Tôi trở thành nô lệ cho k...
아기소금; Babysalt- Tôi trở thành nô lệ cho kẻ chủ mưu
- Minh hoạ một vài nhân vật (16+)
- Minh hoạ nhân vật-2
- 0-Prologue
- 1-Một bầu trời kỳ lạ
- 2-Khả năng đặc biệt
- 3-Đi tìm kẻ sát nhân
- 4-Ngươi nghĩ ngươi đang gây sự với ai hả?
- 5-Cậu thích tôi?
- 6-Gặp người phụ nữ
- 7-Bình yên trước cơn bão
- 8-Chị gái
- 9-Hai người đang làm gì vậy?
- 10-Quả ngọt
- 11-Thực hiện điều ước của em khi chị trở về
- 12-Trao đổi đồng giá
- 13-Ngu ngơ
- 14-Gấu Đen Xé Người
- 15-Thuyết phục
- 16-Anh hùng đang tìm cô
- 17-Anh hùng của đế quốc
- 18-Trở thành nô lệ của ta
- 19-Chủ nhân
- 20-Chị đã đi đâu vậy?
- 21-Chị đã trở thành nô lệ rồi...
- 22-Tạm biệt
- 23-Nô lệ của ta
- 24-Trong biệt thự của ả
- 25-Trừng phạt
- 26-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn
- 27-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn-2
- 28-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn-3
- 29-Trả giá
- 30-Khắc ấn
- 31-Một tuần không có cô ấy
- 32-Một tuần không có cô ấy-2
- 33-Một tuần không có cô ấy-3
- 34-Ta sẽ vẫn yêu em
- 35-Hành động thể hiện sự quy phục
- 36-Tôi nói là tôi sẽ đến mà
- 37-Dừng lại việc bạo lực bằng thức ăn ngay
- 38-Trái tim tan vỡ
- 39-Ta có thể ăn nó
- 40-Chỉ nắm tay em và ngủ thôi
- 41-Hắc Carlos
- 42-Một cảm giác kỳ lạ
- 43-Tha thứ tốt hơn quyền hạn
- 44-Chuyến đi chỉ hai ta
- 45-Chủ trọ thân thiện
- 46-Quyến rũ một cách trơ trẽn
- 47-Tình thương dành cho Athena
- 48-Đại tướng lĩnh Sephir
- 49-Thoả mãn
- 50-(Ngoại truyện) Lễ tốt nghiệp của Lily
- 51-(Ngoại truyện 18+) Lễ tốt nghiệp của Lily (Hoàn thành)
- 52-(Ngoại truyện) Lễ tốt nghiệp của Lily (Đã che) (Hoàn thành)
- 53-Cô là ai...?
- 54-Chú rồng kiêu ngạo
- 55-Quyến rũ!
- 56-Số lượng động vật
- 57-Đêm cuối cùng
- 58-Về nhà
- 59-Chỉ tin mỗi mẹ của con mà thôi
- 60-Chủ nhân và nô lệ
- 61-Bị nhuộm bằng nước bọt
- 62-Tin con đi, Mẹ
- 63-Con muốn ăn cái này
- 64-Khoái cảm
- 65-Mẹ là một con thú
- 66-Như một chiếc lông vũ
- 67-Làm ơn chủ nhân
- 68-Lời thổ lộ của Athena
- 69-Một mối quan hệ mới
- 70-Tỏ ra dễ thương không còn tác dụng nữa
- 71-Một mối quan hệ mới (69+70) (Đã che)
- 72-Sức mạnh
- 73-Ngòi lửa
- 74-Cha mẹ và con cái
- 75-Thời gian một mình
- 76-Bordin
- 77-Sự thật dần hé lộ
- 78-Bùng nổ
- 79-Lời nối dối ngọt ngào và sự thật tàn nhẫn
- 80-Tự sát
- 81-Tình tan, tan tình
- 82-Vương miện hoa thật đẹp
- 83-Giấc mơ hạnh phúc
- 84-Hãy để Hera đi đi
- 85-Ana
- 86-Athena Caladbolg
- 87-Nước mắt
- 88-Cái kết của một chuyện tình tồi tệ
- 89-Ở nơi mà có giọng nói của em ấy
- 90-Điềm xấu
- 91-Chuyện tình tồi tệ này không bao giờ kết thúc
- 92-Khởi đầu mới (Hoàn thành)
- 93-(Ngoại truyện) Ngày của trận chiến quyết định
- 94-Prologue
- 94.5-Thông báo
- 95-Nhập học tại Học Viện
- 96-Học viện thật vui
- 97-Quyết đấu
- 99-Điềm báo chẳng lành
- 100-Tai ương đầu tiên
- 101-Nữ thần...
