Tôi trở thành nô lệ cho k...
아기소금; Babysalt- Tôi trở thành nô lệ cho kẻ chủ mưu
- Minh hoạ một vài nhân vật (16+)
- Minh hoạ nhân vật-2
- 0-Prologue
- 1-Một bầu trời kỳ lạ
- 2-Khả năng đặc biệt
- 3-Đi tìm kẻ sát nhân
- 4-Ngươi nghĩ ngươi đang gây sự với ai hả?
- 5-Cậu thích tôi?
- 6-Gặp người phụ nữ
- 7-Bình yên trước cơn bão
- 8-Chị gái
- 9-Hai người đang làm gì vậy?
- 10-Quả ngọt
- 11-Thực hiện điều ước của em khi chị trở về
- 12-Trao đổi đồng giá
- 13-Ngu ngơ
- 14-Gấu Đen Xé Người
- 15-Thuyết phục
- 16-Anh hùng đang tìm cô
- 17-Anh hùng của đế quốc
- 18-Trở thành nô lệ của ta
- 19-Chủ nhân
- 20-Chị đã đi đâu vậy?
- 21-Chị đã trở thành nô lệ rồi...
- 22-Tạm biệt
- 23-Nô lệ của ta
- 24-Trong biệt thự của ả
- 25-Trừng phạt
- 26-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn
- 27-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn-2
- 28-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn-3
- 29-Trả giá
- 30-Khắc ấn
- 31-Một tuần không có cô ấy
- 32-Một tuần không có cô ấy-2
- 33-Một tuần không có cô ấy-3
- 34-Ta sẽ vẫn yêu em
- 35-Hành động thể hiện sự quy phục
- 36-Tôi nói là tôi sẽ đến mà
- 37-Dừng lại việc bạo lực bằng thức ăn ngay
- 38-Trái tim tan vỡ
- 39-Ta có thể ăn nó
- 40-Chỉ nắm tay em và ngủ thôi
- 41-Hắc Carlos
- 42-Một cảm giác kỳ lạ
- 43-Tha thứ tốt hơn quyền hạn
- 44-Chuyến đi chỉ hai ta
- 45-Chủ trọ thân thiện
- 46-Quyến rũ một cách trơ trẽn
- 47-Tình thương dành cho Athena
- 48-Đại tướng lĩnh Sephir
- 49-Thoả mãn
- 50-(Ngoại truyện) Lễ tốt nghiệp của Lily
- 51-(Ngoại truyện 18+) Lễ tốt nghiệp của Lily (Hoàn thành)
- 52-(Ngoại truyện) Lễ tốt nghiệp của Lily (Đã che) (Hoàn thành)
- 53-Cô là ai...?
- 54-Chú rồng kiêu ngạo
- 55-Quyến rũ!
- 56-Số lượng động vật
- 57-Đêm cuối cùng
- 58-Về nhà
- 59-Chỉ tin mỗi mẹ của con mà thôi
- 60-Chủ nhân và nô lệ
- 61-Bị nhuộm bằng nước bọt
- 62-Tin con đi, Mẹ
- 63-Con muốn ăn cái này
- 64-Khoái cảm
- 65-Mẹ là một con thú
- 66-Như một chiếc lông vũ
- 67-Làm ơn chủ nhân
- 68-Lời thổ lộ của Athena
- 69-Một mối quan hệ mới
- 70-Tỏ ra dễ thương không còn tác dụng nữa
- 71-Một mối quan hệ mới (69+70) (Đã che)
- 72-Sức mạnh
- 73-Ngòi lửa
- 74-Cha mẹ và con cái
- 75-Thời gian một mình
- 76-Bordin
- 77-Sự thật dần hé lộ
- 78-Bùng nổ
- 79-Lời nối dối ngọt ngào và sự thật tàn nhẫn
- 80-Tự sát
- 81-Tình tan, tan tình
- 82-Vương miện hoa thật đẹp
- 83-Giấc mơ hạnh phúc
- 84-Hãy để Hera đi đi
- 85-Ana
- 86-Athena Caladbolg
- 87-Nước mắt
- 88-Cái kết của một chuyện tình tồi tệ
- 89-Ở nơi mà có giọng nói của em ấy
- 90-Điềm xấu
- 91-Chuyện tình tồi tệ này không bao giờ kết thúc
- 92-Khởi đầu mới (Hoàn thành)
- 93-(Ngoại truyện) Ngày của trận chiến quyết định
- 94-Prologue
- 94.5-Thông báo
- 95-Nhập học tại Học Viện
- 96-Học viện thật vui
- 97-Quyết đấu
- 99-Điềm báo chẳng lành
- 100-Tai ương đầu tiên
- 101-Nữ thần...
