Vol 2: Faceless

Chương 254: Các bên khác nhau

Chương 254: Các bên khác nhau

Dinh thự Bá tước Hall, Quận Hoàng Hậu.

Audrey với chiếc khăn ăn màu trắng che trước ngực,, quan sát người phục vụ cắt thịt xông khói, dọn ra hai quả trứng ốp la chín kỹ, phết mứt trái cây lên bánh mì mềm và rưới nước sốt lên một số cây nấm đã được nướng.

Trong một gia đình quý tộc thực sự, người hầu được chia thành nhiều loại. Ngoài người hầu riêng, còn có người hầu cho các phòng ngủ khác nhau, người hầu phòng làm việc, người hầu phòng hoạt động, người hầu phòng khách, người hầu thay đồ, người hầu giày, người hầu trang sức, người hầu bàn ăn, người hầu giặt là và người hầu làm bếp. Họ được phân công nghiêm ngặt cho các nhiệm vụ riêng của mình, với một nhiệm vụ do một người hầu đảm nhiệm.

Dù tốn kém nhân lực khủng khiếp, nhưng với giới quý tộc, sự chỉn chu và thể diện là tất cả. Trừ khi nợ nần chồng chất, họ sẽ không bao giờ hạ thấp tiêu chuẩn sống này.

Audrey nhấp một ngụm hồng trà, tận hưởng hương thơm mạch nha và hoa hồng lan tỏa trong miệng.

Đúng lúc này, cô nghe thấy cha mình - Nghị sĩ Thượng viện, trùm ngân hàng quyền lực Bá tước Hall - lẩm bẩm khi đọc báo: "Aurora Order đúng là lũ điên rồ."

Aurora Order? Audrey chớp mắt tò mò: "Chúng làm gì thế cha?"

"Ồ con yêu, con không muốn biết đâu. Họ đã ám sát Đại sứ Intis, Bakerland. Chẳng hiểu làm thế có lợi lộc gì." Bá tước Hall lắc đầu, lật sang trang khác.

Anh trai Audrey, con trai cả Hibbert Hall, nuốt miếng nấm nướng rồi nêu ý kiến: "Có lẽ họ muốn phá hoại quan hệ giữa Vương quốc và Intis, kích động chiến tranh lan từ thuộc địa sang Lục địa Bắc."

Chàng quý tử điển trai với mái tóc vàng óng ả này trông như một bức tượng điêu khắc cổ điển ở mọi góc nhìn.

"Không, nếu thế thì chúng đã không để lại bằng chứng rõ ràng đến vậy. Hơn nữa, Vương quốc đang chuẩn bị cải cách, cần môi trường ổn định, sẽ không vội vàng gây chiến tranh. Báo chí đăng tin chi tiết về sự kiện và hung thủ sáng nay đã đủ nói lên quan điểm của Bệ hạ và các bộ trưởng rồi." Bá tước Hall giảng giải cho con trai.

Audrey nghe cha và anh trai bàn luận mà ngẩn người, rồi chợt nhận ra sự thật.

Bakerland bị ám sát? Ngài A thành công rồi? Ông ta thực sự là người của Aurora Order? Cố tình tiết lộ danh tính là để chứng minh ông ta đã hoàn thành nhiệm vụ và không lừa tiền mình?

Quá nhanh, quá hiệu quả! Mới trả tiền chiều qua, sáng nay đã có kết quả. Một kết quả mỹ mãn!

Audrey vừa kinh ngạc vừa vui sướng. Nhưng xen lẫn niềm vui là nỗi sợ hãi bản năng. Nhiệm vụ của người tôn sùng của Ngài Fool hoàn thành dễ dàng là điều đáng mừng. Tuy nhiên, sức mạnh và hành động tàn bạo của Ngài A cùng Aurora Order khiến Audrey rùng mình.

May mà hôm qua mình đã vay được tiền từ Glaint. Là Tử tước, anh ta huy động vốn chắc không gây chú ý... Mình sẽ gửi nốt tiền cho Ngài A qua Xio và Fors trong hai ngày tới. Tuyệt đối không được lộ diện... Tạm thời mình sẽ không tham gia buổi tụ họp của Ngài A trong 1-2 tháng tới. May mắn là mình còn có các buổi tụ họp khác... Audrey dè dặt cắn miếng bánh mì phết mứt.

Bữa sáng sắp xong, tráng miệng được mang lên. Audrey bỗng thấy hơi tự mãn khi bình tâm lại.

Anh Hanged Man cũng đòi tham gia, chắc giờ anh ta mới bắt đầu nhiệm vụ thôi... Ai ngờ được mọi chuyện đã xong xuôi rồi. Cho chừa cái tội ở tít ngoài biển khơi nhé~ Audrey vui vẻ thưởng thức món bánh ngọt.

...

Quận Hillston.

Xio và Fors nhìn chằm chằm tờ báo, bất động hồi lâu.

"...Chuyện này là do Ngài A làm, phải không?" Xio nhìn bạn mình, vẻ mặt sốc và hoang mang.

Fors xoay chiếc vòng đá trên tay, lắc đầu ngẩn ngơ: "Chắc thế. Tớ biết về Aurora Order, nhưng không ngờ Ngài A lại là thành viên. Phải rồi, chúng ta mới đưa 2.000 bảng hôm qua. Tớ không nghĩ có ai khác rảnh rỗi đi ám sát Đại sứ Bakerland lúc này đâu..." Xio nói giọng không chắc chắn.

Im lặng vài giây, Fors thở dài: "Dù có phải ông ta hay không, chúng ta vẫn phải trả nốt 8.000 bảng. Không ai chứng minh được ông ta không làm. Muốn tồn tại trong giới này thì không được quỵt nợ!"

"Dù sao cũng không phải tiền của mình... Chúng ta còn được 500 bảng tiền công nữa!" Nhắc đến tiền, Xio tươi tỉnh hẳn lên.

"Vấn đề là, tớ có cảm giác gặp lại ông ta lúc này rất nguy hiểm..." Fors cân nhắc. "Tớ sẽ đi trả khoản cuối cùng một mình. Sẽ tốt hơn cho cả hai."

"Nhưng..." Xio lo lắng.

"Cậu  đi theo chỉ tổ vướng chân tớ lúc chạy trốn thôi," Fors lắc vòng tay, giọng khinh khỉnh.

"Được rồi," Xio vò mái tóc vàng ngắn, bất lực đồng ý.

Trong khi hai người họ đang lo lắng về điều này, một tin nhắn mới từ Ngài A đã đến với họ từ một kênh liên lạc riêng. Ông ta bảo họ đừng tìm ông ta, mà hãy gửi số tiền còn lại vào các tài khoản ẩn danh riêng biệt tại các ngân hàng khác nhau.

Phù... Xio và Fors đồng thanh thở phào nhẹ nhõm.

...

Trong căn hầm rộng như ngôi đền, Ngài A trùm áo choàng đen, quỳ trong bóng tối, lầm rầm cầu nguyện một cách sùng kính.

Trước mặt ông ta là bức tượng cao 3 mét tạc hình một người đàn ông bị treo ngược, chân bị xích. Người đàn ông có con mắt dọc độc nhất của người khổng lồ, hai tay dang ngang tạo thành hình thánh giá.

Một người áo đen bước vào, kính cẩn báo cáo: "Thưa Ngài A, tôi đã gửi tin đi rồi."

"Tốt lắm" Ngài A nói không quay đầu lại.

Người kia tò mò: "Tại sao ngài không cho điều tra kẻ đã ủy thác nhiệm vụ này?"

Ngài A cúi đầu, giọng thờ ơ: "Không cần thiết. Ngươi phải nhớ, đây là thời điểm quan trọng. Chúng ta sẽ gieo rắc hỗn loạn khắp lục địa, dốc toàn lực thu hút sự chú ý, dùng những điều này để chào đón sự trở lại của Chúa!" "Hahaha. Khụ! Khụ! Khụ..."

Ngài A đột nhiên cười lớn rồi ho sặc sụa, dữ dội đến mức ngã lăn ra đất. Khụ! Khụ! Ông ta ho ra những cục máu thịt đỏ lòm, những cục thịt rơi xuống đất vẫn còn ngọ nguậy như sinh vật sống.

Người áo đen vội cúi đầu, giả vờ như không thấy gì.

Hồi lâu sau, Ngài A mới bình tĩnh lại. Ông ta bò trườn trên sàn, ghé miệng xuống đất, liếm láp nuốt lại từng cục máu thịt vừa ho ra vào bụng.

...

Số 126 Phố Năm Mới, Quận Hillston.

Klein ung dung không theo dõi Doragu Gale mà chọn bám theo cô nhân tình Erica Taylor. Dù sao thì chuyện ngoại tình luôn cần có hai người mới thành.

Cô nàng tóc vàng xinh đẹp, trang điểm lộng lẫy, đi xe thuê đến Câu lạc bộ Quelaag từ sớm. Klein xách vali chứa máy ảnh và đồ hóa trang đi theo.

"Còn phòng nghỉ nào không?" Đeo huy hiệu Sương Giá, anh hỏi cô lễ tân.

"Vâng, mời ngài theo người phục vụ lên lầu."

Klein gật đầu, theo chân người phục vụ áo đỏ lên tầng 2, đúng lúc thấy Erica bước vào một phòng nghỉ hướng ra mặt phố.

"Ngài muốn ngắm phố hay sân tennis?" Người phục vụ hỏi.

"Phố đi" Klein đáp vẻ hờ hững.

Anh được xếp vào phòng cách phòng Erica hai phòng, cùng hướng nhìn ra phố.

Lát nữa chụp kiểu gì đây? Lẻn vào phòng trốn hay trèo tường đi qua đường ống nước? Cả hai cách đều không giấu được ánh đèn flash chết tiệt kia. Cách hai có thể ngụy biện là chụp ảnh thời trang, không bị đuổi cổ... Nhưng dễ bị cặp đôi kia phát hiện... Dùng bùa gây ngủ? Không, ảnh phải là lúc đang hành sự mới có giá trị...

Chỉ có một cơ hội, phải nắm chắc... Đây không phải sở trường của mình. Nếu là Lão Neil, chắc ông ấy đã sáng tạo ra nghi thức che giấu ánh đèn flash rồi. Tất nhiên là Nữ Thần có rảnh mà đáp lại không thì chưa biết...

Đang vắt óc suy nghĩ, Klein thấy hình ảnh cô vệ sĩ hiện lên trong tấm gương bạc trong phòng. Vẫn bộ váy đen vương giả, mũ mềm, tóc vàng nhạt, khuôn mặt nhợt nhạt thanh tú.

"Cô có cách nào giấu đèn flash máy ảnh không?" Klein hỏi bâng quơ.

Chưa dứt lời, mặt gương gợn sóng, một bàn tay trong suốt vươn ra. Cô vệ sĩ bước ra khỏi gương như một bóng ma, gật đầu: "Có."

Cô hạ thấp người, nghiêng mình, từ từ chìm vào và hòa làm một với ống kính máy ảnh!

Klein há hốc mồm kinh ngạc. Mất một lúc anh mới hoàn hồn, cầm máy ảnh lên chụp thử một tấm trong phòng.

Hiệu quả ngoài mong đợi. Ánh đèn flash bị giới hạn quanh khu vực máy ảnh, hình ảnh thu được vẫn rõ nét.

Chắc phải gọi là máy ảnh ma quái mất... Klein thầm mỉa mai. Anh cầm máy ảnh đến bên cửa sổ, kiên nhẫn chờ đợi.

Không lâu sau, Doragu Gale đi xe ngựa đến. Thấy tình nhân, Erica vội vã rời phòng xuống tầng 1 đón.

Chớp thời cơ, Klein dùng lá bài Tarot mở khóa cửa phòng cô ta, chui tọt vào tủ đựng chăn màn dự phòng.

Bóng tối bao trùm khiến anh nhớ lại đêm qua, nhớ lại tên Marionettist đáng sợ Rosago.

Đêm qua sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, hôm nay lại chui tủ bắt tiểu tam. Đời người thật kỳ diệu... Trong khi Klein đang tự chế giễu bản thân thì anh nghe thấy tiếng cửa mở.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!