- 102-Cảnh tượng choáng váng
- 103-Lần đầu gặp gỡ tồi tệ nhất
- 104-Thánh nữ Iris
- 105-Thất tình
- 106-Cứu tinh của Học viện...
- 107-Thuyết phục
- 108-Đề nghị của Darkan
- 109-An ủi chỉ dành cho Iris
- 110-Học sinh chuyển trường đáng yêu
- 111-Học sinh chuyển trường đáng yêu (2)
- 112-Giáo dục kiến thức thường thức của Serah
- 113-Một tháng thời gian
- 114-Tái ngộ
- 115-Lần đối luyện đầu tiên
- 116-Đối luyện với nhân vật chính
- 117-Kế hoạch tắm rửa của Ariel
- 118-Thời gian bên Iris
- 119-Thực thể bí ẩn
- 120-Cửu vĩ hồ
- 121-Tài năng của giống cái
- 122-Đúng là một tên tội phạm hoàn hảo
- 123-Bí mật của riêng tôi
- 124-Kế hoạch đơn giản
- 125-Người mình thích
- 126-Mẫu người lý tưởng của Robin
- 127-Em có muốn đến phòng chị không
- 128-Em tắm trước đi
- 129-Anima
- 130-Thời gian bên Lily
- 131-Sẽ không bao giờ để mất em
- 132-Lời muốn nói với nàng
- 133-Bị phát hiện rồi
- 134-Vừa rồi là gì vậy
- 135-Chị cũng phải bị phạt
- 136-Nhớ em
- 137-Trong nhà vệ sinh
- 138-Chị gái đã thay đổi
- 139-Tại sao
- 140-Đã trở về
- 141-Nơi trú ẩn của riêng em
- 142-Mang thai sao...
- 143-Bầu trời đen kịt
- 144-Tuyệt vọng của Học viện
- 145-Tuyệt vọng và hy vọng
- 146-Ai cho phép
- 147-Rút lui
- 148-Ba mặt một lời
- 149-Lý do nàng không được uống rượu
- 150-Tha thứ
- 151-Bức tranh tuyệt đẹp
- 152-Khiêu khích quá đáng
- 153-Ma đạo cụ hình ảnh bí ẩn
- 154-Nỗi bất an không thể xóa nhòa
- 155-Lời cầu nguyện khẩn thiết
- 156-Bi kịch thảm khốc
- 157-Anh hùng lầm đường
- 158-Lịch sử
- 159-Giao dịch
- 160-Đế quốc bốc cháy
- 161-Tai ương thiên tai
- 162-Phải bảo vệ
- 163-Kết thúc câu chuyện
- 164-Lời thỉnh cầu của Nữ thần
- 165-Mẹ
- 166-Anh sẽ làm em hạnh phúc
- 167-Sư... Sư phụ
- 168-Hậu quả là phần của đệ tử
- 169-Con có tỉnh táo không
- 170-Lời dạy quý giá của Sư phụ
- 171-Cờ trắng
- 172-Rừng cháy
- 173-Bắt đầu tác chiến
- 174-Thành công....
