Vol 2: Faceless

Chương 263: The World

Chương 263: The World

Dưới ánh trăng đỏ thẫm mờ ảo, Klein kéo chăn và ngồi dậy. 

Là một Seer, coi trọng giấc mơ là một yêu cầu cơ bản. Giấc mơ vừa rồi chắc chắn không phải một cơn ác mộng bình thường.

Khoác vội bộ quần áo rộng rãi, anh đứng trước gương toàn thân, giọng trầm thấp: "Tôi mơ thấy cánh cửa dính máu trong căn phòng đó."

Bóng dáng cô vệ sĩ từ từ hiện lên trên mặt gương, đáp lại vô cảm: "Đó là ảnh hưởng từ hào quang của Ác linh. Sẽ yếu dần rồi biến mất thôi."

Ra vậy... Klein khẽ gật đầu, quay lại giường. Mở chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ra xem, thấy vẫn còn sớm, anh nằm xuống ngủ tiếp. Lần này, giấc ngủ yên bình không mộng mị.

Sáng Chủ Nhật, tâm trạng phấn khởi, Klein tự thưởng cho mình bữa sáng với trứng lòng đào và bánh mì bơ.

Ở Loen, hay đúng hơn là cả Lục địa Bắc, đọc báo buổi sáng là thói quen bắt buộc của các quý ông. Klein mở những tờ báo đã đặt mua: Thời báo Tussock, Bưu điện Buổi sáng Backlund và Bản tin Backlund.

"Dự luật Kỳ thi Thống nhất Công chức đã chính thức được Thượng viện thông qua. Kỳ thi đầu tiên sẽ được tổ chức vào đầu tháng 12 và kỳ thi thứ hai sẽ được tổ chức vào cuối tháng 1 năm sau. Cuộc phỏng vấn cuối cùng sẽ được tổ chức hai tuần sau đó... Trong vòng một tuần, chính phủ sẽ công bố các vị trí và yêu cầu liên quan đến kỳ thi này và bắt đầu quá trình đăng ký... Các phóng viên phỏng đoán rằng hầu hết sẽ được tổ chức ở Backlund..." Klein quét qua nội dung, cầm cốc lên và nhấp một ngụm trà đen Sibe.

Anh không khỏi nghĩ đến Benson.

Dự luật thông qua cuối tháng 9. Công bố vị trí đầu tháng 10, chốt hồ sơ đầu tháng 11. Thi đầu tháng 12... Lịch trình gấp rút đến vô lý. Chứng tỏ Nhà vua và Thủ tướng đang rất nóng lòng muốn cải cách. Nhưng thế lại hay cho Benson. Anh ấy đã ôn trước 2 tháng. Dù không so được với sinh viên đại học ưu tú nhưng chắc chắn ăn đứt đa số đối thủ. Vả lại, vị trí mà giới tinh hoa nhắm đến chắc cũng chẳng trùng với anh ấy. Anh ấy sẽ ổn thôi...

Klein định gõ vào ngực 4 cái vẽ hình mặt trăng đỏ thẫm và cầu nguyện "Cầu Nữ Thần phù hộ" thì chợt nhớ ra cô vệ sĩ đang ở gần nên kìm lại. Dù sao anh cũng đã lỡ chém gió mình thờ God of Knowledge and Wisdom rồi.

Ăn nốt miếng bánh mì, anh tiếp tục đọc báo. "Dự luật Hội đồng Giảm thiểu Khói bụi Vương Quốc được thông qua... Tháng tới là thời điểm quan trọng để chạy đua vào ghế thành viên..."

 "...Phê chuẩn Công tố viên độc lập cho ngành công nghiệp Kiềm..." 

"...Trang 5 không có quảng cáo của Công ty Ernst. Tối mai không có tụ họp Phi Phàm..."

...

Thành phố Tingen, số 2 phố Hoa Thủy Tiên.

Benson đọc đi đọc lại bản tin, quên cả miếng bánh mì trên đĩa.

