Klein không vội vàng khẳng định những suy đoán của mình. Anh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lật tờ giấy lại để nó hướng về phía mình như cũ.
Thông tin anh viết về Ian Wright hoàn toàn là sự thật. Dù đối phương có dùng kỹ thuật bói toán để xác minh thì vẫn sẽ nhận được kết quả tương tự. Do đó, anh tin rằng đám thuộc hạ của Đại sứ sẽ tập trung vào manh mối này mà tạm thời bỏ qua việc trả thù anh.
Tương tự, anh cứ để tờ giấy nằm tơ hơ trên bàn cho bộ phận đặc biệt của quân đội đang giám sát nhìn thấy. Điều này sẽ chuyển hướng sự chú ý của họ sang Ian Wright. Tiếp theo sẽ là cuộc đua thời gian xem ai tìm ra cậu ta trước: quân đội hay Đại sứ.
Bằng cách này, Klein sẽ an toàn hơn nhiều.
Cảm giác như đang đi trên dây vậy. Đây có phải là phong cách hành động đặc trưng của một Clown không? Anh lắc đầu thích thú. Anh mở cửa sổ lồi, định hít thở chút không khí trong lành buổi sớm, nhưng màn sương mù dày đặc, ngột ngạt bên ngoài khiến anh lặng lẽ đóng cửa lại.
Dùng lọ mực chặn lên mép tờ giấy ghi thông tin về Ian, Klein đi vào phòng tắm rửa mặt mũi qua loa. Sau đó, anh mặc bộ vest đen hai hàng khuy, đội mũ chóp cao cắt nửa và xuống tầng một.
Hôm nay anh có hẹn ăn sáng với Luật sư Jurgen.
Rút cây gậy nạm bạc từ giá cắm ô, Klein men theo mép đường trong màn sương dày đặc với tầm nhìn chưa quá mười mét, đến trước số nhà 58 Phố Minsk. Anh bấm chuông.
Tiếng chuông vừa vang lên, hình ảnh một con mèo đen mắt xanh với cái đuôi dựng đứng lập tức hiện ra trong đầu anh.
Mèo đen Brody đi thẳng ra cửa. Lấy đà khoảng hai giây, nó nhảy phắt lên, bám chặt vào tay nắm cửa. Sau đó, nó buông mình rơi xuống, dùng trọng lượng cơ thể để vặn tay nắm, mở chốt cửa.
Cạch. Gió sớm ùa vào, cánh cửa từ từ hé mở.
Mèo đen Brody kiêu ngạo liếc nhìn Klein một cái rồi lững thững đi sang một bên.
"Thật là một chú mèo thông minh," Klein khen ngợi khi thấy bà Doris đang đeo tạp dề trắng đứng đó.
Những nếp nhăn trên mặt bà Doris giãn ra vì cười: "Cũng tùy tâm trạng nó thôi. Bình thường nó cứ ngơ ngơ như không hiểu người ta nói gì ấy. Ồ, tôi đã chuẩn bị món súp củ cải hầm đậu tuyệt hảo cho cậu rồi đây. Ăn kèm với bánh mì nhé."
Súp củ cải hầm đậu... Nghe có vẻ như thứ gì đó được nghiền ngẫu nhiên với nhau... Klein mỉm cười: "Tôi rất mong chờ đấy."
Lúc này, Jurgen bước ra từ phòng tắm. Dù đang ở nhà và mới ngủ dậy, anh ta vẫn ăn mặc chỉnh tề như sắp đi làm. Áo sơ mi trắng phẳng phiu, áo vest màu vàng nâu ôm sát, quần tây được là li thẳng tắp.
"Hợp đồng anh cần đã soạn xong. Anh kiểm tra xem có thiếu sót gì không nhé." Đôi mắt xanh của Jurgen quét qua. Anh ta không thích nói chuyện phiếm mà đi thẳng vào vấn đề. Mái tóc nâu của anh ta được chải ngược gọn gàng, bóng loáng vì sáp vuốt tóc.
"Được rồi." Klein dựng gậy, cởi mũ và áo khoác, theo Jurgen vào phòng làm việc tầng một. Anh nhận lấy tập hợp đồng dày cộp.
Đứng tại chỗ lật giở vài trang, càng đọc Klein càng thấy đau đầu. Cuối cùng, anh chỉ đọc kỹ các điều khoản chính.
Hy vọng mọi thứ cần thiết đều có đủ, kể cả những điều khoản mình bổ sung hôm trước. Ví dụ như việc chia nhỏ khoản thanh toán cho Leppard thành ba giai đoạn dựa trên tiến độ thay vì trả một cục 100 bảng. Giai đoạn đầu là 50 bảng... Phải rồi, như thế mình đỡ phải ra Ngân hàng Backlund rút nốt số tiền trong tài khoản ẩn danh. Tiền mặt mang theo là đủ...