- 175-Thời gian hẹn hò vui vẻ (1)
- 176-Thời gian hẹn hò vui vẻ (2)
- 177-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (1)
- 178-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (2)
- 179-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (3)
- 180-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (4)
- 181-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (5)
- 182-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu 6)
- 183-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (7)
- 184-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (8)
- 185-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (9)
- 186-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (10)
- 187-[IF] Lựa chọn không thể quay đầu (11)
- 188-[IF] Ma vương tồi tệ nhất (Ngoại truyện Hoàn)
- 189-Ma vương tiến lên
- 190-Sự thuyết phục của các nàng
- 191-Đứa con của các nàng
- 192-Bỏ học
- 193-Thực thể kỳ quái
- 194-Kế hoạch mới
- 195-Xung đột
- 196-Dũng sĩ và Nữ thần
- 197-Thức tỉnh
- 198-Giao dịch của các vị vua
- 199-Đến Hoàng cung
- 200-Hoàng đế Barus
- 201-[Ngoại truyện đặc biệt] Tương lai xa xôi
- 202-[Ngoại truyện đặc biệt] Tương lai xa xôi [Hoàn]
- 203-Cái giá của sự lựa chọn
- 204-Quy tắc tuyệt đối
- 205-Khúc dạo đầu của chiến tranh
- 206-Giao dịch bất công
- 207-Cuộc gặp gỡ sai lầm
- 208-Ăn uống trước đã
- 209-Quân đoàn trưởng thứ 4 Lartia
- 210-Cơn thịnh nộ của các nàng
- 211-Vấn đề danh dự
- 212-Thân phận không ngờ tới
- 213-Bãi chiến trường
- 214-Người phụ nữ không vừa mắt
- 215-Kẻ thù hôm qua là bạn hôm nay
- 216-Đêm trước bão tố
- 217-Thiên tai
- 218-Thất bại
- 219-Tai ương giáng lâm
- 220-Ma thần
- 221-Kết thúc cuộc hành trình
- 222-Bi kịch
- 223-Một năm sau
- 224-Anh sẽ tìm thấy em (Phần 2 Hoàn)
- 225-Tội nhân (Lời mở đầu Phần 3)
- 226-Đông Đại Lục
- 227-Cheon Yeryeong
- 228-Mặt trời chói chang đến tàn nhẫn
- 229-Lời thỉnh cầu của Kiếm Hậu
- 230-Trở thành kẻ ngốc
- 231-Nỗi cô đơn của Sư phụ
- 232-Đôi tai nhạy cảm
- 233-Kiếm Hậu bạo tẩu
- 234-Sa đọa
- 235-Rốt cuộc con đã làm gì vậy
- 236-Đạo lý của đệ tử
- 237-Phải chạy trốn
- 238-Con gái mình sinh ra...
- 239-Thời gian tìm lại ký ức cùng con gái
- 240-Đến giờ uống thuốc
- 241-Tưởng tượng mê hoặc
- 242-Con đã hết giận rồi mẹ
- 243-Người phụ nữ khiến trái tim rung động
- 244-Biệt thự không xa lạ
- 245-Những ảo thanh biến mất
- 246-Bữa ăn với cảm giác kỳ lạ
- 247-Ảo giác biến mất
- 248-Một ly rượu vang
- 249-Một Hera khác
- 250-Sự tồn tại độc nhất vô nhị
- 251-Bác sĩ giỏi nhất
- 252-Hoàn toàn vì mục đích điều trị
- 253-Phương pháp điều trị
- 254-Người trợ giúp
- 255-Khi tôi hạnh phúc
- 256-Hạnh phúc của cô ả
- 257-Thời gian của Athena
- 258-Lời thỉnh cầu của Dania
- 259-Lòng nặng trĩu
- 260-Sự thật trong lời nói dối
- 261-Lại một kế hoạch nữa được lập ra
- 262-Người phụ nữ điên
- 263-Nỗi sợ hãi to lớn
- 264-Đào tẩu
- 265-Đào tẩu (2)
- 266-Đào tẩu (3)
- 267-Đào tẩu (Hoàn)
- 268-Lời thỉnh cầu của các nàng
- 269-Hãy sinh con cho chúng ta
- 270-Hãy chọn đi
- 271-Em chỉ cần sinh con thôi
- 272-Lá thư của Hera
- 274-Han Sia
- 275-Dạy dỗ kẻ hư hỏng
- 276-Anima (2)
- 277-A'reh
- 273-Hiểu lầm được hóa giải
- 278-Lời thỉnh cầu của Arue
- 279-Thật sự, thật sự yêu em
- 280-Kết hôn... có lẽ là quá sức...
- 281-5 năm bên Athena
- 283-Chuẩn bị đám cưới
- 284-Chị ơi. Em sẽ dùng quyền ước nguyện.
- 285-Phòng chờ cô dâu
- 286-Đám cưới hoàn hảo
- 287-Tái ngộ với Sư phụ thì...
