Vol 2: Faceless

Chương 347: Zombie và Werewolf

Chương 347: Zombie và Werewolf

Maric đang dẫn đầu cuộc rượt đuổi. Gió mạnh tạt ngược mái tóc rối bù, làm lộ ra vẻ mặt vặn vẹo và gớm ghiếc của anh ta.

Tốc độ của anh ta thậm chí còn vượt xa một đầu máy hơi nước đang chạy hết công suất. Chỉ nghe tiếng gió rít vút một cái, anh ta đã lao vào bãi đất trống.

Nhưng dù vậy, anh ta vẫn không thể cắt đuôi những kẻ truy đuổi.

Kẻ bám sát nhất là một gã đàn ông có nước da nhợt nhạt giống hệt Maric, trên mặt lốm đốm những mảng da sẫm màu mờ ảo, như dấu tích của những vết thương thối rữa đang lành lại. Ác ý trong mắt hắn bùng lên trần trụi, không chút kiềm chế. Hắn trông giống một cái xác sống khát máu hơn là con người. Klein đoán đó chính là Jason – Zombie Danh sách 6.

Khoảng cách giữa Jason và Maric duy trì ở mức bảy tám mét, lúc giãn ra, lúc thu lại trong cuộc rượt đuổi căng thẳng.

Cách đó hơn mười mét, một bóng người khác đang bị bỏ lại phía sau. Đó là một gã đàn ông gầy gò nhưng cơ bắp, tóc cạo rất ngắn và dựng đứng như gai nhọn.

Khi hắn vung tay, đầu ngón tay lóe lên ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng đỏ thẫm yếu ớt. Đó là những móng vuốt đen dài sắc nhọn như dao găm!

Werewolf Tyre... Klein lẩm bẩm Danh sách và tên kẻ địch. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh bức tường vấy máu, ruột gan và tứ chi vương vãi khắp nơi.

Bộp! Bộp! Bộp!

Maric dốc toàn lực bỏ chạy, trong khi Jason nghiến răng đuổi theo sát nút. Những đốm đen trên mặt hắn bắt đầu sưng tấy, như thể sắp rỉ ra một loại chất lỏng thối rữa nào đó.

Nơi hai người chạy qua, những vũng nước và đất ẩm ướt lập tức đóng băng thành sương giá trắng xóa.

Cỏ dại khô héo bị luồng gió tạo ra bởi hai người họ thổi lên rồi khi từ từ rơi xuống, chúng bắt đầu thối rữa và phân hủy với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Đột nhiên, một bàn tay nhợt nhạt vươn lên từ lớp đất phủ sương giá, tóm chặt lấy mắt cá chân Jason.

Bốp!

Jason vặn người đá mạnh, làm gãy cổ tay bàn tay đó khiến nó văng đi. Phần thịt máu còn lại ở gốc tay đã thối rữa từ lâu, những con giòi trắng lúc nhúc cố gắng chui ra ngoài.

Maric dừng lại, đưa tay phải lên miệng huýt sáo một tiếng chói tai.

Bùm! Bùm! Bùm!

Đất đá ở nhiều nơi trong bãi đất trống bị hất tung, những xác chết vô cảm đồng loạt ngồi dậy.

Đồng thời, một cơn gió lạnh đột ngột xoáy tròn. Vô số bóng đen trong suốt dường như đánh hơi thấy mùi đại tiệc máu, tranh nhau lao về phía Jason. Kẻ kéo tay, kẻ níu chân, thậm chí có kẻ ôm chặt đầu hắn.

Jason khựng lại, hừ lạnh một tiếng.

Những cái bóng bị hất văng ra tứ phía — một số hét lên thảm thiết rồi tan biến, số khác ngơ ngác đứng lại, lạc lõng.

Gần như cùng lúc, Maric và Jason đều giơ tay phải lên, ngón cái đặt cạnh ngón trỏ, chĩa thẳng vào nhau mô phỏng động tác bắn súng.

Không một tiếng động, không khí giữa hai người nổ tung, những luồng khói đen cuồn cuộn bốc lên.

Maric lùi lại một bước, vài lọn tóc rối của anh ta khô héo trong chớp mắt, rụng lả tả xuống đất.

“Maric, mày vẫn yếu như vậy. Mày đếch hiểu gì về sức mạnh của ham muốn cả!” Jason cười khàn khàn, giọng đầy chế giễu.

Lúc này, Werewolf Tyre đã đuổi kịp đến bên cạnh hắn. Còn Steve, Người Phi Phàm Danh sách 5 chỉ huy chiến dịch, vẫn chưa thấy tăm hơi.

“Đừng vội kết liễu Maric. Đợi Sharron đến cứu nó đã, Ngài Steve sắp đến rồi,” Werewolf Tyre thì thầm với Jason.

Sau đó, hắn thè chiếc lưỡi đỏ lòm liếm môi đầy dâm dục.

“Tao tự hỏi Sharron sẽ trông như thế nào khi cô ả không còn mảnh vải che thân...”