Klein gấp tài liệu lại, mỉm cười với Jurgen: "Tôi rất hài lòng. Kỹ năng chuyên môn của anh tốt hơn tôi tưởng tượng nhiều."
Nói xong, anh rút ra hai tờ 1 bảng đã chuẩn bị sẵn.
Jurgen nhận tiền, đưa cho Klein những bản sao còn lại, giọng nghiêm túc: "Nếu có sai sót trong quá trình ký kết, có hai bản sao bổ sung. Hãy nhớ xé những bản hợp đồng còn lại khi mọi việc kết thúc."
Klein vừa định gật đầu thì bà Doris từ phòng ăn gọi vọng ra: "Hai chàng trai, đến giờ ăn sáng rồi!"
"Tai bà tôi hơi lãng," Jurgen giải thích, ra hiệu mời Klein.
Vào phòng ăn, Klein thấy bà Doris đang múc thứ chất lỏng sền sệt màu vàng xanh từ cái nồi đen ra đĩa.
"Đây, thử súp củ cải hầm đậu đi. Bánh mì của cậu đây." Bà Doris cười tươi, chỉ vào đĩa thức ăn có màu sắc đáng ngờ.
Klein liếc nhìn Jurgen, thấy vẻ mặt anh ta còn nghiêm trọng hơn lúc nãy. Tim anh hẫng một nhịp.
Miễn cưỡng ngồi xuống, Klein xé một mẩu bánh mì trắng, chấm vào thứ súp vàng xanh kia rồi đưa vào miệng với tinh thần của nhà thám hiểm.
"..." Anh ngạc nhiên nhận ra hương vị thực sự khá ngon. Vị mặn thoang thoảng chút ngọt làm kích thích vị giác, tôn lên hoàn hảo vị thơm mềm của bánh mì.
"Bà tôi từng là một đầu bếp xuất sắc" Jurgen thản nhiên nói trong khi từ tốn thưởng thức bữa sáng.
...Thế sao anh phải giữ cái vẻ mặt nghiêm trọng như đưa đám thế hả... Nhìn anh ăn làm tôi tụt cả hứng... Klein thầm mỉa mai, rồi nhanh chóng chìm đắm vào cảm giác dễ chịu mà món ngon mang lại.
Rời nhà Jurgen, anh đổi xe ba lần để đến Phố Sird, Quận St. George. Tại đây, anh ký thỏa thuận chính thức và trả cho Leppard 50 bảng đầu tiên. Khoản thứ hai 30 bảng sẽ được thanh toán sau hai tuần, tùy vào tiến độ.
Lúc này, trong túi Klein chỉ còn lại 21 bảng 8 soli.
Sau đó, anh trở về Quận Cherwood, ghé thư viện công cộng tìm đọc các số báo Thời báo Tussock năm ngoái để tra cứu thông tin về Đại sứ Intis tại Vương quốc Loen.
Gần trưa, cuối cùng anh cũng tìm thấy một bức ảnh đen trắng, xác nhận đó chính là người đàn ông anh thấy trong bói mộng.
"Bakerland Jean Madan," Klein nhẩm đọc tên vị Đại sứ. Anh rời thư viện, tìm một quán ăn nhỏ giải quyết bữa trưa.
...
Ba giờ kém mười phút chiều, Klein giả vờ ngủ trưa. Anh kéo rèm, bước bốn bước ngược chiều kim đồng hồ lên sương xám.
Đầu tiên, anh bói xem sự giám sát của quân đội đã nới lỏng chưa và nhận được kết quả tích cực. Sau đó, anh viết câu bói toán đã nung nấu từ sáng: "Kẻ xâm nhập đêm qua."
Dựa lưng vào ghế, mí mắt anh trĩu xuống, chìm vào giấc ngủ.
Phòng ngủ của anh hiện ra trong thế giới mộng ảo, tách biệt và mờ mịt.
Đột nhiên, Klein thấy một bóng đen đang luồn lách qua khe hở dưới chân cửa!
Một con giun kim đen tuyền như sắt, mảnh mai khoan vào phòng. Nó uốn cong người rồi bật thẳng ra, lặp đi lặp lại động tác đó để tiến về phía bàn làm việc.
Chuyển động của nó cực kỳ cứng nhắc, cứ như một chuỗi các động tác rời rạc ghép lại, trông rất quái dị.
Con giun sắt bò lên bàn, để lại vệt chất nhầy nhanh chóng bốc hơi.
Nó dừng lại trước tờ giấy ghi thông tin về Ian Wright. Đầu nó ngóc lên, phần thân giữa nhô cao, chỉ còn đuôi tì xuống mặt bàn làm trụ.
Dáng vẻ lúc này của nó trông hệt như một con người đang đứng!
Sau khi quan sát một lúc, con giun sắt húc đầu lật ngược tờ giấy lại rồi biến mất theo đường cũ.
Hóa ra là vậy... Không phải kẻ xâm nhập không muốn trả thù, mà là hắn không đủ khả năng làm gì hơn... Trừ khi con giun sắt này cực độc... Klein gật gù hiểu ra. Anh tiếp tục bói toán và xác nhận Người Phi Phàm điều khiển con giun này hành động theo lệnh của Đại sứ Bakerland.
Xong xuôi, anh dùng sương mù che kín túi giấy đựng vật chứng ở góc phòng rồi gửi tin nhắn triệu tập cho The Sun Derrick.
Khi kim đồng hồ bỏ túi chỉ đúng giờ, Klein kéo Justice, The Hanged Man và The Sun vào cùng lúc.
Buổi tụ họp của Câu lạc bộ Tarot tuần này diễn ra đúng lịch trình!
...
Màn sương xám quen thuộc dâng lên, những bóng người mờ ảo lần lượt xuất hiện. Audrey, người vừa thăng cấp thành công lên Danh Sách 8, nửa đứng dậy, khẽ nhấc váy chào một cách vui vẻ: "Chào buổi chiều, Ngài Fool~ Chào buổi chiều, anh Hanged Man! Chào buổi chiều, cậu Sun!"
Klein, người đã kích hoạt Linh Thị từ trước, nhận thấy hào quang của tiểu thư Justice có sự thay đổi nhờ sự hỗ trợ của không gian sương xám. Anh cười khẽ: "Chào mừng, tiểu thư Telepathist của chúng ta."
Audrey mỉm cười dè dặt và nói vài lời khiêm tốn trước khi quay sang đối mặt với người đối diện cô. "Anh Hanged Man, đến lượt anh giao sáu trang nhật ký của tuần này rồi."
Biết đâu khi Ngài Fool đọc xong, Ngài ấy lại nhớ ra điều gì đó và chia sẻ thêm chút 'kiến thức phổ thông' thì sao... Khóe miệng cô cong lên đầy mong đợi.
Alger gật đầu và bắt đầu tạo ra sáu trang nhật ký của Roselle với sự giúp đỡ của Klein.
Trước đó, anh ta đã nghĩ đến việc tham khảo ý kiến của The Fool về việc liệu anh ta có nên trực tiếp nộp phần còn lại của nhật ký thông qua một nghi thức hiến tế hay không. Tuy nhiên, thấy The Fool dường như không quá quan tâm hoặc chủ động đề cập đến nó, anh đã từ bỏ ý định này.
Và điều này phù hợp với sự hiểu biết của anh ta về The Fool. Nhật ký của Roselle có tác dụng nhất định đối với thực thể giống thần linh này, nhưng nó không quá lớn. Ngài ấy sẽ thu thập nó, nhưng ngài ấy chắc chắn không vội vàng.
Sáu trang nhật ký được hoàn thành rất nhanh. Khi Alger định dâng nó cho The Fool đang ngồi ở cuối chiếc bàn đồng dài, anh ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Anh ta vội vàng cung kính nói: "Thưa Ngài Fool, tôi đã có được một thông tin liên quan đến Secret Order."
Không có sự cản trở thông tin trên đại dương; chỉ là nó không đủ kịp thời.
Cướp biển cũng coi trọng thông tin tình báo và thường cử người đến hòn đảo thuộc địa để trao đổi thông tin mà họ đã thu thập được. Chính qua những kênh này mà Alger đã biết được điều gì đó về Secret Order.
"Rất tốt." Klein khẽ gật đầu, cho phép The Hanged Man trình bày. Anh không ngăn cản sự hiện diện của Justice và The Sun.
Việc này sẽ giúp Audrey có thêm thông tin về Secret Order, còn Derrick thì đằng nào cũng chẳng hiểu gì.
Đồng thời, anh vẫy tay thu lấy sáu trang nhật ký.
The Hanged Man thong thả nói: "Secret Order có mối liên hệ mật thiết với Cộng hòa Intis."
Cộng hòa Intis. Phải rồi, Hoàng đế Roselle đến từ Intis và Zaratul đã tìm ông ta ở Trier, thủ đô Intis... Secret Order cũng tham gia vào sự cố nổi tiếng ở Intis năm xưa... Chà, không ngạc nhiên khi tổ chức này vẫn còn dây mơ rễ má với Cộng hòa Intis ngày nay... Kiểm chứng với những gì mình đã biết, Klein xác nhận thông tin của The Hanged Man là chính xác.
Hê, đúng lúc thật, mình đang chuẩn bị đối đầu với Đại sứ của Cộng hòa Intis đây... Klein chưa vội đọc nhật ký. Anh đưa mắt nhìn ba thành viên bên dưới.
0 Bình luận