“Cậu đang tìm tôi à...”
Khoảnh khắc giọng nói ấy lọt vào tai, Derrick cứng đờ người. Da đầu tê dại, tóc gáy dựng đứng.
Tại sao ông ta lại ở sau lưng mình?
Tại sao ông ta lại ở trong phòng mình?
Phong ấn thì sao?
Còn ảnh hưởng của các Vật Phẩm Phong Ấn thì thế nào?
Trán vã mồ hôi lạnh, trong tiềm thức, cậu muốn quay đầu lại ngay lập tức.
Nhưng bản năng sinh tồn đã ngăn cản cậu.
Bản năng này được trui rèn từ những bài giảng trong lớp "Kiến thức tổng quát về Quái vật" của Thành phố Bạc và những trải nghiệm kinh hoàng cậu từng nếm trải.
Khi có kẻ lạ cất tiếng sau lưng, tuyệt đối không được quay đầu lại ngay!
Derrick đưa tay lên, nắm chặt thành nắm đấm trước ngực, rồi từ từ, từng chút một, xoay người lại.
Căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc, không thể nhìn thấy gì. Tuy nhiên, một tia sáng vàng đang mở rộng trong đôi mắt cậu, biến thành thứ trông giống như hai mặt trời thu nhỏ.
Với năng lực của Light Suppliant, cậu nhìn thấy một bóng đen đang lẳng lặng ngồi ở mép giường.
Bóng đen nhanh chóng trở nên rõ nét, để lộ một cái đầu đã bị chẻ làm đôi!
Ở giữa đầu, hai khối óc xám ngoe nguẩy như thể đang sống, cố gắng hợp lại nhưng bất thành.
Chất lỏng nhầy nhụa trên bề mặt vết cắt não bộ kéo thành những sợi tơ mỏng, co giật lúc nhúc như giòi bọ.
Hai con mắt nằm tách biệt ở hai bên đầu, cách xa nhau; sống mũi bị xẻ đôi từ giữa. Máu thịt đỏ tươi lộ ra rùng rợn.
Nửa miệng bên trái há hốc, trong khi nửa miệng bên phải lại mím chặt.
Con quái vật trần truồng, trên người chi chít những vết thương đỏ thẫm.
Vô số vết thương toạc hoác man rợ, lởm chởm những hàng răng trắng hếu. Chúng đồng thanh lặp đi lặp lại một câu: “Cậu đang tìm tôi à...”
Nó ngừng lại một chút, khóe miệng và mép các vết thương nhếch lên thành nụ cười quỷ dị.
“Nhìn xem, tôi không bình thường sao...”
Đồng tử Derrick co rút lại. Không chút do dự, cậu đưa hai tay đang nắm chặt trước ngực lên ngang cằm, làm tư thế cầu nguyện.
Căn phòng nhỏ bỗng bừng sáng, một cột lửa ánh sáng thuần khiết cuộn xoáy từ trần nhà giáng xuống cơ thể con quái vật.
Luồng sáng không hoành tráng như lúc Derrick sử dụng bên ngoài tòa tháp, do phong ấn và Vật Phẩm Phong Ấn tại đây đã cách ly cậu với thế giới bên ngoài.
Nhưng ngay lúc đó, Derrick sững sờ khi thấy luồng ánh sáng thánh khiết mà cậu triệu hồi đột nhiên đậm đặc hơn. Nó chói lòa đến mức cậu buộc phải nhắm mắt lại.
Một lát sau, thứ gì đó tinh khiết và đậm đặc hơn tách ra khỏi cột sáng. Đó là một hình nhân dệt bằng ánh sáng, không có ngũ quan, trần trụi.
“Người ánh sáng” lóe lên, lao thẳng vào con quái vật.
Tất cả những cái “miệng” trên người con quái vật đồng loạt mở to, dường như đang phát ra tiếng rít thấu xương.
Tuy nhiên, Derrick không nghe thấy gì cả.
Con quái vật run rẩy dữ dội, nhanh chóng tan rã dưới sức nóng thiêu đốt của “người ánh sáng”, biến mất như sáp nung chảy.
Ngay khi nó sắp tan biến hoàn toàn, một bóng ma mặc áo choàng đen cổ điển, đội mũ nhọn đột ngột xuất hiện!
Bóng đen có mái tóc đen, mắt đen, trán rộng và khuôn mặt gầy gò. Hắn đeo một chiếc kính một mắt được chạm khắc từ pha lê.
Ngay khi hắn xuất hiện, “người ánh sáng” phát nổ, tầm nhìn của Derrick tràn ngập màu trắng xóa.