- 288-Bộ mặt thật của Hera là
- 289-Ta sẽ biến ngươi thành giống cái
- 290-Lần thứ hai của Hera
- 291-Trò đùa tinh quái của Ma vương
- 292-Hiệp định
- 293-Hoàn thành
- 294-Lựa chọn của người nhập hồn
- 295-Đã trở thành phụ nữ có chồng
- 296-Giờ thì thật sự sẽ không quyến rũ nữa
- 297-Nô lệ mạnh nhất (Bản chính Hoàn)
- 298-[After Story] Lời mở đầu
- 299-[After Story] Hạt giống của Athena (1)
- 300-[After Story] Hạt giống của Athena (2)
- 301-[After Story] Trò đùa của Alina
- 302-[After Story] Hạt giống của Lily (1)
- 303-[After Story] Hạt giống của Lily (2)
- 304-[After Story] Hạt giống của Lily (3)
- 305-[After Story] Chị Dania
- 306-[After Story] Chị Dania (2)
- 307-[After Story] Hạt giống của chị Dania
- 308-[After Story] Mối quan hệ với Mary
- 309-[After Story] Hạt giống của Mary
- 310-[After Story] Hạt giống của Mary (2)
- 311-[After Story] 3P
- 312-[After Story] Hạt giống của Iris và Ariel
- 313-[After Story] Hạt giống của các phu nhân Ma vương thành
- 315-[After Story] Em không biết điều này có nghĩa là gì sao
- 316-[After Story] Tin vui đã chờ đợi bấy lâu
- 317-[After Story] Ân điển của Mẹ
- 318-[After Story] Đã trở thành nô lệ của kẻ chủ mưu
- 319-[After Story] Con gái của tôi, Arue
- 320-[After Story] Con gái yêu Mẹ
- 321-[After Story] Thời gian giao lưu của các phu nhân
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tôi trở thành nô lệ cho kẻ chủ mưu
26-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn
0 Bình luận - Độ dài: 2,697 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
26-Những hiệp sĩ đầy lãng mạn
“Ưm…”
Ánh nắng chói chang khiến tôi khẽ nheo mắt lại.
Tôi dụi đôi mắt nặng trĩu, cố xua tan cơn buồn ngủ còn vương trên hàng mi. Khi tỉnh hẳn, tôi mới nhận ra trời đã sáng từ lúc nào. Duỗi cánh tay ra hai bên, một cảm giác khoan khoái lan khắp cơ thể. Cơ thể nhẹ bẫng đến kỳ lạ. Có lẽ… bỏ tiền ra mua cái giường đắt đỏ kia là quyết định đúng đắn rồi.
“Môi mình… nứt hết cả rồi…”
Tôi đưa tay khẽ chạm lên môi, cảm giác nhói nhẹ truyền đến khiến tôi rùng mình.
Ký ức đêm qua bất chợt ùa về—Athena, với ánh mắt kiên quyết, đã chiếm lấy môi tôi một cách không chút thương xót.
‘Cho dù cả hai đều là phụ nữ… thế có hơi quá đáng không?’
Cô ấy không hề nhẹ nhàng, không phải kiểu vuốt ve âu yếm để xóa đi dấu vết của Lily và Dania—mà là một nụ hôn sâu, dai dẳng, đầy chiếm hữu, như thể giữa hai kẻ yêu nhau.
Mà không chỉ là hôm qua.
Cô ta còn bảo sẽ tiếp tục như vậy… mỗi đêm.
Không được. Thế thì chịu sao nổi?
Athena có thể chỉ nghĩ đơn giản là tẩy đi vết tích, nhưng với tôi—người từng là đàn ông—việc bị ai đó khám phá tận bên trong miệng như thế thực sự khiến đầu óc tôi quay cuồng, không thể suy nghĩ nổi gì cả.
Lily và Dania có thể xem đó là tình cảm gia đình, nhưng Athena lại hoàn toàn khác.
Chắc chắn rồi. Lần tới gặp lại, tôi phải nói chuyện rõ ràng với cô ta.
Tôi bước xuống khỏi chiếc giường rộng lớn, đảo mắt nhìn quanh phòng.
Thảm họa.
Quần áo tôi mặc hôm qua vứt bừa bộn khắp nơi, chăn gối thì xộc xệch không nhận ra hình dạng ban đầu.