"Dự luật Kỳ thi Công chức được thông qua rồi?" Melissa trong bộ váy đen dài hỏi anh trai. 

Mấy hôm nay báo chí rùm beng vụ này suốt.

Benson đặt báo xuống, vuốt mái tóc đen, thở hắt ra: "Đúng vậy."

Cả hai rơi vào im lặng. Căn phòng tĩnh mịch đến mức chẳng thể nghe tiếng dao nĩa chạm đĩa.

Không khí ngột ngạt bị phá vỡ khi Bella bưng đồ ăn từ bếp ra. Benson mỉm cười: "Chuyện này nằm trong dự tính rồi. Thực ra, tin quan trọng nhất là cái này cơ."

"Ồ?" Melissa ngạc nhiên.

Benson cắn miếng bánh mì, cười nói: "Trường Bách khoa Backlund sẽ được tái cơ cấu thành Đại học. Năm sau chính thức tuyển sinh. Không thi ngữ pháp hay văn học cổ điển, chỉ tập trung vào kỹ thuật. Rất hợp với sinh viên trường kỹ thuật như em. Melissa, anh nghĩ em nên thử sức."

"Nhưng..." Melissa định phản đối.

Benson ngắt lời: "Học phí rẻ bằng một nửa các trường khác, lại nhiều học bổng. Em thích máy móc và hơi nước mà? Đây là cơ hội tốt nhất để tiếp cận kiến thức tiên tiến. Em đừng lo tốn tiền. Dù khoản tiền bồi thường đủ để chúng ta sống mà không cần làm việc, nhưng chúng ta còn trẻ. Không thể sống mòn mỏi thế này mãi được. Em xem, ngữ pháp của anh tiến bộ nhiều rồi đấy chứ." 

"Với lại... thay đổi môi trường sống cũng tốt." 

"Anh biết em không nỡ rời xa Tingen. Nhưng chúng ta sẽ quay lại, chỉ là không phải bây giờ."

Melissa nhìn chằm chằm vào bàn ăn, mấp máy môi: "Thế còn Bella..." Sau cái chết của Klein, cô không còn muốn thuê người giúp việc nữa, nhưng nghĩ đến cảnh Bella thất nghiệp, cô lại từ bỏ ý định đó. Dù sao 5 soli một tuần cũng chẳng đáng là bao so với khoản trợ cấp hàng năm 300 bảng của gia đình.

Benson lắc đầu cười: "Còn mấy tháng nữa mà. Hãy để Bella tìm việc mới dần đi. Chúng ta vẫn trả lương và cho cô ấy chỗ ở. Cô ấy nấu ăn cũng khá lên nhiều rồi, bây giờ xin làm đầu bếp chắc cũng được đấy. Tiếc là..." 

Anh định nói tiếc là Bella không có nhiều thời gian học nấu ăn hơn, nhưng thấy mặt Melissa sầm lại, anh vội lảng sang chuyện khác.

"Anh định mai xin nghỉ việc để tập trung ôn thi. Đa số vị trí tuyển dụng là ở Backlund. Đó là mục tiêu của anh. Hy vọng chúng ta có thể cùng đến đó."

Melissa im lặng hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Cô đặt dao nĩa xuống, lau miệng: "Em đi vệ sinh chút."

"Ừm." Benson nhìn em gái rời đi, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh lấy chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc khắc hình lá nho ra, ngắm nghía rồi khẽ thở dài.

...

Cả ngày Chủ Nhật, Klein vùi đầu trong thư viện công cộng Quận Cherwood tìm thông tin về Tử tước Pound. Nhưng gia đình này chẳng có lấy một cuốn tiểu sử, cũng chẳng được sử gia nào quan tâm nghiên cứu. Thông tin nằm rải rác trong các cuốn biên niên sử dày cộp. Không có công cụ Google Search, Klein đau đầu nhức óc giữa biển sách.

6 tiếng đồng hồ trôi qua vô ích.

Phải tìm người am hiểu lịch sử quý tộc hoặc hối lộ cảnh sát lấy địa chỉ Nam tước Pound mới được. Quý tộc ít người, cảnh sát chắc chắn có hồ sơ.

Khi Klein về nhà, anh đứng trước gương và nói chuyện với không khí. 

Bề mặt gương nhanh chóng phác thảo chiếc váy vương giả kiểu Gothic của cô vệ sĩ với chiếc mũ ca-pô đen trên đầu cô.

Cô khẽ gật đầu, như thể đồng ý với Klein.

Sau đó, cô đột nhiên lên tiếng bằng giọng mơ màng: "Thời hạn thuê đã hết."

Tôi biết, 3 ngày đã hết... Klein suy nghĩ rồi hỏi: "Nếu tôi tìm được manh mối về gia đình Pound, cô có muốn biết không?"

Cô vệ sĩ gật đầu.

"Ừm... qua Maric nhé?" Klein hỏi.

Gật đầu lần nữa, cô vệ sĩ nhấc váy cúi chào rồi biến mất. Hình ảnh trong gương trở lại bình thường.

Klein không vì thế mà lơ là. Anh nấu bữa tối, ăn uống no nê. Đợi đêm muộn, anh về phòng ngủ kéo rèm kín mít. Lấy hộp thuốc lá sắt ra, anh chạm tay vào Con Mắt Đen Kịt của Rosago.

Tiếng gào thét hư ảo ập đến, xé toạc tâm trí Klein. Cố nén cơn đau như búa bổ, Klein thấy những sợi chỉ đen mọc ra từ khắp cơ thể mình, vươn dài vô tận vào hư không. Anh vội buông tay. Phải mất gần một phút mới bình thường trở lại.

Phù, cuối cùng cũng có thể lên sương xám kiểm chứng... Klein nhanh chóng thiết lập nghi thức triệu hồi bản thân. Dưới dạng Linh Thể, anh mang theo chiếc còi đồng của Azik và cái hộp sắt lên không gian trên sương xám.

Ngồi vào ghế chủ tọa, Klein búng tay tạo ngọn lửa tâm linh thiêu hủy những vệt máu mang theo. 

Mở hộp sắt, anh ngạc nhiên thấy Con Mắt Đen Kịt nằm im lìm, không còn sự điên loạn, nhưng sự ô nhiễm vẫn còn đó, chỉ là đang ngủ đông.

"Quả nhiên không thể tách rời trực tiếp..." Klein lẩm bẩm.

Phía đối diện bàn dài, một người đàn ông mặc áo choàng trùm đầu xuất hiện. Đó là bản sao giả anh từng tạo ra. Nó cứng đờ, vô hồn, nhìn qua là biết hàng fake. Không đời nào nó có thể lừa được thành viên của Câu lạc bộ Tarot.

Nhưng Klein đã có ý tưởng mới. Anh cầm lấy Con Mắt Đen Kịt. Tai vẫn yên tĩnh, không còn tiếng gào thét. Nhờ đặc tính Phi Phàm tích tụ, anh nhìn thấy những sợi chỉ đen mờ ảo trôi ra từ cơ thể giả kia.

Cẩn thận dẫn linh tính qua con mắt đen, Klein chạm vào vài sợi chỉ. Cảm giác như nắm được dây điều khiển rối. Với một ý nghĩ, người giả giơ tay lên.

Thành công rồi! Mình có thể dùng năng lực của Marionettist để tạo ra thành viên giả! Nhưng tốn sức quá. Không thể duy trì người thứ hai được... Hừm, biểu tượng sau lưng ghế không đổi, nhưng tiểu thư Justice và những người còn lại cũng không thể nhìn thấy nó... 

Klein hăng say tập luyện, điều khiển cả cổ họng và miệng bản sao để nói chuyện.

Khi linh tính sắp cạn, anh mỉm cười nhìn người giả đối diện: "Chào mừng thành viên mới. Anh muốn chọn lá bài nào?"

Dứt lời, anh ngậm miệng. Người giả đối diện giơ tay vuốt cằm, cười khàn khàn: "World!"

"Tôi chọn lá bài The World."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!