Khi thị lực phục hồi, cậu thấy mình đang đứng bên ngoài căn phòng, trên hành lang hắt hiu ánh đèn kim loại, trong không gian mờ ảo như hoàng hôn.
Cậu ngơ ngác nghiêng đầu nhìn vào trong. Một bóng người cao lớn, vạm vỡ mặc quần dài tối màu và áo khoác nâu đang đứng đó.
Người này đứng trước chiếc giường mà Derrick từng ngủ. Những tia sáng tựa bình minh ngưng tụ thành thanh kiếm sắc lẹm tỏa ánh bạch kim.
Bên cạnh thanh kiếm là một con trùng trong suốt.
Nó chỉ dài bằng ngón tay cái, mảnh mai như ngón tay trẻ con. Những vòng tròn trong suốt nối tiếp nhau chia thân nó thành nhiều đốt.
Nhìn thoáng qua, cậu lờ mờ cảm thấy có khoảng mười hai vòng.
Bóng người cao lớn đang quay lưng về phía cậu, đưa tay nhặt con trùng kỳ lạ lên. Khi quay lại, ông thở dài.
“Suýt chút nữa...”
Khoảnh khắc đó, cuối cùng Derrick cũng nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông.
Mái tóc hoa râm, bù xù rối bời. Những nếp nhăn sâu hoắm quanh má, nhưng khóe mắt lại phẳng lì. Vài vết sẹo cũ chằng chịt trên gương mặt phong trần.
Ông mặc chiếc áo sơ mi màu lanh, thắt lưng da quấn quanh eo. Đôi mắt xanh nhạt sâu thẳm, tựa như cuốn sách dày chứa đựng vô vàn câu chuyện.
Derrick sững sờ trong giây lát, rồi vỡ òa trong sự ngạc nhiên và vui mừng tột độ.
“Thưa Ngài!”
Trước mặt cậu là Thủ lĩnh Hội đồng Sáu thành viên của Thành phố Bạc, Demon Hunter hùng mạnh đã hơn một trăm tuổi - Colin Iliad!
Colin khẽ gật đầu: “Chúng tôi luôn biết ông ta có vấn đề. Nhưng để tìm hiểu xem kẻ tên Amon kia có mưu đồ gì, chúng tôi đã cố ý không tiêu diệt ông ta ngay. Thay vào đó, chúng tôi giam ông ta dưới đáy tháp, phong ấn dưới ảnh hưởng của Vật Phẩm Phong Ấn, và thường xuyên sắp xếp những Người Phi Phàm mới chớm có dấu hiệu mất kiểm soát sống cạnh để tương tác. Chúng tôi muốn xem liệu có thể kích thích biến đổi bất thường nào đó để moi thông tin hay không.
Tiếc thay, ông ta vẫn quá mức bình thường cho đến tận hôm nay.
Cậu nghĩ tại sao ông ta lại đột nhiên biến dị và cố gắng phá vỡ phong ấn? Cậu có biết điều gì khiến cậu khác biệt với những người trước không?”
Vậy là mình được cố tình sắp xếp để ở cạnh cựu đội trưởng đội thám hiểm... Sau vài giây im lặng, Derrick đáp: “Có lẽ vì con đường Phi Phàm của tôi khác biệt. Danh sách 9: Bard, Danh sách 8: Light Suppliant.”
Nói cách khác, là con đường Sun... Nếu The Hanged Man nói đúng, gia tộc Amon là hậu duệ của Ancient Sun God, thì việc mình kích hoạt sự biến dị của ông ta là điều dễ hiểu... Derrick cảm thấy mình đã nắm được một phần sự thật.
Colin lắng nghe, sắc mặt không đổi. Ông quan sát Derrick vài giây rồi nói: “Chúng ta vẫn luôn giám sát ông ta. Các thành viên Hội đồng đã thay phiên nhau túc trực, nhưng không ngờ ông ta lại biến dị đột ngột như vậy. Không hề có dấu hiệu báo trước, hành động lại vô cùng dứt khoát và quyết tâm.
Vừa rồi cậu đã làm gì trong phòng?”
Derrick, người đang mải suy nghĩ về mối liên hệ giữa con đường Sun và Ancient Sun God, thoáng giật mình trước câu hỏi.
Đầu óc cậu trống rỗng khi cố nhớ lại hành động của mình.