…Phải dọn thôi.
Cứ để thế này thì chỉ tổ làm khổ các cô hầu. Tôi nhanh chóng xắn tay áo lên.
‘Trông thế này chứ tôi dọn dẹp giỏi lắm đấy.’
Năm năm sống một mình giúp tôi thành thạo hết mấy chuyện nhà cửa. Dọn cái phòng này chẳng là gì.
Tôi gấp chăn lại như lính mới trong quân đội, xếp vào cuối giường. Quần áo gom lại, gấp gọn, đặt lên bàn. Khi nào biết phòng giặt ở đâu, tôi sẽ đem đi.
Tôi dọn nốt những góc lộn xộn khác, kéo hết rèm ra cho ánh nắng tràn vào phòng, rồi mở cửa sổ đón gió. Mấy cái ghế bị lệch cũng được chỉnh ngay ngắn.
Chẳng bao lâu sau—
‘Ừm. Hoàn hảo.’
Nhìn căn phòng gọn gàng, ngăn nắp đến từng centimet, tôi không khỏi mỉm cười hài lòng. Cảnh tượng ngăn nắp ấy khiến lòng tôi như được vuốt ve.
Cốc cốc.
“Thưa tiểu thư, chúng tôi vào được chứ ạ?”
Khi tôi còn đang đắm chìm trong niềm tự hào vụn vặt, tiếng gọi vang lên bên ngoài cánh cửa.
Tôi đáp lại với giọng đầy tự tin.
‘Chắc mấy cô ấy sẽ bất ngờ lắm đây.’
Tôi ra mở cửa, đón hai cô hầu bước vào.
“Tiểu thư ngủ có ngon giấc không ạ?”
“Chúng tôi nghe có chút tiếng động nên tới xem thử…”
Nói đoạn, cả hai dừng lại, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng.
“Ơ… căn phòng có hơi khác thì phải?”
Tôi liền ưỡn thẳng lưng, khoanh tay trước ngực, hắng giọng một cái.
“Khụm… Khụm… Sáng nay tỉnh dậy thấy hơi choáng, nên tôi dọn dẹp cho đỡ mệt đầu.”
Đấy, thế nào? Đây chính là tinh thần K-quân đội chính hiệu đấy!
Tôi nhìn họ với chút mong đợi.
…Nhưng hai người lại chỉ nhìn quanh với gương mặt dửng dưng.
Hả?
“Ơm… Nhìn kỳ lắm à?”
Tôi dè dặt hỏi. Sau một lúc liếc mắt nhìn nhau, họ mới trả lời.
“Không phải vậy đâu ạ, chỉ là… trong dinh thự có quy định chung. Việc này hơi… không đúng với quy tắc.”
“Thế à…”
“Tiểu thư không cần phải làm gì cả! Mọi việc như thế này, chúng tôi sẽ lo hết.”
“Phải rồi. Tiểu thư chỉ cần nghỉ ngơi thôi. Hoho~”
Tôi thấy hơi xị mặt xuống vì phản ứng ngoài dự đoán.
Nhưng mà… nếu có quy định như họ nói, thì tuân theo là đúng.
Tôi thở dài trong lòng, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần.
“Tiểu thư muốn dùng bữa sáng thế nào ạ?”
Một người hỏi.
Tôi không phải ăn cùng Athena à?
Vậy thì tốt quá.
Nếu ngày nào cũng phải đối mặt với cô ta trong bữa ăn, chắc có ngày tôi đau bao tử thật sự.
“Tôi ăn bây giờ được không?”
“Dĩ nhiên rồi ạ! Tiểu thư muốn chúng tôi mang tới, hay dùng bữa tại phòng ăn?”
Tôi lập tức chọn mang đến tận phòng—lên đó chắc chắn sẽ gặp Athena mất.
Và thế là, ngày hôm ấy, tôi lần đầu được trải nghiệm cảm giác… ăn sáng trên giường.
Giống như mở cửa sổ đón gió trong khi vẫn trùm chăn kín người, cái cảm giác vừa thoải mái vừa thỏa mãn đến lạ.
Ăn ở nơi thoải mái nhất trên đời.
Một khi đã quen, thật khó mà bỏ được.