- 102-Cảnh tượng choáng váng
- 103-Lần đầu gặp gỡ tồi tệ nhất
- 104-Thánh nữ Iris
- 105-Thất tình
- 106-Cứu tinh của Học viện...
- 107-Thuyết phục
- 108-Đề nghị của Darkan
- 109-An ủi chỉ dành cho Iris
- 110-Học sinh chuyển trường đáng yêu
- 111-Học sinh chuyển trường đáng yêu (2)
- 112-Giáo dục kiến thức thường thức của Serah
- 113-Một tháng thời gian
- 114-Tái ngộ
- 115-Lần đối luyện đầu tiên
- 116-Đối luyện với nhân vật chính
- 117-Kế hoạch tắm rửa của Ariel
- 118-Thời gian bên Iris
- 119-Thực thể bí ẩn
- 120-Cửu vĩ hồ
- 121-Tài năng của giống cái
- 122-Đúng là một tên tội phạm hoàn hảo
- 123-Bí mật của riêng tôi
- 124-Kế hoạch đơn giản
- 125-Người mình thích
- 126-Mẫu người lý tưởng của Robin
- 127-Em có muốn đến phòng chị không
- 128-Em tắm trước đi
- 129-Anima
- 130-Thời gian bên Lily
- 131-Sẽ không bao giờ để mất em
- 132-Lời muốn nói với nàng
- 133-Bị phát hiện rồi
- 134-Vừa rồi là gì vậy
- 135-Chị cũng phải bị phạt
- 136-Nhớ em
- 137-Trong nhà vệ sinh
- 138-Chị gái đã thay đổi
- 139-Tại sao
- 140-Đã trở về
- 141-Nơi trú ẩn của riêng em
- 142-Mang thai sao...
- 143-Bầu trời đen kịt
- 144-Tuyệt vọng của Học viện
- 145-Tuyệt vọng và hy vọng
- 146-Ai cho phép
- 147-Rút lui
- 148-Ba mặt một lời
- 149-Lý do nàng không được uống rượu
- 150-Tha thứ
- 151-Bức tranh tuyệt đẹp
- 152-Khiêu khích quá đáng
- 153-Ma đạo cụ hình ảnh bí ẩn
- 154-Nỗi bất an không thể xóa nhòa
- 155-Lời cầu nguyện khẩn thiết
- 156-Bi kịch thảm khốc
- 157-Anh hùng lầm đường
- 158-Lịch sử
- 159-Giao dịch
- 160-Đế quốc bốc cháy
- 161-Tai ương thiên tai
- 162-Phải bảo vệ
- 163-Kết thúc câu chuyện
- 164-Lời thỉnh cầu của Nữ thần
- 165-Mẹ
- 166-Anh sẽ làm em hạnh phúc
- 167-Sư... Sư phụ
- 168-Hậu quả là phần của đệ tử
- 169-Con có tỉnh táo không
- 170-Lời dạy quý giá của Sư phụ
- 171-Cờ trắng
- 172-Rừng cháy
- 173-Bắt đầu tác chiến
- 174-Thành công....
