Audrey, người đã thiết lập sẵn phương thức liên lạc khẩn cấp với Xio và Fors, nhanh chóng chuyển tin nhắn của ngài Fool cho hai người bạn thông qua chú chó tha mồi vàng khổng lồ Susie, nói rằng thông tin này đến từ một nguồn tin riêng khác.
Trong góc khuất của một nhà thờ cũ kỹ, Xio đang vắt óc suy nghĩ cách xác nhận danh tính Lanevus hoặc gây ra sự hỗn loạn để trả thù cho Williams thì nhận được mẩu giấy vo tròn. Cô vội mở ra.
... Không cần xác nhận. Hắn là Lanevus? Mắt Xio mở to, lướt nhanh qua những dòng chữ còn lại. Tờ giấy ghi rõ ràng từng chữ:
“Lựa chọn duy nhất là thông báo cho Giáo hội Evernight Goddess.
“Cảnh báo với họ rằng Lanevus mang trên người thần tính của True Creator.”
“Thần tính? Thần tính của True Creator?” Xio buột miệng thốt lên, nhìn chằm chằm con chó vàng trước mặt với vẻ bàng hoàng tột độ, chỉ để nhận lại ánh mắt ngơ ngác không kém từ nó.
“Gì cơ?” Fors đang lắng nghe cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Cô vội giật lấy tờ giấy, đọc lướt qua.
Một lát sau, cô bĩu môi, vẻ mặt đầy hoang mang: “Chuyện này... chuyện này là đùa thôi đúng không?
“Làm sao chúng ta lại dính líu đến một vấn đề liên quan đến thần tính của Tà Thần chứ?”
Vụ này lẽ ra chỉ là bắt giữ một tên lừa đảo xảo quyệt đáng giá 200 bảng thôi mà!
Đáp lại hàng loạt câu hỏi của Fors, Susie chỉ có thể dùng đôi mắt ngây thơ vô tội để biểu đạt rằng: Tôi chỉ là một con chó, tôi có biết gì đâu.
Biết không thể trông mong gì ở một chú chó, Fors quay sang Xio, nghiêm túc nói: “Tớ e rằng tiểu thư Audrey không ngây thơ và trong sáng như chúng ta tưởng. Cô ấy nắm giữ rất nhiều bí mật.
“Đây có thể là một cuộc đấu tranh quyền lực giữa tà giáo, giới quý tộc và Giáo hội.
“Tuy nhiên, rõ ràng trước đó cô ấy không biết về vấn đề thần tính. Có lẽ cô ấy cũng đang bị ai đó lợi dụng. Hừm... Người đó có thể là cha cô ấy, Bá tước Hall.”
“Điều may mắn là chuyện này đã kết thúc tại đây. Cậu không cần phải mạo hiểm nữa. Sau khi nhờ người báo cáo, cậu chỉ cần bình tĩnh chờ nhận tiền thưởng thôi.”
Xio giật mình, lẩm bẩm: “Đúng vậy...
“Hy vọng Kẻ Gác Đêm có thể trả thù cho Williams. Họ rất mạnh, chắc chắn họ sẽ làm được. Chắc chắn...”
Chưa nói hết câu, cô chợt quay mặt đi, giọng nói nhỏ dần như tự nhủ với chính mình: “Tớ vẫn còn quá yếu.
“Quá yếu...”
Xio giơ tay lên, che đi miệng và mũi đang run rẩy.
...
Mình vẫn còn quá yếu... Nếu không, mình đã chọn tự tay trả thù. Nhưng lúc này, lùi một bước là lựa chọn duy nhất... Chưa kể còn có ‘Người Khổng Lồ’ và những kẻ trợ giúp ẩn danh xung quanh Lanevus. Chỉ riêng với thần tính trên người hắn, hắn đã không phải là đối thủ mình có thể chạm vào...
Với tốc độ phản ứng của Kẻ Gác Đêm, họ có thể sẽ hành động ngay tối nay sau khi nhận được tin báo. Giáo phận Backlund chỉ đứng sau trụ sở chính của Giáo hội, họ sở hữu nhiều Vật Phẩm Phong Ấn và các Người Phi Phàm hùng mạnh. Không cần phải chờ đợi thêm bất kỳ sự trợ giúp nào...
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chuyển tin cho Audrey, Klein trở về thế giới thực. Anh dán râu, thay đổi kiểu tóc rồi đứng nhìn chằm chằm vào gương trong vài phút.
Trong lòng anh trào dâng cảm giác vừa mong đợi, phấn khích, lại vừa chán nản, bất lực.