Nếu mỗi ngày được ăn thế này, chắc tôi thành tiên mất.
Sau bữa sáng hạnh phúc ấy…
Một vấn đề nghiêm trọng ập đến.
‘Giờ làm gì đây…?’
Không có việc gì để làm cả.
Tôi được mang đến đây với thân phận người hầu của Athena.
Nếu cô ta không gọi, thì tôi chẳng cần làm gì hết.
Tôi từng tính giúp mấy cô hầu, nhưng hỏi xong thì bị từ chối thẳng thừng.
“Tiểu thư không cần đụng tay vào đâu!”
“Chúng tôi sẽ làm hết! Tiểu thư chỉ cần nghỉ ngơi.”
Thế là tôi lại nằm dài trên giường, chẳng làm gì.
Không buồn ngủ, không mệt mỏi, tôi chỉ nhìn trân trân lên trần nhà.
Hồi trước, chắc tôi sẽ lướt web đọc tiểu thuyết suốt ngày, nhưng giờ thì chịu.
Tôi lăn qua lăn lại một hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi nữa, đành lao ra khỏi phòng.
Và rồi, người đầu tiên tôi bắt gặp khi lang thang trong dinh thự là—
“Chán đến mức này rồi à?”
“…Ừ.”
Là Alina.
Chúng tôi trò chuyện linh tinh rồi bất ngờ trở nên thân thiết.
Cô ấy bảo tôi nói chuyện thoải mái, nên tôi đồng ý.
Tôi cũng bảo cô nói thoải mái với tôi, nhưng Alina lắc đầu bảo vì là hầu gái, không thể làm vậy.
Nhưng tôi là nô lệ mà?
Xét về thứ bậc thì… ai mới ở trên nhỉ?
Dù sao thì, Alina hiện tại là người duy nhất trong dinh thự khiến tôi có thể trò chuyện mà không thấy gò bó.
“Hay là… tiểu thư muốn đến thư viện thử không?”
Thư viện hả…
Nghe cũng hay.
Tôi vốn thích đọc tiểu thuyết lúc rảnh mà.
Chỉ là… nơi này có tiểu thuyết không nhỉ?
Dù sao cũng là dinh thự của Athena.
Có khi chẳng có lấy một cuốn truyện giải trí.
Nhưng mà, còn hơn là không làm gì…
Tôi đang định gật đầu thì—
“A! Mà khoan đã, bây giờ các kỵ sĩ đang đấu luyện đấy. Tiểu thư có muốn đi xem không?”
Ngay lập tức, ý định đến thư viện tan biến sạch.
Kỵ sĩ!
Một nghề không thể thiếu trong bất kỳ tiểu thuyết fantasy nào.
Những kiếm sĩ sống vì danh dự, chiến đấu để bảo vệ chủ nhân, ngập tràn lý tưởng và lãng mạn.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, máu tôi đã sôi sục.
‘…Muốn xem quá đi.’
Ngọn lửa bị kìm nén trong lòng một gã đàn ông bỗng bùng cháy trở lại.
Xem các kỵ sĩ đấu kiếm—làm sao có thể bỏ lỡ chứ?
“Đi! Dẫn tôi đến đó đi!”
Làm sao tôi có thể cưỡng lại được chứ?
****
Thế là, tôi bước theo Alina đến sân tập.
Choang—!
Âm thanh kim loại va chạm nhau sắc lẹm cứ thế dội thẳng vào tai.
Tôi quay đầu nhìn theo nơi phát ra tiếng động…
Một cảnh tượng bừng sáng trước mắt—những người đàn ông lực lưỡng, cởi trần hoặc mặc áo sát nách, đang vung kiếm loang loáng, lao vào nhau như sấm chớp.
Càng đến gần, hơi nóng tỏa ra từ họ như phả thẳng lên da tôi, khiến sống lưng tôi rợn lên vì hưng phấn.
Bước chân họ vững như núi, từng cú chém như rạch nát không khí, mạnh đến mức tưởng chừng có thể bổ đôi cả tảng đá.
“…Ngầu thật.”
Tôi buột miệng lẩm bẩm, mắt không rời khỏi họ dù chỉ một giây. Bên cạnh, Alina cũng gật gù đồng tình:
“Các kỵ sĩ lúc nào mà chẳng ngầu.”