Mình chẳng làm gì cả. Mình chỉ gõ vào tường và cố gắng nói chuyện với ông ấy... Trước đó, trước đó nữa, mình đang tham gia tụ họp Tarot... Tụ họp Tarot! Derrick bỗng sững sờ. Cậu linh cảm mọi chuyện không đơn giản như mình tưởng.
Biết không thể tiết lộ sự thật, cậu cố giữ vẻ mặt trầm ngâm thường ngày: “Tôi đã gõ vào bức tường đó ba lần.
Trước đó nến tắt, trong phòng tối om. Tôi tranh thủ luyện tập chút năng lực Phi Phàm.”
Colin nhìn sâu vào mắt Derrick, im lặng gần hai mươi giây rồi nói: “Đáng tiếc, thứ Amon để lại trong linh hồn ông ta không phải bản thể. Hơn nữa, sự việc diễn ra quá nhanh nên chúng ta không thu được kết quả mong muốn...
Trước khi ông ta biến dị, cậu có cảm thấy điều gì bất thường không?”
“Không.” Derrick lắc đầu chắc nịch.
Mắt Colin đột nhiên lóe lên hai ký hiệu phức tạp màu xanh lục đậm, phản chiếu hình ảnh Derrick bên trong.
Sau mười giây im lặng, vị Thủ lĩnh Thành phố Bạc nhắm mắt lại: “Tình trạng của cậu đã ổn định. Không cần điều trị thêm nữa, có thể trở về rồi.”
Derrick giật mình.
“Vâng.”
Cậu nhìn Demon Hunter Colin Iliad quay trở lại phòng, nhặt thanh kiếm trắng sắc bén lên, lật qua lật lại xem xét.
Hít sâu một hơi, cậu đi dọc hành lang về phía lối ra. Trên đường, cậu gặp những lính canh đang vội vã chạy tới.
Về đến nhà, đóng chặt cửa, cậu cẩn thận quan sát xung quanh rồi ngồi xuống mép giường, tụng niệm bằng giọng trầm thấp: “The Fool không thuộc về thời đại này, Kẻ cai trị bí ẩn phía trên màn sương xám, Vị Vua Vàng và Đen nắm giữ vận may.
Tôi vừa trải qua một chuyện vô cùng đáng sợ...”
Derrick kể lại toàn bộ sự việc và trình bày hai suy đoán của mình.
Làm xong tất cả, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Khi thần kinh được thả lỏng, cơn kiệt sức ập đến. Cậu nằm xuống và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong căn phòng tối tăm tĩnh mịch, thỉnh thoảng những tia chớp lại lóe lên, soi rọi mọi thứ trong chốc lát.
Derrick đang say ngủ bỗng nhiên cong ngón trỏ phải, thong thả gõ nhẹ lên thành giường.
Một cái... hai cái... ba cái...
...
Sau buổi tụ họp Tarot, Klein không bói toán về đặc tính Phi Phàm của Werewolf hay Chai Độc Sinh Học do linh tính đã cạn. Thay vào đó, anh trở về thế giới thực chợp mắt ngay lập tức. Hai mươi phút sau, anh tỉnh dậy, kéo rèm để chút ánh sáng xuyên qua màn sương mù lọt vào phòng.
Ngồi trước bàn làm việc, Klein bình tâm lại, bắt đầu cân nhắc kế hoạch ngắn hạn.
Mục tiêu chính là tiếp tục đúc kết quy tắc của Magician và điều chỉnh dựa trên phản hồi linh tính.
Mặc dù những quy tắc như “không bao giờ biểu diễn khi chưa chuẩn bị”, “cần có sân khấu và màn trình diễn”, “hoàn thành màn trình diễn bằng phương pháp đánh lạc hướng” hiện tại có vẻ ổn, nhưng nếu cứ tiếp tục đóng vai theo cách này, quá trình tiêu hóa sẽ rất chậm. Có thể mất một năm, thậm chí hai ba năm mới thăng cấp được.
Và Ince Zangwill sẽ không đứng yên đợi anh! Chỉ bằng cách trở thành Người Phi Phàm Danh sách Cao càng sớm càng tốt, anh mới đủ tư cách trả thù!
Do đó, việc tìm ra các quy tắc ẩn giấu khác của Magician là vô cùng cấp thiết. Trước tiên, anh sẽ thử nghiệm xem liệu tràng pháo tay từ khán giả có giúp khuấy động linh tính và đẩy nhanh quá trình tiêu hóa hay không.
Đang chìm trong suy nghĩ, anh chợt nghe thấy hàng loạt tiếng cầu nguyện hư ảo chồng chất lên nhau.
0 Bình luận