Lời chưa dứt, hắn đột nhiên thấy Jason quay ngoắt lại. Mặt hắn ta trắng bệch như xác chết, hai con mắt phản chiếu hai bóng người giống hệt nhau.

Váy đen cầu kỳ kiểu Gothic, tóc vàng nhạt, khuôn mặt tinh tế và làn da nhợt nhạt!

Bốp!

Jason tung cả hai tay bóp chặt cổ Werewolf Tyre. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên chói tai.

Wraith Sharron đã ra tay!

Tyre hít sâu một hơi, cổ phồng to như ống nước, tua tủa mọc ra những sợi lông đen cứng như thép, trong tích tắc chống lại lực bẻ gãy khí quản.

Mắt hắn dần trợn ngược, lưỡi thè dài, nước bọt nhớt nhát chảy ròng ròng xuống khóe môi.

Tuy nhiên, tay phải của hắn đã kịp thò vào túi, phá vỡ một phong ấn linh tính được thiết lập sẵn!

Bãi đất trống cùng các nhà kho bỗng chốc rực sáng khi ánh trăng đỏ thẫm tràn ngập không gian.

Đôi tay Jason đang siết cổ Werewolf Tyre bắt đầu yếu đi, một bóng người đội mũ mềm nhỏ bị đẩy bật ra khỏi lưng hắn ta.

Khuôn mặt Tyre nở nụ cười vừa tự mãn vừa tàn nhẫn. Tay phải hắn giơ cao một “mặt trăng tròn” thu nhỏ lấy từ trong túi, một “mặt trăng tròn” đỏ thẫm như máu!

Đó là một trang sức màu đỏ sẫm liên tục tỏa ra ánh sáng tĩnh lặng. Nó có hình dạng như mặt trăng tròn, được gắn những viên hồng ngọc đỏ thẫm dọc theo chu vi. Ở giữa khắc biểu tượng mặt trăng cùng nhiều ký tự bí ẩn khác.

Sharron nheo mắt theo bản năng, lùi lại hai bước. Dần dần trở nên hữu hình.

Đôi chân dường như không còn đủ sức nâng đỡ cơ thể, cô ngã quỵ xuống đất, chiếc váy đen cầu kỳ lấm lem bụi bẩn.

Werewolf Tyre giơ cao vật phẩm tròn cỡ lòng bàn tay lên trời, vừa cười vừa thở hổn hển:

“Ngài Steve nói đúng. Cô chắc chắn sẽ cố gắng phản công. Và mục tiêu chiếm hữu của cô chắc chắn sẽ là Jason – người có Danh sách cao hơn tôi. Vì thế, Vương Miện Trăng Máu đã được giao cho tôi giữ.

Đoán xem… đoán xem ngài ấy đang nấp ở đâu nào?”

Việc này... Việc này nằm ngoài dự tính của Sharron... Có vẻ mình phải tự tìm cơ hội để ra tay... Klein cau mày, cố gắng kìm nén sự lo lắng.

Lúc này, Werewolf Tyre không vội tấn công. Hắn biết hiệu ứng của Vương Miện Trăng Máu càng kéo dài, Sharron sẽ càng yếu đi, và Maric sẽ càng đau đớn.

Trong đôi mắt lạnh lùng vốn tiềm ẩn sự man rợ và điên cuồng của Jason, giờ đây không còn chút lý trí nào sót lại.

Hắn cũng chịu ảnh hưởng của Vương Miện Trăng Máu, nhưng do đã quen buông thả ham muốn nên không cảm thấy đau đớn. Thay vào đó, hắn chỉ thấy cơn đói khát thịt tươi đang cồn cào ruột gan.

Grrr!

Jason phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp từ cổ họng. Làn da và mái tóc lộ ra ngoài của hắn dần chuyển sang màu trắng.

Đúng lúc đó, Sharron khó nhọc giơ tay lên, dùng tay trái tháo chiếc găng đen bên tay phải. Jason lao vào cô, nhưng một lớp băng mỏng tức thì bao phủ mặt đất xung quanh cô, cản bước hắn!

Đột nhiên, vô số tia sáng bùng phát từ lòng bàn tay Sharron.

Chúng ăn mòn linh tính của cô, đan xen trước mặt người phụ nữ xinh như búp bê, tạo thành một cánh cửa bằng đồng phủ đầy hoa văn bí ẩn, tỏa ra thứ mùi không thể diễn tả bằng lời.

Cánh cửa rên rỉ mở ra một khe hở!

Từ khe nứt, những bàn tay nhợt nhạt trong suốt, những cánh tay đầy răng nhọn đẫm máu vươn ra, xuyên qua không gian tóm chặt lấy Zombie Jason!

Những đôi mắt kỳ dị ẩn trong bóng tối sau cánh cửa lặng lẽ quan sát con mồi.

Chưa kịp phản ứng, Jason đã bị hàng chục cánh tay tóm lấy, đồng thời bị quấn chặt bởi những xúc tu trơn tuột vô hình! Những xúc tu này là những dây leo xanh đậm có vô số khuôn mặt trẻ sơ sinh nhô ra!

Những thực thể kỳ quái này vừa khóc vừa cười, kéo Zombie Jason vào sau cánh cửa.

Dù tâm trí hoàn toàn bị cơn khát máu chi phối, Jason vẫn theo bản năng cảm thấy sợ hãi tột độ.

Grrr!

Tiếng gầm trong cổ họng hắn dữ dội hơn, những lớp sương giá dày đặc xuất hiện trên cánh tay. Khuôn mặt trẻ sơ sinh trên những xúc tu phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, liên tục nhỏ xuống chất lỏng màu vàng đục thối rữa.

Lực kéo bị giảm bớt, nhưng không biến mất.

Jason điên cuồng điều khiển vong linh can thiệp, nhưng chẳng khác nào muối bỏ biển. Ngay cả khi hắn cố dùng phép thuật Tử Thần, hiệu quả cũng không đáng kể.

Cơ thể hắn bắt đầu trượt không kiểm soát về phía khe nứt của cánh cửa bí ẩn. Thỉnh thoảng hắn cố vùng vẫy, lùi lại được một chút.

Nhờ đã uống thuốc an thần từ trước, Maric không hoàn toàn bị cơn đau đánh gục. Tận dụng cơ hội, anh ta lấy hai lọ thuốc cuối cùng, búng tay làm vỡ cổ chai, ngửa cổ uống cạn một lọ rưỡi.

Ác ý trong mắt anh ta dịu đi, vẻ mặt vặn vẹo trở lại bình thường. Anh ta quét mắt tìm Werewolf Tyre.

Đồng thời, với tiếng vút xé gió, cơ thể gầy gò nhưng rắn chắc của Tyre biến mất rồi hiện ra cách đó hơn mười mét.

Khi hình bóng hắn vừa hiện hình, một tàn ảnh mờ ảo bị bỏ lại phía sau. Một luồng khí đen sống động bốc lên từ mặt đất, xuyên qua tàn ảnh rồi tan biến trong nháy mắt.

Tyre không dùng Tốc Biến, vì Danh sách của hắn không có năng lực đó.

Hắn dựa vào Vương Miện Trăng Máu để đẩy tốc độ lên mức cực hạn!

Tốc độ di chuyển nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh!

Lúc đó, Klein - đang ẩn mình trong bóng tối trên nóc nhà kho - cũng thò tay trái vào túi, chạm vào hộp thuốc lá sắt. Anh gỡ bỏ lồng linh tính và nhẹ nhàng mở nắp hộp.

Anh chắc chắn Wraith Steve đã đến chiến trường; nếu không, Jason chắc chắn sẽ bị kéo vào sau cánh cửa khủng khiếp kia nếu tình trạng giằng co tiếp diễn. Còn về Werewolf Tyre, dù được Vương Miện Trăng Máu cường hóa, hắn cũng không thể kết liễu Maric ngay lập tức. Một khi Sharron chuyển hướng Cánh Cửa Bí Ẩn sang Tyre, Vương Miện Trăng Máu rồi cũng sẽ đổi chủ.

Ngay khi ngón tay Klein chạm vào Con Mắt Đen Kịt, tâm trí anh lập tức bị xâm chiếm bởi những tiếng mê sảng điên cuồng, tồi tệ và đáng sợ!

Những âm thanh kinh hoàng khiến mạch máu anh phồng lên, cảm giác như mắt sắp nứt ra và đầu có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Giữa những tiếng mê sảng hỗn loạn đó, Klein nhìn thấy những sợi chỉ đen kỳ lạ, bí ẩn và hư ảo. Chúng chia thành các nhóm, một số nối từ cơ thể Sharron, một số từ Werewolf Tyre. Chúng đan xen vào nhau chằng chịt, kéo dài vào khoảng không vô định.

Trong số đó, rất nhiều sợi chỉ đen bắt nguồn từ một điểm cách Maric không xa, và chúng không hề trùng lặp với bất kỳ ai!

Wraith Steve! Hắn muốn chiếm hữu Maric! Chỉ với một ý nghĩ, Klein rụt tay trái lại.

Thay vì rút súng bắn, anh búng tay một cái thật nhẹ.

Bùm!

Một vụ nổ bất ngờ xảy ra giữa hai nhà kho. Ngọn lửa dữ dội và lực do áp suất khí giãn nở hất văng một bóng người mặc áo khoác dài hai hàng khuy màu đen ra ngoài.

Sau khi thu hút sự chú ý của mọi người, Klein nhanh chóng rút súng, nhắm vào vị trí anh vừa ghi nhớ và bóp cò.

Đồng thời, chiếc trâm cài hình Chim Mặt Trời màu vàng sẫm trên ngực anh lóe sáng.

Klein đã thêm hiệu ứng "Trảm Kích Thanh Tẩy" vào viên Đạn Thanh Tẩy!

Đoàng!

Viên đạn bắn ra với chùm tia sáng vàng nhạt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!