Lấy được một người như thế làm chồng chắc tôi khỏi cần xem kịch, chỉ ngắm cơ bắp cả ngày cũng đủ vui rồi…
Tôi lờ đi câu thì thầm mơ mộng của cô hầu gái bên cạnh, tiếp tục dán mắt vào cuộc đấu trước mặt.
Tất cả bọn họ… đều là cấp Chuyên Gia.
Trong thế giới Chiến Binh Bất Khuất, kiếm sĩ được chia thành năm cấp bậc:
Sơ cấp, Kiếm Sĩ, Chuyên Gia, Đại Sư và Kiếm Thánh.
Mỗi bậc còn chia thành thượng – trung – hạ, nhưng về cơ bản là năm cấp đó.
Từ cấp Kiếm Sĩ trở đi là đã có thể dùng ma lực để hỗ trợ chiến đấu. Lên đến Chuyên Gia thì họ đã thuần thục điều khiển mana, khiến mỗi đòn tấn công đều mang sức mạnh hủy diệt.
Đại Sư là một cảnh giới khác hẳn—nơi chỉ những thiên tài luyện tập đến rách máu rơi xương mới có thể chạm tới.
Còn Kiếm Thánh…
Trong toàn đế chế này, chỉ có một người mang được danh hiệu đó.
Kiếm Thánh Carlos.
Người đàn ông đã bước qua mọi giới hạn của con người, đứng trên đỉnh cao của kiếm đạo.
Cái danh "Kiếm Thánh" ấy, chỉ dành cho riêng ông.
Tác giả từng úp mở rằng nhân vật chính của truyện có thể chạm đến cảnh giới đó ở cuối truyện… nhưng lúc này, vẫn còn xa lắm.
Ngay cả Athena—người được gọi là mạnh nhất nhân loại—cũng mới chỉ dừng lại ở thượng cấp Đại Sư.
Thế thì tại sao Athena lại được gọi là người mạnh nhất trong đế chế?
Vì nếu chỉ nói về kiếm thuật, Carlos mạnh hơn. Nhưng Athena không chỉ là một kiếm sĩ kiệt xuất—cô còn là một pháp sư cực kỳ cường đại.
Cô ta đã chạm đến vòng tròn thứ 8. Nghĩa là một Đại Ma Pháp Sư.
Đạt đến vòng tròn thứ 7 đã là kỳ tích rồi—nơi những pháp sư phải chôn mình trong sách vở, nghiên cứu đến kiệt sức suốt cả đời, mới có thể hy vọng với tay tới.
Còn vòng tròn thứ 8?
Đó là cảnh giới chỉ dành cho những kẻ quái vật, mang thiên phú vượt xa con người.
Và Athena, vẫn còn trẻ, đã chạm đến đó.
Một người khiến cả thiên tài cũng phải run sợ.
Chính là cô ta.
…Mải mê nghĩ lan man, tôi suýt quên mất điều quan trọng lúc này.
Tất cả các kỵ sĩ nơi đây, ít nhất cũng là cấp Chuyên Gia.
Nhìn kỹ hơn, tôi thấy quanh lưỡi kiếm họ đang chiến đấu, mana đặc quánh đang quấn quanh như làn khói xanh nhạt.
Một đòn như thế, chém đứt đá không phải chuyện lạ.
Không chỉ là tấn công.
Họ còn bao phủ cả cơ thể bằng mana, tạo nên lớp giáp vô hình, khiến những đòn đánh thường không thể nào xuyên thủng.
Đột nhiên, tim tôi đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Lần đầu tiên kể từ khi bị đưa đến thế giới này, tôi thực sự cảm thấy mình đang sống trong một tiểu thuyết fantasy.
Trước đây ở Draks, thứ mạnh nhất tôi thấy cũng chỉ là đám lính quèn hay vài con quái hạng bét.
Nhưng bây giờ—đây mới là chiến đấu thực sự.
Tôi từng đối mặt với Athena, đúng.
Nhưng cô ta quá mạnh.
Cảm giác đối mặt với Athena giống như… bị một tòa nhà ngàn tầng đổ sập lên đầu. Nó vượt quá trí tưởng tượng, khiến tôi chẳng còn cảm giác gì cả.
