Vol 2: Faceless

Chương 383: Trở về nhà

Chương 383: Trở về nhà

Nghe cha mô tả về hiện trường quen thuộc, Audrey gần như chắc chắn đó là tác phẩm của người tôn sùng dưới trướng The Fool.

Trong lòng cô trào dâng một cảm giác tự hào mãnh liệt, xen lẫn niềm vinh dự khi được là một phần của tổ chức.

Đó là một tên buôn người với đôi bàn tay nhuốm đầy máu và tội ác... Lá ‘Judgment’ chính là bản án tử hình dành cho hắn nhân danh công lý. Treo cổ, chặt đầu hay thiêu sống? Còn ‘The Emperor’ hẳn là mật danh của vị anh hùng đó... Liệu đây có phải là người đã lẻn vào Bảo tàng Hoàng gia đánh cắp lá bài Black Emperor không? Audrey để trí tưởng tượng bay xa.

Cô định hỏi thêm chi tiết, nhưng nhìn vẻ mặt, giọng điệu và cảm xúc của cha, cô nhận ra ông cũng mù tịt thông tin. Đành phải kìm nén sự tò mò, cô tính sẽ hỏi Kance Leerhsen - bạn tốt của cô, đang làm việc tại MI9.

Tuy nhiên, hỏi trực tiếp Kance sẽ khá đường đột và không phù hợp với thân phận quý tộc của mình. Hừm... Mình sẽ bảo Annie chuẩn bị thiệp mời cho một bữa tiệc trà chiều, gửi riêng cho Glaint, Kance, Murray, Christine, Jane... Hầu hết bọn họ đều hứng thú với chuyện huyền bí, họ chắc chắn sẽ tò mò về vị ‘Hiệp Đạo Hoàng Đế Đen’ này. Mình chỉ cần khéo léo dẫn dắt câu chuyện, họ sẽ thay mình hỏi những điều mình muốn biết... Quyết định vậy đi... Audrey thu hồi suy nghĩ, tao nhã nhấm nháp bữa sáng.

Cô tin rằng người tôn sùng của Ngài Fool sẽ không ra tay chỉ để trừng phạt cái ác đơn thuần, vì điều đó quá tầm thường so với vị thế của Ngài. Tất nhiên, nếu là Audrey của vài tháng trước, cô sẽ tin sái cổ vào lý do “hành hiệp trượng nghĩa"; nếu không, cô đã chẳng chọn lá bài ‘Justice’.

Nhưng sau nhiều buổi tụ họp và trải nghiệm, cô cảm thấy mình đã trưởng thành hơn, không còn ngây thơ như trước. Cô tin chắc đằng sau vụ việc này phải có uẩn khúc gì đó ghê gớm hơn, chẳng hạn liên quan đến tà thần hoặc tổ chức bí mật nào đó.

Hy vọng Kance sẽ cung cấp được thông tin hữu ích, Audrey thầm mong đợi.

...

Số 15 phố Minsk.

Klein đang ăn bánh mì trắng phết mứt, tay lật giở tờ báo sáng nay.

"Cái gì? Két sắt?" Đọc đến đoạn này, anh suýt sặc nước bọt.

Không phải tôi... Tôi không có... Đừng có ngậm máu phun người... Trong đầu Klein lập tức phủ nhận ba lần cái cáo buộc "vét sạch két sắt".

Tình thế lúc đó ngàn cân treo sợi tóc. Anh chui vào két sắt chỉ để tìm tài liệu hoặc bằng chứng phạm tội. Anh không lấy bất cứ thứ gì, xem xong là rời đi ngay.

Hơn nữa, Linh Thể của Klein cũng bị tổn thương do vụ nổ khí gas, sức mang vác giảm đi đáng kể. Trong két toàn là vàng thỏi, trang sức, giấy tờ nhà đất, đồ cổ... những thứ này hoặc quá nặng hoặc không thể tiêu thụ được.

Có lẽ hắn có chỗ giấu tiền mặt riêng, tiếc là mình không tìm ra, nhưng cũng chẳng có thời gian mà tìm... Klein thầm rủa xả, tin chắc đám điều tra viên đến sau đã "tiện tay" chia chác hết rồi đổ vạ cho ‘Hiệp Đạo’.

Nhấp một ngụm trà đen Sibe, anh thở dài rồi mỉm cười.

Hiệp Đạo Hoàng Đế Đen... Mình thích cái tên này...

Ăn sáng xong, Klein mặc chiếc áo khoác frock hai hàng khuy dày dặn, đội mũ nửa đầu, tay cầm cây gậy đen chắc chắn. Anh rời phố Minsk, đi đến ngõ Rìu Gãy ở ranh giới Quận Đông - nơi Daisy đã mất tích.

Hôm qua, sau khi chốt kế hoạch, anh đã cố tình đến đây một chuyến để diễn vai thám tử tận tụy. Anh gõ cửa từng nhà, hỏi han xem có ai thấy cô gái nào giống Daisy không.

Dù Klein tin rằng những Người Phi Phàm chính thống sẽ không đời nào nghi ngờ một gia đình nghèo rớt mồng tơi lại thuê được một ‘Hiệp Đạo’ mạnh mẽ cỡ Danh sách 6, và hướng điều tra chủ yếu sẽ tập trung vào các bí mật của Capim, nhưng anh vẫn quyết định diễn cho trọn vai. Nhỡ đâu có tên thanh tra nào dở hơi lại đi điều tra từ những manh mối nhỏ nhặt nhất thì sao?

Một số gia đình nghèo vẫn có thể tích cóp được chút tiền thuê thám tử. Khả năng một thám tử tốt bụng mới nhận vụ án hôm qua như anh bị nghi ngờ là cực thấp. Miễn là không bị chú ý, họ sẽ không liên hệ vụ này với vụ Lanevus trước đó… Hơn nữa, vụ Lanevus do Nighthawks và quân đội xử lý. Còn vụ Capim ở Quận Cherwood thuộc thẩm quyền của Mandated Punishers. Sự phối hợp giữa hai bên thường chẳng mấy suôn sẻ… Hừm, Katy và Parker thuộc con đường Arbiter. Không biết quân đội có can thiệp không. Là cựu Nighthawk, Klein quá hiểu quy trình làm việc và thói quen điều tra của các tổ chức này.

Nói đơn giản là, mình có khả năng 'chống trinh sát' tuyệt vời... Klein tự cười giễu khi bước lên xe ngựa.

Anh sẽ tiếp tục diễn vai thám tử đang điều tra vụ mất tích của Daisy.

Rốt cuộc, một thám tử tư bình thường làm sao biết được vụ Daisy có liên quan đến cái chết của trùm Capim hay không.

...

Chín giờ sáng, Daisy được cảnh sát khu vực hộ tống về căn hộ tồi tàn ở Quận Đông.

Đêm qua, cùng với những cô gái khác, cô bé được đưa đến các nhà thờ ở Quận Cherwood để thẩm vấn. Họ hỏi cô thấy gì khi trốn thoát, thấy gì khi quay lại nhìn, sống ở đâu, gia cảnh thế nào, có quen biết ai lạ không...

Daisy, vẫn còn hoảng loạn, trả lời thành thật mọi câu hỏi.

Sau đó, không ai làm phiền cô bé nữa.

Cô bé ngủ một giấc li bì rồi được đưa về Quận Đông vào sáng sớm, bàn giao cho viên cảnh sát phụ trách khu vực.

Trên đường đi, Daisy không dám hó hé nửa lời. Cô bé run rẩy vì lo sợ, chỉ khi bước chân vào khu nhà quen thuộc mới thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Vừa bước qua cửa, chưa kịp nhìn thấy mẹ và chị gái sau những dây phơi quần áo ướt sũng, cô bé đã nghe tiếng hét thất thanh.

"Daisy!"

Freja vứt toẹt mọi thứ đang làm, lao nhanh như một chú nai con qua đống quần áo và đồ đạc lỉnh kỉnh. Cô chạy ra cửa, ôm chầm lấy em gái. Rồi cô buông ra, nước mắt lưng tròng ngắm nghía Daisy, vừa mừng rỡ vừa lo lắng.

"Em có sao không?

Tạ ơn Chúa, cuối cùng em cũng về rồi!"

Liv cũng đứng dậy từ sau chậu giặt. Bà quệt tay ướt vào quần áo, dụi mắt hỏi: "Daisy, con đã ở đâu mấy ngày nay…”

Viên cảnh sát ngắt lời: "Cô bé bị bắt cóc. Chúng tôi đã giải cứu nó."

"Cảm ơn, cảm ơn! Các anh thật t-tốt bụng quá!" Liv trào nước mắt, lắp bắp nói lời cảm ơn vụng về.

Viên cảnh sát ho khan: "Đó là nhiệm vụ của chúng tôi... Mấy ngày qua các vị có gặp người lạ nào không?"

Liv sững lại một giây. Sợ dính líu đến rắc rối, bà đáp: "Không, thật sự không có."

Viên cảnh sát phẩy tay: "Lần sau nhớ cẩn thận! Đừng đi đường tắt vắng vẻ nữa nhé!"

Không chịu nổi mùi ẩm mốc và hỗn tạp ở đây, anh ta quay người bỏ đi.

Liv quay lại nhìn con gái. Bà bước vội tới, chùi tay vào vạt áo rồi ôm chặt Daisy vào lòng.

"Con về là tốt rồi. Con về là tốt rồi..." Bà lẩm bẩm trong nước mắt, thậm chí quên cả hỏi con có bị thương không.

Daisy òa khóc nức nở trong vòng tay mẹ. Bên cạnh, Freja cũng khóc theo. Cô dang tay ôm lấy cả mẹ và em gái. Ba mẹ con ôm nhau khóc một hồi lâu mới buông ra.

Liv lau nước mắt, nói giọng nghèn nghẹt: "Quay lại giặt quần áo thôi; còn nhiều việc lắm."

Daisy, người vừa thoát chết trở về, ngoan ngoãn gật đầu, lập tức lao vào phụ giúp.

Mãi đến trưa, khi cả nhà ngồi ăn bánh mì đen và uống thứ nước lã nhạt thếch gọi là trà, Liv mới nhớ ra: "Daisy, con có bị thương không?"

Daisy lắc đầu. "Họ chỉ đánh con vài cái thôi."

"Thế thì tốt rồi! Cảnh sát đã cứu em à? Hôm qua có một thám tử tốt bụng nhận tìm em miễn phí, hôm nay em đã về rồi. À, ngài ấy vẫn giữ cuốn sổ từ vựng của em," Freja sực nhớ ra.

Liv tính toán nhanh: "Mẹ sẽ nhờ Lão Kohler lấy lại sổ và báo tin cho ngài thám tử biết con đã về, để ngài ấy đỡ mất công tìm kiếm. Dù sao cũng phải cảm ơn người ta một tiếng."

Daisy cảm thấy nhẹ nhõm, quay sang trả lời chị: "Không, không phải cảnh sát. Đột nhiên có một vụ nổ lớn, rồi cửa phòng giam tự mở ra, bọn em cứ thế chạy thoát thôi. Nhưng mà... em có nhìn thấy một người trên mái nhà.

Người đó mặc giáp đen, đội mũ sắt như vương miện, khoác áo choàng đen. Người đó chỉ đứng lặng lẽ nhìn bọn em chạy. Không có tên xấu xa nào đuổi theo cả."

Nhờ đi làm trợ giảng, vốn từ của Daisy phong phú hơn hẳn mẹ Liv.

"Một người ăn mặc như thế đã cứu con sao?" Liv ngạc nhiên. Bên cạnh, Freja cũng tò mò lắng nghe.

Daisy nghiêm túc gật đầu: "Vâng, người đó g-giống hệt như trong những bài hát của các thi sĩ...

"Một vị anh hùng!"

Anh hùng... Freja lẩm nhẩm từ này, đôi mắt sáng lấp lánh như sao.

...

Trong một căn phòng bí mật.

Một nhóm người đang cẩn thận so sánh vụ án Lanevus với vụ án Capim, tìm kiếm điểm tương đồng trong động cơ và phương thức gây án.

“Hai vụ này hoàn toàn không thể liên kết với nhau. Điểm chung duy nhất là cái ác bị trừng trị. Chủ nhân của những lá bài Tarot đã thực thi công lý,” một người lên tiếng.

“Có thể khẳng định thủ phạm là hai người khác nhau. Sự chênh lệch sức mạnh quá rõ, sở trường cũng trái ngược. Kẻ giết Capim là một dạng linh hồn, hoặc có khả năng chuyển đổi sang trạng thái đó. Đây không phải năng lực phổ biến.” Phân tích của một người khác nhận được sự đồng tình.

Người chủ trì cuộc họp kết luận: “Hai vụ án, hai thủ phạm, nhưng cả hai đều để lại bài Tarot. Có thể kẻ sau đang bắt chước kẻ trước. Nếu vậy, chúng ta có thể khoanh vùng những người biết về chi tiết vụ Lanevus.

Nhưng cũng có một khả năng khác... Đó là hành động của một tổ chức!

Một tổ chức bí ẩn lấy những lá bài Tarot làm biểu tượng!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!