- 175-Thời gian hẹn hò vui vẻ (1)
- 176-Thời gian hẹn hò vui vẻ (2)
- 177-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (1)
- 178-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (2)
- 179-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (3)
- 180-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (4)
- 181-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (5)
- 182-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu 6)
- 183-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (7)
- 184-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (8)
- 185-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (9)
- 186-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (10)
- 187-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (11)
- 188-[IF] Ma vương tồi tệ nhất (Ngoại truyện Hoàn)
- 189-Ma vương tiến lên
- 190-Sự thuyết phục của các nàng
- 191-Đứa con của các nàng
- 192-Bỏ học
- 193-Thực thể kỳ quái
- 194-Kế hoạch mới
- 195-Xung đột
- 196-Dũng sĩ và Nữ thần
- 197-Thức tỉnh
- 198-Giao dịch của các vị vua
- 199-Đến Hoàng cung
- 200-Hoàng đế Barus
- 201-[Ngoại truyện đặc biệt] Tương lai xa xôi
- 202-[Ngoại truyện đặc biệt] Tương lai xa xôi [Hoàn]
- 203-Cái giá của sự lựa chọn
- 204-Quy tắc tuyệt đối
- 205-Khúc dạo đầu của chiến tranh
- 206-Giao dịch bất công
- 207-Cuộc gặp gỡ sai lầm
- 208-Ăn uống trước đã
- 209-Quân đoàn trưởng thứ 4 Lartia
- 210-Cơn thịnh nộ của các nàng
- 211-Vấn đề danh dự
- 212-Thân phận không ngờ tới
- 213-Bãi chiến trường
- 214-Người phụ nữ không vừa mắt
- 215-Kẻ thù hôm qua là bạn hôm nay
- 216-Đêm trước bão tố
- 217-Thiên tai
- 218-Thất bại
- 219-Tai ương giáng lâm
- 220-Ma thần
- 221-Kết thúc cuộc hành trình
- 222-Bi kịch
- 223-Một năm sau
- 224-Anh sẽ tìm thấy em (Phần 2 Hoàn)
- 225-Tội nhân (Lời mở đầu Phần 3)
- 226-Đông Đại Lục
- 227-Cheon Yeryeong
- 228-Mặt trời chói chang đến tàn nhẫn
- 229-Lời thỉnh cầu của Kiếm Hậu
- 230-Trở thành kẻ ngốc
- 231-Nỗi cô đơn của Sư phụ
- 232-Đôi tai nhạy cảm
- 233-Kiếm Hậu bạo tẩu
- 234-Sa đọa
- 235-Rốt cuộc con đã làm gì vậy
- 236-Đạo lý của đệ tử
- 237-Phải chạy trốn
- 238-Con gái mình sinh ra...
- 239-Thời gian tìm lại ký ức cùng con gái
- 240-Đến giờ uống thuốc
- 241-Tưởng tượng mê hoặc
- 242-Con đã hết giận rồi mẹ
- 243-Người phụ nữ khiến trái tim rung động
- 244-Biệt thự không xa lạ
- 245-Những ảo thanh biến mất
- 246-Bữa ăn với cảm giác kỳ lạ
- 247-Ảo giác biến mất
- 248-Một ly rượu vang
- 249-Một Hera khác
- 250-Sự tồn tại độc nhất vô nhị
- 251-Bác sĩ giỏi nhất
- 252-Hoàn toàn vì mục đích điều trị
- 253-Phương pháp điều trị
- 254-Người trợ giúp
- 255-Khi tôi hạnh phúc
- 256-Hạnh phúc của cô ả
- 257-Thời gian của Athena
- 258-Lời thỉnh cầu của Dania
- 259-Lòng nặng trĩu
- 260-Sự thật trong lời nói dối
- 261-Lại một kế hoạch nữa được lập ra
- 262-Người phụ nữ điên
- 263-Nỗi sợ hãi to lớn
- 264-Đào tẩu
- 265-Đào tẩu (2)
- 266-Đào tẩu (3)
- 267-Đào tẩu (Hoàn)
- 268-Lời thỉnh cầu của các nàng
- 269-Hãy sinh con cho chúng ta
- 270-Hãy chọn đi
- 271-Em chỉ cần sinh con thôi
- 272-Lá thư của Hera
- 274-Han Sia
- 275-Dạy dỗ kẻ hư hỏng
- 276-Anima (2)
- 277-A'reh
- 273-Hiểu lầm được hóa giải
- 278-Lời thỉnh cầu của Arue
- 279-Thật sự, thật sự yêu em
- 280-Kết hôn... có lẽ là quá sức...
- 281-5 năm bên Athena
- 283-Chuẩn bị đám cưới
- 284-Chị ơi. Em sẽ dùng quyền ước nguyện.
- 285-Phòng chờ cô dâu
- 286-Đám cưới hoàn hảo
- 287-Tái ngộ với Sư phụ thì...
- 288-Bộ mặt thật của Hera là
- 289-Ta sẽ biến ngươi thành giống cái
- 290-Lần thứ hai của Hera
- 291-Trò đùa tinh quái của Ma vương
- 292-Hiệp định
- 293-Hoàn thành
- 294-Lựa chọn của người nhập hồn
- 295-Đã trở thành phụ nữ có chồng
- 296-Giờ thì thật sự sẽ không quyến rũ nữa
- 297-Nô lệ mạnh nhất (Bản chính Hoàn)
- 298-[After Story] Lời mở đầu
- 299-[After Story] Hạt giống của Athena (1)
- 300-[After Story] Hạt giống của Athena (2)
- 301-[After Story] Trò đùa của Alina
- 302-[After Story] Hạt giống của Lily (1)
- 303-[After Story] Hạt giống của Lily (2)
- 304-[After Story] Hạt giống của Lily (3)
- 305-[After Story] Chị Dania
- 306-[After Story] Chị Dania (2)
- 307-[After Story] Hạt giống của chị Dania
- 308-[After Story] Mối quan hệ với Mary
- 309-[After Story] Hạt giống của Mary
- 310-[After Story] Hạt giống của Mary (2)
- 311-[After Story] 3P
- 312-[After Story] Hạt giống của Iris và Ariel
- 313-[After Story] Hạt giống của các phu nhân Ma vương thành
- 315-[After Story] Em không biết điều này có nghĩa là gì sao
- 316-[After Story] Tin vui đã chờ đợi bấy lâu
- 317-[After Story] Ân điển của Mẹ
- 318-[After Story] Đã trở thành nô lệ của kẻ chủ mưu
- 319-[After Story] Con gái của tôi, Arue
- 320-[After Story] Con gái yêu Mẹ
- 321-[After Story] Thời gian giao lưu của các phu nhân
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tôi trở thành nô lệ cho kẻ chủ mưu
31-Một tuần không có cô ấy
0 Bình luận - Độ dài: 2,349 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
31-Một tuần không có cô ấy
Đêm đã khuya.
Tại một góc khuất trong dinh thự tráng lệ của Athena, một cuộc gặp gỡ bí mật đang âm thầm diễn ra.
“Ngài gọi tôi, thưa Chủ nhân.”
“…Ngươi đến rồi à.”
Một cô gái cúi đầu chào người đàn ông trung niên.
Mái tóc cô mang sắc nâu trầm, dày và mượt như màn đêm không sao.
Người đàn ông—Bordin—không buồn ngoái lại nhìn cô, ánh mắt ông vẫn chăm chăm hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng lặng lẽ treo mình trên nền trời đêm tối mịt.
“Bắt đầu từ ngày mai, trong vòng một tuần, chủ nhân của chúng ta sẽ rời khỏi dinh thự để ở lại hoàng cung.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Một tuần. Trong khoảng thời gian đó, ngươi có thể đạt được kết quả như dự kiến không?”
“…Vì vở kịch đã bắt đầu rồi, nên tôi tin là… hoàn toàn có thể.”