Nhưng lúc này thì khác.
Cuộc đấu kiếm trước mắt này chân thực đến mức khiến tay tôi ngứa ngáy.
Lòng tôi gào lên:
"Tôi muốn đấu!"
Tôi muốn thử sức.
Tôi chưa từng có một trận đánh đúng nghĩa từ khi tới đây—chỉ toàn bị đập hoặc né tránh cho đến khi xong chuyện.
Tôi muốn một trận đấu thực thụ, nơi công thủ giao nhau, nơi mồ hôi trộn lẫn cùng bụi đất, nơi thanh kiếm của tôi chạm vào lưỡi kiếm của đối thủ mà không phải bị đập tan ngay lập tức.
Tôi có năng lực đặc biệt.
Tôi không thua đâu.
Sống trong một thế giới như thế này, với sức mạnh trong tay như thế—chẳng phải cảm thấy máu sôi sục là chuyện hiển nhiên sao?
Tất cả những ham muốn, tất cả khát vọng bị đè nén khi đối đầu với Athena—giờ đây đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực.
…Hay là mình xin một trận giao đấu?
Nếu tôi mở lời nghiêm túc, họ sẽ không từ chối.
Thậm chí nếu tôi tiết lộ mình có năng lực đặc biệt, có khi họ còn năn nỉ tôi đánh cùng ấy chứ.
Đằng nào cũng chỉ là sparring. Không có chuyện bị thương nặng.
Tôi thì biết kiềm chế lực tay.
Họ cũng là cao thủ, chắc chắn sẽ giữ chừng mực.
Tốt.
Tôi cố gắng kìm nén cơn kích động trong lòng, hít một hơi thật sâu, rồi đầy háo hức bước tới chỗ họ.
Nhưng thứ đang chờ tôi phía trước… lại chẳng phải là một trận đấu.
Mà là… một cuộc tàn sát.
“…Hả?”
Chuyện… quái gì đang xảy ra thế này?
Tôi đứng chết lặng.
Trước mặt tôi—không còn là một sân tập rực lửa khí thế.
Mà là một chiến trường hỗn loạn.
Tiếng hét, tiếng thét gọi người, tiếng người ngã quỵ… như một đoạn phim tua nhanh không rõ hình ảnh.
“Này!!! Dylan!! Mẹ kiếp! Thầy thuốc đâu rồi?!”
Một giọng hét xé tai kéo tôi ra khỏi cơn ngơ ngác.
Tròng mắt tôi bắt đầu rung lên dữ dội.
Bàn tay run lẩy bẩy.
Chân không nhúc nhích nổi.
Tôi chỉ có thể đứng đó, chứng kiến mọi thứ như một bóng ma câm lặng.
Não tôi… dường như từ chối tiếp nhận thực tại.
Không một suy nghĩ nào hiện lên trong đầu.
“Khụ… Khụ…”
“Cố chịu chút nữa thôi, Dylan! Thầy thuốc sắp tới rồi! Nghe tôi nói không?!”
Tôi run rẩy bước lại gần người đàn ông nằm dưới đất, máu me đầy người, nhưng—
“CÚT KHỎI ĐÂY!! Con quái vật này… Mày tưởng làm thế mà thoát được sao?!”
“Kh-không… Tôi… tôi không làm gì cả…”
“Dylan, nghĩ đến vợ anh đi…! Cô ấy đang đợi ở nhà đấy, nên anh không được bỏ cuộc! Cố lên…!”
Trước mắt tôi—một người đàn ông đang hấp hối.
Ngay giữa ngực anh ta… là một lỗ thủng lớn, máu trào ra không ngừng.
Từng hơi thở của anh như kéo theo từng giọt máu.
Đôi mắt dần mờ đục ấy… lại nhìn thẳng về phía tôi—tràn ngập sự sợ hãi.
Không phải đau đớn.
Không phải oán giận.
Mà là… sợ hãi.
Sợ tôi.
“…Không thể nào…”
Tôi… không làm gì mà…
Không phải tôi.
Không phải tôi.
“…Chắc chắn… đây chỉ là một giấc mơ.”
Phải rồi.
Chỉ là ác mộng thôi.
Một cơn ác mộng tồi tệ…
Phải thế chứ…
…Đúng không?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận