang nhóm của Dũng giả khác.

Nếu Dũng giả biết chuyện đó... thì việc cậu ta hành xử như bây giờ cũng là điều dễ hiểu.

"... Dù có biết thì cũng chẳng thay đổi được gì."

"Tuy là vậy nhưng..."

"Thế thì thôi. Cứ mặc kệ cậu ta đi. Chắc Cloud cũng muốn thế."

"Tôi hiểu rồi..."

"..."

Ba người phụ nữ cũng có chút cảm giác tội lỗi tối thiểu.

Tuy nhiên, việc họ chuyển nhóm sẽ không thay đổi.

Bởi vì Cloud là một Dũng giả vô năng.

Thấm thoắt đã một tháng trôi qua kể từ khi tôi nhập vào cái cơ thể yếu nhớt này. Mấy ngày đầu, mấy cô nàng danh nghĩa là nữ chính còn làm phiền, nhưng sau đó không hiểu sao lại để tôi yên, tưởng là bỏ cuộc rồi chứ...

"Dũng giả. Hôm nay nhất định phải di chuyển."

Cô nàng ứng cử viên Thánh nữ thích chơi trò lộ hàng lên tiếng. Wao, nhìn cái khe ngực với cái đường xẻ tà bên hông kìa. Còn ngực to với mông bự nữa chứ? Cảm giác như đang ở trong game sex thật sự ấy nhỉ?

Ha ha ha.

Mẹ kiếp, nhìn thế kia mà bảo là ứng cử viên Thánh nữ á?

Succubus thì có.

Tôi lờ đi như mọi khi và gặm bánh mì, cô ta thở dài như thể đã đoán trước được.

"Nếu hôm nay không đi thì sẽ muộn buổi tiệc xã giao của Đế quốc mất... Nếu Dũng giả không đi thì chúng tôi đành phải đi trước vậy."

"Tiệc xã giao Đế quốc?"

À, cái sự kiện đó?

Tiệc xã giao Đế quốc được tổ chức tại thủ đô của Đế quốc, trung tâm đại lục, nổi tiếng là nơi tụ họp của đủ loại nhân vật tai to mặt lớn để giao lưu kết bạn.

Tất nhiên ở đó cũng có các Dũng giả khác.

Nếu Cloud đến đó, cậu ta sẽ bị khinh bỉ và hắt hủi đủ kiểu vì xuất thân bình dân và thực lực thấp kém.

Nói cách khác là sự kiện "ăn hành" (Goguma - Khoai lang nghẹn họng).

Nhưng với tôi lúc này, chuyện đó không quan trọng.

"Đồ ăn ở thủ đô Đế quốc chắc là phải ngon chứ nhỉ?"

Bánh mì và súp nhạt toẹt giờ tôi ngán tận cổ rồi.

Món gà hầm tanh rình mùi gà thì nhìn thôi cũng muốn ói.

Cái dị giới chết tiệt.

Rõ ràng là thế giới khác với thế giới cũ, nhưng đồ ăn dở tệ thì y hệt nhau.

Dù sao thì Đế quốc được gọi là trung tâm đại lục chắc trình độ nấu nướng cũng khá hơn chút đỉnh.

Tiệc xã giao thì chắc cũng rắc nhiều gia vị hơn.

Chắc chắn sẽ ngon hơn gấp trăm ngàn lần cái món súp nhạt toẹt kia.

"Vâng, Dũng giả. Nếu không xuất phát ngay thì..."

"Đi thôi."

"Thời gian... Dạ?"

Như thể không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy, Ophelia tròn mắt ngạc nhiên. Mặc kệ cô ta, tôi mặc quần áo vào.

"Đi thôi. Đến Đế quốc."

Tôi thu dọn nốt đồ đạc rồi lướt qua Ophelia đang ngẩn người để xuống lầu.

Cô nàng Tsundere chỉ với mình tôi đang ngồi ở bàn tầng 1 và cô nàng bạn thuở nhỏ nhưng thích dương vật to hơn nhìn thấy tôi thì lộ vẻ ngạc nhiên.

"Cloud? Xuống ăn cơm à? Khoan đã, rõ ràng chủ quán đã mang cơm lên rồi mà?"

Cô nàng bạn thuở nhỏ mê cu to, Neria, bối rối nhìn cầu thang rồi nhìn tôi.

"Bảo là phải đi tiệc xã giao Đế quốc mà. Đi thôi."

Hai người họ cũng giống như Ophelia, ngẩn người nhìn tôi. Gì vậy. Lần đầu thấy Hikikomori (người sống ẩn dật) ra khỏi phòng à?

Hikikomori cũng phải ra ngoài mua hamburger chứ bộ?

Đừng có coi thường.

Tôi bỏ mặc hai người họ và bước ra khỏi quán trọ. Thấy vậy, hai người họ và cả Ophelia vội vàng chạy theo tôi ra ngoài.

"Gì vậy? Suốt một tháng trời ru rú trong phòng tưởng là không đi chứ... Sao tự nhiên đổi ý vậy?"

Eri khoanh tay trước ngực theo kiểu Tsundere đặc trưng và nói với giọng trịch thượng.

Ngạc nhiên chưa, đéo thấy dễ thương tí nào.

"Biết làm gì. Thôi, xe ngựa đâu?"

"Cái làng quê mùa này làm gì có xe ngựa?"

"Thế định đi bộ à?"

"Không, không cần lo chuyện đó. Nghe nói làng này cũng có ngựa. Chúng ta có thể thuê ngựa để đi."

Neria lắc đầu trấn an.

"Thế à? Vậy đến đó đi. Dẫn đường."

"... Hiểu rồi."

Neria nở nụ cười cay đắng rồi quay lưng bước đi. Tôi đi theo sau, bỗng có ai đó chọc chọc vào hông tôi. Quay lại thì thấy Eri đang nhìn tôi với vẻ bất mãn.

"Sao giọng điệu cậu lạ thế? Có thể nói chuyện nhẹ nhàng hơn chút mà."

Đương nhiên là tôi lờ đi.

Bắt cóc người ta rồi còn đòi người ta thân thiện. Đúng là lũ không có lương tâm.

Thấy tôi lờ đi, Eri nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc, rồi như thể tự thấy chán, cô ta thở dài và quay đi chỗ khác.

Cứ thế chúng tôi đi trong im lặng một lúc và đến chuồng ngựa.

"Ôi chao, các vị Dũng giả đến đây có việc gì thế ạ?"

Chủ chuồng ngựa thấy chúng tôi liền cười tươi rói bước tới.

"Chúng tôi muốn thuê ngựa. Chỉ cưỡi đến thành phố tiếp theo thôi và sẽ trả ngựa ở đó."

"Nếu là thành phố ngay bên cạnh thì... cũng không xa lắm. Các vị định thuê mấy con?"

"Cho ba con đi."

Ba con?

À, trong nhóm có một người không biết cưỡi ngựa. Chắc là Eri hoặc Ophelia. Pháp sư hay tu nữ không biết cưỡi ngựa cũng là chuyện bình thường.

Tất nhiên ở cái thế giới tôi từng bị bắt đến thì chuyện đó là không thể, nhưng ở đây hòa bình mà.

Tôi quyết định rộng lượng thông cảm và quan sát lũ ngựa trong chuồng.

"Con ngựa trắng này có vẻ khỏe nhất."

Ngựa ở cái làng khỉ ho cò gáy này thì con nào cũng như con nấy thôi.

Nhưng tốt hơn vẫn hơn.

Tôi đặt một chân lên bàn đạp và nhảy phắt lên lưng ngựa.

Híiii!

Thấy người lạ leo lên, con ngựa phấn khích giơ hai chân trước lên.

"Woaaa, woaaa."

Tôi vuốt ve bờm trấn an nó.

Con ngựa lập tức ngoan ngoãn trở lại như chưa từng phấn khích. Tôi vừa vuốt ve con ngựa vừa đợi những người khác lên ngựa.

Nhưng đợi mãi mà ba người kia chẳng có vẻ gì là định lên ngựa cả.

"Làm gì đấy? Không lên ngựa à?"

"Ừm... Cloud, nếu cậu ngồi chỗ đó thì tớ không lên được."

Neria cười gượng gạo gãi má.

"... Cô là hiệp sĩ mà không biết cưỡi ngựa á?"

Hiệp sĩ mà không biết cưỡi ngựa?

Điên thật rồi. Cái thế giới quan này.

"Nói nhảm gì vậy? Người không biết cưỡi ngựa là cậu đấy Cloud? Cậu phải ngồi ra sau để Neria điều khiển ngựa chứ."

Hả? Khoan đã. Lại cái chó gì nữa đây?

"... Eri, Ophelia, hai cô biết cưỡi ngựa không?"

"Đương nhiên."

"Vâng, biết chứ ạ... Sao ngài lại hỏi vậy thưa Dũng giả?"

Phản ứng như thể đó là điều hiển nhiên.

Ơ... tức là ý bọn họ là thế này hả?

Cloud gốc không biết cưỡi ngựa, và vì thế khi cưỡi ngựa cậu ta phải ngồi sau lưng Neria?

Trước sự thật không thể tưởng tượng nổi này, tôi chỉ biết đập tay vào trán.

Dũng giả mà không biết cưỡi ngựa?

Dũng giả á?

Nghe như chuyện cười của mấy thằng tóc vàng 3cm vậy?

"Giờ biết rồi."

"... Hả?"

"Giờ biết cưỡi ngựa rồi."

"Không, ý cậu là sao?"

Tôi vỗ nhẹ vào mông ngựa. Con ngựa bắt đầu chậm rãi bước về phía trước.

"... Cái gì?!"

"Ơ ơ.."

"... Cái này là...?"

Chỉ mới cho thấy là biết cưỡi ngựa thôi mà ba cô nàng nữ chính đã kinh ngạc tột độ. Tôi biểu diễn cho các cô ấy xem kỹ thuật cưỡi ngựa mà chỉ những người huấn luyện lão luyện mới làm được.

Thấy vậy,

"Chuyện này là sao..."

Neria cứng đờ mặt mày kinh ngạc,

"Không thể tin được..."

Eri lẩm bẩm mãi câu không thể tin được,

"Lạy Chúa..."

Ophelia lấy tay che miệng, quỳ sụp xuống đất.

Trước tình huống nực cười này, tôi chỉ biết cười trừ.

Ha ha, Cloud thằng chó này. Mày đúng là phế vật của phế vật nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!