Trước khi màn đêm buông xuống, anh rời Câu lạc bộ Quelaag, trở về phố Minsk. Trên đường đi, anh ghé qua khu chợ thực phẩm đang tấp nập kẻ bán người mua, chọn vài chiếc mặt nạ, trong đó có một chiếc mặt nạ chú hề.
Anh đã quyết định sẽ theo dõi cuộc săn lùng Lanevus tối nay!
Anh muốn tận mắt chứng kiến kẻ điên rồ kia phải trả giá!
Tất nhiên, với sức mạnh hiện tại, anh chỉ có thể quan sát từ xa, thậm chí không có quyền đến quá gần.
Đến mười một giờ đêm, khi phần lớn thành phố đã chìm vào giấc ngủ, Klein thay bộ đồng phục công nhân màu xám xanh, cải trang y hệt đêm hôm trước. Anh đội mũ lưỡi trai, đi bộ qua vài con phố rồi bắt xe ngựa thuê đến khu vực Cầu Backlund.
Đến nơi, anh xuống đi bộ, hướng thẳng đến Bến tàu Đông Balam.
Cuộc phỏng vấn hôm qua bao gồm các câu hỏi như “hiện tại anh đang ở đâu” và “môi trường sống thế nào”. Nhờ đó, anh biết rõ ban đêm Lanevus sẽ tá túc trong khu ký túc xá do Công đoàn công nhân bến tàu cung cấp.
Tuy nhiên, Klein không đến gần đó mà cẩn thận đi vòng qua. Mục tiêu của anh là tháp đồng hồ của Bến tàu Đông Balam.
Ở Backlund, ngoài nhà thờ lớn với tháp chuông cao chọc trời mang tính biểu tượng, nhiều tòa nhà chính phủ cũng được trang bị đồng hồ. Tuy nhiên, chúng không nhất thiết phải cao, tráng lệ hay được trang trí công phu. Hầu hết được xây dựng vì mục đích thực tế, chẳng hạn như cái tháp đồng hồ này.
So với các tòa nhà xung quanh cao tối đa ba tầng, nó sừng sững như một người khổng lồ giữa bầu trời đêm, nhìn xuống toàn bộ khu vực.
Klein dễ dàng xâm nhập vào bên trong, leo lên cầu thang xoắn ốc dường như vô tận, di chuyển thoăn thoắt trong bóng tối.
Cuối cùng, anh đã đến đích — đỉnh của chiếc đồng hồ treo tường khổng lồ. Nơi này được bao quanh bởi một hàng rào kim loại màu vàng sẫm, ngay trên đầu là ngọn tháp nhọn hoắt có thể chạm tới bằng tay.
Bước vài bước về phía trước, Klein ẩn mình vào bóng tối, hướng ánh nhìn về phía ký túc xá Công đoàn.
Đó là một tòa nhà hai tầng xây bằng gạch đỏ. Những người đi bộ thỉnh thoảng xuất hiện bên dưới chỉ nhỏ như những chấm đen trong mắt anh.
Klein quan sát vài giây rồi lùi lại, chìm hẳn vào màn đêm.
Cùng lúc đó, anh lấy chiếc mặt nạ mới mua ra, đeo lên mặt.
Đó là mặt nạ một chú hề với khóe miệng nhếch lên cao và cái mũi đỏ chót được tô vẽ lòe loẹt.
Một chú hề đang cười vui vẻ.
...
Đeo mặt nạ chú hề, Klein đứng im lìm trong bóng tối đặc quánh, kiên nhẫn chờ đợi màn trình diễn đã được định đoạt.
Anh chờ đợi suốt hai giờ đồng hồ.
Khi kim của chiếc đồng hồ lớn trôi qua một giờ sáng, anh chợt nhìn thấy thứ gì đó bay đến từ xa.
Đó là một chiếc khí cầu khổng lồ sơn màu đen sẫm!
Nếu không nhờ ánh trăng mờ nhạt, nó gần như hòa làm một với bầu trời đêm. Khác hẳn với những mô tả trên báo chí về những cỗ máy ồn ào, cánh quạt của nó quay êm ru, lặng lẽ như một con kền kền đã khóa mục tiêu nhưng chưa vội ra đòn.
Khung hợp kim nhẹ và chắc chắn nâng đỡ lớp vải bông, bên dưới treo lủng lẳng khoang chứa súng, bệ phóng và đại bác. Thoạt nhìn, nó toát lên vẻ răn đe khủng khiếp.
Nó yên tĩnh quá... Đây là kết quả tạm thời của các biện pháp Phi Phàm sao? Klein, sau lớp mặt nạ chú hề, nhìn chiếc khí cầu đang từ từ hạ độ cao và phỏng đoán.
Điều khiến anh khó hiểu nhất là việc điều động cả một chiếc khí cầu cho trận chiến quy mô nhỏ ngay giữa khu dân cư đông đúc!
Họ không sợ gây thiệt hại cho người dân sao? Không sợ gây hoảng loạn sao?
Rất nhanh, chiếc khí cầu dừng lơ lửng ở độ cao khoảng 10 mét. Nhờ vậy, Klein bớt lo lắng về việc bị phát hiện — vị trí của anh cao hơn bọn họ nhiều!
Quan sát tình hình, anh chợt có linh cảm: Có khả năng chiếc khí cầu sẽ không tham chiến, mà chỉ đóng vai trò giám sát trên không, giúp các thành viên bên dưới có tầm nhìn tốt hơn và ngăn mục tiêu tẩu thoát.
Ngay lúc này, ba bóng người mặc áo choàng đen bất ngờ xuất hiện trước tòa nhà gạch đỏ.
Người đàn ông dẫn đầu không đội mũ, để lộ mái tóc nâu vàng cắt ngắn và đôi mắt xanh đen sâu thẳm như hồ nước lặng.
Cổ áo sơ mi và áo khoác gió dựng đứng che kín cổ, đôi bàn tay được bao phủ bởi đôi găng tay đỏ như máu!
Một chiếc vali kim loại màu trắng bạc được buộc chặt vào tay trái ông ta bằng sợi xích cùng màu.
Đây là một trong chín Chấp sự Cấp cao của Giáo hội Evernight Goddess — Crestet Cesimir. Ông ta cũng là một trong ba cường giả sở hữu găng tay đỏ, tình cờ đang có mặt tại Backlund.
Nhìn thẳng về phía trước, Cesimir quay sang trái, ra lệnh cho cấp dướii: “Sử dụng Vật Phẩm Phong Ấn 1-63.”
“Vâng, thưa ngài.” Một Kẻ Gác Đêm cúi xuống, giúp Cesimir tháo sợi xích quanh chiếc vali bạc.
Trong suốt quá trình đó, cơ bắp của Crestet Cesimir căng cứng như dây đàn, như thể ông ta đang phải vật lộn với một thế lực vô hình nào đó.
Thành viên Kẻ Gác Đêm bên trái hít một hơi thật sâu rồi ấn mạnh xuống nắp vali, khiến những gợn sóng hư ảo trên bề mặt bạc vỡ tan.
Hào quang xung quanh đột ngột biến mất như bị hút sạch vào trong chiếc vali. Một thanh kiếm xương dài chưa đến một mét, tỏa ra ánh sáng trắng tinh khiết, bóng loáng từ từ bay lên.
Lưỡi kiếm của nó khảm một chiếc gương tráng bạc cổ xưa.
Những hình ảnh phản chiếu trong gương xếp chồng lên nhau, tầng tầng lớp lớp vô tận.
Thành viên Kẻ Gác Đêm cầm chiếc gương hướng về phía tòa nhà gạch đỏ.
Tòa nhà hiện lên rõ nét trong gương, dường như không có gì thay đổi.
Tuy nhiên, Cesimir thở hắt ra một hơi dài, đưa tay trái nắm lấy thanh kiếm xương ngắn.
Hào quang xung quanh phần nào được khôi phục.
“Vào thôi.” Ông ta bắt đầu bước về phía lối vào.
Ba Kẻ Gác Đêm mở cửa, tiến vào bóng tối của tòa nhà, nhắm thẳng cầu thang dẫn lên tầng hai.
Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy xuất hiện từ góc tối. Hắn mặc áo choàng linh mục đen, mái tóc vàng nhạt xoăn tít và đôi mắt nâu sẫm hoang dại như thú dữ.
“Ngươi là ‘Thanh Kiếm của Nữ Thần’ sao?” ‘Người Khổng Lồ’ cao gần hai mét cất giọng trầm đục.
Cùng lúc, hắn nắm chặt bàn tay phải.
Bùm! Bùm! Bùm!
Các thành viên trong Công đoàn đang ngủ say trong tòa nhà nhỏ bé lần lượt phát nổ, thậm chí không kịp hét lên một tiếng.
Cơ thể họ vỡ vụn, biến thành những khối thịt dày, dính nhớp. Một nửa số đó lao về phía ‘Người Khổng Lồ’, dệt thành lớp áo choàng thịt chắn sát thương. Nửa còn lại ngưng tụ thành tấm thảm lông lá khổng lồ, chụp xuống đầu ba Kẻ Gác Đêm.
Crestet Cesimir chỉ lẳng lặng quan sát, không cử động.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, khối máu thịt kia bỗng tan biến, sụp đổ rồi rơi xuống như mưa, nhưng những hạt mưa ấy không hề nhuộm đỏ sàn nhà.
Trong mỗi căn phòng, những bóng người lại hiện ra, vẫn đang ngủ say sưa.
“Đây là thế giới trong gương, một thế giới chỉ nhắm vào các Người Phi Phàm. Những quả bom thịt ngươi cài vào cơ thể người thường chỉ là ảo ảnh ở nơi này thôi.” Cesimir giơ cao Thánh Vật kiếm xương trong tay phải, ánh sáng xung quanh ông ta vụt tắt.
“Hừ!” ‘Người Khổng Lồ’ đột nhiên dùng tay phải chộp lấy vai trái của mình, giật phăng cánh tay ra rồi ném mạnh về phía trước!
Bùm!
Cánh tay phát nổ như một quả bom, tạo thành cơn mưa máu trút xuống đầu ba Kẻ Gác Đêm.
Cùng lúc đó, phần thịt vai trái của hắn ngọ nguậy điên cuồng, mọc ra một cánh tay mới đỏ hỏn, chưa có da.
Bộp! Bộp! Bộp!
Xèo!
Những giọt mưa máu né tránh Cesimir và đồng đội một cách chính xác đến kỳ lạ trước khi rơi xuống đất, ăn mòn sàn nhà tạo thành những hố sâu hoắm đen sì.
Dù cố gắng đến đâu, chúng luôn trượt khỏi mục tiêu trong gang tấc, như thể định mệnh đã an bài.
“Kẻ thù của ta không phải lúc nào cũng đủ may mắn đâu.” Khóe miệng Cesimir nhếch lên. Với một bước trượt nhẹ, ông ta xuất hiện ngay trước mặt ‘Người Khổng Lồ’.
Mắt ‘Người Khổng Lồ’ nheo lại, cơ thể hắn đột ngột tan chảy như sáp nến, biến thành đống máu thịt dính nhớp nhanh chóng thấm xuống sàn.
Cesimir lập tức quỳ một chân, cắm phập thanh kiếm xương xuống đất.
“Không!”
Trong bóng tối đặc quánh, một tiếng gầm đầy đau đớn và kinh hoàng vang lên, rồi tức khắc bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người.
Cesimir đứng dậy, rút thanh kiếm ra. Một giọt máu đỏ sẫm từ từ nhỏ xuống từ mũi kiếm. Trên sàn nhà, đống máu thịt đang rỉ ra, đông lại thành một khuôn mặt tuyệt vọng. Đó chính là ‘Người Khổng Lồ’ với cái miệng trễ xuống đặc trưng.
Bộp! Bộp! Bộp!
Ba cái bóng đen liên tiếp xuất hiện vây quanh Cesimir. Tuy nhiên, tất cả bỗng ngã gục xuống đất một cách bí ẩn, bị hạ gục bởi những thực thể vô hình!
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Một Kẻ Gác Đêm nổ súng. Bề mặt những viên đạn bạc lấp lánh dường như mang theo Thánh Huy Bóng Tối.
Ba kẻ tấn công ẩn nấp trong bóng tối lộ diện, co giật dữ dội rồi trút hơi thở cuối cùng.
“Rose Bishop, Shadow Ascetic... Người của Hội Cực Quang?” Cesimir cau mày, nói giọng trầm thấp mà không cần quay lại: “Có gì đó không ổn. Rất kỳ lạ. Tất cả cẩn thận.”
Chưa dứt lời, tiếng bước chân lê lết vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Ông ta nhìn thấy Lanevus với khuôn mặt góc cạnh, mặc áo sơ mi vải lanh đang thong thả đi xuống cầu thang trong bóng tối. Hắn bình tĩnh, điềm nhiên, không hề có chút sợ hãi nào.
“Ta rất tò mò. Đối với Hội Cực Quang, ngươi lẽ ra phải là một kẻ báng bổ mới đúng. Tại sao họ lại cử người đến bảo vệ ngươi?” Cesimir hỏi bâng quơ, dường như không nhận thấy sự bất thường đang lan tỏa.
Lanevus nở nụ cười chế giễu quen thuộc: “Đơn giản thôi.”
“Bởi vì ta không còn chỉ là Lanevus nữa.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sắc lẹm.
“Bây giờ, ta thậm trí còn giống True Creator hơn nữa!”
Hắn giật phăng chiếc áo sơ mi, để lộ phần ngực và bụng trần trụi, đỏ thẫm không có da.
Máu và thịt dính liền, xoắn bện vào nhau tạo thành hình dáng một người đàn ông bị treo ngược!
Đột nhiên, không gian xung quanh vỡ tan như tấm kính, tất cả cảnh vật sụp đổ.
Đây chính là khí tức của một vị thần.
1 Bình luận