Khi Bordin quay người lại nhìn cô, cô gái lập tức cúi đầu sâu hơn, thái độ hết mực kính cẩn.
“Tốt. Vai trò của ngươi rất quan trọng. Ta đã thông báo cho quản gia trưởng rồi, sẽ không ai đặt câu hỏi thêm nữa đâu. Lo mà hoàn thành cho sạch sẽ.”
“Vâng, tôi sẽ tuyệt đối tuân lệnh.”
Dứt lời, như thể không còn gì để bàn thêm, ông lại quay mặt về phía cửa sổ.
Cô gái, sau khi cúi chào lần nữa, liền biến mất như thể chưa từng hiện diện.
Trong căn phòng chỉ còn lại một mình, Bordin khẽ lẩm bẩm, ánh mắt vẫn dõi theo ánh trăng le lói soi rọi màn đêm.
“Có lẽ… người phụ nữ đó chính là chìa khóa.”
Chủ nhân mà ông phụng sự—bề ngoài điềm đạm, nhưng bên trong lại là ngọn lửa đủ sức thiêu rụi tất cả.
“Mặt trời… sẽ phơi bày mọi tội lỗi giấu dưới lớp vỏ đạo đức giả kinh tởm.”
Và khi thời khắc ấy đến, những kẻ phàm tục sẽ tan biến không dấu vết trong ngọn lửa cháy rực của chân lý.
“Cô… không cần hầu gái nữa sao?”
Rosaline nhìn tôi đầy ngỡ ngàng khi nghe lời tuyên bố ấy.
“Ừm… Giờ tôi ổn thật rồi… Nói thật thì, trước giờ tôi cũng thấy hơi ngại.”
“Hừm~ Đừng nói với tôi là cô ngại… lộ thân thể nhé?”
“Ếc?! K-không phải?! Tôi… chỉ là thấy phiền thôi, thật đấy!”
Trúng tim đen, tôi vô thức đưa tay ôm lấy phần bụng dưới—dù đã được quần áo che kín.
“Nếu đã vậy thì… tôi sẽ thông báo lại cho mấy người hầu khác.”
“Cảm ơn…”
May quá.
Với dấu ấn lạ kia đột ngột xuất hiện trên cơ thể, tôi thực sự không muốn ai thấy mình khi không mặc gì.
Lúc phát hiện ra chỗ nó nằm, tôi gần như rơi nước mắt mà đối chất với Athena, hỏi tại sao lại là chỗ đó.
Cô ta chỉ nhún vai, đáp tỉnh bơ:
“Trùng hợp thôi. Cô nghĩ ta muốn nó nằm đó chắc?”
Sau câu trả lời ấy, tôi hoàn toàn cạn lời.
Cuối cùng cũng chỉ biết chấp nhận số phận và cố giấu nó càng kỹ càng tốt.
Thế nên mới từ chối việc có người hầu khi tắm. Tuy hơi bất tiện, nhưng còn hơn là bị phát hiện dấu ấy…
“Phù… Mệt chết đi được…”
Tôi chui vào giường như một con sâu, quấn chăn kín đầu.
Sáng nay, Athena đã rời dinh thự, bảo là có việc ở hoàng cung và sẽ đi vắng một tuần.
Trước khi đi, cô ta còn buông lời đầy tự do:
“Miễn đừng ra khỏi nhà thì muốn làm gì cũng được.”
Một tuần không có Athena.
Trước kia thì có lẽ tôi đã reo lên vì sung sướng, nhưng giờ thì—
‘…Không. Mình chẳng muốn làm gì hết.’
Tôi đã kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần.
Lần trước ra ngoài chỉ vì quá chán, chuyện gì xảy ra nữa?
Chỉ cần nghĩ lại vụ đó thôi là bao nhiêu hứng thú đều biến mất.
Ngay cả lần phải đến chỗ Rosaline, tôi cũng phập phồng lo sợ sẽ chạm mặt người của Kỵ sĩ Đoàn Bình Minh.
Nếu có gặp… tôi cũng chỉ biết cúi đầu như một kẻ tội đồ.
“Dù sao thì… cũng là lỗi của mình…”
Cho đến khi Athena trở lại, tôi quyết không rời khỏi căn phòng này.
Thậm chí ăn uống cũng sẽ giải quyết tại chỗ.
Một tuần tới—tôi sẽ sống vùi trong chăn gối.
Và ngay khi tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị tận hưởng sự êm ái—
“Tiểu thư!!!!!!!”
“Hử?!”
Rầm! Cửa bật tung, một bóng người hùng hổ xông vào như cuồng phong.
Cô ta sải bước tiến thẳng đến giường tôi rồi giật phăng chăn ra.
“Á?! A-Alina?!”
“Giờ này rồi mà cô vẫn còn cuộn trong chăn?! Còn bữa ăn thì sao hả?!”
Cô nàng đứng chống nạnh, gương mặt cau có không thể lẫn đi đâu được.
Tôi lí nhí đáp, môi chỉ mấp máy:
“…Tôi định ở trong phòng luôn.”
“Cái gì?! Người từng rảnh rỗi đến mức cứ hay lân la sang tìm tôi đâu rồi?!”
“Ưm… B-bây giờ thì tôi ổn rồi…”
Nghe tôi nói vậy, Alina bỗng cúi sát mặt lại gần tôi, giọng nghiêm trọng:
“Vì vụ ở sân huấn luyện à?”
“………”
“Haa… Tôi nghe nói là do ma lực của chủ nhân phát nổ gây ra. Không phải lỗi của cô. Vậy sao cô cứ dằn vặt mãi vậy?”
“…Giá như hôm đó tôi không bước vào…”
Alina đập tay lên trán, thở dài.
“Tiểu thư, cô đang nghĩ theo kiểu ‘biết vậy đã không…’. Nhưng làm gì ai đoán trước được chuyện đó chứ?”
“Th-thì đúng là không thể đoán…”
“Vậy thì không phải lỗi của cô. Thế nên ngẩng đầu lên, được không?”
“…Nhưng mà…”
“Này! Tôi không muốn nghe nữa!”
“Hử hử?!”
Alina đột nhiên đưa hai tay ôm eo tôi rồi bế bổng khỏi giường một cách không thương tiếc.
Cô ấy mạnh một cách kỳ lạ.
Rồi rất nhẹ nhàng, cô ấy đặt tôi xuống nền đất.
“Không được. Trong lúc chủ nhân vắng nhà, tôi sẽ chăm sóc cô tận tình nhất có thể.”
“Tôi thực sự không sao mà…”
Thế nhưng, Alina đặt ngón tay lên môi tôi, chặn lời.
“Tôi mới là người không sao đấy. Hiểu chưa?”
Tôi đứng lặng người vài giây, cuối cùng cũng gật đầu. Khi ấy, cô mới rút tay lại.
“Tốt~! Vậy đầu tiên, đi ăn trưa—à không, chắc gọi là ăn sáng luôn nhỉ?”
“Tôi ăn trong phòng được không…”
“Nếu cứ ăn trên giường hoài, cô sẽ béo đấy!”
“Nhưng mà tôi ăn bao nhiêu cũng chẳng mập…”
Nghe vậy, Alina trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cái ánh nhìn ấy… thật sự đáng sợ.
“Ăn. Ở. Phòng. Ăn. Được. Chưa? Tiểu thư?”
“…Hức.”
Cuối cùng, tôi đành ngoan ngoãn theo cô ra phòng ăn.
Và như thường lệ, món ăn được dọn lên… quá sức tưởng tượng.
Không phải nói suông—đúng là kỳ quan trong thế giới ẩm thực.
Đúng là không gì đánh bại được bản năng ăn uống của con người.
Hương vị tan chảy trong miệng khiến tâm trạng tôi tốt lên lúc nào chẳng hay.
Trong lúc ăn, tôi và Alina trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nhờ đó, những suy nghĩ nặng nề trong đầu cũng dần tan biến.
Sau bữa ăn, tôi định đi đến thư viện, theo lời gợi ý từ lúc ăn trưa.
Vừa bước đến cửa—
“À, tiểu thư…”
Alina gọi tôi từ phía sau.
“……”
‘…Cô không nghĩ là nên ăn một cách… gọn gàng hơn à?”
“Hở?”
Tôi ngẩn ra quay lại, và cô ấy chỉ tay về phía chỗ tôi ngồi.
“…Ơ?!”
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.
Bàn ăn—vô cùng bừa bộn.
Chén đĩa tôi dùng bị xếp lộn xộn, còn thức ăn vương vãi khắp nơi.
“Dù sao chúng tôi cũng là người dọn dẹp, nhưng ít ra tiểu thư cũng nên giữ phép tắc cơ bản chứ!”
K-không thể nào…
Chẳng lẽ… tôi ăn như thế thật sao…?
Thìa và nĩa bị đặt lệch một cách kỳ quặc, nhìn vào mà cứ thấy khó chịu trong lòng.
Trước khi bị nhập vào thân xác này, tôi sống một mình. Và việc dọn dẹp sau mỗi bữa ăn đã trở thành phản xạ tự nhiên từ lúc nào chẳng hay.
Vậy mà giờ nhìn lại mâm cơm—một bãi chiến trường đúng nghĩa. Bản thân tôi cũng không dám tin vào mắt mình.
Tôi ăn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nhưng… cuối cùng thì tôi đã để lại đống bát đũa lộn xộn đến mức nào vậy?
Không thể nhớ nổi, tôi quay sang hỏi cô bé đang đứng bên.
“Alina… tôi… thật sự là người làm vậy à?”
“…Vâng? Cô là người duy nhất ăn mà, thưa tiểu thư…”
Alina nghiêng đầu, ánh mắt ngơ ngác như thể không hiểu tại sao tôi lại hỏi điều hiển nhiên đến vậy.
Cô ấy nói đúng. Chỉ có tôi ăn mà thôi.
Alina chỉ ngồi bên kia bàn để trò chuyện cùng tôi.
Tức là thủ phạm… chính là tôi.
Dù chỉ một thoáng, tôi đã nghi ngờ cô bé.
Nhưng rõ ràng là chính Alina đã chỉ ra đống lộn xộn ấy ngay khi tôi vừa quay đi.
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, bảo cô bé phá bát đũa thì... chỉ có thể là siêu trộm tốc độ ánh sáng mới làm nổi.
Nỗi xấu hổ trào lên như sóng đánh.
Tôi đã vô thức muốn đổ lỗi cho người khác thay vì thừa nhận sai lầm của chính mình.
Tôi… lúc nào cũng nhỏ nhen vậy sao?
Vừa thừa nhận lỗi là của mình, cảm giác nhục nhã lập tức ập tới, không hề nương tay.
Trong mắt Alina, tôi đã biến bữa ăn thành một… bãi rác.
“X-xin lỗi… từ giờ tôi sẽ ăn uống gọn gàng hơn…”
Nghe vậy, Alina mỉm cười rồi nhẹ nhàng đẩy vai tôi một cái.
“Cô đừng lo lắng quá. Chúng ta đến thư viện như đã định chứ?”
“Ừm… đi thôi.”
****
Tôi giơ tay quạt quạt mặt, cố xua bớt hơi nóng trên má, rồi lẽo đẽo theo sau Alina đến thư viện.
“Wow…”
Thư viện trước mắt rộng hơn tôi tưởng rất nhiều.
Không phải tôi nghĩ nó nhỏ, nhưng không ngờ lại… khổng lồ đến thế.
Số lượng sách nhiều đến mức khiến người ta có cảm giác phải mất cả trăm năm mới đọc hết.
“Cô muốn tìm loại sách nào?” Alina hỏi, nghiêng đầu nhìn tôi.
Loại sách tôi muốn đọc…
Tôi có một ý tưởng, nhưng không biết liệu nơi này có thể đáp ứng được không.
Tuy nhiên, với quy mô khổng lồ thế này… biết đâu chừng.
“Có… loại sách nào giống tiểu thuyết không?”
“Tiểu thuyết à? Hmm…”
Alina trầm ngâm một lát, rồi bỗng nở nụ cười như vừa nghĩ ra điều gì thú vị.
“Không có tiểu thuyết, nhưng có thứ gần giống! Cô đi theo tôi nhé?”
Tôi lặng lẽ bước theo cô ấy đến trước một kệ sách cao gấp ba lần chiều cao của mình.
Alina chỉ vào phần giữa kệ, rồi nói:
“Cuốn kia kìa. Là biên niên sử thời Đại Chiến. Nhiều chuyện đánh nhau đến mức đọc như đang xem truyện ấy!”
Thời kỳ Đại Chiến.
Là một giai đoạn thảm khốc khi các chủng tộc—con người, quỷ tộc, thú nhân, tinh linh, linh hồn—đồng loạt bước vào chiến tranh vì những mâu thuẫn tích tụ lâu đời.
Chiến sự kéo dài suốt một thế kỷ, không có ngày nào ngơi nghỉ.
Một thời đại đầy nước mắt và máu.
Số người chết… nhiều đến mức không ai dám đếm.
Cũng không ngoa nếu nói rằng nền hòa bình hiện tại được xây trên nỗi sợ hãi khắc sâu từ cuộc chiến ấy.
Tôi thấy hứng thú.
Trong tiểu thuyết, những sự kiện thế này thường chỉ được tóm gọn trong vài dòng, nhưng tôi rất muốn biết nó được ghi lại ở đây ra sao.
“Ừ, tôi lấy cuốn đó.”
“Vậy tôi đi lấy thang nhé, cô hãy chờ một chút.”
…Hả?
Thang?
Tôi thấy cuốn sách chỉ hơi cao một chút, kiễng chân là với tới.
Không cần đến thang làm gì…
Nhưng chưa kịp nói gì, Alina đã biến mất.
Tôi thậm chí không nhận ra khi nào cô ấy rời đi.
Cảm giác hơi ngại ngùng, tôi đành đứng chờ.
…Nhưng chờ mãi mà vẫn chưa thấy cô ấy quay lại.
“…Sao lâu thế nhỉ?”
Tôi bắt đầu cựa quậy, cảm thấy bồn chồn.
Thôi thì… tự lấy luôn cho rồi.
Đâu có cao lắm đâu.
Tôi vươn tay lên—chỉ còn cách cuốn sách một chút nữa thôi.
“Ư…”
Tôi nhón chân, và…
“Lấy được rồi!”
Ngay khi tay tôi kéo cuốn sách ra khỏi kệ—
Thịch.
Một tiếng chạm rất nhẹ.
Tay tôi vừa mới khẽ chạm vào kệ một cái.
Chỉ là một cú va rất nhẹ, yếu đến mức chẳng thể làm ngã nổi cây lau nhà.
Vậy mà—
“Hả…?”
Chỉ từ cái chạm nhẹ ấy, cái kệ sách khổng lồ bắt đầu nghiêng ra sau.
Chưa kịp làm gì, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
RẦM— RẦM—
Như hiệu ứng domino, những kệ sách phía sau đổ ầm ầm xuống sàn.
KWOooooOOM
Khi từng dãy kệ nặng trịch đổ xuống, hàng ngàn cuốn sách như thác lũ tràn ra, rơi rụng tứ tung.
Chỉ trong chớp mắt, bụi mù mịt bao trùm cả thư viện, khiến tôi không nhìn thấy gì.
Tôi đứng giữa đám mây bụi, đờ người ra như tượng đá.
Từ môi tôi thoát ra một âm thanh yếu ớt, gần như tuyệt vọng—
“…Hả?”
Y như búp bê bị rút pin.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận